Một bước tự cởi trói: đa dạng hoá đa phương hoá quan hệ
Hồi ức và Suy nghĩ - Trần Quang Cơ

Trong khi họp CP87 sáng 14/05/1987, chúng tôi thảo luận sôi nổi làm sao giành lại thế chủ động trong việc giải quyết vấn đề Campuchia.
(Hình bên: Nguyễn Cơ Thạch. Nguồn: Bộ Ngoại Giao CHXHCN Việt Nam)
Anh Thạch có ý kiến: “Không nhất thiết ta chỉ làm với Trung Quốc. Phải thấy là ba nước lớn Mỹ-Xô-Trung đang chụm lại với nhau trao đổi về cái khung giải pháp. Cần nhớ kinh nghiệm những năm 1954, 1973, TQ vẫn phải tiếp tục lợi dụng mâu thuẫn Mỹ-Xô, Trung-Xô không thể giải quyết với nhau qua đầu Mỹ, phải thỏa thuận cả với Mỹ. Cho nên ta chỉ húc đầu vào một con đường nói chuyện với Trung Quốc là không đúng”. Bản thân tôi rất tâm đắc suy nghĩ đó. Lâu nay tôi thường cảm thấy ta chịu lệ thuộc hơi nhiều vào anh cả Liên Xô, anh hai Trung Quốc trong tư duy và hành động nên đã tự hạn chế mình trong hoạt động đối ngoại trên thế giới và ở khu vực Đông Nam Á. Muốn Trung Quốc mềm đi, phải cho thấy ta ngày càng nhiều bạn. Ngược lại nếu ta chỉ thấy có Trung Quốc thôi và nếu Trung Quốc thấy ta yếu và đơn độc thì họ sẽ rất cứng rắn với ta. Chính vì vậy mà Trung Quốc đã buộc ta phải có hết nhượng bộ nọ đến nhượng bộ kia. Mặt khác, Gorbachov vì lợi ích nước lớn không rõ vô tình hay hữu ý đã giam Việt Nam vào cái khung “phải giải quyết vấn đề Campuchia với Trung Quốc”.
Phải
nói rằng với nếp suy nghĩ quá thiên lệch,
quá cứng nhắc về “hai phe” lúc đó,
chỉ riêng nghĩ đến chuyện quan hệ với các
nước phương Tây đã gần như một điều húy
kỵ, nên việc Ngoại giao đề cập đến mở rộng
tiếp xúc hợp tác ra ngoài thế giới xã
hội chủ nghĩa gần như là chuyện động trời.
Người ta chấp nhận nó không phải dễ dàng.
Tư tưởng đa phương hoá, đa dạng hoá trong
quan hệ đối ngoại đã đến với ta hơi chậm nhưng
chưa muộn.
Theo hướng đó, ta đã nghiên cứu và mở đợt tấn công ngoại giao tháng 6-8/1987 với đặc điểm:
không tấn công về nội dung giải pháp như mọi khi, mà tấn công về cơ chế giải quyết vấn đề;
thăm dò tất cả các diễn đàn có thể đưa đến giải pháp, tiếp xúc trực tiếp hay gián tiếp tất cả các đối phương (Trung Quốc, ASEAN, Mỹ);
phối hợp tốt với việc Campuchia ra “Tuyên bố về chính sách hoà hợp dân tộc”.
Đợt tấn công đã đem lại những kết quả mong muốn, làm bộc lộ hai xu hướng đi ngược chiều nhau trong hàng ngũ đối phương, những mâu thuẫn trong hàng ngũ đối phương đã nổ ra một cách công khai gay gắt (giữa Trung Quốc với ASEAN, Mỹ, Sihanouk; trong nội bộ ASEAN; trong nội bộ 3 phái “Campuchia Dân Chủ”).
Trong xu thế đối thoại đang được đẩy mạnh giữa Xô-Mỹ, thông cáo 29/7/1987 của cuộc gặp giữa Việt Nam (Nguyễn Cơ Thạch) và Inđônêxia (Mochtar1), đại diện cho hai nhóm nước Đông Dương và ASEAN, thoả thuận dùng hình thức tổ chức “cocktail party” để họp với các bên Campuchia bàn vấn đề Campuchia gắn với vấn đề Đông Nam Á, việc Việt Nam công bố đợt rút quân 1987 có mời quan sát viên nước ngoài đã làm chuyển động tình hình. Mỹ cử đặc phái viên của tổng thống đến Việt Nam, Sihanouk tuyên bố tạm thôi chức chủ tịch Campuchia Dân chủ và sẵn sàng gặp Hun-xen.
Tất cả những động thái đó đã tạo ra khả năng thực tế phá vỡ bế tắc vấn đề Campuchia đã kéo dài hơn 8 năm qua. Trung Quốc buộc phải tính toán lại, họ không còn khả năng khống chế ASEAN cũng như Sihanouk. Về phía các nước ASEAN, điều khiến họ lo ngại Việt Nam nhất trong vấn đề Campuchia là việc Việt Nam đưa quân sang CPC nay đang được gỡ bỏ. Các diễn đàn mới về vấn đề Campuchia được mở ra khiến cho sức ép của Trung Quốc đối với Việt Nam bị hạn chế lại.
Trong
hoà hoãn giữa ba nước lớn, vai trò Trung
Quốc lúc này vẫn lép nhất, hoà hoãn
Xô-Mỹ phát triển mạnh nhất. Xô-Mỹ đã
thỏa thuận giải quyết vấn đề Afghanistan là một
vấn đề châu Á mà không có vai
trò của Trung Quốc. Trung Quốc lo ngại với cái
đà đó Xô-Mỹ rồi sẽ giải quyết các
vấn đề Châu Á khác như vấn đề
Campuchia mà cũng không có vai trò Trung
Quốc. Trung Quốc muốn giữ vai trò một trong ba nước
lớn giải quyết vấn đề Campuchia. Như thế sẽ lợi cho
Trung Quốc hơn là để vấn đề Campuchia được giải
quyết giữa người CPC, giữa ASEAN-Đông Dương, hay
giữa Trung Quốc-Việt Nam. Vì vậy Trung Quốc chống
lại thỏa thuận Việt Nam-Inđônêxia 29.7.1987 ở
thành phố HCM, ra sức phá diễn đàn
Hun-xen-Sihanouk, đòi Việt Nam đàm phán
với Sihanouk, hỗ trợ Thái Lan gây xung đột biên
giới Thái-Lào, gây ra xung đột với hải
quân ta ở Trường Sa (3-4.1988). Trong tình hình
đó, Việt Nam và CHND Campuchia đã công
bố đợt rút quân tình nguyện Việt Nam lần
thứ 7 khỏi Campuchia trong năm 1988. Đây là đợt
rút quân lớn nhất từ khi ta bắt đầu rút
quân 1982. Việc này đã làm tăng thêm
khó khăn lúng túng cho Trung Quốc vì
dư luận quốc tế lại bắt đầu tập trung hướng về
vấn đề xử lý bọn diệt chủng Polpot, đồng thời
làm tăng sự thúc bách sớm có một
giải pháp chính trị cho vấn đề Campuchia trước
khi Việt Nam rút hết quân vào năm 1990 như
đã tuyên bố.
1 Mochtar Kusumaatmadja, ngoại trưởng Indonesia, chủ tịch Ủy ban thường trực của ASEAN (12.1978)
Categories
Politics0 TrackBacks
Listed below are links to blogs that reference this entry: Một bước tự cởi trói: đa dạng hoá đa phương hoá quan hệ.
TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/364

Leave a comment