Bầu cử, quyền hay nghĩa vụ?
Trần Giao Thủy

Tham gia bầu cử là một trong các quyền cơ bản của công dân sống ở đa số những xã hội dân sự có chính quyền dân chủ. Bài viết này giới hạn ở phạm vi quyền cử tri và không luận đến quyền ứng cử.
Tại một số không ít quốc gia khác trên thế giới, chính quyền còn cho việc tham gia bầu cử là nhiệm vụ, bổn phận công dân. Hiến pháp và luật bầu cử ở những quốc gia đó quy định rõ ràng bỏ phiếu (đầu phiếu/đi bầu) là bổn phận công dân phải thực thi trong mùa bầu cử. Ở đó chính quyền còn phạt vạ những công dân không đi bỏ phiếu.
Trên thực tế, “bổn phận” đi bầu không phải là một khái niệm mới có đây. Belgium (Bỉ) đã ứng dụng việc “phải đi bầu” từ cuối thế kỷ 19 (1892), Argentina năm 1914 và Australia đưa khái niệm này vào luật bầu cử từ năm 1924. Netherlands và Venezuela sau một thời gian ứng dụng đã huỷ bỏ khoản công dân “phải đi bầu” trong luật bầu cử.(1)
Tóm lại, có hai khuynh hướng về việc bỏ phiếu. Một bên cho rằng đi bỏ phiếu (hay không bỏ phiếu) là quyền công dân. Bên kia cho rằng bỏ phiếu không những chỉ là quyền và còn là bổn phận công dân.
Tại các quốc gia cổ xuý khái niệm quyền-và-bổn-phận-bỏ-phiếu người làm luật biện giải rằng chính quyền dân cử sẽ chính thống hơn nếu số cử tri đi bầu đông đảo hơn. Các chính quyền này cho rằng đi bầu, bị bó buộc hay tự chọn, đều góp phần vào việc giáo dục công dân. Luật bắt buộc dân đi bầu còn giúp các chính đảng tiết kiệm tài nguyên, giảm chi phí vận động cử tri đi bầu cho đảng của mình. Cử tri phải đi bầu nếu không muốn bị phạt vạ hay nhận lãnh hậu quả tệ hơn 20 AUD phạt vạ theo luật bầu cử của Australia.(2) Và lý giải sau cùng của khuynh hướng này cho rằng ở thể chế dân chủ, dân phải làm chủ và dân đây là toàn dân, mọi công dân có bổn phận đi bỏ phiếu. Thế mới là dân chủ.
K “bầu cho xong”
huynh hướng quyền-bỏ-phiếu cho rằng việc bắt
buộc người dân đi bầu là mâu thuẫn với
những tự do gắn liền với thể chế dân chủ. Đi
bỏ phiếu không phải là một nghĩa vụ luật
định. Ép buộc dân chúng đi bầu vi phạm
tự do của người dân gắn liền trong các cuộc
bầu cử dân chủ. Ở xã hội dân chủ, ép
dân đi bầu sẽ không đóng góp tích
cực vào tiến trình giáo dục công dân
về sinh hoạt chính trị vì dân chúng
sẽ phản đối, xem những ép buộc đó là
hành động đàn áp không dân chủ.
Một chính phủ, một quốc hội hay một tổng thống
sẽ chính thống hơn hay không khi số cử tri đi
bầu nhiều hơn? Kết quả bầu cử có mang tính
chính thống hơn không nếu số cử tri tham gia
bầu cử đông hơn chính là những người
dân bị bắt phải đi bỏ phiếu? Ở ngay cả những
quốc gia có luật bắt dân đi bầu, một số
chính phủ không đủ ngân sách quốc
gia để ứng dụng luật phải bỏ phiếu một cách
chặt chẽ. Và kết quả đã chứng minh rất rõ:
phiếu trắng và phiếu bất hợp lệ và ngay cả
phiếu “bầu cho xong” nhiều hơn trong các cuộc bầu
cử ở những quốc gia có luật bắt đi bầu so với
các cuộc bầu cử ở các quốc gia xem việc bỏ
phiếu là quyền của người dân. Số phiếu
trắng, phiếu bất hợp lệ và ngay cả những lá
phiếu “bầu cho xong” (dù không xác định
được) sẽ đóng góp được gì cho tính
chính thống và giá trị của sinh hoạt
mang tính dân chủ này?

Nguồn: orrill.com
Việt Nam — Nhìn lại Việt Nam, hay đúng hơn, nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN). Đây là quốc gia có duy nhất một chính đảng được hoạt động “trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật” và cũng chính cái đảng này cho rằng CHXHCNVN có thừa dân chủ hay dân chủ triệu lần hơn các thể chế dân chủ khác trên thế giới.
Tại phiên họp thứ 46, diễn ra từ ngày 25-31/1, Ủy ban thường vụ Quốc hội sẽ, ngoài việc gật gù bình thường, “xem xét, ấn định” ngày bầu cử đại biểu Quốc hội nhiệm kỳ 2007-2012. Tại sao lại họp từ ngày 25/1? Đơn giản thôi, Quốc hội loại này phải đợi cái đảng “duy nhất” ấy kết thúc hơn một tuần họp Hội nghị trung ương 4 khoá X từ 15 đến 24/1 đã. Quốc hội CHXHCNVN khơi khơi “xem xét, ấn định” ngày bầu cử mà không có lệnh của Đảng là chuyện giả tưởng.
Trở lại chuyện bầu cử, Hiến pháp CHXHCNVN viết:
Việc bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân tiến hành theo nguyên tắc phổ thông, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu kín... (Điều 7, Hiến pháp nước CHXHCNVN năm 1992)
Hiến pháp là một chuyện, nước CHXHCNVN còn có Luật bầu cử đại biểu Quốc hội hẳn hòi; luật này ghi rõ:
Công dân nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, không phân biệt dân tộc, nam nữ, thành phần xã hội, tín ngưỡng, tôn giáo, trình độ văn hoá, nghề nghiệp, thời hạn cư trú, đủ mười tám tuổi trở lên đều có quyền bầu cử và đủ 21 tuổi trở lên đều có quyền ứng cử đại biểu Quốc hội theo quy định của pháp luật. (Điều 2, Luật bầu cử đại biểu Quốc hội, 15 tháng 4 năm 1992.)(3)
Khi dùng chữ công dân ở đây, Hà Nội nhằm chỉ những người dân trong nước vì suốt 10 chương, 90 điều, 34 phụ chú Luật bầu cử không đá động gì đến các công dân đang sống ở nước ngoài. Loại công dân này chỉ được nhắc đến trong nghị quyết (36) xin tiền, hay chỉ để bắt bớ làm hàng trao đổi với bọn tư bản (đang giẫy chết) Mỹ; thí dụ điển hình là vụ bắt bớ quy chụp, vu vạ không được và phải phóng thích các “công dân” Đỗ Thành Công, Thương “Cúc” Nguyễn Foshee, Lê Văn Bình, Huỳnh Bích Liên trong năm 2006.
Trong
suốt hơn 16.000 từ, Luật bầu cử đại biểu Quốc
hội nước CHXHCNVN không có một điều khoản
nào bắt buộc người dân đi bầu và cũng
không có một điều khoản nào chế tài,
phạt vạ công dân không đi bỏ phiếu. Trong
12 chương, 147 điều của Hiến pháp nước CHXHCNVN
năm 1992, 16 lần cụm từ “nghĩa vụ” gắn liền với
công dân, không lần nào ghi công dân
có nghĩa vụ “đi bầu”. Như thế, theo Hiến pháp
và Luật bầu cử 1992, công dân Việt Nam có
quyền tham gia bầu cử “theo nguyên tắc phổ
thông, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu
kín”. Đây là quyền và không
phải là nghĩa vụ của công dân Việt Nam.
Nền
dân chủ của nước CHXHCNVN như thế nếu không
“thừa” thì cũng phải hơn hẳn dân chủ kiểu
Australia, Cyprus, Fiji, Nauru, Luxembourg, Singapore, Schaffhausen ở
Switzerland và Uruguay, ... là các quốc gia
hiện nay có luật bắt dân đi bầu.(4)
Một
chỉ số khác “chứng minh” nền dân chủ ưu
việt của nước CHXCNVN là tỉ lệ cử tri bỏ phiếu,
tham gia bầu cử.
Từ
sau chiến tranh thế giới lần thứ hai đến nay, dẫn đầu
các xứ dân chủ Âu Mỹ về tỉ lệ cử tri
đi bầu thuộc về các quốc gia ở Tây Âu,
khoảng 77% (5). Các nước tư bản (đang dẫy
chết) ở Bắc Mỹ còn tệ hơn: Ở Hoa Kỳ trung bình
khoảng 55-57%(6), Canada từ ngày lập quốc
(1867) đến nay tỉ lệ cử tri đi bầu cũng chỉ đạt
trung bình khoảng 72%(7). Trong khi cả thế giới
tư bản ì ạch ở 50% như châu Mỹ La tinh, hay
giỏi lắm đạt được 77% cử tri đi bỏ phiếu thì
Đảng Cộng sản Việt Nam “quang vinh muôn năm” đã
khéo léo thuyết phục cử tri tham gia bầu cử ở
mức 99% hay hơn. Thí dụ, 99,73% cử tri tham gia bầu
cử và số phiếu hợp lệ là 99,35% là kết
quả bầu cử Quốc hội khóa XI, tháng 5/2002.(8)
Thế này chả trách ông Nguyễn Minh Triết
đã nói “tập trung dân chủ” như đảng
Cộng sản đang thực hiện đã là “dân
chủ cực kỳ!” hồi cuối năm 2005, trong dịp Đảng bộ
Tp. HCM họp Đại hội lần thứ VIII.
Để
thuyết phục công dân tham gia bầu cử như trên,
bí kíp của nhà nước và đảng cộng
sản Việt Nam chắc phải độc hơn Giáng Long thập
bát chưởng, mạnh hơn Cửu dương thần công hay
tuyệt hơn Quì hoa bảo điển? Coi vậy mà không
phải vậy.
Thứ
nhất, nhà nước và Đảng cộng sản chả cần
viết luật bắt dân đi bầu hay phạt vạ cử tri
không bỏ phiếu - mất thì giờ (và cũng
có thể trí tuệ của đảng chưa biết đến
loại luật bầu cử này). Thứ hai, với truyền thống
muôn năm trường trị, độc đảng, độc quyền độc
tài từ ngày xuất hiện trên đất nước
Việt Nam, Đảng ta đã có thừa chiêu thức
để thuyết phục nhân dân. “Ta có cách
riêng của ta”, như lãnh đạo đảng thường
hay nói.
“Cách
riêng của ta” thì dân cả nước đã
biết, nhưng có lẽ lo rằng người Việt hải ngoại
không biết hay chưa biết nên Đảng đã cử
người ghé Đàn Chim Việt dán thông
cáo. Này nhé, chả cần luật lệ gì
sất, ai không đi bầu, không có dấu xác
nhận trên thẻ cứ tri thì: 1, không thể di
chuyến đây đó được. Ở tạm trú ở đâu
thì sẽ bị bắt; 2, đơn từ sẽ không được
chứng nhận nếu không có thẻ cứ tri; 3, con cái
sẽ không đi học được nếu cha mẹ không đi
bầu; 4, đau ốm không nhập viện được vì
không đi bầu, ...(9) và số tiểu xảo
của hạng côn đồ ăn cướp cao cấp thì Đảng
ta không thiếu, kể ra thì chỉ có mà
hết cả giấy, cạn cả mực hay hỏng bàn phím.
Tẩy
chay bầu cử 2007? — Vừa nêu trên là
thực trạng quyền cử tri ở Việt Nam. Như thế những
lời kêu gọi tẩy chay bầu cử đại biểu Quốc hội
2007 e rằng rất khó thực hiện. Tại sao? Muốn tẩy
chay người ta phải có quyền lực, ảnh hưởng thực
sự. Dù tẩy chay chính trị hay kinh tế, quyền
lực vẫn là thành tố quyết định.
Tẩy chay Nike
Tẩy chay, không mua hàng của Nike là
một thí dụ tẩy chay kinh tế đã thành
công. Chuyện khởi đi từ năm 1984 khi Nike bắt đầu
đóng cửa xưởng chế tạo giày tại Hoa Kỳ để
dùng lao động rẻ ở các nước ven biển Thái
Bình như Philippines, South Korea, Indonesia, Trung Quốc và
Việt Nam. Châm ngòi cho cuộc tẩy chay Nike bắt
đầu từ một chương trình phóng sự vào
tháng 10/1996 của đài truyền hình CBS về
ứng xử không chuyên nghiệp và bóc lột
lao động của Nike tại Việt Nam.

Nguồn: saigon.com
Cuộc
tẩy chay Nike phát động từ Hoa Kỳ lan sang Canada.
Một trong những tổ chức vận động tẩy chay do chính
người Việt tại Hoa Kỳ chủ động là Vietnam
Labor Watch. Cuộc vận động lan dần đi đến các
cuộc biểu tình tẩy chay ngay trước các trụ
sở kinh doanh khuyến mãi của Nike (Nike Town tại
Manhattan (NY), San Francisco (CA),...Tại Canada, tổ chức Hoà
bình và Phát triển Thiên chúa
giáo Canada (Canadian Catholic Church Development & Peace)
đã tung kiến nghị thư yêu cầu tẩy chay Nike và
được quần chúng hưởng ứng bằng 85.000 postcard
phản đối gởi thẳng đến trụ sở chính của
Nike.
Tuy
thế, Nike vẫn từ chối không thoả hiệp, không
gặp Canadian Catholic Church Development & Peace. Chi nhánh
475, đại diện 600 công nhân thuộc Công đoàn
nhân viên của các trường công lập tại
Edmonton (Alberta, Canada) gởi thư đến hội đồng học
chính, thị trưởng và nghị viên hội đồng
thành phố. Công đoàn Lao động Aberta bắt
tay, cùng lên tiếng phản đối Nike ...
Đến
năm 2000 Nike thay đổi điều kiện làm việc tại các
xưởng giày Nike ở Việt Nam và hứa sẽ có
ứng xử tốt hơn. Cuộc tẩy chay kinh tế đạt kết
quả.(10)
Tẩy
chay chính trị - Vào tháng 9 năm 2006,
Sheikh Hasina, cựu thủ tướng Bangladesh, tuyên bố sẽ
tẩy chay cuộc bầu cử. Tuyên bố tẩy chay của
Sheikh Hasina có kết quả. Sau vài tuần quần
chúng biểu tình chống đối và đòi
hỏi chính quyền phải đổi mới luật bầu cử,
thay người đứng đầu chính phủ lâm thời,
đảng cầm quyền phải ngồi xuống tìm phương án
thoả hiệp với Liên Minh 14 chính đảng đối
lập Awami do Sheikh Hasina đứng đầu.
Tẩy
chay bầu cử Quốc hội 2007 cần sức mạnh quần chúng
(Bangladesh)
Đến đầu năm 2007 (tháng 1), Liên minh đối
lập lại đòi tẩy chay bầu cử do chính phủ
lâm thời của tổng thống Iajuddin Ahmed đang chuẩn bị
vì Iajuddin Ahmed đã không tạo được không
khí thích hợp cho cuộc bầu cử. Phản đối
của đối lập với ủng hộ của quần chúng tiếp
tục. Chính phủ lâm thời Iajuddin Ahmed vẫn tổ
chức bầu cử.

Nguồn: hindu.com/Ảnh AP
Kết
quả, ngày 10/1, cảnh sát đã phải tạm
giữ 2500 trong số hàng chục ngàn người xuống
đường phản đối bầu cử. Chính phủ lâm thời
phải cho ngưng cuộc bầu cử lại, tổng thống lâm
thời Iajuddin Ahmed từ chức để kinh tế gia Fakhruddin
Ahmed lập chính phủ lâm thời khác và
dời ngày bầu cử. Đối lập và chính phủ
lâm thời mới lại mở cửa để ngồi lại tìm
thoả hiệp chung. Liên minh Awami thành công
trong chiến thuật tẩy chay chính trị.(11)
Cả
hai cuộc tẩy chay ở hai phạm trù khác biệt đã
thành công vì những nhân tố giống
nhau. Thứ nhất, những người kêu gọi tẩy chay là
những người đang có quyền lực - chính khách
đứng đầu một liên minh chính đảng thực sự
có hậu thuẫn của quần chúng và người
tiêu thụ có đô la để không mua hàng
của Nike. Thứ hai, các cuộc tẩy đều có tổ
chức, có phương tiện - dùng đến mức tối
đa phương tiện truyền thông đại chúng để
kêu gọi và vận động được nhiều tổ chức
ở mọi tầng lớp xã hội. Thứ ba, cả hai cuộc tẩy
chay đều có mặt nhân tố quan trọng nhất đó
là quần chúng.
Trở
lại cuộc kêu gọi tẩy chay bầu cử Quốc hội 2007
tại Việt Nam. Lời kêu gọi tẩy chay không xuất
phát từ một chính đảng, một liên minh
chính trị, hay một khối có quyền lực đối
trọng với đảng Cộng sản Việt Nam. Đơn giản vì
tại Việt Nam chưa hiện hữu một quyền lực đối trọng
như thế. Những tiếng nói bất đồng chính
kiến, những tổ chức đang đối đầu với đảng độc
tài trong nước vẫn còn rất mỏng manh và
chưa có đủ thực lực.
Khối
đối kháng với nhà nước độc tài chưa
có đủ cơ sở phương tiện để chuyển tải lời
kêu gọi, để vận động sâu sát trong quần
chúng. Một vài tờ báo chui, vài trang
báo mạng hay những cuộc diễn thuyết cho người
Việt hải ngoại nghe không giúp gì nhiều
cho việc vận động sức mạnh của chính người dân
trong nước.
Hiện
nay, khi đảng cầm quyền và nhà nước chuyên
chế tại Việt Nam còn dùng được các
phương tiện bóp nghẹt kinh tế để vô hiệu
hoá quyền lực mạnh nhất của mỗi công dân
là lá phiếu thì cuộc vận động tẩy
chay bầu cử nói riêng hay cuộc vận động dân
chủ nói chung vẫn còn nghìn trùng
cách trở. Một cách khác, khi người dân
chưa được thuyết phục về phúc lợi của dân
chủ, vẫn khuất phục, chịu đầu hàng trước áp
lực kinh tế từ nhà nước độc tài thì
nhân tố quan trọng hàng đầu cho cuộc vận động
tẩy chay không thể có. Không có hậu
thuẫn của quần chúng e rằng cuộc tẩy chay bầu cử
và cuộc vận động dân chủ khó có
thể đi đến thành công.
Trở
lại quyền bầu cử, nghĩa vụ bầu cử và luật bầu
cử đại biểu Quốc hội ở nước CHXHCNVN, người viết
có một đề nghị với các đại biểu Quốc
hội Việt Nam như sau.
Đã trót thì
trét luôn cho tiện việc sổ sách, khỏi mất
thì giờ cán bộ. Nhân dịp Ủy ban thường
vụ Quốc hội đang họp và còn hơn 3 tháng
nữa mới đến ngày bầu cử, xin các ông
bà đại biểu làm ơn biểu quyết chấp thuận
cho bổ sung một điều vào Luật bầu cử hiện
nay. Đề nghị này người viết tạm mượn ý ở
luật bầu cử Tổng thống và Quốc hội tại
Singapore.
Điều 91: Ai không đi bỏ
phiếu sẽ bị gạch tên khỏi danh sách cử tri
và vĩnh viễn mất quyền bầu cử nếu không làm
đơn xin lại quyền cử tri, với phần tự kiểm tự khai,
được cứu xét và chấp thuận.
Với
phương tiện truyền thông đại chúng phong phú
của đảng và nhà nước, cử tri toàn quốc
sẽ hiểu rõ quyền và hiểu thêm về nghĩa
vụ phải đi bỏ phiếu theo luật định.
Được như
thế, nhà nước và đảng ta sẽ không còn
phải phí ngân sách quốc gia tổ chức bầu
cử Quốc hội khoá XIII nữa vì đến 2012, với
điều 91 nói trên của Luật bầu cử ứng
dụng ngay kỳ bầu cử 2007 này, nước CHXHCNVN sẽ
chẳng còn bao nhiêu cử tri. Khi ấy, Đảng và
nhà nước cứ tự nhiên dùng “cách
riêng của ta”, tuỳ tiện cơ cấu người của ta vào
làm đại biểu Quốc hội.
Và cũng từ đấy bọn diễn biến hoà bình phản động và các thế lực thù nghịch sẽ cứng họng, không còn ra rả cho rằng cuộc bầu cử dân chủ của ta chỉ là màn kịch dỏm, là trò dân chủ cuội “đảng cử bắt dân bầu”.
Cuối
tháng 1, 2007
©
DCVOnline
http://snipurl.com/363vz [dcvonline_net], January 31, 2007
(1),
(4),
(5)
Voter
turnout,
Maria Gratschew, International Institute for Democracy and Electoral
Assistance (IDEA).
(2)
Luật
bầu cử ở Úc bắt cử tri đi bầu; không đi
bầu không có lý do phạt 20$; sau 21 ngày
phạt 50$ và án phí.
(3)
Luật
bầu cử đại biểu Quốc hội . Căn cứ vào Hiến
pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa
Việt Nam năm 1992; Luật này quy định việc bầu cử
đại biểu Quốc hội.
(6)
Presidential
Turnout Rates.
(7)
Historical Voter Turnout in Canadian
Federal Elections & Referenda, 1867-2004
(8)
Kết
quả bầu cử Quốc hội khóa XI
(9)
Huỳnh
Tiền, một bạn đọc cực kì ủng hộ nhà
nước CHXHCNVN trên Diễn đàn Đàn Chim
Việt.
(10)
Boycott
Nike;Nike
Boycott Spreads to Alberta, Eugene W. Plawiuk
(11)
Bangladesh
approaches zero hour ; và Sheikh
Hasina-led alliance to boycott Bangladesh polls,
Categories
Opinions0 TrackBacks
Listed below are links to blogs that reference this entry: Bầu cử, quyền hay nghĩa vụ?.
TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/524

Leave a comment