Đổi mới rồi Dân chủ? (I)
Trần Giao Thủy

Phát triển kinh tế đưa đến xã hội dân chủ không phải là một khái niệm mới. Aristotle đã cho rằng khi tầng lớp trung lưu phát triển đủ lớn sẽ trở thành động cơ thúc đẩy xã hội tiến đến dân chủ.
Khi kinh tế phát triển thì khoảng cách mức thu nhập giàu nghèo không còn quá xa, đấu tranh giai cấp để giải quyết vấn đề phân bố thu nhập không còn là giải pháp thích hợp nữa.
Seymour
Martin Lipset, một trong rất nhiều nhà khoa học xã
hội từ giữa thế kỷ trước đã nghiên cứu
về tương quan giữa phát triển và dân chủ
và đại chúng hoá khái niệm này:
phát triển kinh tế tất yếu sẽ gầy dựng được
tầng lớp trung lưu tầm cỡ, có kiến thức - tập
thể này sẽ bồi dưỡng, cổ vũ cho tiến trình
dân chủ hoá xã hội.
Trước
khi bước sang thiên niên kỷ mới, trả lời tờ
báo lớn ở Nhật, Nihon Keizai Shimbun, Amartya Sen cho
rằng xu thế dân chủ toàn cầu là phát
triển ưu việt của loài người ở thế kỷ 20. Song
song với sự nổi bật của giá trị dân chủ,
những nghiên cứu mới cũng đã đưa ra một cách
nhìn khác về tương quan giữa phát triển
và dân chủ.
Phát triển tại Trung Quốc
Tháng 10, 2005, trong bài khảo luận “Phát
triển và Dân Chủ”, trình bày tóm
lược kết quả nghiên cứu 29 năm trong 150 quốc gia,
de Mesquita và Downs cho thấy không phải cứ phát
triển kinh tế là sẽ có dân chủ(1).
Thí dụ biểu trưng là Trung Quốc, vẫn đứng
dậm chân ở vũng bùn độc đảng mặc dù
đã phát triển kinh tế cả ¼ thế kỷ và
phát triển với tốc độ phát sốt. Rồi đến
Cộng hoà Liên bang Nga, sau 20 năm từ Mở cửa
sang Đổi mới và Dân chủ hoá,
giải thể Xô Viết, rơi vào khủng hoảng kinh tế
và đang phát triển trở lại nhưng quyền lực
vẫn nằm gọn ở điện Kremlin. Những thay đổi chính
trị gần đây của Liên bang Nga cũng chẳng mặn
mòi gì với dân chủ cả.

Nguồn:
actionaid.org
Downs
và de Mesquita kết luận sự chậm phát triển xã
hội dân chủ tại các quốc gia đang giàu
lên là kết quả của lối cai trị độc tài
tinh vi của các chính thể chuyên chế. Những
nhà độc tài đương đại dùng tài
nguyên gia tăng từ nền kinh tế phát triển để
đối phó với những vấn nạn khác nhau nhưng
mục đích sau cung vẫn là tiếp tục nắm giữ
quyền lực cho chế độ. Họ khôn khéo cắt,
chặt một số quyền dân sự cần thiết cho việc
phối hợp chính trị - nhưng không mang tính
chủ yếu trong việc phát triển kinh tế - trong tầng
lớp trung lưu để tạo thành khối đối lập.
Bốn
loại quyền kết hợp có tác động chính
yếu đến khả năng tổ chức và hoạt động đối
lập là quyền chính trị, nhân quyền (một
cách tổng quát), tự do báo chí, và
đường vào đại học. Cứ nhìn về Việt Nam
sẽ thấy nhà nước độc tài ở đó giới
hạn, ngăn chận quyền kết hợp của công dân
ra sao.
Năm
2006, quyền tự do ngôn luận, thông tin và
được thông tin tiếp tục bị giới hạn, bóp
nghẽn (2). Hà Nội tiếp tục giam tù quản
thúc công dân bất đồng chính kiến kể
cả thường dân đến tu sĩ và những người
đang hoạt động đảng phái mà nhà nước
xem là nguy hiểm. (3) Tiêu biểu là 2
vụ vu cáo “khủng bố” Đỗ Thành Công,
Nguyễn Hoàng Long, Huỳnh Nguyên Đạo (Đảng Dân
chủ Nhân dân) và Thương “Cúc”
Nguyễn Foshee (tổ chức “Chính phủ Việt Nam Tự
Do”), và Nguyễn Vũ Bình, người muốn lập
đảng Dân chủ Tự do, vẫn chưa được thả từ khi
bị nhà nước cộng sản Việt Nam kết án làm
gián điệp.
Kết
quả tụt hậu của ngành giáo dục đại học
đã nhiều lần được ngay chính người làm
giáo dục tại Việt Nam lên tiếng xác định.
Tất
cả chỉ để trì hoãn dân chủ.(4)
Chuyển
đổi sập bẫy
Tiếp tục những công trình khảo cứu
khác về tương quan phát triển-dân chủ,
Minxin Pei vừa phúc trình một số kết quả
trong tác phẩm mới Chuyển đổi sập bẫy của
Trung quốc — Giới hạn của Chế độ chuyên
quyền Phát triển (5). Trong cuốn sách này
Pei khảo sát mức độ bền vững của chiến lược
đổi mới Trung Quốc đang theo đuổi: phát triển
kinh tế thị trường trong khuôn khổ độc đảng toàn
trị.

Nguồn:
harvard.edu
Pei
đặt nghi vấn với 3 lý giải chính cho rằng
chiến lược đổi mới của Trung Quốc đang thành
công vì
1.
Phát triển kinh tế bền vững sẽ đưa đến cởi mở
chính trị rồi dân chủ hoá;
2. Chuyển
đổi kinh tế từ từ tốt hơn cho toa “thuốc đắng”
kiểu của liên bang Nga;
3. Chế độ độc tài
mới là điều thiết yếu để đẩy nền kinh tế
cất cánh bay cao.
Pei cho rằng vì phải
kiểm soát phần lớn nền kinh tế để bảo đảm
cho sự sống còn của đảng Cộng sản, chủ nghĩa
“đổi mới từ từ” sau cùng cũng thất bại.
Chỉ cần thoáng thấy bất kỳ chỉ dấu nào
phương hại đến quyền lực, đảng cộng sản Trung Quốc
tức thì tăng cường vơ vét, tối đa hoá
lợi nhuận và nâng cấp đàn áp tất
cả mọi thế lực đang thách đố.
Thiếu
cải tổ dân chủ đúng mức đã đưa đến
tình trạng tham nhũng tràn lan tại Trung Quốc
như hiện nay và sự suy sụp trong trách nhiệm
chính trị - trách nhiệm trả lời trước cử
tri. Hệ quả (bất ngờ) cho Trung Quốc là chiến lược
“đổi mới từ từ” đã tản quyền cho một tập
đoàn ăn cướp địa phương ở đó các
soái chủ (đảng viên lãnh đạo địa
phương) đã hoàn toàn thành công
trong việc tư hữu hoá quyền lực quốc gia. Những
hợp đồng cấu kết tham nhũng lan tràn đạp đổ hệ
thống quản lý, cai trị. Thay vì thẳng tiến
đến nền kinh tế thị trường thực sự, Trung Quốc đang
sập bẫy đổi mới kinh tế chính trị nửa vời.
Trong
bài điểm sách của Minxin Pei, Hội chứng
Trung Quốc: Tư bản không hẳn đã đi đến Dân
chủ (6), Ellen Bork cho rằng đem những quan điểm
từ góc nhìn của những xã hội dân
chủ chiếu xuống cách xử lý vấn đề của
giới lãnh đạo Trung Quốc là điều bất khả
thi vì những khác nhau giữa hệ thống giá
trị Âu Mỹ và Trung Quốc.
Vì sợ mất ghế quyền lực, lãnh đạo đảng Cộng sản Trung Quốc không thể có những đổi mới thực sự và cần thiết để chuyển đổi sang kinh tế thị trường như sự bảo đảm quyền tư hữu, minh bạch, trong sáng trong chính phủ, và trách nhiệm trả lời với quốc dân của giới lãnh đạo.
Trong China's Trapped Transition, Minxin đưa ra chứng từ, tài liệu cho thấy tệ trạng tham nhũng đã đến mức cùng cực, cơ chế nhà nước cồng kềnh, bất lực, quan chức địa phương trở thành kiêu binh bất trị và ngang nhiên bòn rút của công.
Lý
tưởng cộng sản, giấc mơ thế giới đại đồng đã
nằm gọn trong đống rác “phát triển” của
Trung Quốc từ lâu rồi. Đảng viên cộng sản
hiện nay đang bận rộn thu xếp chiến lược rút lui
cho riêng mình. Những công tác quan trọng
bây giờ là lấy hộ chiếu nước ngoài, và
chuyển tiền ra ngoại quốc.
“Hiện
tượng 59” đã quá quen thuộc với lớp thượng
tầng trong đảng cộng sản Trung Quốc. 59 là tuổi
sắp về hưu, cần vơ vét nhiều và chuyển
ngoại tệ thật nhanh, đấy là “Hiện tượng 59”,
là chọn đường hạ cánh an toàn. Nhưng
chuyện mới, đáng để ý hơn, Pei cho thấy rằng
đảng viên tham nhũng càng này càng
trẻ.
Đảng
cộng sản Trung Quốc không còn tính chính
thống, họ cũng không còn được lòng trung
thành của quần chúng. Điều này minh chứng
bằng con số đảng viên mới đang sa sút ở vùng
thôn quê. Đảng mất đảng viên khi cho công
nhân viên xí nghiệp quốc doanh nghỉ việc.
Đảng cũng không thu được đảng viên mới từ
tập thể công nhân viên làm cho các
công ty tư doanh.
Lưới lọc Internet: No
Democracy!
Dù
chỉ trích nặng nề đảng cộng sản Trung Quốc
trong việc thao túng quan chức địa phương, không
cho họ thực quyền, Pei lại cho rằng bầu cử ở thôn
quê là điểm đáng mừng. Nhưng Pei cũng
cảnh báo ngay: người ngoại cuộc đừng lầm! Đây
không phải là dấu hiệu cải tổ chính trị
cơ sở mà là chỉ dấu của một đảng đang
mục ruỗng. Thế giới cần phải tăng sức ép để
thúc đẩy họ phải thay đổi nhiều hơn nưa thay vì
vỗ tay hoan hô “đổi mới”, quản lý địa
phương hiện đại!
Pei cũng cho thấy ngay cả Deng Xiaoping (Đặng Tiểu
Bình) hay Zhao Ziyang (Triệu Tử Dương), người bị
trù dập vì không ủng hộ Đặng trong quyết
định đàn áp ở Tiananmen (Thiên An Môn),
cũng không hình dung được viễn tượng nào
khác ngoài việc tiếp tục chế độ đảng trị.

Nguồn: markfiore.com
Thập
niên 1990 không những không đưa đến được
các đổi mới thật sự mà ngay cả đến những
tranh luận trong đảng, như Đặng Tiểu Bình từng
khuyến khích, sau này cũng bị Jiang Zemin (Giang
Trạch Dân) cắt đứt.
Pei
cho rằng không phải vì bây giờ là
thời Hậu Mao Zedong (Mao Trạch Đông) nên hết
Cách mạng Văn Hoá, nên không còn
Bước Nhảy Vọt. Những đàn áp trù dập
nhằm vào cộng đồng Falun Gong (Phá Luân
Công) là một hiện tượng mới, hệ quả trực
tiếp của sự thối nát từ trong đảng. Dưới thời
Mao, đảng cộng sản có thể lôi kéo tập
thể công nhân, nông dân trung với đảng
nổi dậy dẹp tan Falun Gong mà chẳng cần đến công
an. Bây giờ đảng không lôi kéo được
bất kỳ nhóm nào, và cuối cùng phải
dùng đến bạo lực để đàn áp và
tiêu diệt Falun Gong trong nội địa Trung Quốc.
Theo
Pei, Chuyển đổi sập bẫy này không bền
vững. Dân chủ có thể sẽ không đến. Đảng
cộng sản cũng không hân hoan lãnh đạo dân
chúng tiến lên đường dân chủ. Có
khả năng dân chủ đến Trung Quốc như kết quả của
một khủng hoảng bất ngờ xảy ra vì tệ nạn tham
nhũng, vì bất lực trong quản trị, vì mục
ruỗng của thể chế. Nghiên cứu và tác
phẩm Trapped Transition của Minxin Pei là một bản
cáo trạng cho luận điệu “kinh tế phát triển
sẽ đưa đến dân chủ”, chỉ trích cơ sở của
chính sách Hoa Kỳ đối với Trung Quốc của các
Tổng thống Cộng Hoà cũng như Dân Chủ đã
và đang theo đuổi. Ở đây, Pei đã chia sẻ
quan điểm với de Mesquita và Downs, hai tác giả
này cũng đã cảnh báo các nhà
làm chính sách của chính phủ Bush: Mở
rộng điều kiện cho vay hay viện trợ phát triển
gồm cả những bảo đảm quyền kết hợp cho công
dân, như những quyền tự do dân sự cơ bản,
nhân quyền, tự do báo chí.
Đọc
thoáng qua những nhận định của Minxin Pei người ta
ngỡ tác giả đang nói đến Việt Nam. Điều
này không lạ. Việt Nam hiện là đệ tử
trung thành của sư phụ Bắc phương. Bài học
“đổi mới từ từ”, đổi mới có định hướng
hay như David Koh nói Việt Nam đổi mới kinh tế
trước, hành chính sau, cuối cùng mới đổi
mới chính trị phản ảnh trung thành bài
học Trung Quốc mà Pei vừa rốt ráo trình
bày trong tác phẩm mới của mình.
(Còn
tiếp)
©
DCVOnline
Online: http://snipurl.com/364ns [dcvonline_net], January 3rd, 2007
(1)
Phát
triển và Dân chủ,
Bruce Bueno de Mesquita và George W. Downs — Development
and Democracy,
Foreign Affaires - September/October 2005 - Volume 84 No. 5 ,
77-86 (Published by the Council on Foreign Relations).
(2)
Kiểm soát báo chí chặt chẽ.
- Những
tờ báo không được phát hành tự do:
Bán nguyệt san Tự
Do Ngôn Luận
(23/2/2006), Tập san Tự
Do Dân Chủ
(2/9/2006), Báo Tổ
Quốc
(15/9/2006) có ban biên tập trong và ngoài
nước phải chọn cách phát hành “điện
tử”.
- Tiếp tục kiểm soát toàn bộ hệ
thống truyền thông (báo chí, đài phát
thanh, phát hình), Thủ tướng CHXHCNVN vừa công
bố Chỉ
thị số 37/2006/CT-TTg, 29/11/2006, về việc thực hiện
kết luận của Bộ Chính trị về một số biện
pháp tăng cường lãnh đạo và quản lý
báo chí.
- Bằng công nghệ và luật
pháp, Hà Nội gia tăng việc kiểm soát,
giới hạn mức truy cập mạng Internet của người dân:
chận đường vào các trang web chính trị
và tôn giáo mà họ cho là mang
tính chống phá.
(3)
Cắt quyền kết hợp.
- Nguyễn Vũ Bình vẫn ở
trong tù. Bị bắt từ 25 tháng 9 năm 2002 đến
31/12/2003 bị tuyên án 7 năm tù và 3
năm quản thúc vì tội “làm gián
điệp” (theo nhà nước cs).
- Sau 6 tuần được
thả, Trương Quốc Huy, bị bắt lại ngày 18 tháng
8, 2006 tại cafe Internet vì nối mạng Internet vào
diễn đoan hội thoại Paltalk nói chuyện Dân
chủ.
- Đỗ Thành Công, Nguyễn Hoàng
Long, Huỳnh Nguyên Đạo, và 5 đảng viên
đảng Dân chủ Nhân dân bị bắt giam từ
tháng 8/2006. Đỗ Thành Công đã trở
lại Hoa Kỳ sau 38 ngày bị giam tù sau khi được
chính giới Hoa Kỳ, Châu Âu và người
Việt hải ngoại tích cực vận động. Thuong Cuc
Nguyen Foshee và 6 người khác thuộc tổ chức
“Chính phủ Việt Nam Tự do” bị bắt giam, không
truy tố từ tháng 9/2005, đến 10/11/2006 mới bị xử
15 tháng tù vì “hoạt động khủng bố”.
Hà Nội đã thả ba công dân Hoa Kỳ về
Mỹ:, Lê Văn Bình, và Huỳnh Bích Liên
(Linda) đã trở lại Hoa Kỳ kịp lúc APEC 2006
khai mạc. Những công dân Việt Nam khác trong
hai vụ án “khủng bố” vừa nêu vẫn chưa
được phóng thích.
- Ngay cả trong tuần lễ
APEC 2006 đang họp tại Hà Nội, công an Việt Nam
vẫn không ngừng bắt bớ thường dân: 3 hội
viên trong ban đại diện Hiệp hội Công ông
Việt Nam, Nguyễn Tấn Hoành, Trần thị Lê Hằng
và Đoàn Huy Chương và 4 hội viên khác
bị truy bắt giam tù trong những ngày 14, 15,
18/11/2006. Luật sư Lê Thị Công Nhân bị cô
lập tại gia suốt tuần lễ APEC 2006 và sau đó
tiệp tục được “mời” đi thẩm vấn vì vi phạm
điều 258 bộ luật hình sự lợi dụng các
quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích
của nhà nước và hiện đang bị quả thúc,
không được di chuyển khỏi thành phố.
- TT
Thích Thiện Minh, GHPGVNTN, Hội trưởng hội Hội Ái
Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn
Giáo Việt Nam bị sách nhiễu khi đi cứu trọ
nạn nhân bão lụt miền Trung và Bà
Rịa. Suốt lễ Giáng Sinh, tín đồ Tin lành
Mennonite ở Quảng Ngãi, Tin Lành tại gia ở Bắc
Giang, Hải Phòng, Hà Giang và Lào Cai
bị đàn áp và sách nhiễu không
ngừng.
(4)
Đọc
Phát triển và Dân chủ của Bruce Bueno de
Mesquita và George W. Downs,
Trần Giao Thuỷ
(5)
China's
Trapped Transition
— The Limits of Developmental Autocracy, Minxin Pei, Harvard
University Press , March 2006.
(6)
China
Syndrome: Capitalism does not necessarily lead to democracy,
Ellen Bork, Weekly Standard, May 29, 2006.

Leave a comment