Việt Nam: Nước cộng sản tư bản chủ nghĩa
William B. Ketter - Trà Mi lược dịch.

Chắc chắn đây không phải là giấc mơ xã hội chủ nghĩa mà "Bác Hồ" đã nói trước lúc đau tim chết năm 1969.
Một
ấn tượng cá nhân
Ngược lại, nền kinh tế ngày đã thêm tệ hại, nạn đói kém tràn lan trên toàn cõi Việt Nam, và "cả nước hy sinh" đã trở thành dấu ấn tiêu biểu cho Việt Nam cả hai miền Nam Bắc trong một thời gian dài, đen tối sau cuộc chiến.
"Chúng tôi đã phải phấn đấu gian khổ trong nhiều năm sau khi người Mỹ đã bỏ đi," Nguyễn Ngọc, con trai của một sĩ quan nhiều huân chương miền Bắc nói. "Chính phủ đã phải hạn chế lương thực. Một bát gạo phải kéo dài cả tuần lễ; một mẩu thịt phải ăn đủ cả tháng. Bạn phải bóp cổ gà không một tiếng động nếu không muốn phải chia phần ăn với láng giềng."
Chắc chắn đây không phải là giấc mơ xã hội chủ nghĩa mà "Bác Hồ" đã nói trước lúc đau tim chết năm 1969 và những học trò trung thành đã nhất mực thực hiện cho được bằng những kiểm soát chặt chẽ của chính phủ trong mọi sinh hoạt buôn bán, kinh doanh sau khi chiến thắng.
Làm kinh tế tự do và thói quen buôn bán của người miền Nam trong thời còn Pháp và Mỹ đã phải tìm đường tháo chạy cho nhanh, và đã bị chủ nghĩa đại đồng đè bẹp. Tất cả mọi đầu tư cá nhân, hay của thương nghiệp đều tàn rụi.
Mãi đến thập niên 1990 Viêt Nam mới hồ hởi bước theo con đường kinh tế thị trường kiểu Trung Quốc cùng lúc nắm chặt quyền cai trị theo chế độ cộng sản, độc đảng, độc tài. Ngay cả những người đã bỏ nước chạy đi - Việt Kiều (một số vẫn xem mình là người tị nan cộng sản - TM) - được mời gọi đầu tư vào Việt Nam. Và họ đã bỏ tiền đầu tư thật, khoảng 7 tỉ đô-la mỗi năm theo thống kê của chính phủ.
|
|
|
Ngày
nay, Việt Nam vẫn là một trong những nước nghèo
đói nhất. |
Ngày nay, Việt Nam vẫn là một trong những nước nghèo đói nhất, nhưng chuyến nghỉ hè 2 tuần mới đây, kể cả 8 ngày đi xe máy dọc đường mòn Hồ Chí Minh cho thấy những chứng thực đất nước này đã sáng mắt về việc phải mở cửa cho cả thế giới.
"Chúng
tôi sẽ không bao giờ giầu như người Mỹ các
ông," Ngọc nói. "Nhưng, hôm nay chúng
tôi đã có cuộc sống tốt hơn. Chúng
tôi có thể có tài sản, mở doanh
nghiệp, làm ra tiền. Chúng tôi có trà,
cà phê, gạo, cao su và dầu hỏa."
Những
nguồn tài nguyên xuất khẩu này thúc
đẩy những phát triển và đổi mới; từ đó,
sinh ra các tờ báo, tập san, và chương
trình truyền hình Anh ngữ. Dĩ nhiên không
có báo đài nào có tự do báo
chí như chúng ta đã biết. Những tờ báo
này, tuy nhiên, rất hăng say đưa tin về tội
phạm, về tham nhũng và thiên tai. Và báo
đài ở Việt nam cũng không che dấu những thử
thách về mặt kinh tế của Việt Nam hiện nay.
"Đúng
là người cộng sản nắm toàn quyền kiểm soát
giới truyền thông thật. Nhưng che đậy thông tin
và những sự kiện mà mọi người có thể
tìm thấy tên Internet là điều chẳng lợi
ích gì cho đảng cộng sản hay quốc gia Việt
Nam hết."
Ngọc
đang làm trưởng đoàn du lịch và cũng là
người thông ngôn cho công ty du hành bằng
xe máy, là môt thí dụ tiêu biểu
của một Việt Nam mới, phát triển nhanh thứ nhì
châu Á, sau Trung Quốc, từ năm 2002.
34
tuổi, Ngọc không biêt chút gì về cuộc
chiến đã giết hại 3 triệu người Việt Nam, cả
quân đội và thường dân và gần
60.000 người lính Mỹ đã cùng chiến đấu
với người miền Nam Việt Nam.
Tốt
nghiệp đại học, rành tiếng Anh và Pháp,
Ngọc đọc, nghe thông tin bằng cả ba ngôn ngữ,
đang sống với vợ và con gái 3 tuổi trong một
căn hộ trung bình ở Hà Nội. Ngọc được xem
là một chuyên gia về du lịch, đang làm tư
vấn cho các công ty du lịch và còn là
ông chủ một doanh nghiệp mới thành lập có
tên là Việt Nam theo đường mòn
(Vietnamontrails.com) chuyên về du hành Việt Nam
bằng xe máy.
Ngọc
yêu nước Việt Nam, tôn sùng Hồ Chí
Minh như George Washington của Việt Nam, đam mê lái
xe máy và ca ngợi núi rừng miền Bắc. Tuy
nhiên, Ngọc cũng không phải là môt đảng
viên đảng Cộng sản Việt Nam.
Hai
phần ba dân số 85 triệu người Việt Nam, như Ngọc,
sinh sau cuộc chiến với Mỹ đã chấm dứt từ năm
1973. Họ chỉ được cha anh và những tượng đài
và bảo tàng viện nhắc nhở về những cuộc
giao tranh đẫm máu - và tất cả đều hoan hô
chiến thắng anh hùng trước "đế quốc Mỹ"
Nhưng cuộc chiến ấy đã không ghi dấu vào
tâm tư người Việt như nó đã khắc vào
tâm khảm người dân Hoa Kỳ.
Hơn
nữa những người cộng sản lãnh đạo hiện nay
không còn đòi hoàn toàn kiểm
soát cuộc sống hàng ngày của người dân
nữa. Ngời dân đươc khuyến khích thi thố sáng
tạo để tiến thân. Ngọc ưóc chừng có
khoảng 3 triệu đảng viên đảng Cộng sản trong cả
nước.
"Bạn
vào đảng nếu muốn làm chính tri hay muốn
làm việc trong chính phủ. Ngoài ra, vào
đảng không phải là điều cần thiết," Ngọc
nói thế. "Là một quốc gia, chúng tôi
thỏa mãn với sự xếp đặt như hiện nay. Chúng
tôi đều muốn một Việt Nam giầu mạnh."
©
DCVOnline
http://snipurl.com/4ajll
[www_dcvonline_net], September 17, 2008
Nguồn: Vietnam: Land of communist capitalism, William B. Ketter, The Eagle Tribune Online, September 16, 2008.


Leave a comment