Đổi mới rồi Dân chủ? (Kết)
Trần Giao Thủy

Trong bài Việt Nam phải chọn kế hoạch bay riêng cho mình,(7) David Koh (DK) tóm tắt chiến lược đổi mới của nhà nước cộng sản Việt Nam: cho đầu tư nước ngoài (Foreign Direct Investment, FDI) đổ vào để đẩy mạnh xuất cảng.
Tiếp theo phần Chuyển đổi sập bẫy
Kết quả của chiến lược cổ điển này dẫn đến hai thời kỳ phát triển nhanh trong 6 năm 1991-1997 và từ năm 2000 đến nay và vẫn tiếp tục.
Chọn đường bay
Mời
gọi FDI cùng lúc chi tiêu nhiều xây
dựng hạ tầng cơ sở đã đem lại kết quả khả
quan trong 20 năm đổi mới. Lớp sóng đầu tư lần
thứ nhì hiện nay đã tăng 41% và 50% trong
hai năm 2004, 2005. Tính đến cuối năm 2006, số đầu
tư đã giải ngân lên đến 35 tỉ trong tổng
số 65 tỉ USD hứa đầu tư. Tỉ lệ phát triển kinh
tế của Việt Nam trung bình là 7.5% trong 5 năm
vừa qua, đứng hàng thứ hai trong các quốc gia
trong khối ASEAN, chỉ sau Trung Quốc. Số thu nhập bình
quân đầu người đã lên đến 640 USD/mỗi
năm. Số người nghèo giảm nhưng bất
bình đẳng trong thu nhập lại tăng.
Điểm này chứng tỏ, ít nhất trong giai đoạn
hiện tại, việc phân bố lợi nhuận quốc gia không
đồng đều, ngược lại với lý luận khi
kinh tế phát triển thì đấu tranh giai cấp để
giải quyết vấn đề phân bố thu nhập không còn
là giải pháp thích hợp nữa.
Tuy bây giờ không phải là thời đại đấu
tranh giai cấp nhưng giảm thiểu bất công xã
hội, thiếu công bằng trong thu nhập của người dân
là điềm cần phải giải quyết. Tiếp tục chiếm
hay thu mua với giá rẻ mạt nhà đất của dân
và liên kết với tư bản nước ngoài làm
rào cản luật pháp áp bức công nhân
lao động, cấm đình công, cấm công đoàn
lao động, cấm hiệp hội công nông thương hoạt
động độc lập chắc chắn sẽ không giúp được
gì trong việc xoá bỏ bất bình đẳng thu
nhập.
|
|
|
Vài chỉ số phát triển của Việt NamNguồn: Worldbank/Asian Development Bank |
Những
con số phát triển khác tại Việt Nam cho thấy
công bằng xã hội tại đây chưa thể có
trong lúc này. Số khách ra ngoài du
lịch nhiều hơn số khách ở nước ngoài đến
Việt Nam; Tiền chi dùng để thoả lòng ham muốn
của giới tiêu thụ Việt Nam trong các chuyến
“shopping” thường xuyên ở ngoại quốc là con
số vĩ đại. Những ông bà nhà giàu
mới này có lẽ đều hô to “đảng
cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” mỗi khi mở
ví, móc bóp trả tiền mua xa xí phẩm
ở Thailand, Singapore, Hong Kong, New York, Paris,... Trong khi đó
70% dân số Việt Nam vẫn là dân ở thôn
quê, ở vùng sâu vùng xa, mực đóng
góp của họ - sản phẩm kinh tế nông nghiệp
- vào tổng sản lượng quốc gia đã tuột
dốc, thua cả hai thành phần kinh tế dịch vụ và
sản xuất. Nếu đến năm 2020, mực đóng góp
của ngành nông nghiệp vào kinh tế Việt
Nam chỉ còn ở mức 20% thì nhà nông
Việt Nam sẽ nghèo đến đâu nữa? Họ sẽ làm
gì, quăng cày cuốc đi lắp ráp chíp
Intel và máy in Canon, may dán giày Nike,
đi làm lao động rẻ khắp nơi hay đi làm kinh
tế với vốn trời cho (phụ nữ) ở Cambodia, ở Trung Quốc
hay xa hơn nữa ở Đông, Tây Âu và Bắc
Mỹ?
Trở
lại với chiến lược đổi mới của Việt Nam: kinh tế
trước, hành chính sau, và chính trị
là giai đoạn cuối. Thành tích đàn
áp đối lập và những người bất đồng chính
kiến của đảng cộng sản Việt Nam nêu trên
khẳng định Việt Nam không có đổi mới chính
trị.
Cả
hai, Trung Quốc và học trò Việt Nam đều tin
rằng thành công trong phát triển kinh tế là
nền tảng, cột trụ cho sự chính thống của đảng
cộng sản, cho phép họ chuyên quyền, gạt bỏ
ra ngoài tất cả mọi quan tâm về những thiếu
sót nghiêm trọng việc cần thiết cải tổ, đổi
mới chính trị. Nhà nước cộng sản tiếp tục
điều khiển sinh hoạt kinh tế quốc gia. Khi hoạt động
kinh tế có mòi đụng chạm đến quyền lực
tối thượng của đảng thì kinh tế cũng phải giảm
tốc, nếu cần thì ngưng lại.
Như
mọi người, David Koh cũng thấy cả hai, Trung Quốc và
Việt Nam, đều là thiên đường tham nhũng dưới
sự chỉ đạo của một chính đảng độc tài.
Trong
so sánh kinh tế, Koh cho rằng dù tương tự nhưng
Trung Quốc và Việt Nam không giống như nhau. Hai
quốc gia sản không sản xuất cùng mặt hàng
nhưng có cấu trúc của giá sản xuất
giống nhau và phần lợi nghiêng về Trung Quốc
với thị trường lớn hơn, giá hàng rẻ hơn.
Dù
kịch bản học từ sư phụ đã giúp gặt hái
kết quả trong 20 năm qua, Koh khuyến cáo Việt Nam
phải chọn riêng con đường phát triển để
thành rồng, cạnh tranh với Trung Quốc.
Toa
thuốc DK cho Việt Nam.
Giống
mà khác
Vietnam
Development Report 2006: FDI chỉ hội tụ trong vài
vùngNguồn: Joint Donor Report to the Vietnam Consultative
Group (Hanoi, December 6-7, 2005)
a. Ngoài việc phải để ý giải
ngân thật nhanh số đầu tư nước ngoài đã
hứa, Việt Nam đừng bắt chước Trung Quốc nữa. Việt
Nam phải đổi mới chính trị, đổi mới trong quản
lý chính phủ và xí nghiệp, phải
tinh nhanh và có trách nhiệm hơn.

Yêu
cầu này đòi hỏi Việt Nam nhổ tận gốc, dẹp
bỏ tính quan liêu xã hội chủ nghĩa của
quan chức nhà nước. Đây là vấn nạn lớn:
quan chức nhân viên nhà nước quan liêu
vì bản chất, vì lương quá thấp so với
mực sống; họ là những người đang có quyền,
lương lại ít, chọn đường tham nhũng để nâng
cao mức “lậu” là chọn lựa không thể tránh
khỏi. Cải tổ thế nào đây? Giảm số nhân
viên, công an đang làm việc cho chế độ để
tăng lương cho những người còn ở lại? Làm
thế là phản động là giết đảng không
gươm đao là tự sát. Cái gương tày
mẹt từ đại sư phụ Trung Quốc mất đảng viên khi
đóng cửa xí nghiệp quốc doanh vẫn còn
mới toanh trước mắt.
Còn
nạn tham nhũng? Đảng cộng sản và nhà nước
Việt Nam đã hô hào diệt tham nhũng từ khá
lâu và thỉnh thoảng đưa ra vài vụ như
Năm Cam, Sáu Quýt, Bùi Tiến Dũng, Đào
Đình Bình làm đình làm đám
cho có vẻ. Nông Đức Mạnh đã cảnh báo
“tham nhũng là thế lực ảnh hưởng xấu để sự
sống còn của ... đảng” . Nhưng Mạnh và đồng
chí của ông sẽ làm thế nào để cứu
đảng khi nhà nước CHXHCNVN là một chế độ
đóng kín, không có đối lập, không
có cơ quan giám sát độc lập, không
có báo chí tự do.
Viên
thuốc trị tham nhũng không có gì huyền bí
cả, đó là cải tổ chính trị.
Lê
Khả Phiêu nói với báo giới trong năm 2005,
“Tôi và cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã
biết vài trường hợp tham nhũng nhưng không cách
nào lật tẩy và đưa ra công chúng.
Muốn thắng cuộc chiến diệt tham nhũng, Đảng và
nhà nước phải xét lại chính mình”.
“Nếu
không thay đổi chế độ, nếu không đưa tính
minh bạch, đối lập vào cơ chế, nếu không có
tiếng nói thật sự của người dân, nếu không
có báo chí tự do và trách nhiệm,
người ta không thể nào ngăn chận tham nhũng.”(8)
Đó không phải là nhận định của những
người bất đồng chính kiến hay từ các tổ
chức vận động dân chủ mà ý kiến của
Lê Đăng Doanh, một chuyên gia kinh tế ở bộ Kế
hoạch và Đầu tư. Doanh còn nói những vụ
tham nhũng người ta nghe đến chỉ là mỏm của tảng
băng ngầm, 95% tham nhũng vẫn chìm trong bóng
tối.
Transparency
International cho hay hạng tham nhũng năm 2006 của Việt Nam
vẫn đứng hàng anh chị ở khu vực: 111 (107 năm
2005) trong 163 quốc gia, hơn hẳn đàn anh Trung Quốc
(70). Chỉ số tham nhũng của Việt Nam là 2,6 so với
10 là minh bạch, không tham nhũng.(9)
b.
Về kinh tế, Việt Nam nên khuếch trương hàng
đặc sản, tránh cạnh tranh với hàng Trung Quốc
đang có thị trường lớn. Đặc sản nông ngư
nghiệp Việt Nam là một thí dụ điển hình
loại hàng có thể bán được. Tiếc thay,
nông nghiệp Việt nam đang đà đi xuống. Về
hàng kỹ nghệ sản xuất, David Koh cho rằng Việt Nam
nên lợi dụng thành kiến hàng điện và
điện tử đóng dấu “Made in China” là hàng
dỏm và cố gắng sản xuất những loại mặt hàng
này với phẩm chất từ trung bình đến cao cấp
nhân dịp Canon và Intel đang đầu tư lớn tại
Việt Nam.
c.
Về công nghệ phần mềm, Việt Nam nên tận dụng
ưu điểm sẵn có là mẫu tự Latin trong tiếng
Việt so với dấu tượng hình trong Hán tự cũng
như độ hội thu nhanh chóng công nghệ mới của
tầng lớp trẻ tại đây.
d.
Việt Nam cũng cần xem đến việc liên kết, nối mạng
giữa các tỉnh thành trong nước. Muốn thực
hiện được việc này Việt Nam cần nâng cấp
vượt bực cả ngân sách cũng như chất lượng
chương trình giáo dục và đào tạo.
Người ta thường nghe Việt Nam có tỉ lệ 90% dân
số biết chữ nhưng thực chất giáo dục Việt Nam
còn phải bổ khuyết rất nhiều, ngay cả ở mực
giáo dục cơ bản.
Cắt
giảm
Giới lãnh đạo Việt Nam, được các chuyên gia kinh tế và chính sách đối ngoại tư vấn, không phản ứng nhanh và tích cực với chương trình Trung Quốc đưa Việt Nam và các nước Đông Nam Á hội nhập vào các tỉnh miền Tây Nam nước này. Cuối tháng 10, 2006, tại Nanning, Nguyễn Tấn Dũng và Wen Jiabao đã hứa hẹn sẽ đi đến hiệp định về chương trình phát triển “Hai hành lang, Một vòng tròn” (Two Corridors, One Circle)(10). Trên thực tế, Việt Nam chưa có động thái rõ rệt nhằm thực hiện chương trình này. David Koh cho đây là cơ hội lớn để Việt Nam phát triển kinh tế ở các tỉnh phía Bắc nhưng bộ máy nhà nước Việt Nam đến nay vẫn chưa chuyển động.
Việt
Nam cần tái phối trí, thay đổi khu kinh tế
quốc doanh. Nếu đổi mới nhanh chóng ở mặt này
Việt Nam sẽ có vị trí thuận lợi hơn Trung
Quốc. Một lần nữa, Koh lại thất vọng với sự chậm
chạp của Việt Nam so với Trung Quốc. Đảng cộng sản
phương Bắc sẵn sàng dẹp bỏ (công ty quốc
doanh), thay đổi nhanh chóng, dứt khoát hậu
thuẫn những đề án do tập đoàn lãnh đạo
mạnh đưa ra. Tuy đã hô hào cải tổ khu
kinh tế quốc doanh từ nhiều năm, dường như các
quan sát viên nước ngoài vẫn chưa thấy
dấu hiệu đổi mới quan trọng hay đáng kể của
nhà nước Việt Nam ở mặt này.
Đây
có thể cũng là một dấu hiệu cho thấy đảng
cộng sản Việt Nam đang gặp khó khăn. Nhân tố
quan trọng và có lẽ khá khó thực
hiện được trong kế hoạch cất cánh của Việt Nam
hiện nay là giấy lên ngọn lửa hồ hởi, trung
thành ủng hộ tập một đoàn lãnh đạo
có thực lực. Chính sự chia rẽ sâu sắc
trong tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam
là nguyên nhân của sự chậm trễ đổi mới
trong những lãnh vực kinh tế quốc doanh, hành
chính và ý thức hệ. Vì không
thống nhất, nên đảng cộng sản cũng chậm trể
ngay cả việc đổi mới cách bổ nhiệm, thăng thưởng
cán bộ trong chính phủ. Thí dụ điển
hình là chính sách “Luân lưu Cán
bộ” để thăng thưởng đề bạt tài năng nhanh
chóng đã bị Ban Chấp hành Trung ương Khoá
9 phê phán nặng nề, chỉ trích là đầy
tính cục bộ.
Thử
thách lớn trước mặt đảng cộng sản Việt Nam hôm
nay không phải là hiện tượng dân oan hay
những người bất đồng chính kiến mà chính
là việc phân bố đồng đều quyền lực và
sự rạn nứt đổ vỡ trong chính khối quyền lực
này. Gần như trong tất cả mọi quyết định về
chính sách thường có ít nhất vài
soái đều có quyền quyết định. Thủ
tướng muốn bổ nhiệm bộ trưởng cũng không đơn
giản: phải đi qua 10 cửa quyền lực trược khi được
phép công bố. Cựu Thủ tướng Phan Văn Khải
(1998-2006) than thở ông và đồng chí vẫn
phải chịu trách nhiệm về thành quả của
chính phủ dù không có quyền bổ nhiệm
và giải nhiệm bộ trưởng theo ý riêng.
David
Koh: Điều hợp chương trình Chiến lược Khu vực
và Nghiên cứu Chính trị, Institute of
Southeast Asian Studies (Singapore)
Phân chia các nhóm quyền lực phe phái
trong đảng cộng sản Việt Nam là những phân
ranh di động. Những mảng quyền lực của cộng sản Việt
Nam, số đảng viên đang bám theo và sức
mạnh của chúng luôn thay đổi theo quyền lợi
trước mắt. Quyền lợi chuyển đổi đảng viên đi
vào các khối quyền lực khác nhau. David
Koh cho rằng sở dĩ có hiện tượng tranh quyền lực,
chạy theo quyền lợi, và không thống nhất trong
đảng vì xã hội chủ nghĩa Việt Nam trong hoà
bình không có lãnh đạo có tầm
nhìn xa thấy trước và lôi cuốn như ông
Hồ. Phải có khả năng nhìn xa thấy trước mới
có cơ may nhất thống giang hồ. Làm thế nào
xây dựng tầm nhìn xa cho đất nước trong lúc
đảng cộng sản hiện nay đang sa lầy ở cuộc giằng co
theo Tư bản hay Chủ nghĩa Xã hội, và
cũng đang kẹt cứng giữa Phát triển hay Ổn định
xã hội.

Nguồn: opinionasia.org
Trên
thực tế, cả hai lý luận cho Chủ nghĩa Xã
hội và Ổn định chỉ là nguỵ biện
cho sự sống còn cho đảng của họ. Những khuynh
hướng thoả hiệp, tìm đồng thuận hiện nay chẳng
qua là những mỹ từ làm áo khoác cho
việc ăn đồng chia đều giữa người cộng sản. Họ làm
gì có thì giờ xây dựng viễn kiến
cho Việt Nam.
Dự
đoán lạc quan
Koh
cho rằng nếu cứ giữ độ phát triển kinh tế tốt
đem việc làm đến cho dân, xã hội sẽ ổn
định và tính chính thống sẽ trở lại.
Tổng sản lượng quốc gia sẽ tăng trưởng trung bình
mỗi năm 8% làm nền kinh tế lớn lên gấp đôi
trong 10 năm tới. Bên lề, một thiểu số người vận
động dân chủ, dù đang rất ồn ào, sẽ
chẳng đi đến đâu trong mục đích gỡ bỏ ghế
độc quyền khỏi đảng cộng sản. Những người bất
đồng chính kiến sẽ mãi mãi đứng bên
lề khi giới truyền thông vẫn còn bị kiểm
soát chặt chẽ như hiện nay. Ở mặt quan hệ với
giới kỹ nghệ, nhà nước cộng sản Việt Nam sẽ
hân hoan công kênh tư bản nước ngoài,
phủ nhận quyền đình công của công nhân
bằng luật pháp.(11)
Đường
đi chưa đến
Những
tóm lược kết qủa nghiên cứu của các
nhà khoa học xã hội chính trị cũng những
nhận định thực dụng của các nhà phân
tích đều có một số điểm chung:
-
Không phải hễ phát triển kinh tế là xã
hội sẽ dân chủ;
-
Các chế độ độc tài đảng trị trong thế
giới ngày nay tinh ranh dùng lợi nhuận của đổi
mới kinh tế, cắt quyền kết hợp của dân để bảo
vệ quyền lực đảng;
-
Đảng cộng sản đã không còn được lòng
của quần chúng, không còn tính chính
thống, không thống nhất, nhiều sứ quân và
kiêu binh;
-
Đổi mới từ từ, đổi mới nửa vời, đổi mới kinh
tế trước, chính trị sau, kinh tế thị trường định
hướng xã hội chủ nghĩa, v.v... tất cả đều là
nguỵ biện để bảo vệ đảng, để trì hoãn
dân chủ. Với đảng cộng sản Việt Nam, đó là
chiêu bài mua thời gian vẽ phi đạo, không
phải để đất nước thành rồng cất cánh bay
cao bay xa, mà chính là đường hạ cánh
an toàn của đảng viên hết quyền lực không
thể tham nhũng thêm nữa.
Minxin
Pei kết luận, đổi mới kiểu cộng sản Trung Quốc là
đổi mới không bền vững, sẽ thất bại trên
đường chuyển đổi sang thể chế dân chủ đa
nguyên. Cùng lúc, David Koh có cái
nhìn lạc quan hơn cho đảng cộng sản Việt Nam; Koh
cho rằng Việt Nam đang thành công về kinh tế,
đảng cộng sản sẽ tiếp tục độc quyền cai trị; dân
Việt Nam vẫn không có quyền kết hợp; báo
chí vẫn bị kiểm soát gắt gao và người
bất đồng chính kiến vẫn đứng bên lề xã
hội. Người dân có nhiều việc làm hơn
tuy không được hưởng những phúc lợi xã
hội chính đáng cũng như không được quyền
đình công. Và, dĩ nhiên, tư bản nước
ngoài tiếp tục đến Việt Nam đầu tư, làm
giàu nhiều hơn nữa.
Ngay
cạnh bên cạnh Việt Nam và Trung Quốc, giới
lãnh đạo Nam Hàn từ nhiều năm trước đã
ý thức rõ rệt sự chuyển hướng của mô
hình phát triển: kinh tế thị trường phải
đồng bộ với thể chế dân chủ. Không thể vừa
phát triển vừa không công nhận những chân
giá trị quan trọng và thực sự dân chủ
như công bằng kinh tế, an sinh xã hội. South
Korea dứt khoát chấp nhận dân chủ cùng
lúc phát triển kinh tế.
Không
có dân chủ sẽ không có kinh tế thị
trường chính thực. Kim Dae-jung, cựu Tổng thống Nam
Hàn, Nobel hoà bình năm 2000, trong diễn văn
khai mạc Hội nghị về Dân chủ, Kinh tế thị trường
và Phát triển (Seoul , 1999) đã phát
biểu, “Tôi tin rằng dân chủ và kinh tế
thị trường là hai bánh của một cỗ xe, cả
hai phải nương dựa vào nhau, cùng làm việc
để tiến về phía trước”.
Mô hình Trung Quốc: Cỡi xe một bánh
vượt vũ môn hoá thành rồng
Nghĩ như ông Kim thì quả thực gánh
xiệc cộng sản Việt Nam đang biểu diễn trò cỡi
xe một bánh để vượt vũ môn mong hoá
thành rồng để cùng bay cao với thế giới.
Nhìn tốc độ đổi mới kinh tế và hành
chính hiện nay của đảng cộng sản Việt Nam người
viết e rằng chặng đường đổi mới chính trị để
đi đến dân chủ còn xa mút mùa ải
nhạn.

Nguồn:
dself.dsl.pipex.com
Như
thế, với những người đang vận động dân chủ
(Koh cho là đang ồn ào ở bên lề xã
hội), có lẽ chú tâm vào và
giành năng lực gầy dựng, bồi đắp cho phong trào
có bề dầy, đi vào với quần chúng trong
nước, bảo vệ quyền lợi sát sườn của dân
là những việc cần làm trước. Dân không
hiểu phúc lợi của dân chủ, không cần dân
chủ thì chắc chắn không có phong trào
dân chủ. Những màn chính trị mang tính
trình diễn và vơ vào ở hải ngoại có
lẽ không phải là điều cần thiết. Những gấu
ó tranh chia “chiếc bánh nhà dân
chủ”(12) cần được chấm dứt. Nếu không,
khi nhìn lại “phong trào” chỉ thấy mình
và chiếc bóng trên tường. Xin hãy
cùng nhau chấp nhận chính những giá trị
đang được xiển dương: dân chủ và đa nguyên.
Với
các ông bà bên này bờ đại dương
đang ngóng nhìn về đất nước hay đang ở bên
kia đợi hoà giải để được chia phần. Xin hãy
quên đi. Cũng như không thể có chuyện xin
cho dân chủ, quyền lực và quyền lợi của
đảng độc tài cộng sản không thể chia cho
người ngoại cuộc. Họ đánh nhau u đầu sứt trán
ở những cuộc tranh chia bên trong chưa xong thì
làm gì có chuyện nhường ghế cho kẻ đứng
ngoài lề.
Tập
dưỡng sinh, giữ gìn sức khoẻ đợi ngày Việt
Nam dân chủ chưa hẳn đã đủ. Cứ đà
này, có lẽ người yêu quý dân
chủ, mong thấy được công bằng xã hội ở
Việt Nam, phải cần đến liều thuốc trường sinh vì
... đường đi chưa đến.
Cuối
năm 2006
©
DCVOnline
http://snipurl.com/364w5 [dcvonline_net], January 4th, 2007
(7)
Vietnam
Must Map Its Own Flight Plan, David Koh, Far Eastern Economic
Review, December 2006.
(8)
In
Vietnam, top Communist sees corruption as threat, Seth Mydans,
International Herald Tribune, May 31, 2006.
(9)
International
Transparency regional highlights_factsheets (pdf).
(10)
Nhân dịp Hội nghị Thượng đỉnh giữa lãnh
đạo thuộc khối ASEAN và Trung Quốc ngày 30
tháng 10, 2006, Thủ tướng Wen Jiabao đã gặp
riêng một số lãnh đạo của các nước
trong khối ASEAN. Trong hội nghị song phương giữa Thủ
tướng CHXHCNVN, Nguyễn Tấn Dũng và Wen Jiabao (Ôn
Gia Bảo) đồng ý miệng 3 điểm; thứ nhất đẩy
nhanh đàm phán dựng sườn hiệp thương hợp
tác kinh tế và thương mại; thứ hai, kết thúc
đặt cột mốc biên giới Việt-Trung trên đất
liền vào năm 2008, đạt thoả hiệp về đường phân
ranh hải phận trong Vịnh Bắc Việt và tiếp tục
đàm phán những vẫn đề liên hệ đến
quyền lãnh hải trên biển Đông; và
thứ ba, thúc đẩy để đi đến hiệp định về
chương trình phát triển “Hai hành lang,
Một vòng tròn” (“Two Corridors, One Circle”).
Hai hành lang ở đây có nghĩa đường vận
tải nối liền Hà Nội và Kunming, và đường
Hà Nội-Nanning trong khi “Một vòng tròn”
chỉ Vùng vịnh kinh tế Bắc Việt (Beibu gulf hay
Tonkin gulf). Giao thương kinh tế Việt-Trung ước tính
sẽ đạt đến mức 10 tỉ USD trong năm 2006. Nguồn:
CHINA-ASEAN SUMMIT: BEIJING’S CHARM OFFENSIVE CONTINUES, Ian
Storey, The Jamestown Foundation, Volume 6, Issue 23 (November 22,
2006)
(11)
US
puts squeeze on Vietnamese labor, Brendan Smith, Tim Costello and
Jeremy Brecher, Asia Time Online, November 22, 2006.
(12)
Tranh
nhau miếng bánh Nhà Dân Chủ Lớn, Lưu
Vũ, DCVOnline, 20/4/2006.


Leave a comment