Người Sài Gòn - Tản mạn một chuyến đi
Trà Mi
Đôi dép da lê khắp phố khắp đường
Nguồn: christofabt.de
Đôi vai gầy ôm chặt gió sương
Tóc ai đã bạc màu theo năm tháng
Ba mươi năm rồi, chỉ còn thoảng nét người thương
Anh đây à! sao màu da cháy xạm
Sao môi thâm! sao mắt đỏ cả tròng?
Ừ, gió bụi thành đô đen vạt áo
Móng tay vàng vì thuốc đốt, hút chưa xong
....
Và ... mắt anh đỏ?
Vì đời anh họ ép!
Lần đầu nhìn lại người Sài Gòn, ngỡ ngàng nhất có lẽ là những khuôn mặt da xạm nắng. Cũng có thể vì không còn trẻ, thị tuyến thay đổi, không còn ngắm nhìn những người ở tuổi thanh xuân, tuổi của mình hơn ba mươi năm trước. Chợt nhìn, ấn tượng đầu tiên trên những khuôn mặt đen xạm, khó đăm đăm ấy là làn môi thâm xịt.
Người
Sài Gòn bây giờ lại bươn chải suốt
ngày ngoài đường phố
Nắng Sài Gòn có lẽ đâu thay
đổi theo năm tháng. Chẳng lẽ lỗ thủng ozone lại
nằm ngay trên đỉnh đầu Sài Gòn? Không
phải thế, mặt người Sài Gòn đen hơn, da xạm
hơn vì đời sống người Sài Gòn đã
thay đổi. Người Sài Gòn đông lắm. Người
Sài Gòn bây giờ lại bươn chải suốt ngày
ngoài đường phố - nếu không trên vỉa
hè hàng quán thì cũng trên yên
xe chạy cơm chạy nước. Tỉ số người đứng đường
chạy phố so với người lao động trong cao ốc, công
sở hẳn chênh lệch rất nhiều. Sài Gòn cũ
cũng có người đen đúa như bác Bảy xích
lô, anh Hai ba bánh. Người Sài Gòn bây
giờ thoáng nhìn cứ ngỡ là bà con
gần với anh Hai, bác Bẩy ngày xưa.

Nguồn: photo.net
Độ
ô nhiễm không khí, thiếu trong sạch môi
sinh của vùng đất mật độ cao như Sài Gòn
là một nguyên cớ khác làm xạm da
người. Chỉ cần ngồi xe gắn máy chạy mươi phút
ở những vòng quay giao thông hay trục lộ chính,
ống thở, cổ họng sẽ trở thành những tiềm năng
dầu hoả. Mực lưu thông vô định của vô
số xe gắn máy, kể cả những loại xe "sáu
bẩy", trên đường phố là diễn trình
sản xuất... bụi tối ưu. "Sáu bẩy" là
những xe bắt đầu lưu hành từ năm 1967!
Bụi
ở trung tâm thành phố khác với bụi ven
đô. Trên những mặt đường lớn ở vùng
ngoại ô, ngoài bụi khói xe gắn máy
người ta còn phải hít thở bụi đất xe vận
tải. Trục lộ giao thông ở đây không khác
gì công trường xây dựng. Xe vận tải
thường là những xe chở đất đá từ những
khu đang kiến thiết đem đi đổ các nơi khác.
Mười xe thì cả mười đã được "cải
tiến", hàn thùng xe lên cao, nâng trọng
tải, chở được nhiều hơn. Chi tiết tạo mẫu, tiêu
chuẩn bảo hành xe của các nhà sản xuất
chỉ là chuyện nhỏ, có gì đáng để
chủ xe quan tâm? Chở nhiều, chạy nhanh, kiếm nhiều
tiền, rơi rớt tí đất đá xuống đường có
hề chi. Không khéo lại còn được tiếng
đang đi làm lại lịch sử như Mỵ Châu ngồi
sau lưng vua cha rải lông ngỗng cho Trọng Thủy theo
tìm.
Xa
lộ Hà nội (tên mới) bây giờ có lẽ
cũng lấm bụi đường không kém xa lộ Biên
Hoà (tên cũ) ngày chưa trải nhựa.
-
Này em, Sài Gòn không có người
kiểm tra luật giao thông vận tải à?
-
Ha! Người kiểm tra và thi hành luật cũng là
chủ của những chiếc xe tải đang rải đất , làm
rớt đá khắp đường đấy anh ơi!
Ấn
tượng về da dẻ người Sài Gòn như thế có
lẽ chỉ giới hạn cho đa số đàn ông làm
việc, lái xe suốt ngày trên đường phố.
Phụ nữ ở đây hay che mặt, che tay khi lái xe và
mình cũng không có dịp nhìn gần nên
không hiểu đen trắng ra sao.
Thử
đọc tiêu đề của vài mẩu tin về thiên
nhiên và môi trường xem người trong nước
đang nghĩ gì? Làm gì để gìn giữ
Việt Nam?
Đó
chỉ là tin đồn kiểu "voi xuống núi, hổ
về làng"?
Mẩu tin của TTXVN đăng ngày 27/6/2006 ở trang
Thiên nhiên
Việt Nam, với tựa đề Phối
hợp sử dụng hợp lý nguồn tài nguyên và
bảo vệ môi trường,
ghi:

Nguồn: thiennhien.net
Phạm
Khôi Nguyên, Thứ trưởng Bộ Tài nguyên
và Môi trường và Nguyễn Tiến Quân
Chủ tịch Liên minh các hợp tác xã
Việt Nam đã ký kết Chương trình phối
hợp về phát huy vai trò của kinh tế tập thể
trong việc sử dụng hợp lý tài nguyên
thiên nhiên và bảo vệ môi trường.
Ở
một tin khác cùng trang Ai
đã hạ sát con bò tót ở Khu Bảo tồn
thiên nhiên Đakrông?
Cạnh bên là tấm hình Đầu và 4 chân
con bò tót bị giết tại Khu Bảo tồn thiên
nhiên Đakrông.
Nhưng
làm gì có chuyện ấy, cán bộ, nhà
nước CHXHCNVN nói như thế này với Phan Thiên
Sơn của báo Tiền Phong Online về chuyện con bò
tót bị hạ sát, vào chiều ngày 22/6:
Nguyễn
Văn Cảnh - Phó giám đốc Khu Bảo tồn thiên
nhiên Đakrông - giải thích, rằng đó
chỉ là tin đồn kiểu "voi xuống núi, hổ về
làng" chứ trên thực tế chưa có bất kỳ
cán bộ, nhân viên kiểm lâm nào ở
huyện Đakrông nhìn thấy mặt mũi con bò
tót.
Và
trả lời về một phần xác của bò tót
ngay tại trụ sở Khu Bảo tồn thiên nhiên
Đakrông, Lê Thanh Tuyền - Trưởng phòng kỹ
thuật của khu bảo tồn, đành xác nhận đó
là con bò tót bị giết hại tại rừng Trừ
Lấu cách nay khoảng 10 ngày, nhưng
bằng cách nào mà khu bảo tồn có
được phần đầu và 4 chân bò tót
thì ông không biết.
Tỉ
số đàn ông VN hút thuốc cao nhất thế
giới?
Đúng
là đầu voi đuôi chuột. Phối với hợp, phát
với chả huy... để bảo vệ môi trường! Làm
thế nào, khi nào làm, ai làm lại là
những chuyện khác!
Trở lại dung nhan đàn ông và những
làn môi thâm xịt. Có lẽ mình
không thể lôi ông Bụi ra toà vì
tội làm môi người Sài Gòn thâm
lại, mất đi vẻ tươi hồng. Đàn ông Sài
Gòn, hay đàn ông Việt Nam nói chung,
hút thuốc hàng đầu trên thế giới.

Nguồn: static.flickr.com
Năm
1999, Việt Nam dùng 32.5000 héc-ta (hectares) đất
trồng, hái 35.300 tấn thuốc lá. Với 26 xưởng,
cả nước đã sản xuất hơn 30 tỉ điếu thuốc lá
(gấp 3 lần sản xuất năm 1970) (1)
chưa kể hàng triệu điếu thuốc nhập cảng lậu
hàng năm (2).
Thống kê của WB cho hay 40% dân VN, 80% đàn
ông VN hút thuốc - tỉ lệ cao nhất Á
châu. Theo số liệu 1995 của IMF và World Bank,
người Việt Nam trên 15 tuổi hút khoảng 60 gói
thuốc hàng năm. Theo tìm hiểm mới đây của
WHO, tổ chức y tế thế giới, thì con số đàn
ông Việt nam hút thuốc lá đang ở hàng
vô địch toàn cầu.
FIFA World Cup thì
Việt nam chắc chỉ giỏi phần cá độ, nhưng nếu
có FISA (Fédération Internationale of Smoker
Association) World Cup, Việt Nam đem cúp vàng về
Hà Nội là cái chắc.
Trong
3 thập niên sắp đến, số tử vong vì hút
thuốc lá ở VN ước khoảng 230.000 người! Tổ chức
Y tế Thế giới có bi quan quá không khi ước
tính khoảng 10% dân Việt sẽ chết non vì
hút thuốc lá? Người ta bi quan quá hay
không? Chưa biết. Điều chắc chắn là ngân
sách quốc gia đã chi chưa đủ cho những ưu
tiên giáo dục, an sinh xã hội, môi sinh
môi trường thì làm gì còn phương
tiện chữa cho người ung thư, lao, suyễn, sưng phổi,
v.v... nói gì lo đến chuyện những cái môi
thâm. Nói thế, nhưng nếu là phụ nữ ở
Việt Nam, mình sẽ lo không ít; mỗi năm
chết non, chết yểu, chết tiệt đi vài phần trăm
đàn ông thì độ cung cầu chẳng mấy chốc
hỏng bét cho các chị các em. Lúc ấy
có lẽ ít nhất phải là người mẫu hay
siêu mẫu may ra mới lấy được tấm chồng! Phần
còn lại sẽ đi lấy chồng Đại Hàn, và
Singapore nếu chê đàn ông Đài Loan?
Người
bươn chải ngoài phố thì cần chi bỏ áo
trong quần, đi giầy, đội nón
Lại trở về với đàn ông Sài Gòn.
Một điểm khác làm kẻ đi xa về thăm thành
phố hơi ngỡ ngàng là cách mặc quần áo
ngoài đường phố. Sài Gòn chắc chắn
không phải là bờ biển thế mà người ở
đây cho mình cảm tưởng đang đi vùng sóng
nước rù rì. Trang phục thường và tiêu
biểu nhất của đàn ông ngoài đường là
áo ngắn tay (dài thì xắn lên) bỏ
ngoài quần tây, chân đi dép da, đầu
rất ít khi thấy mũ rộng vành dù nắng
Sài Gòn rất gay gắt và chẳng mấy khi
"... chợt mát, bởi vì em mặc áo lụa Hà
Đông" (3).
Sài Gòn, xứ nhiệt đới, là người bươn
chải ngoài phố thì cần chi bỏ áo trong
quần, đi giầy, đội nón. Những cái lỉnh kỉnh
tiểu tiết này chỉ làm giảm hiệu năng, gây
khó khăn cho việc lái xe trên đường chạy
việc. Đấy là người sống chạy ngoài đường
phố. Thỉnh thoảng đi qua cổng một trường đại học
hay những công tư sở mình cũng thấy áo bỏ
ngoài quần lẫn lộn với hình ảnh cũ của
những nhà giáo, người sinh viên, người đi
làm với y phục tươm tất.

Nguồn:
georgiabyte.com
Như
thế những ngỡ ngàng, trớt quớt của mình về
đàn ông Sài Gòn, chẳng qua vì
cái nhìn vội, chỉ thấy được đám đông.
Số người sinh hoạt ngoài đường phố này lại
nhiều, quá nhiều so với người làm việc trong
phòng.
Nghĩ
về phụ nữ Sài Gòn với vấn nạn thuốc lá
vô tình len men đến vùng kém an ninh,
vùng "người mẫu và siêu mẫu". Kém
an ninh? Nguy hiểm là đàng khác! Hạnh,
người bạn cho mình tạm trú những ngày
trở lại Sài Gòn, lên tiếng cảnh báo:
-
Ối! Mấy cô này ghê lắm anh ơi! Đây
là mầm mống phá hoại gia cang người ta.
-
Xời! Làm gì mang tiếng đến thế?
-
Ủa anh không nghe sáu người mẫu vừa bị công
an bắt điều tra. Họ thu được nhiều sổ đen ghi tên,
số điện thoại di động của đủ hạng người. Doanh
gia có, quan chức có, mà cũng có cả
Việt kiều nữa nghe anh! Chán mấy anh đàn ông
quá!
Như
chưa hả dạ, Hạnh đưa đề nghị giúp nhà
nước cải tổ làm sạch xã hội:
-
Em mà có quyền nghe anh, em chém đầu mấy
con nhỏ cao trên một thước bẩy hết đó.
-
Ủa, tôi tưởng các cô người mẫu thì
đi làm mẫu, đi quảng cáo tiếp thị thì
đâu có gì mà bắt, mà bêu
đầu người ta, tội nghiệp!
-
Trời ơi, anh làm bộ, giả nai không hay chút
nào hết á! Mấy cô này là gái
gọi cao cấp đó ông ơi!
Gái
gọi? Ngày xưa người ta dùng chữ gái
"làng chơi" hay gái "ăn sương". Ngày
nay tiên tiến hơn, lại dùng từ như các
nước đã tiên tiến, gái gọi, call girls,
dịch sát thế thì thôi! Ừ không còn
dùng chữ "ăn sương" được, các cô gái
gọi này đâu còn phải đầu đường hè
phố giữa đêm hứng sương, đón gió nữa.
Các cô ấy là các chuyên gia nhân
sinh xã hội, tốt nghiệp đại học hẳn hoi, có
cầu chứng, có bằng cấp đầy đủ cả. Người Sài
Gòn dạo này nhiều bằng cấp lắm. Từ gái
gọi đến trưởng phòng, đến giám đốc, bằng
cấp lu bù. Bằng cấp thật đấy! Không phải
bằng đóng con dấu củ khoai đâu.
Bằng
nhiều ắt phải nhiều trường. Đi quanh Sài Gòn
đếm đại học mỏi cả tay. Ngoài những trường cũ
như Y, Nha, Văn, Luật, v.v... còn không biết bao
nhiêu là trường cao đẳng, trường đại học
dân lập. Trường học nhiều, bằng cấp nhiều, người
tài có lẽ cũng phải nhiều? Không phải
vậy! chỉ cần đọc thoáng qua nhật báo cũng
đủ thấy bao nhiêu tiêu cực của ngành giáo
dục hiện tại. Từ tuyển sinh ngoài chỉ tiêu,
dưới tiêu chuẩn, đến "học giả bằng thật",
"học tại chức", quên ghi tên mà vẫn có
bằng, có khi bài thi để giấy trắng vẫn đậu,
v.v...
Lại
đọc thử một tin ngành giáo dục -- "Kỷ
luật một thầy giáo cưỡng hiếp học trò"
(Báo
Cần Thơ, 20/6/2006) -- Nữ sinh trường THPT Kỹ thuật
Trần Ngọc Hoằng (Cần Thơ) bị thầy giáo Lê
Thái Bình lạm dụng tình dục. Ông
Bình đã bị khai trừ Đảng. Công an huyện
Cờ Đỏ đang điều tra vụ việc.
Còn
phải đợi dài thời gian. Còn phải đợi dài
cổ mới đến lúc dân sinh đã giỏi, sản
xuất mạnh, xây dựng xã hội tốt đẹp mà
không ai còn cần phải trương bằng cấp, khoe
học vị nữa! Và nếu vẫn còn cái đảng
CSVN thổ tả với đảng viên ưu tú làm
thầy giáo, làm quan trong xã hội Việt Nam,
có lẽ nạn hiếp dâm gái vị thành
niên không chỉ xảy ra ở Hà Nội, Cần Thơ.
Còn
CHXHCN Việt Nam thì sẽ mãi còn hàng
trăm Lê Thái Bình, còn hàng ngàn
Lương Quốc Dũng và đảng vẫn quang vinh!
©
DCVOnline
Online: http://snipurl.com/3jfe7 [dcvonline_net], June 29th, 2006
(1)
Economics
of Tobacco in Vietnam. Nguồn: Worldbank
(2)
Tobacco
News. Tin Tân Hoa Xã ngày 26/4/2006, cho biết
hàng năm có khoảng 600 triệu gói thuốc
lậu nhập cảng vào Việt Nam, bằng 10-15% tổng sản
lượng thuốc lá hàng năm
(3) Áo
Lụa Hà Đông, Thơ Nguyên Sa
0 TrackBacks
Listed below are links to blogs that reference this entry: Người Sài Gòn - Tản mạn một chuyến đi.
TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/535


Leave a comment