Ông nhà văn - Tản mạn một chuyến đi
Trà Mi

Đã một thời làm việc trong báo giới, văn nghệ sĩ, chị Thảo nhờ bạn đưa đi tìm gặp ông May Tình nói chuyện, thăm hỏi. May Tình, một trong những nhà văn tiêu biểu của đất nước miền Nam.
Thời gian đi học ở Sài gòn, giỏi lắm là được thầy Dung cho chép chính tả mấy đoạn văn của ông Bình Nguyên Lộc, và của ông May Tình chứ nào đã đọc được quyển truyện nào của nhà văn người miền Nam trân này.
- Hạnh à, chắc mai tụi này nhờ Hoàng chở đi gặp ông May Tình.
Vào Sài Gòn lần này được Hoàng đưa đến trụ sở hội văn nghệ sĩ. Đây là một căn nhà khá lớn ngay trung tâm thành phố. Sân vừa là bãi đậu ô tô vừa là quán nghe nhạc, giải khát. Hoàng ghé lại hỏi ông giữ quán
- Ông May Tình có thường lại đây không anh?
- Dạo này không thấy ổng. Anh vô hỏi trong văn phòng coi sao.
Người trực cho biết đến trụ sở hội các nhà văn tìm dễ hơn.
- Trụ sở tốt quá!
- Nhà cũ của má vợ ông Tổng Thống hồi xưa đó.
Xe len lỏi đi về hướng ngoại thành. Đến hội các nhà văn người ta lại chỉ về nhà văn hoá ở Gò Vấp. Nếu cứ so sánh tạm hai cái trụ sở hội, ở Sài Gòn, có lẽ nhà văn nghèo hơn nghệ sĩ. Người ta biết Lam Trường, Phương Thanh nhiều hơn là May Tình, Ma văn Kháng, Phan thị Vàng Anh.
Về Gò Vấp, về nhà Bà Ngoại của mình ngày xưa. Sài Gòn thay đổi, Gò Vấp cũng đổi thay. Phố xá tấp nập hơn trước. Và dĩ nhiên trí nhớ đã phụ rẫy mình sau những năm dài đằng đẵng.
|
|
|
30 năm sau: Mộ lính VNCH (trái) — Mộ lính VNCS (phải), Nghĩa đã tử mà sao nghĩa chưa tận? — Nguồn: RFA, SGGP |
Nhà văn hoá Gò Vấp là chỗ ông nhà văn nói chuyện với chữ nghĩa. Không làm việc ở nhà, tài liệu, sách vở ông đem giao cho thư viện Nhà văn hoá giữ. Mỗi sáng ông đều uống cà phê, thăm bông ngó kiểng ngoài vườn trước khi vào thư viện.
Hoàng
và bà chị đứng hỏi thăm bà hàng
nước trong khuôn viên Nhà văn hoá. Bước
vào trong, căn phòng lớn là khu trưng bày
kỷ vật chiến tranh. Đồ dùng thời chiến từ những
cái túi đi chợ đến cái đèn pin,
cái nồi, siêu nước. Mới đấy mà đã
hơn 30 năm; mới đấy mà đã vào tủ bảo
tàng. Trên tường là ảnh của, “liệt
sĩ”, những người đã chết trong chiến tranh. Nghĩa
trang cũng thế, Việt Nam bây giờ có nhiều khu
mộ “Liệt sĩ” nhưng không biết hình ảnh,
bia mộ của những người chiến sĩ miền Nam thì họ
để ở nơi nào?
Tội
nghiệp con người! Nghĩa đã tử mà sao nghĩa
chưa tận?
Hoàng
gọi với vào:
-
Mình đi về thôi; người ta sẽ nhắn; sáng
mai trở lại mới mong gặp ổng!
Trở
lại Gò Vấp lần thứ thứ nhì, cả bọn được
tiếp đón ngay. Người đàn ông đang uống
cà phê quay lại:
-
À cô Thảo, chú Hoàng! Về chơi hả?
Còn ai đây?
-
Dạ, cậu em xa nhà lâu rồi; kỳ này về
dẫn nó tới gặp Bác nói chuyện cho biết
May Tình.
Ông
nhà văn, Nhà văn hoá Gò Vấp —
Ảnh: © DCVOnline/TM
Người đàn ông đầu đã bạc, chải
hất ngược ra sau, tóc có rẽ ngôi là
tự tóc chứ không phải do người chải. Trên
tay, một bên điếu thuốc, bên kia ly cà phê
đang uống dở.

-
Ngồi, ngồi! kêu cà phê uống nghe!
Đưa cây thuốc lá, chị Thảo cười
-
Cái này hút được không Bác? Đi
gấp quá không mua được dầu cù là.
-
Không hút được thì bán! À không
có cù là cũng không sao. Có Việt
kiều về tới phi trường rồi mới mua! tốn tiền mà
người ta còn chê là hàng nội nữa.
-
Nè Bác, không thấy viết bài cho báo
nữa sao?
-
Có chớ, nhưng viết ít thôi. Để người
khác viết nữa. Nhưng mà đã có bài
viết báo Tết rồi!
Rút
túi áo tờ giấy gập tư, nhà văn già
mở ra cho bạn cũ xem nội dung bài Tết của mình.
-
À! tui hay lắm nghe! Đang viết hồi ký, phần
hai.
-
Sao lại chia từng phần vậy Bác?
-
Không có tiền in nhiều, viết ít ít,
in đỡ tốn.
-
Ủa còn tiền hãng phim trả cho Bác làm
tư vấn văn hoá Việt Nam đâu rồi?
-
Hừ! tụi nó trả có bao nhiêu. Xài hết
rồi.
-
Còn bên ngoài họ bán sách của
Bác có trả bản quyền không?
-
Có xu nào đâu chú! Hoàng, đưa
tui năm trăm, tui giao cho chú qua đòi mấy ông
bên đó. Thôi bốn trăm cũng được.
-
Dạ, dạ! để tụi cháu coi!
Bác
sẽ vui hay buồn khi biết hình như không có
nhà xuất bản hải ngoại nào in lại tác
phẩm của May Tình? Và nếu đã in lại
chắc người ta cũng không hỏi ý kiến tác
giả. Bác sẽ buồn hay vui khi trên mạng internet
người ta xếp một truyện ngắn của của May Tình
với chú thích “những Truyện ngắn hay nhất...
do Nguyễn ... sưu tập, thực hiện - Tác Giả giữ
bản quyền”. Bên cạnh là một vài truyện
ngắn khác như Rừng Mắm, Chí Phèo, Anh
phải sống, Tôi đi học, v.v...
Ở
đây, hải ngoại, người ta chạy quanh trên mạng,
cắt bài của người khác rồi dán vào
trang nhà hay báo của mình (không trích
dẫn nguồn hay ghi tác quyền) đem in, đem bán là
chuyện thường ngày. Văn hoá đá cá
lăn dưa, ăn cắp bản quyền vẫn sống hùng sống
mạnh trong báo giới Việt Nam — từ báo nhỏ
tới báo lớn, báo nghiệp dư tới báo
thương mại! Không ai trả tiền để đọc hay đăng
truyện trên mạng đâu! Đừng đợi tiền bản
quyền hải ngoại nghe Bác. Bài đăng trên
mạng, nhiều người đọc hơn hồi Bác viết nhựt
trình; người ta đăng để cho mấy người chưa đọc
xong tiếng Việt, như tụi cháu, đã phải sớm
bỏ nhà đi học tiếng Tây, tiếng Mỹ, có
cơ may tìm học ở những áng văn bất hủ đó.
Như
đã hẹn, cuối ngày Hoàng đưa nhà
văn già về ăn cơm gia đình và hàn
huyên chuyện mới, chuyện cũ.
Vừa
đến cửa người khách dường như khựng lại:
-
Nhà ai đây?
-
Dạ, nhà Hoàng, tụi cháu được cho tá
túc ở đây.
-
Hồi đi tôi tưởng tới nhà cô Thảo. Bước
vô kiếm không thấy cái bàn thờ đốt
nhang cho Bà, trớt quớt quá! Hoàng nè!
Chú như giám đốc sở Ford Vietnam mà còn
bày đặt quá nghe!
- Dạ sao Bác?
-
Nhà xe như vầy thì cho tài xế tới đón
được rồi; làm chi mất công lái tới lái
lui mấy bận từ hôm qua tới giờ!
Khiêm
nhường, anh bạn chủ nhà lẳng lặng đi vào
trong lấy nước mời người bạn già.
-
Bác uống Heineken hay “Tai gơ?”
-
Cho chai “ken” đi chú.
-
Dạ, Heineken?
Bia
“Tay quơ”
- Kêu “ken” một tiếng cho gọn chú mày!
Chú ở xa về không biết; người ta kêu là
“tay quơ” chớ không phải “Tai gơ”. Mấy thằng
đi Karaoke mỏi tay vì “tay quơ” nhiều quá.

Bắt
lại chuyện văn nghệ dở dang từ sáng:
-
Thỉnh thoảng có đi hội họp với các anh em
văn nghệ không Bác?
-
Có chớ! Bữa nào không có chuyện gì
nói thì đi họp với người ta, vô ngồi
nghe. Bữa nào có chuyện muốn nói thì
cáo bệnh, ở nhà.
-
Chi lạ vậy Bác! Có chuyện nói thì
nên đi chứ!
-
Không được! Họ đâu muốn nghe mình nói.
Vậy thì nằm ngủ ở nhà không tốt hơn
sao?
-
À! chắc Bác biết ông Lý Văn Sâm?
-
Biết chớ, bạn thân à. Hồi ổng ở trong bưng
cũng biết.
-
Ông Sâm cũng là nhà văn, cũng người
miền Nam?
-
Ờ!
-
Ông Sâm là đại biểu quốc hội.
-
Rồi sao chú?
-
Sao Bác không phải là đại biểu?
-
Xin lỗi chú, lại đây hỏi nhỏ chút coi.
Chú ở đâu về?
-
Dạ cháu ở bên Bắc Mỹ.
-
Xin lỗi, chú không biết con c.. gì ráo!
Tui không có Đảng là một chuyện; vô
đó cũng có làm gì đâu! Đi họp
nhà văn mà người ta còn không muốn
nghe mình, nói chi tới quốc hội. Thời buổi ni
cô bận quần xì líp chữ “V”, tay ôm
điện thoại di động, gìm tay bánh Spacy thì
Sài Gòn còn, còn nhiều chuyện nghịch
lý. Thôi nhậu đi!
-
Hồi Sài Gòn kỷ niệm ba trăm năm lịch sử có
gì lạ không Bác.
-
À cái đó thì tui có biết chút
đỉnh. Tui bận áo dài khăn đống, ngồi xe thổ
mộ, dơ tay chào bà con cho có bộ Sài
Gòn vậy mà.
À,
người ta phải kiếm một người tiêu biểu, đại
diện văn hoá miền Nam làm người mẫu trình
bày cho trang trọng và cho có vẻ “công
bằng”.
Bữa
cơm, câu chuyện giữa những người bạn cũ kéo
dài đến gần nửa đêm. Ông “chủ Ford
Vietnam” lại đưa người bạn già về lại Gò
Vấp. Bên ngoài, đường phố đã bớt đi
cái ồn ào của xe gắn máy, nhưng sinh hoạt
bên lề, hàng quán vẫn còn mở cửa.
Đến ngõ vào nhà trọ, May Tình từ
giã:
-
Tui vô một mình được rồi
Cùng
lúc chủ nhà cũng đã nhận ra khách
trọ đi chơi khuya về:
-
Bữa nay Bác xỉn rồi hả?
-
Đâu có, ăn nhiều hơn mọi bữa chứ uống có
bao nhiêu.
-
Nghe giọng như vầy, chắc Bác ngủ tới trưa mai.
Đường
Gò Vấp trở lại Thủ Đức yên lặng hẳn đi.
Tâm tư mình vẫn còn bận theo đuổi những
câu chuyện quanh đời sống Sài Gòn qua mắt
nhìn của một người người không lạ gì
với mảnh đất, với thành phố này. Người
đàn ông da xạm nắng, môi đen dầy, thuốc
lá trên tay, tóc bạc, kính lớn hơn
khổ mặt, giọng kể chuyện xác thực, không màu
mè, bước đi chậm rãi đã để lại ấn
tượng thật đẹp, thật hiền hoà và cũng
không thiếu tế nhị, kể cả câu phê bình
Việt Kiều Bắc Mỹ lúc ban chiều. Mình đã
gặp lại miền Nam đẹp, miền Nam hiền lành trong
tâm tưởng ngày xưa.
Cách
đây không lâu, Hoàng báo tin cho hay
ông May Tình chết.
Ông
nhà văn chết giấc hay ngủ thẳng mấy ngày bà
chủ nhà mới biết và đưa vào bệnh viện.
Khi tỉnh dậy, vợ cũ, bồ lớn, bồ nhí đều có
mặt bên giường. Ông May Tình ngoắc tay kêu
Hoàng lại giường, thầm thì vào tai:
-
Lần tới tui chết, chú để tui chết luôn đi.
Một lát chú về, đám cọp cái này
xé tui banh xác.
Hồi đầu năm hay tin ông
lại vào nhà thương, không phải vì
chết giấc hay bị cọp cắn, mà để chữa xương
chậu nứt vì bị xe đụng... 7 tháng trước đó.
©
2006 DCVOnline
Online:
http://snipurl.com/3jfar [dcvonline_net], May 7th, 2006
Chú thích: Ông nhà văn tên thật là Phạm Minh Tày sinh năm 1926 (Bính Dần) tại U Minh (Kiên Giang). Sơn nam Phạm Minh Tày chết ngày 13 tháng 8, 2008 tại Tp. Hồ Chí Minh.


Leave a comment