Một thách thức?
![]() |
| Ảnh Kim Dae-Jung năm 1982 trên trang nhà cuả tổ chức Ân xá Quốc tế Đan Mạch Nguồn: amnesti.dk |
Bảy năm sau, 1980, một lần nữa chính quyền độc tài Hàn Quốc lại muốn triệt hạ ông. Kim Dae Jung bị bắt và bị kết án tử hình vì tội âm mưu tạo phản. Các quốc gia tự do dân chủ lại phải can thiệp. Bản án của Kim được rút lại còn 20 năm và sau đó ông phải lưu vong ở Hoa Kỳ.
Kim trở lại Hàn Quốc năm 1985. Mười hai năm sau, tháng 12-1997, ông được bầu làm Tổng thống thứ Tám của quốc gia này.
Câu chuyện của Kim Dae Jung được lặp đi lặp lại trong gần như tất cả quốc gia độc tài đang trở mình trong cố gắng dân chủ hóa trong mấy chục năm qua. Chính quyền độc tài ở các quốc gia này sẳn sàng làm bất cứ việc gì, lấy bất cứ lý do gì, để đàn áp, trong trường hợp của Kim là thu tiêu, những người họ cho là đang đe dọa đến quyền lực của họ.
Nếu không có sự bảo vệ của các quốc gia dân chủ thì đã không có Walesa và Phong trào Công đoàn Đoàn kết. Nếu không có sự bảo vệ của các quốc gia dân chủ thì đã không có Havel và Hiến chương 77.
Nếu không có sự bảo vệ của các quốc gia dân chủ thì đã không có bất cứ một cuộc cách mạng dân chủ nào trong mấy thập niên qua ở Đông Âu, ở Nam Mỹ, ở Đông Á, ở Nam Âu, v.v... Đơn giản là chính quyền độc tài sẽ đàn áp và tiêu diệt tất cả mọi cố gắng vận động nhân quyền và dân chủ khi còn trong trứng nước.
Luận điệu của các chính quyền độc tài này bao nhiêu năm nay, kể từ Park Chung Hee, không thay đổi. Vẫn là những cáo buộc như "phản bội tổ quốc", "làm gián điệp", "làm tay sai". Vẫn là cái trò chiến tranh tâm lý hèn hạ đánh vào một đám đông những người đầy mặc cảm tự ti dân tộc để những người này trở thành loa tuyên truyền về cái gọi là "sự can thiệp của đế quốc" khi các quốc gia dân chủ can thiệp để bảo vệ an ninh cho những người đang bị đàn áp. Mục tiêu của các chính quyền độc tài này không thay đổi: cô lập nếu được, thóa mạ nếu được, bắt cóc nếu được, thu tiêu nếu được. Nghĩa là làm bất cứ điều gì nếu có thể làm được để dập tắt những tiếng nói can đảm.
Trong những ngày này, chính quyền độc tài ở Hà Nội đang bố ráp và sách nhiễu những người hoạt động nhân quyền và dân chủ ở đây. Rất có khả năng Đảng Cộng sản sẽ tiến hành một cuộc đàn áp mới đối với những người này như họ đã làm bốn năm trước sau Đại hội IX với Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn, v.v... Giới quan sát có thể lập luận rằng Đảng Cộng sản sẽ không dám toan tính một cuộc đàn áp mới trước ngưỡng cửa WTO, trước chuyến thăm của Tổng thống Bush và APEC. Còn những thế lực phản động trong Đảng - những thế lực chống việc vào WTO, chống việc thân thiện với Hoa Kỳ và phương Tây - thì sao? Những thế lực này có tất cả mọi lý do để tiến hành một cuộc đàn áp những người hoạt động nhân quyền và dân chủ. Họ muốn phá thối triển vọng hòa nhập của Việt Nam vào quỹ đạo của sinh hoạt kinh tế toàn cầu hóa.
Nguyễn Văn Đài và bạn bè của ông ở Hà Nội có lý do để quan ngại về an ninh của họ. Một chính quyền độc tài có khả năng làm nhiều chuyện vượt lên trên mọi thứ logic. Đài hiểu rõ điều đó. Ông viết trong thư gởi các đại sứ quán của các quốc gia dân chủ ở Hà Nội yêu cầu các quốc gia này bảo vệ ông:
![]() |
| Nguyễn Văn Đài — Ảnh: DCVOnline
|
Vì những quyết định vừa kể, họ có thể bắt giam tôi trong những ngày sắp đến“.
Đài và bạn bè của ông sẽ lãnh phần thua thiệt nếu không có sự can thiệp kịp thời từ sứ quán của các quốc gia dân chủ ở Hà Nội.
Bắt Nguyễn Văn Đài, một luật sư hoạt động nhân quyền, là một hành động thách thức có tính toán của các thế lực cực đoan trong Đảng Cộng sản đối với thế giới dân chủ và tự do.
Cũng như đối với Kim Dae Jung, với Walesa, với Havel, thế giới dân chủ và tự do sẽ không làm ngơ trước những sách nhiễu, hăm dọa, và đàn áp của chính quyền Hà Nội đối với những người đang hoạt động nhân quyền và tự do dân chủ ở Việt Nam hôm nay.
Pennsylvania, 2/6/2006



Leave a comment