Tùy Bút: October 2007 Archives
Trần Trung Việt
Anh chị em Đàn Chim Việt, tác giả, và thân hữu mỗi năm chỉ gặp nhau đâu đó một lần. Nhưng khác với Ngưu Lang - Chức Nữ, chúng tôi không vượt sông Ngân hà và trời cũng ít khi mưa :)
Họp mặt DCV là cơ hội để đúc kết công việc của năm qua, để chia sẻ những ý tưởng mới - và những ý tưởng giờ không còn mới lắm, để trao đổi, để tranh luận, để kết bạn (read it: recruiting :)), để uống say, để hát cho nhau nghe đến sáng
Nói chuyện hát, Họp mặt DCV là nơi bên cạnh Trịnh Công Sơn, Trần Thiện Thanh, Vũ Thành An còn có Hoàng Việt, Trần Tiến, Phan Huỳnh Điểu; bên cạnh Đôi Mắt Người Sơn Tây là Thuyền Và Biển, bên cạnh Ru Ta Ngậm Ngùi là Tình Ca, bên cạnh Không Tên Cuối Cùng là Em ơi Hà nội phố
![]() |
![]() |
| Họp mặt DCV là một dịp để uống say, để hát cho nhau nghe đến sáng Nguồn: DCV Online | |
Và có cả Lá Đỏ, có cả Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây.
Trần Trung Việt
30/4/1975 - Có lẽ là vài hôm trước đó. (Hàm Tân "mất" trước Sài Gòn). Có tiếng đạn nổ lớn phía đồn công binh. Tiếng trực thăng gầm rú trên nóc nhà. Người lớn nói với nhau, “họ hủy đồn”. Mẹ tôi chuẩn bị quang gánh. Con Bé nhỏ, 3 tuổi, ngồi một đầu. Đầu kia vài thứ lỉnh kỉnh. Đêm tối. Mẹ tôi, một tay mẹ dẫn thằng Khánh, 5 tuổi, quảng gánh theo đoàn người đi ra phía biển. Tôi lẽo đẽo chạy theo. Tiếng nạn vẫn nổ lớn phía đồn công binh.
Từ Đông La đến Đông Dương
Đông La
Có cái gì đó thu hút tôi trong lá thư của Đông La gởi đến DCVOnline hôm qua. Tôi đọc vài lần để tìm kiếm cái gì đó đã thu hút tôi. Không thấy. Những lập luận này của Đông La tôi gặp hoài à. Hẳn nhiều người cũng gặp hoài. Nghe quen lắm. Chắc chắn cái thu hút phải là một cái gì đó khác.
Sự hồn nhiên chẳng hạn. Không biết vì lý do gì, tôi nghĩ rằng Đông La nói điều anh thật sự tin, không giống như những người núp trong bóng tối thỉnh thỏang hay “xả rác” vào trong hộp thư của bạn và tôi, hoặc ngay trên diễn đàn này. Sự chân thật nào cũng xứng đáng được quý trọng, ngay cả khi việc chia sẻ ý tưởng của họ là một điều không thể hình dung được.
Nếu bạn đi làm công cho các công ty ở Mỹ thì có lẽ bạn đã không xa lạ gì với cái “3 không”, hay 3 cái “không”, nơi công xưởng sau đây:
1- Không bàn chuyện chính trị
2- Không bàn chuyện tôn giáo
3- Không hỏi chuyện lương lậu
Trần Trung Việt
Tôi tìm hoài mà vẫn không thấy trong tiếng Việt có chữ nào tương đương với “bullet column” trong tiếng Anh. “Bullet column” là một bài báo nhiều “bullet” :-), nói nhiều chuyện, không chuyện nào rốt ráo, như bài các bạn sắp đọc dưới đây, viết như những ý kiến tản mạn của một người tình cờ đọc phải cuốn hồi ký của ông Đoàn Duy Thành:
“Ba cháu mất rồi, liệu họ... có giết gia đình nhà cháu không?”.
Tôi đã nhẩm đi nhẩm lại câu nói trên suốt hai tuần nay mà vẫn có cảm giác mình chưa hiểu hết tất cả những ý nghĩa của nó. Hình như câu nói này không phải để hiểu. Bộ óc con người không được trang bị để hiểu một câu nói đầy kinh hoàng như thế, nhất là khi nó được nói ra từ miệng những đứa con của một người quyền lực nhất: Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam.
Trần Trung Việt
Không đề #1: Chương trình viếng thăm Hoa Kỳ của phái đoàn Thủ tướng Phan Văn Khải tính đến hôm nay, 22/6, đã được một nửa. Với những hiệp ước thương mại quan trọng đã được ký, với cuộc gặp gỡ lịch sử với Tống thống Hoa Kỳ George W. Bush hôm qua tại Nhà Trắng, với những cuộc gặp gỡ khác với các quan chức cao cấp của chính phủ Mỹ, và nếu lờ đi - như phái đoàn của ông và truyền thông trong nước đã lờ đi - những cuộc biểu tình đòi nhân quyền và tự do của cộng đồng người Việt tại khắp mọi nơi ông Khải đặt chân đến, cuộc viếng thăm này có thể coi như là một thành công. Nó chỉ thất bại ở một khía cạnh, và là khía cạnh quan trọng nhất: cuộc họp báo chung giữa Thủ tướng Phan Văn Khải và Tổng thống Bush ở Nhà Trắng đã giết chết tất cả những ấn tượng có thể có trước đó trong giới truyền thông quốc tế về hình ảnh của một nước Việt Nam mới, trẻ trung, năng động, hướng tới tương lai. Cái mà giới truyền thông chứng kiến là những ấn tượng ngược lại.


