Tạp ghi TTV (4)

| | Comments (0)
Trần Trung Việt

Từ Đông La đến Đông Dương

Đông La

Có cái gì đó thu hút tôi trong lá thư của Đông La gởi đến DCVOnline hôm qua. Tôi đọc vài lần để tìm kiếm cái gì đó đã thu hút tôi. Không thấy. Những lập luận này của Đông La tôi gặp hoài à. Hẳn nhiều người cũng gặp hoài. Nghe quen lắm. Chắc chắn cái thu hút phải là một cái gì đó khác.

Sự hồn nhiên chẳng hạn. Không biết vì lý do gì, tôi nghĩ rằng Đông La nói điều anh thật sự tin, không giống như những người núp trong bóng tối thỉnh thỏang hay “xả rác” vào trong hộp thư của bạn và tôi, hoặc ngay trên diễn đàn này. Sự chân thật nào cũng xứng đáng được quý trọng, ngay cả khi việc chia sẻ ý tưởng của họ là một điều không thể hình dung được.
Và tranh luận với họ cũng không. Người ta chỉ tranh luận sau khi đã có những đồng thuận về những vấn đề căn bản làm nền tảng cho các ý tưởng muốn tranh luận, ít nhất là những đồng thuận về ngôn ngữ. Nếu không có những đồng thuận căn bản này thì không thể có tranh luận. Có chăng cũng chỉ là tranh cãi vô bổ, hoặc thân thiện lắm cũng chỉ là tán dóc. Kiểu như người ta nhậu và tán dóc vậy. Không biết có phải vì lý do này mà Sài Gòn bây giờ đầy rẫy những quán nhậu không: người ta nhậu và tán dóc vì không thể tranh luận với nhau được. Nghìn trùng xa cách, khó có thể có một bữa nhậu với Đông La, tôi mạn phép bạn đọc được tán dóc “chay” vậy.

Xin Đông La miễn cho tôi cái phần “Phạm Duy”, “Nguyễn Cao Kỳ”. Not worth it! Tôi mạn phép đi ngay vào phần sau.

Tôi là một người tự do” - Đông La viết. Như không biết mình đang viết gì. Vì từ “không đảng viên, không công chức, không được hưởng bất cứ một ân huệ nào của chế độ… tự trả lương…” đến “một người tự do” là một khoảng cách xa lắm. Sự bất đồng về ngôn ngữ là chính ở đây: đối với tôi, tiêu chuẩn đầu tiên để trở thành một người tự do là phải biết biết phẫn nộ trước sự chà đạp tự do. Cho đến khi Đông La bày tỏ sự phẫn nộ với những bất công đang xảy ra xung quanh anh, tôi, và tôi tin chắc nhiều người khác, không thể coi anh là một người tự do được.

Tôi có cảm giác Đông La đại diện cho một số rất đông những người vẫm bị ám ảnh bởi cái mặc cảm “vay mượn” của Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ khi ra đời cho đến nay, 76 năm, Đảng Cộng sản chưa bao giờ có khả năng sáng tạo bất cứ một điều gì. Họ vay mượn từ cương lĩnh, cơ cấu tổ chức đảng, cơ cấu nhà nước đến chính sách. Nói theo cái lối ví von của Đông La, họ lấy chiếc áo xấu của một cô gái xấu về mặc cho mình và khen đẹp.

Ít nhất Đông La cũng thừa nhận rằng dân chủ là một cái áo đẹp, của một cô gái đẹp. Nhưng cái mặc cảm vay mượn áo xấu, hành hạ dân tộc Việt Nam suốt bao nhiêu năm nay, vẫn không buông tha những người tự cho rằng mình là “một người tự do” như Đông La.

Xin nói cho Đông La biết: dân chủ không phải là mượn áo người ta - đẹp hay xấu - để mặc. Dân chủ là tự mình may áo lấy cho mình. Đừng sợ!

Nói chuyện ám ảnh, điều gì đã ám ảnh Đông La để anh nghĩ rằng đa đảng là “giành giật quyền lợi và tiêu diệt nhau”? Có phải điều này không: trong lịch sự sinh hoạt chính trị đảng của Việt Nam, từ khi Việt Nam Quốc Dân Đảng ra đời, 1927 đến nay, chỉ có một đảng thành công trong việc giành giật và đặc biệt rất giỏi trong việc tiêu diệt các đảng phái khác: cái đảng đang cầm quyền của Đông La!

Tôi không thích loạn”, Đông La nói rất hay. Nhưng câu này chỉ có môt ý nghĩa: tôi không thích cái đảng của tôi chém giết thêm nữa. Có nhiều đảng thì cái đảng của Đông La phải tiêu diệt, phải chém giết, phải phạm tội để giữ lấy quyền lực. Và những người như Đông La cứ phải mặc cảm với những tội lỗi không phải của mình. Đó là vũng lầy của Đông La. Sorry!

Trở lại chuyện mượn áo đẹp, Đông La viết “Tôi cũng thấy sự dân chủ là tốt, nhưng ngay trên ĐCV, tôi cũng thấy có bài hình như nói về sự thất bại của sự xuất cảng dân chủ”.

Hehehe…có lẽ Đông La muốn nói đến cái áo đầm rộng thùng thình John Gray

John Gray

Những người không có thiện cảm với dân chủ thường mô tả nó theo kiểu những anh mù sờ voi. Voi là cái cột nhà. Voi là cái chổi. Dân chủ là John Gray.

Bài chuyển ngữ Xuất khẩu dân chủ không thành công của Lưu Vũ nằm trong cố gắng chung của tác giả và ban biên tập nhằm chuyển tải đến bạn đọc những quan điểm khác nhau, thậm chí đối ngược nhau, về dân chủ hiện đại thế giới. Dân chủ khác với chủ nghĩa vay mượn Mác-Lê. Mác-Lê chỉ có một, xấu đẹp to nhỏ gì cũng chỉ có một. Lấy mặc thì xấu đẹp mày chịu. Vì dân chủ là tự may áo cho mình nên dân chủ có hàng trăm khuôn mẫu khác nhau. Cái áo đầm John Gray, modus vivendi, tồn tại trong các viện đại học, chỉ là một trong hàng trăm bộ áo quần, xấu có đẹp có, của tủ áo dân chủ mà thôi.

John Gray là ai?

Là hậu duệ của những thế hệ trí thức thiên tả phương Tây. Căn cước của những trí thức này là sự hoài nghi với thực tại và luôn mơ mộng về một thế giới không bao giờ có. Không bằng lòng với sinh hoạt dân chủ là điều bình thường. Chính sự không bằng lòng đó là động lực để các nền dân chủ tự điều chỉnh và phát triển. Điều đáng ghét ở đây là những trí thức này đã đi từ sự không bằng lòng, đến hoài nghi, và cuối cùng phủ nhận tất cả. Tại hại hơn, nếu trong những môi trường tự do, những ý tưởng hoài nghi này chỉ là chuyện trà dư tửu hậu vô bổ của giới hàn lâm thì trong những môi trường toàn trị chúng lại bị các thế lực phản dân chủ lợi dụng để tuyên truyền, để hù dọa.

Trước khi là một người chống tư tưởng tự do cổ điển (classical liberalism), John Gray là một môn đệ của trường phái này. Trước khi chống đường lối cánh hữu mới (New Right), John Gray là một người ủng hộ đường lối này. Và lúc này đây, khi Đông La đang đọc say mê bài viết kia, John Gray chống lại tất cả mọi thứ: toàn cầu hóa, nhân quyền, nhân bản, kinh tế thị trường, tự do, thượng đế…Đó là chưa nói đến thái độ hậm hực của John Gray đối với những đối thủ tư tưởng của ông, đặc biệt đối với một anh chàng tên John khác: John Rawls (Theory of Justice, Political Liberalism), cây đại thụ của tư tưởng tự do chính trị của thế kỷ 20. Là giáo sư về tư tưởng Âu châu, John Gray là hiện thân, là thủ lĩnh, là cái loa của giới trí thức không ưa bất cứ cái gì Mỹ ở Âu châu. Từ mấy thập niên qua, John Gray nổi tiếng với những lời "tiên tri" của ông về sự tự hủy diệt không thể tránh khỏi của nền dân chủ tự do Mỹ. John Gray còn là một Lý Quang Diệu của Âu châu. Trong cái thời đại nhân loại đi tìm những giá trị chung thì John Gray lại đang cổ vũ cho cái gọi là "giá trị Âu châu". Theo ông, Âu châu - đặc biết Anh quốc - phải bảo tồn những giá trị riêng để tránh khỏi đi vào vũng lầy của nền dân chủ Mỹ. Một thập niên trước, Lý Quang Diệu cũng rao giảng y như thế về cái mà ông ta gọi là những "giá trị Á châu". Lý Quang Diệu bổng nhiên trở người bạn thân của Bắc Kinh và Hà Nội. Từ sau cuộc cách mạng dân chủ tự do vũ bão của các quốc gia Đông Á và Đông Nam Á người ta không còn nghe đến những "giá trị Á châu" nữa.

John Gray là kẻ hoài nghi trong tất cả những kẻ hoài nghi. Hãy nghe cái áo đầm John Gray tuyến bố trong cuốn sách Straw Dogs của mình:

Loài người chỉ là một trong số vô vàn những loài vật khác, và không đáng để bảo tồn. Sớm hay muộn, nó sẽ tuyệt chủng. Khi nó không còn nữa thì Trái Đất sẽ hồi sinh. Rất lâu sau khi những dấu vết cuối cùng của loài người đã biến mất, những loài vật mà nó muốn tiêu diệt vẫn còn, cùng với những loài mới khác. Trái Đất sẽ quên đi loài người. Cuộc sống vẫn tiếp tục.

Chống dân chủ phổ quát là chuyện nhỏ.

John Gray thuộc loại trí thức ưa đả phá mà không đưa ra một giải pháp thay thế khả thi nào. Loại trí thức này còn là chổ dựa tinh thần của những thế chế độc tài. Những kẻ độc tài thường hay vay mượn ý tưởng đả phá của những trí thức hoài nghi này để hù dọa đám thần dân thấp cổ bé miệng của mình. Đông La còn nhớ những trí thức “lớn” phương Tây đã theo chủ nghĩa cộng sản và ủng hộ “cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thần thánh” của đảng ta không?

Đông Dương

Tán dốc một hồi cũng đến…Đông Dương. Anh viết một bài khá dài gởi đến cho DCVOnline “góp ý” với thư của Đông La. Khổ một nỗi anh lại không cho ban biên tập địa chỉ liên lạc (có cái email thì bị bounced). Vì thế, mặc dù là khuôn mặt rất quan thuộc với bạn đọc, bài của anh không thể đăng trên trang nhất vì cái luật không đăng bài nặc danh của DCVOnline. Vì không biết tác giả có liên lạc lại với ban biên tập hay không, tôi mạn phép anh được đăng kèm dưới đây một đoạn. Xin mời bạn, nếu còn hứng thú, thì tiếp tục với Đông Dương:

Ông Đông La viết như sau: "Ngay cả lấy việc tụt hậu và yếu kém của nước ta và sự tha hóa của một số cán bộ hiện tại để chứng minh những điều đó cũng là việc làm đơn giản và thiển cận".

Tôi cứ tự hỏi, ông Đông La có là thần thánh hay không mà ông có trăm tay nghìn mắt nhìn thấu đựoc mọi việc mọi sự kiện, mọi mâu thuẫn kể cả mọi thành quả trong phát triển kinh tế xã hội của Việt Nam? Thôi thì tôi cứ nói bậy thế này, giọng điệu của ông chúng tôi nghe quá nhiều trên các phương tiện thông tin đại chúng quốc doanh độc quyền về ngôn luận. Ông lại "rút khỏi giang hồ" về hưu ở ẩn từng bấy năm, tôi e ông thu thập thông tin và xử lý thông tin có phần phiến diện đến hồn nhiên. Ông La ơi, ông đã bao giờ là công an kinh tế, công an văn hoá, nhân viên an ninh tư tưởng, đã từng ngồi vào ghế của tất cả các Ban của Đảng, ghế của tất cả các Bộ trưởng, hay ông đã từng là một phóng viên, nhà báo, hay thôi, thì ông đã từng lê la đầu đường xó chợ như mấy đứa trẻ đánh giày chưa? Tôi chắc là chưa bao giờ. Khi nào mà ông chưa từng trãi qua những vị trí ấy, thì ông đừng vội quy kết bà Hương là đơn giản và thiển cận.

Tôi có biết tới ông Đông La qua 2 cuộc tranh luận văn chương. Một là cuộc tranh luận xung quanh cuốn "Thơ và phản thơ" của ông Trần Mạnh Hảo. Hai là cuộc tranh luận xung quanh hiện tượng cây viết truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp. Ở đó, ông Đông La nổi bật lên như là một cây viết đi theo con đưòng khá chính quy tập trung với lối mòn khệnh khạng vẽ nên công thức: Khen một tí và chê một tí và bao giờ cũng có câu kết luận: "Văn chương của anh A, chị B cũng thuộc dạng khá mà thôi". Bài viết kiểu này rất giống các bài phê bình kiểu như "nhìn lại, thử nhìn lại, một cái nhìn....về một cái vô thưởng vô phạt nào đấy" của ông Nguyễn Hoà, chủ trang Phê bình lý luận của Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Nhưng ông Nguyễn Hoà còn được ăn một lương hai lậu của Tạp chí Văn nghệ Quân đội và Báo Nhân dân, còn ông Đông La thì sao? Hãy nghe ông giãi bày với bọn người ngu ngốc như sau:

"Còn tôi là một người tự do, không đảng viên, không công chức, không được hưởng bất cứ một ân huệ nào của chế độ, thậm chí còn là một nạn nhân của một cơ chế xã hội sai lầm một thời, nên đang từ một cán bộ nghiên cứu khoa học được giải thưởng sáng tạo, đã tức mình tự “về hưu” khi chưa đến bốn mươi tuổi. Vì vậy, tôi không cần phải bồi bút cho ai cả như những ý kiến gán gép bậy bạ, đơn giản là vì tôi đã tự trả lương cho tôi rồi".

Ông Đông La ạ! cần gì phải giải bày hoàn cảnh thân thế và sự nghiệp một cách nỗi niềm như thế. Trong cái xã hội Việt Nam ngày nay, không ai lại đi tin chuyện 1 ông xe ôm, 1 tay thợ máy ảnh, một bà bán đồ nhang khói thờ lại luôn mồm hắt hủi khách của mình để cả ngày có khi chẳng kiếm được đồng nào. Ngày mai lập trình của họ lại lặp lại như cũ. Thế mà họ cấm có chết đói bao giờ mới lạ. Là làm sao? Bởi họ chẳng bao giờ lấy những cái nghề đấy làm nghiệp mưu sinh, mà quanh năm suốt tháng chỉ làm một việc đơn giản là theo dõi những thành phần lạ mặt và khả nghi. Không tin ông cứ thử một vài lần vi hành tới các địa điểm nhạy cảm về chính trị mà xem. Mà hơn hết, xa lộ thông tin hải ngoại cũng là một mặt trận để họ kiếm ăn và phát dương nghề nghiệp...

Pennsylvania, 24/5/2006

Copyright © 2006 by DCVOnline

Categories

Leave a comment

About this Entry

This page contains a single entry by dcvblogs published on October 22, 2007 3:46 AM.

Dân chủ nào? was the previous entry in this blog.

Một thách thức? is the next entry in this blog.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

danchimviet
danchimviet