Trung Quốc bắt chước Việt Nam?
Trung quốc tranh luận về đổi mới của Việt Nam (1)
![]() |
| Hồ cẩm Đào Nguồn: en.wikipedia.org |
Trong số những nhà trí thức Trung Quốc ủng hộ những thử nghiệm đổi mới này ở Việt Nam là lý thuyết gia cấp tiến Zhou Ruijin, cựu biên tập viên của Nhật báo Nhân Dân và Nhật báo Giải Phóng Thượng Hải. Zhou viết một bài báo điện tử mang tựa đề “Chúng ta cần theo dõi những đổi mới ở Việt Nam.” Zhou, nổi tiếng vì đã khai triển đường lối đổi mới của Đặng Tiểu Bình vào đầu thập niên 1990, trong bài báo nói trên đã đặt câu hỏi phải chăng đảng Cộng sản Việt Nam đã qua mặt Đảng Cộng sản Trung Quốc trong việc “cải tổ nội bộ đảng”? Có ý nói đến thái độ quan thầy của Trung Quốc đối với Việt Nam, Zhou viết, “Trò đã qua mặt thầy.” Ngoài việc khuyến khích giới lãnh đạo Đảng Cộng Sản Trung Quốc cứu xét việc tổ chức “bầu cử có nhiều ứng cử viên” để chọn tổng bí thư vào kỳ đại hội thứ 17 sắp tới, Zhou còn khen ngợi tính minh bạch trong các cuộc tranh luận trong Đảng Cộng Sản Việt Nam, cũng như sự sẵn sàng lắng nghe quan điểm của những đại biểu không phải đảng viên (Yazhou Zhoukan, Hong Kong, ngày 30 tháng 7). Vì báo chí dòng chính của (đảng và nhà nước) Trung Quốc được chỉ thị không thông tin về những tiến triển cấp tiến của Đảng Cộng sản Việt Nam, cuộc tranh luận về việc có nên “bắt kịp” với Việt Nam chỉ giới hạn trong giới học giả và các phe cánh chính trị ở những thành phố lớn. Tuy nhiên, giới lãnh đạo Đảng Cộng Sản Trung Quốc, đứng đầu là Hồ Cẩm Đào đã ra sức dập tắt những ngọn lửa của những tư tưởng dị giáo này.
Phe bảo thủ trả đũa − Các tổ chức quan trọng như bộ Tuyên truyền của Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã huy động các học giả và lý thuyết gia gạo cội để đương đầu với Zhou. Ví dụ như biên tập viên Luan Baojun, một đồng nghiệp của Zhou ở Nhật Báo Giải Phóng, công khai cảnh báo Zhou “đừng chơi nổi” và “hãy cẩn thận hơn trong hành động của mình.” Tuy nhiên, hầu hết những biện pháp để chống lại việc “bắt chước Việt Nam” đều nằm dưới dạng khẳng định lại những kinh nghiệm của Trung Quốc trong các cuộc đổi mới. Một trong những phương pháp tuyên truyền mạnh mẽ nhất để phản công lại nhóm cấp tiến là cuộc phỏng vấn với Phó Chủ tịch Trường Đảng Cộng sản Trung Quốc, Li Junru, trên diễn đàn điện tử “Đất Nước Hùng Mạnh” rất phổ biến của Nhật Báo Nhân Dân vào cuối tháng 7 vừa qua.
![]() |
| Li Junru, Phó Chủ tịch Trường Đảng Cộng Sản Trung Quốc Nguồn: french.china.org.cn |
Thật khó cho người ngoài hiểu được tại sao giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc lại quan ngại về việc Đảng Cộng sản Việt Nam qua mặt trong lĩnh vực này vì thật ra bản chất của những đổi mới ở Việt Nam vẫn còn rất hạn chế. Việt Nam vẫn duy trì chế độ độc đảng và áp dụng những biện pháp khắc nghiệt để đàn áp những người bất đồng chính kiến và các nhà báo nói lên sự thật. Những người theo dõi tình hình chính trị ở Bắc Kinh (Beijing) cho rằng những đổi mới của Hà Nội khiến Hồ Cẩm Đào bực bội vì ông ta cũng từng có ý định thực hiện những biện pháp tương tự khi trở thành Tổng Bí thư đảng ở kỳ đại hội đảng lần thứ 16 vào cuối năm 2002. Tuy nhiên, vì lo sợ mag tiếng “chọc gậy bánh xe” và tạo ra những yếu tố cấp tiến “dễ bị hiểu lầm” trong nội bộ đảng, con người luôn thận trọng như Hồ Cẩm Đào đã không thể thực hiện những thay đổi như người ta từng trông đợi.
![]() |
| Li Yuanchao, Bí thư tỉnh ủy Jiangsu Nguồn: china.org.cn |
![]() |
| Liu Guoguang, kinh tế gia Marxist Nguồn: chinathinkbase.com |
Hồ Cẩm Đào giữ vững lập trường, không chệch hướng − Không còn gì để nghi ngờ việc cả hai Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào và đồng minh thân cận, Thủ tướng Ôn Gia Bảo (Wen Jiabao), sẽ giữ vững chức vụ của mình sau đại hội thứ 17, và sẽ tiếp tục nhữngmục đích có phần mâu thuẫn là đổi mới kinh tế thị trường khá táo bạo đi đôi với sự tập trung quyền lực. Về sự lên tiếng của “cánh tả” (như Liu) cho rằng các cải tổ theo hướng tư bản đã đi quá xa, Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo lập đi lập lại rằng chỉ bằng con đường toàn cầu hóa và hội nhập vào thị trường thế giới thì Trung Quốc mới có thể tiếp tục duy trì tốc độ phát triển kinh tế cao như hiện nay của mình cùng với sự phát triển về hai mặt quân sự và ngoại giao.
Trước thách thức từ phía Hà nội, các nguồn tin thân cận với Hồ Cẩm Đào cho biết rằng Hồ Cẩm Đào đã phản ứng trước các đổi mới của Đảng Cộng Sản Việt Nam bằng cách nhắc lại việc Đặng Tiểu Bình đã phản ứng thế nào trước những biến cố còn to lớn hơn của khối Cộng sản - sự tan rã của Liên bang Xô viết và sự sụp đổ của các đảng cộng sản Đông Âu vào những năm đầu thập niên 1990. Sau nhiều trăn trở, Đặng Tiểu Bình và đồng chí mới đi đến kết luận, vào lúc đó, chỉ có gia tăng đổi mới kinh tế cùng lúc với tập trung quyền lực chính trị và quân sự thì Đảng Cộng sản Trung Quốc mới thoát được số phận của Đảng Cộng sản Liên Xô. Hơn nữa, khi là Chủ tịch Trung ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc vào cuối thập niên 1990, Hồ Cẩm Đào đã thành lập một nhóm nghiên cứu đặc nhiệm để tìm ra “công thức để thành công” của hàng tá các đảng cầm quyền lâu năm trên khắp thế giới. Những nguồn tin thân cận với Hồ Cẩm Đào cũng cho rằng các học giả cấp tiến và các phe phái chính trị đã từ bỏ hy vọng là Hồ Cẩm Đào sẽ tuyên bố những bước đột phá trong việc “dân chủ hóa nội bộ đảng” trong bài phát biểu quan trọng của mình tại đại hội lần thứ 17 vào năm tới.
Copyright © 2006 DCVOnline
![]() |
| Willy Wo-Lap Lam Nguồn: jamestown.org |
Tiến sĩ Lam là tác giả của 5 quyển sách về Trung Quốc kể cả China after Deng Xiaoping và The Era of Jiang Zemin. Lam có bằng tiến sĩ Chính trị-Kinh tế tại đại học HongKong, và tốt nghiệp các đại học Wu Han và University of Minnesota, thông thạo Anh, Pháp, Nhật và Hoa ngữ.
(2) Chú thích của người dịch: Đây là Hội nghị Trung ương 15, kết thúc chỉ 2 ngày trước Đại hội X. Cuộc bầu cử giới hạn nhắc đến trong bài viết này là giữa trong những khuôn mặt đã được chọn, như DCVOnline đã đưa tin. Việc Đảng công sản Việt Nam không công khai hóa việc "bầu cử" này cho thấy sự thận trọng của họ ngay cả với sinh hoạt dân chủ nội bộ - một môi trường dân chủ mà họ hoàn toàn kiểm soát.
(3) Chú thích của người dịch: Khác với Đảng Cộng sản Việt Nam, trong việc giải tán hai đảng bù nhìn là Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội, Đảng Cộng sản Trung Quốc vẫn cho phép 8 đảng tiền cách mạng tồn tại như một công cụ tuyên truyền về tính dân chủ đặc thù của chính trị Trung Quốc.






Leave a comment