Việt Nam buổi giao thời

| | Comments (0)
Một ấn tượng cá nhân - Phần 2


Việt Nam: Ràng buộc với quá khứ, tìm đến tương lai


Việt Nam là một nước trời ban cho đất đai mầu mỡ, bể cả đầy hải sản và những con người cần cù làm việc. Tuy thế, thu nhập trung bình cho mỗi đầu người ít hơn 500 đô la mỗi năm và gần 1/3 dân số sống trong nghèo đói.

Những thống kê dù thê thảm như thế nhưng vẫn là cả một tiến bộ so với thời tăm tối ngay sau khi cuộc chiến vừa chấm dứt đến trước khi chấp nhận bước vào thị trường mở cửa của tư bản ở thập niên 1990.

Hôm nay, ngay những người dân thường dường như cũng lạc quan về tương lai kinh tế của họ, dẫn chứng bằng thành quả đất nước đã gặt hái được là ở đâu cũng có mạng internet, ngay cả ở những làng mạc ở vùng rừng núi sâu xa. (Internet có thật đấy, nhưng có tự do truy cập thông tin hay không lại là vấn đề khác - TM).

"Chúng tôi đang trên đường tiến đến một cuộc sống tốt hơn," Nguyễn Ngọc, một doanh nhân 34 tuổi ỏ Hà Nội vừa khai trương doanh nghiệp lịch bằng xe máy nói thế.

Nguyễn Ngọc, doanh nhân 34 tuổi, tiêu biểu cho thế hệ người Việt Nam mới: chào đón người Mỹ, quan tâm về nét tư bản mới của đất nước hơn là chính trị của chủ nghĩa cộng sản.
Nguồn: Gary Powell / CNHI News Service


"Ngày mai sẽ lớn hơn và tốt hơn ngay hôm qua."

Việt Nam đã bước đi một bước lớn khi gia nhập Tổ chức Mậu dich Thế giới hai năm về trước, mở cửa cho thị trường và thu hút đầu tư nước ngoài nhiều hơn nữa.

Hoa Kỳ sau gần 20 năm từ chối giao thương với Việt Nam sau cuộc chiến đã ký kết hệp định thương mại hai bên với kẻ thù xưa vào năm 2001, và bây giờ là thị trường hàng đầu cho hàng xuất cảng của Việt Nam, trước cả Liên hiệp châu Âu, Nhật và Trung Quốc.

Ở thị trường nội địa, lực lượng lao động lành nghề và lương thấp đang cạnh tranh với Trung Quốc, Indonesia và Ấn Độ (India) trên các mặt hàng điện tử, may mặc. Mới đây Canon vừa khai trương một xưởng lớn chế tạo máy in phun mực ngay ngoại ô Hà Nội. Sony, Intel, Samsung và những công ty điện tử khác đang đua nhau trên đất nước của con rồng. Hàng may mặc và giày dép cũng đang phát triển nhanh. Nikes sản xuất 80 triệu đôi giày hàng năm tại Việt Nam.

Nhưng, cơ bản Việt Nam vẫn là một nước nông nghiệp, với hơn 70% dân số sống ở đồng ruộng, làng mạc và một phần lớn của nền kinh tế vẫn tùy thuộc vào gạo, cà phê, trà, cao su, hồ tiêu và hạt điều.

Ở Việt nam vẫn còn dấu hiệu của những mâu thuẫn giữa nông nghiêp thế kỷ thứ 19 và công nghiệp của thế kỷ 21 - như đã thấy dọc 850 dặm đường du lịch bằng xe máy từ đỉnh núi cao 10.300 bộ về hướng đông bắc Hà Nội đến thành phố biển Hội An duyên dáng ở về hướng tây nam.

Người phụ nữ đầu đội nón lá, còng lưng hàng giờ cấy từng nhánh mạ trên ruộng đồng Việt nam
Nguồn: Larry Hall / CNHI News Service


Dọc miền quê là hình ảnh những con trâu cày trên ruộng cạnh bên những người phụ nữ nón lá còng lưng hàng giờ cấy từng nhánh mạ. Trên đường về nhà, buộc trên lưng họ là những bó củi để làm bếp hay gánh gồng rau quả cho buổi cơm chiều ở trong những căn hộ có một hai phòng.

Nhưng thật là điều ngạc nhiên khi ở những vùng sâu vùng xa như Phú Yên, Mai Châu, Tân Kỳ - nơi nhóm du khách 6 người chúng tôi đã tạm trú qua đêm - hàng cà phê Internet phục vụ du khách và dân địa phương kể cả đám trẻ chơi Bubble Shooter, Raiden X và những game phổ quát khác trên mạng. Điện thoại mobil là điều bình thường ở làng quê cũng như thành thị.

"Đây hẳn là điều lạ, đúng không?" Hoàng Ngọc Minh, một ngưỡi hướng dẫn du lịch 26 tuổi nhận định. "Chúng tôi là một đất nước đầy dẫy khác biệt. Cửa hàng Internet có ở khắp nơi cùng lúc vẫn còn lối mưu sinh cố hữu bằng mảnh đất, cánh đồng."

Interet: "Chơi ghêm thì được, (truy cập) thồng tin thì đừng."
Nguồn: Bill Ketter / CNHI News Service


Đào Quang Bình, một chuyên viên kinh tế và nhà báo của tờ Kinh Tế Thời báo Việt Nam đã trả lời thế này trong một cuộc phỏng vấn ở khác sạn cao cấp Intercontinental tại Hà Nội:

"Đất đai là tài sản của người dân Việt Nam, không ai phải trả thuế hay thuê mướn để canh tác. Khi chúng tôi đang chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường, việc hiện đại hóa sẽ xẩy ra ở các vùng nông thôn cũng như thành thị, kỹ thuật mới và năng suất cao hơn sẽ đến với người dân."

(Ông ký giả kinh tế Quang Bình có lẽ chưa khi nào đọc báo về nạn dân oan mất đất từ Nam ra Bắc? - TM).


Bình tin tưởng Việt Nam sẽ giữ bước tiến nhanh. Anh đã đầu tư vào một số tạp chí đặc biệt về đời sống và dự định phát hành cả tạp chí về ô-tô dù phương tiện di chuyển phổ thông nhất hiện nay vẫn là xe máy.


Điều phải đến là ô-tô sẽ thay xe máy khi người dân đã giầu lên ở một nước Việt Nam mới, Bình nói, Khi việc đó xảy ra thi mọi người cần một nguồn có thể tin được nhằm tham khảo thông tin để mua và bảo hành xe ô-tô, đây là điều Bình hy vọng là tạp chí của anh có thể cung ứng.


"Không trệch đi đâu được," Bình cả quyết.


Tuy thế, hiện thời, Việt nam đang có 20 triệu xe máy đủ loại và khoảng gần 750.000 ô-tô và xe tải. Kết quả là cả một biển xe máy lúc nào cũng bấm còi inh ỏi.


Lái xe máy ở Việt Nam là hành động đầy nguy nan. Không có luật giao thông nào áp dụng ở đó cả. Đèn đỏ và dấu chỉ đường gần như không hiện hữu. Băng qua con lộ hay lái xe qua ngã tư đường là cả một thử thách hiểm nghèo. Mỗi ngày có khoảng 40 tai nạn giao thông chết người đã đưa Việt Nam lên hàng đầu thế giới trong những nước có số tử vong cao vì tai nạn trên đường lộ.


Cách sinh tồn trên đường phố Việt nam là "lúc nào cũng phải lái về phía trước," Margie Mason, thông tín viên của AP ở Hà Nội nói thế.


Đó là lời khuyên tốt cho cả người đi bộ cũng như người lái xe máy.



© DCVOnline



http://snipurl.com/4ajuo [www_dcvonline_net], September 19th, 2008


Nguồn: Vietnam Today: Capitalism, tourism and technology draw country out of the past, Cumberland Times News


Categories

Leave a comment

About this Entry

This page contains a single entry by Tran Giao Thuy published on September 19, 2008 12:00 AM.

Việt Nam: Nước cộng sản tư bản chủ nghĩa was the previous entry in this blog.

Đường Tường sụp đổ is the next entry in this blog.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

danchimviet
danchimviet