Anh diễn viên, gái Hà Nội, em Việt kiều và tuổi trẻ
Về đi em! Về đòi lại tương lai
Về đi em! Về đi em!
Đừng làm gái ăn sương!
Tản mạn một chuyến đi (7)
Tiếng
Hạnh gọi vọng từ phòng khách:
-
Ông Lân điện thoại, anh Giang ơi!
-
Lân đây chú. Chiều nay chú Duy ghé
lại đón. Chú cháu mình đi ra ngoài
ăn tối nói chuyện nhiều hơn. Từ hôm về đến
giờ Lân thấy chú chẳng đi đâu, chả đi
Đà Lạt, mũi Né cũng không. Mấy tuần rồi
cứ như là chú chạy “xô” ấy.
-
Ừ, lần khác thư thả về chơi; lần này về
đi thắp hương thăm các cụ thôi.
Một
buổi chiều như những buổi chiều khác, đường Sài
Gòn vẫn tấp nập người xe. Hai anh em đèo nhau
trên chiếc gắn máy đi vào thành phố.
-
Đến rồi anh!
Anh
bạn trẻ giữ xe trước cửa quán ăn nhanh nhẹn đưa
thẻ số và dẫn xe khách đi cất.
Cũng
như những hàng quán khác, xe gắn máy
hàng hàng lớp lớp ngoài vỉa hè.
Quán là những căn nhà phố lớn đã
mấy lần hoá giá, đổi chủ, rồi tăng giá.
“Nhà Em”, cái tên nghe ngồ ngộ,
chủ quán là dân văn nghệ cũng nên?
Duy
dẫn vào một bàn nhỏ ngoài hiên. Yên
chỗ, mình lại được dịp nhìn quanh. Gớm ngày
trong tuần sao lắm người đi ăn nhậu thế này. Bàn
bên trái ít nhất hai mươi thực khách,
bàn sau lưng cũng chẳng ít hơn; hoá ra bàn
mình đang ngồi bé nhất, ít khách
nhất. Tiếng thực khách cười nói rổn rang, ồn
ào hơn cả các tiệm ăn ở phố Tầu San
Francisco. Đa số khách trong quán trông trẻ,
có vẻ học trò hơn là thương nhân
thừa tiền dư bạc.
- Dô!
Tiếng
ghế chạy rầm rĩ trên sàn rồi tiếng hô
đồng loạt của thực khách quanh đây, lôi
bật mình trở lại với hiện cảnh. Lân vừa
kéo ghế ngồi vào bàn.
- “Dô!” hơi to đấy Lân nhỉ?
-
Dạ, cũng như người Mỹ “cheers” khi nâng ly vậy
mà chú.
Cheers
của Mỹ đâu được mấy chục decibels như tiếng
“Dô” của khách nhậu Sài Gòn.
-
À, sao lại quán này? ở đây có
gì lạ?
-
Lân hay đưa một số khách đến đây ăn
uống bàn công việc; quán của mấy người
anh em quen biết từ lúc còn đi học, hát
hò với nhau.
-
À, quán của người văn nghệ!
-
Để Lân gọi bạn giới thiệu với chú.
Người
đàn ông, mái tóc bồng bềnh, miệng
lúc nào cũng như sẵn nụ cười: em chủ quán
hay anh diễn viên? Nguồn/Ảnh:
DCVOnline/TM
Thoáng chốc, Lân quay lại với một người
đàn ông, mái tóc bồng bềnh, miệng
lúc nào cũng như sẵn nụ cười.

-
Giới thiệu với chú đây là Đa Duyên,
anh em chủ quán; còn đây chú Giang, chú
của tôi về thăm nhà và đây là
chú Duy.
-
Anh ở Mỹ về chơi?
-
Vâng. Anh quen biết với Lân từ trước?
-
Dạ, em mới biết anh Lân mấy năm gần đây thôi.
Ông anh của em mới là bạn của anh Lân lúc
còn đi học. Tối nay anh Đông Kinh bận đi chấm
điểm hoa hậu, người mẫu.
Câu
chuyện trao đổi đã khá lâu, anh bạn Đa
Duyên vẫn chưa để mắt, gật đầu nhìn Duy nửa
giây. Anh bận thẩm định anh khách Việt kiều
hơn là đồng bào trong nước?
- À, đây là Duy, em tôi, đã từng đi “học” cùng với anh Đông Kinh ở Kà Tum, Bù Gia Mập và những “trường” khác đấy.
-
Chào anh Duy, hoá ra anh em trong nhà cả!
Anh
bạn văn nghệ giả lả một câu rồi lại quay hướng:
-
Anh Giang đi sang đây, em giới thiệu một cô Việt
kiều cũng ở Mỹ về chơi. Cô này thích em
lắm; tụi em nói chuyện hàng tuần; cô ấy
mới về mấy hôm; anh chồng ghen quá, cũng vừa
đến hôm qua.
-
Đây là anh Giang và đây là
Michelle cũng là Việt kiều ở Mỹ và David chồng
Michelle.
- Chào cô Michelle. Hi David! How do
you do? It’s nice meeting you.
Chồng
người Mỹ, Việt kiều Mỹ, tên tiếng Tây cũng
lạ!
-
David là IT Manager của AT&T thưa anh. Tụi em ở
Virginia. Còn đây là anh Bôn anh họ của
em và chị Thu Sương.
Thêm
một vài câu trao đổi với đôi Việt Mỹ
kiều cho phải lệ mình quay lại bàn với Lân,
Duy. Đi ăn quán chứ nào phải đặt hàng
nối mạng đâu mà cần đến “ai ti ma na giơ”.
Qua vài câu trao đổi với ông “ma na giơ”
trộm nghĩ có thể ông chỉ quản lý mấy
cái điện thoại.
Trên
sân khấu, Đa Duyên đang hát tặng người ái
mộ ở một bàn khác. Ở góc gần đấy cô
hàng hoa bán những nhánh hồng bọc giấy
kính cho thực khách tặng hoa cho ca sĩ. Cũng tổ
chức, cũng tiếp thị đấy chứ!
Không
hiểu chỉ ở đây hay những quán khác đều
thế? Khách lên hát phần lớn là đàn
ông và họ hát vững vàng, điêu
luyện là đàng khác. Thấy mình chăm
chú theo giõi ca sĩ, Lân hỏi:
-
Chú Giang có muốn lên hát không?
-
Thôi, để người ta ăn uống cho ngon.
-
Thế thì để chú Duy với Lân lên hát
tặng chú vậy!
-
Hay quá. Nhưng cho chú xin cái khoản công
bố với cả quán “tôi xin hát tặng anh
..., Việt kiều ở .... mới về...” như người ta nhé.
Tình
cờ, hai bài Duy và Lân hát là
những bản nhạc mình thích nghe. Cả hai đều
là nhạc từ thơ của của thầy T. B. Lan hỏi thăm
người ở kinh thành ánh sáng và nói
về Sài Gòn - Sài Gòn của mình
hơn 30 năm trước có nắng, có em, có áo
dài và có thơ tình thời mới lớn.
Chưa khi nào nghe Duy hay Lân hát. Giọng hát
trầm ấm của Duy có lẽ vẫn còn cái
phong độ thuở hát ở đài phát thanh Đà
Lạt. Nhận xét đàn ông Sài Gòn
hát hay hơn đàn ông nơi mình đang ở
có lẽ không sai lắm.
Đa
Duyên và Michelle trở lại bàn:
-
Mời mấy anh sang bàn tụi em ngồi cho vui.
Chỉ
sang tấm ảnh lớn trên tường bên kia:
-
Ảnh của ai vậy anh?
-
Dạ, em chụp với Mel Gibson bên California.
-
Thế anh là tài tử phim ảnh.
-
Quên mất, Lân chưa nói, Đa Duyên là
tài tử đóng nhiều phim rồi. Phim Rồng Vàng,
và Bốn Mùa mà lúc nãy chú
có hỏi đấy.
-
Em vừa bên ấy về sau khi quay xong phim “Mình
là lính”.
-
Thế anh thấy tài tử Mỹ với tài tử Việt
Nam thế nào?
-
Dạ, tài tử mình cũng không kém gì
họ đâu anh! Em cũng đã làm việc với
Patrick Swayze. Người Mỹ làm việc rất nghiêm
túc, nhanh và chính xác, không lề
mề.
Người
tài tử xi nê chợt biến mất, thay vào là
ông chủ quán:
-
Mời anh sang đây em giới thiệu cô bạn ở Hà
Nội vào thăm em.
Anh
tài tử đa duyên hay là anh bán quán
tiếp khách giỏi? hai người khi ẩn khi hiện, không
biết mình đang nói chuyện với ai.
-
Ơ, cái anh này! Em đang mời các anh ấy về
bàn em cho vui mà!
-
Hai anh đây về với cô trước bên ấy. Anh
Giang sang bên này một tí mà.
Bàn
cô bạn Hà Nội ở một góc khác của
hàng hiên.
-
Anh Giang vừa ở Mỹ về chơi; đây là Yến bạn
em ở Hà Nội và các cô bạn khác
sẽ tự giới thiệu với anh.
Nhìn
Đa Duyên và các cô “bạn”, mình
bâng quơ:
-
Anh Đa Duyên nhiều bạn nhỉ?
Nhìn
về phía Lân, Duy với cô Việt kiều, rồi
quay lại nhìn bạn, một người Hà Nội lên
tiếng:
-
Ới xời, anh ấy thì phải nói! Đứa nào
mê thì cố mà chịu lấy.
Câu
chuyện của các cô “bạn” Hà Nội xoay
quanh anh tài tử chủ quán và người bạn
mê kép hát. Lại một câu hỏi khác
của người Hà Nội, hình như cô là
kỹ sư xây dựng:
|
|
|
Đa
Duyên giữa đàn bà Hà Nội: “kỹ
sư xây dựng” (T), Yến (P), bà chủ hàng
vàng làm dáng |
-
Anh Giang!
-
Chi thưa cô?
-
Lần sau đến đây chơi anh vẫn tên Giang đấy
chứ?
-
Thế là sao cơ ạ?
-
Tôi thấy nhiều anh Việt kiều mỗi lần đến quán
lại có một tên khác.
-
À, xin các cô đừng bận tâm. Tên
là do Bác Mẹ đặt cho, tôi đâu giám
man trá; vả lại hôm nay được người nhà
dẫn đi ăn tối chứ đâu biết có “cơ may”
gặp các cô đâu mà cần thay tên
đổi họ. Còn lần sau, gặp lại, chẳng biết đến
khi nào?
-
Gớm! anh nói cứ như người Hà Nội!
-
Dạ, tôi là người Hà Nội cũ, người Sài
Gòn cũ. Bây giờ được xem là người Việt
Nam cũng là phúc lắm rồi đấy.
Trời
đã vào khuya, quay sang bàn Lân Duy:
-
Cho chú mươi phút nữa rồi mình về.
Michelle
gọi với theo
-
Này anh Giang. Thấy mấy cô Hà Nội xum xít
bọn này cứ tưởng anh quên tiệt cả vợ với
ba con rồi.
-
Cô tưởng vậy chứ không phải vậy!
Cô Việt kiều làm mình chợt nhớ những nhận xét, những dọa dẫm của các anh bạn đã vào ra Việt Nam nhiều lần. Nào là các cô gái Sài Gòn chiều chuộng giỏi lắm; rồi con gái Hà Nội thì khỏi phải kể, ăn nói ngọt như đường và đẹp không có chỗ chê. Chẳng biết các ông ấy đã gặp bao nhiêu cô gái Sài Gòn, bao nhiêu người mẫu Hà Nội mà hít hà khen lấy khen để, dọa thánh dọa tướng như thế.
Ở
Sài Gòn mới mấy tuần, ra Bắc được ba hôm
không thể cả gan kết luận về sắc nết con gái
Việt Nam ngày nay được. Chung chung, nếu chỉ xem,
nghe các băng đĩa nhựa ca nhạc giới thiệu Việt
Nam và tin các anh bạn thường đi về kia để
hiểu con người ở đây thì chẳng khác gì
tìm hiểu các cô gái Mỹ qua sách
báo in giấy láng hoặc xem quảng cáo mỹ
phẩm trên ti vi. Hay như người ta thường bảo, xem
Playboy được mấy tập đã xưng là gynocologist
thì hơi quá tự tin đấy!
Thực
tế khác xa phim ảnh quảng cáo hay những lời
tán phét nhiều lắm!
Tiếp
tục đi vào cuối quán, ở một góc năm ba
thanh niên thiếu nữ đang ăn bữa khuya.
-
Mời anh ngồi chơi với chúng em.
-
Các em làm việc ở đây phải không?
-
Đúng rồi anh! Anh mới về chơi đúng không?
-
Ừ mới về, nhưng không phải chơi.
- Các em cho anh hỏi vài câu nhé?
- Anh cứ tự nhiên.
- Các em đi làm lấy tiền thêm đi học phải không?
- Không anh ơi! Phần lớn bọn em đã xong đại học cả rồi.
Không giám hỏi thêm câu tiếp, đành quay câu chuyện:
- Thế đi làm thế này có tạm đủ cho cuộc sống hay không?
- Không đủ cũng phải đủ thôi anh. Ăn thì đây rồi. Đứa nào có nhà thì về đấy ngủ; như chúng em có đứa nhà tít Hà Nội thì chốc nữa lên gác ngủ.
- Hôm này là tối thứ ba, ngày trong tuần sao nhiều khách ăn uống thế?
Thiếu nữ đối diện, tuổi hai mươi lẻ độ một vài:
- Thưa anh, Sài Gòn này nói chung có hai hạng người. Một loại chơi thì cứ chơi, loại còn lại làm thì cứ thế mà làm. Bọn em thuộc loại thứ hai. Còn anh hỏi thứ ba thứ tư, ngày trong tuần ngày cuối tuần, chẳng khác gì nhau cả. Hàng lớn ăn lớn, hàng bé lại ăn bé. Chỗ nào cũng có người ăn và chỗ nào cũng có người làm.
Lại câu hỏi cũ mèm đem ra hỏi lại:
- Thế các em nghĩ khi nào thì xã hội thay đổi tích cực hơn và cần làm gì để đi đến đó? đến cái xã hội các em có việc làm đúng với khả năng, đúng với ngành đã học.
- Tụi em nghĩ chưa đến đó anh ạ! Anh có ý kiến gì giúp cho chúng em không?
Nếu có ông công an đâu đây mình có thể được mời đi làm việc đêm nay cũng không chừng.
- Anh là người sống ở miền xa; đất nước với con người ở đây thực xa lạ. Anh e không góp được ý hay cho các em đâu. Tuy vậy, các em còn trẻ, còn sức suy nghĩ. Tiếp tục suy nghĩ, nghe, nhìn, so sánh. Thể nào cũng có câu giải đáp. Xem thế cũng không phức tạp lắm đâu. Cái gì của mình thì bảo người ta trả cho mình. Cái gì mình có, tốt thì cố mà giữ, xấu thì bỏ đi. Nhắc người ta làm mau, thực hiện tốt những lời đã hứa, những khẩu hiệu đang giăng ngoài phố. Chúc các em nhiều may mắn.
Quay lại, Duy và Lân vẫn đang đợi:
- Thôi mình về! Cảm ơn Lân đã cho chú có bữa cơm ngon, có cơ hội nghe nhìn người Sài Gòn gần hơn một chút.
Trên xe, quay về Thủ Đức, Duy hất đầu về hướng hai thiếu nữ gầy gò, ngồi xổm dưới trụ đèn đường:
- Trẻ con đi làm gái ăn sương đấy anh!
Tiếng gió vun vút át hẳn tiếng chặc lưỡi ê chề. Đường về ngoại ô hôm nay lạnh hơn những lần trước. Không phải cái lạnh vì ngồi xe gắn máy. Lòng thấm buốt vì chợt thấy những chỗ rách của Sài Gòn về đêm.
Chưa
đầy tuổi đôi mươi,
Sao đã bỏ sách
bỏ trường?
Sao lang thang giữa đường phố
lạ?
Em tìm được gì ở chốn không
quen?
Em tìm được ai dưới ánh đèn mờ
ảo?
Về
đi em! Về đòi lại tương lai
Về đi em! Về đi
em!
Đừng làm gái ăn sương!
Montréal,
những ngày đầu năm 2002
© DCVBlogs
Categories
Random thoughts0 TrackBacks
Listed below are links to blogs that reference this entry: Anh diễn viên, gái Hà Nội, em Việt kiều và tuổi trẻ.
TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/277


Leave a comment