Quan Điểm: December 2007 Archives

Về Việt Nam

| | Comments (0) | TrackBacks (0)

Về Việt Nam

Quốc Hưng

Về Việt Nam

Quốc Hưng

Ăn tối xong, lúc tôi đang mải mê với cái laptop thì mẹ tôi chạy vào bảo "con à, ba con mới đọc tin trên báo nói là bọn công an Việt Nam bây giờ nó tự do bắt nguời gay gắt lắm nhá. Nó thậm chí có thể bày trò nhét súng hay heroin vào hành lý của mình rồi lấy lý do bắt mình đó. Có hai vợ chồng bên Mỹ bị nó bắt nhu thế đấy"

Tôi cuời bảo mẹ tôi "Tin ấy con đọc rồi. Đuong nhiên nếu tụi nó muốn thì tụi nó có đủ trò để gây chuyện với mình. Lo quá thì mình chẳng lẽ không về Việt Nam."

Mẹ tôi lo lắng bảo "cung biết là thế nhung mình tránh đuợc chừng nào hay chừng ấy. Vợ chồng tụi mày đừng mang hành lý nhiều về làm gì. Nhất là có bao nhiêu thì xách tay hết cho chắc chắn, đừng gửi hành lý, biết đâu tụi nó nhét súng nhét đồ vào rồi nó đổ tội cho mình."

"Mẹ đừng lo quá", tôi trấn an bà "Nó muốn đổ tội cho mình thì dễ nhung mình mang quốc tịch nuớc khác thì sẽ có đại sứ quán nuớc đó giúp mình. Thời buổi điện tử ngày nay, không dễ gì vu khống hãm hại nguời ta đuợc đâu."

"Mày hay viết báo vạch chuyện xấu xa của chính quyền chúng nó, mẹ thật lo mày sẽ bị hại đấy con ạ. Con nhớ đừng hội họp đông nguời gì ở Việt Nam đấy nhé nếu không thì lại khổ với chúng nó. Nó cứ vu khống rồi nhốt mình vào tù đa, đợi đến khi nó cho đại sứ quán của mình vào can thiệp thì mình đa chịu khổ rồi.", mẹ tôi căn dặn.

Tôi nửa đua nửa thật bảo bà "Công an Việt Nam cung chẳng thể nào bắt tù hết những nguời phản đối chính quyền và chủ nghia cộng sản cả. Dân ở trong nuớc thực ra họ chẳng ua gì chế độ cả. Họ chỉ chua có phuong tiện và co hội để nói ra công khai thôi. Còn dân Việt kiều về thăm nuớc thì đại bộ phận Việt kiều là nạn nhân chế độ cộng sản, rất đông nguời tham gia biểu tình, hành động cụ thể phản đối chế độ. Con chỉ viết vài bài báo nói lên sự thật thì đa ăn nhằm cái gì mà nó phải mất công làm cho con nổi tiếng. Cộng sản mà bắt thì phải bắt hàng triệu nguời"

Mẹ tôi căn dặn thêm chút nữa rồi đi ra. Tôi nhìn thấy dáng điệu âu sầu lo lắng của mẹ tôi những ngày này mà thấy thuong bà. Nguời mẹ nào mà chả lo cho con. Tố chất tự nhiên của nguời phụ nữ vốn luôn nghiêng về chăm sóc, lo toan cho gia đinh. Nguời phụ nữ Việt Nam thời đại của bà ngoại tôi, thủ tiết thờ chồng nuôi con. Những nguời nhu mẹ tôi giờ đây vẫn lấy chồng con làm trung tâm cuộc sống của họ.

Mấy hôm liền đai truyền hình VTV4 của Việt Nam đua tin về "bọn phản động Việt Tân đua súng vào Việt Nam âm muu khủng bố". Có không ít Việt kiều "yêu nuớc" theo kiểu "yêu nuớc là yêu chủ nghia xã hội" tin sái cổ, họ ra rả bàn tán về âm muu khủng bố ở Việt Nam. Nghe họ nói, tôi phì cuời. Thấy tôi cuời, họ quay sang vặn hỏi. Tôi mới bảo họ "Tôi xin hỏi các anh chứ nếu các anh dự tính khủng bố ở Việt Nam thì các anh sẽ mang vu khí qua ngả sân bay quốc tế với hàng rào ngăn chặn chặt chẽ của Mỹ, Singapore cho thêm phần khó khăn nguy hiểm hay về Việt Nam hay Campuchia mua súng qua ngả chợ đen? Bọn băng đảng bắn súng ầm ầm ở Việt Nam kìa. Bỏ ra vài ngàn đô mua cha nó khẩu súng nào đó ở Việt Nam có phải dễ dàng hon không."

Đám nguời đó yên lặng gật gù đồng ý tuy nhiên vẫn có vài ba kẻ bán tin bán nghi vẫn tin tuởng vào chính nghia và nguồn tin xác thực của VTV4 vì "báo đai nuớc mình nói không có sai đâu. Tụi phản động đó sẽ ngồi tù rục xuong..."

Hôm qua tin chính quyền Việt Nam phải thả vô điều kiện hai vợ chồng bị công an Việt Nam tóm vì tội chuyển lậu vu khí cho bọn khủng bố và tin một nữ "khủng bố" quốc tịch Pháp trong nhóm "khủng bố" mới bị bắt cung mới đuợc thả cho về nuớc ngay lại trở thành đề tài đam tiếu của đám thanh niên tham gia bữa uống bia, ăn thịt nuớng ở nhà đứa em vợ của tôi. Lần này thì chẳng có ủng hộ viên nào của chính quyền Việt Nam nữa. Sự thật đa rành rành là chính quyền Việt Nam choi trò vu khống rồi - đuong nhiên là làm thiệt hại nặng cái hình ảnh chân thực chính nghia của nó trong lòng một số đồng bào Việt kiều nếu nhu hình ảnh ấy đa từng hiện diện trong một vài nguời.

Tuần truớc tôi lại nhận đuợc mẩu tin trên Yahoo Messenger từ trong nuớc về vụ Hoàng Sa, Truờng Sa của Việt Nam bị chính quyền Trung Quốc sát nhập vào huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam của Trung Quốc. Tin đến hoi trễ vì báo đai ở hải ngoại đa đăng tin ấy lên truớc đó rồi. Đi cùng với tin ấy là hàng chữ "xin bạn hãy chuyển tin này tới tất cả những nguời Việt Nam yêu nuớc". Những tuởng tin tức nóng hổi gây chấn động lòng nguời ấy ắt phải đuợc hàng trăm báo chí của Đảng Cộng sản cầm quyền truyền đến 84 triệu dân Việt Nam rồi, ai dè chỉ có báo Tuổi Trẻ đăng tin thôi.

Nghi đến là lạ, tin quan trọng nhu vậy lại không đăng trong khi cái tin tóm đuợc một nhóm "khủng bố" lại đuợc đăng tải ầm i trên mọi báo đai cứ nhu là chiến công vi đại của ngành an ninh Việt Nam, vậy mà rồi chỉ đuợc vài ngày thì lại nín lặng phóng thích những thành phần đuợc ngành an ninh nằng nặc gán cho tội danh "khủng bố" đó. Chẳng trách gì bây giờ ngay cả những Việt Kiều hết dạ ủng hộ báo đai nhà nuớc ta cung mở miệng chửi báo đai của chính quyền Việt Nam là "tung tin vịt", còn ngành an ninh thì "hành động dối trá luu manh", "choi trò thối" v..v. Và tinh thần chung là nguời Việt ở hải ngoại ai cung ít nhiều lo ngại khi về nuớc vì biết đâu mình thành con dê tế thần lúc nào cung không biết.

Hầu nhu mỗi năm tôi đều về Việt Nam một lần thăm gia đình. Năm nay cung thế, em gái tôi tổ chức lễ cuới của cô nàng cuối năm nay. Vậy là chỉ còn ít ngày nữa là tôi cùng vợ con về lại Việt Nam. Gia đinh bạn bè căn dặn liên tục "Đừng cầm laptop về Việt Nam kẻo tụi công an nó lấy lý do gây chuyện rồi giữ lại. Đừng viết lách cái gì trong thời gian ở Việt Nam cả...." Ừ thì không cầm laptop, không cần viết trong kỳ nghỉ thì cung đanh chịu để cho gia đinh yên lòng nhung khi nghe dặn "cho dù thấy tụi nó có sai lè đi nữa thì cung nhớ phải nín nhịn cho qua chuyện đấy nhé. Đừng đấu tranh gì hết." thì tôi thấy thậm vô lý. Đa sinh ra làm thân con nguời phải dám hiên ngang làm nguời. Chẳng lẽ để bị đe đầu cuỡi cổ mà không dám phản đối gì hết. Nguời ta còn dám hiên ngang buớc vào tù vì đấu tranh chính trị, chẳng lẽ mình viết báo nói lên sự thật vả lại nắm quốc tịch nuớc ngoài trong tay mà lại phải nhịn nhục để bị đan áp hay sao. Có không ít Việt kiều khi ở nuớc ngoài thì chửi cộng sản toi bời, về đến Việt Nam thì không dám hé môi, trở nên nhún nhuờng thấy mà lạ. Nếu ai cung hành động nhu vậy thì nguời Việt Nam còn lâu mới dám thật sự tự đứng lên đoi quyền làm nguời của mình.

Cổ nhân có câu "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Muốn đồng bào đuợc huởng quyền làm nguời thật sự thì nguời Việt Nam hải ngoại truớc tiên phải dám hiên ngang làm nguời, đặc biệt không đuợc trang bị tâm lý lo lắng sợ sệt khi trở về Việt Nam. Không cần phải hô hào dao to búa lớn làm gì, chỉ cần trang bị cho mình tinh thần "không sợ" - nói theo kiểu dân Bắc là tinh thần "đéo sợ"- là đa đóng góp đuợc phần nào đó rồi.

Nói tóm lại tôi đã và sẽ còn về Việt Nam với tinh thần "Đéo sợ".

13/12/2007

Nhận diện Trung Hoa qua lăng kính binh pháp Trung Hoa

Quốc Hưng

Phần 1

ArtofWar.jpg
Kể từ thời Tôn Tử trước tác cuốn “Tôn tử binh pháp” lừng danh của ông, loài nguời đã trải qua hơn 2500 năm lịch sử đầy tranh đấu. Chiến tranh giữa các quốc gia, giữa các khối dân, giữa các tập đoàn chính trị, giữa các nền văn minh liên miên diễn tiến chính là môi truờng màu mỡ cho binh pháp phát triển không ngừng.

Tính từ thủa Ngô Quyền giành lại độc lập cho dân tộc Việt Nam, rồi đến loạn thập nhị sứ quân, rồi Đinh Tiên Hoàng tái thống nhất đất nước để rồi quyền lãnh đạo đất nước đuợc các triều đại Tiền Lê, Lý, Trần, Hồ, Hậu Lê, Mạc, Nguyễn nối tiếp thay nhau. Sau khi vua Bảo Đại tuyên bố chấm dứt triều đại phong kiến nhà Nguyễn, nước Việt trải qua 9 năm kháng chiến chống Pháp rồi lại tiếp nối 30 năm nội chiến. Năm 1975 Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thắng Việt Nam Cộng Hòa, tái thống nhất đất nuớc và từ đây chính thức trở thành một triều đại mới lãnh đạo toàn thể đất nuớc.

Nhiều nhà lịch sử mệnh danh lịch sử Việt Nam là “chiến sử“ với cái ý rằng xuyên suốt quá trình lập quốc và giữ nước của người Việt Nam, chiến tranh liên tục là thảm họa lớn nhất mà nguời Việt phải đối phó. Trong đó chiến tranh với các quốc gia lân bang phía Nam chỉ như các bệnh ngoài da, nội chiến xuất hiện như những cơn bệnh gan ruột sau khi chịu đau để phẫu thuật chữa trị thì lại qua khỏi thì chiến tranh bảo vệ đất nuớc mà chủ yếu chống lại các cuộc xâm lược của đại cường Trung Hoa không khác gì những cơn bệnh trầm kha, quyết định sống chết.

Thế kỷ 21 đuợc các chuyên gia kinh tế chính trị học thế giới gọi là thế kỷ của Châu Á - Thái Bình Dương, Trung Hoa đang giữ vai trò tối quan trọng trong khu vực này, đã và đang tiến tới vị trí siêu cường số một của thế giới. Theo tính toán của Ngân Hàng Thế Giới năm 1997 thì đến năm 2020 GDP của Trung Quốc sẽ vượt Mỹ, còn theo tính toán của Hồ An Cương - một nhà kinh tế học nổi tiếng Trung Quốc thì đến năm 2020, Trung Quốc sẽ trở thành một thực thể kinh tế lớn nhất thế giới, chiếm 22% GDP thế giới - của Mỹ lúc đó chỉ là 20%. Trong khi đó, mặc dù Việt Nam cũng đang cố gắng phát triển nhằm theo kịp đà tiến của Trung Hoa nhung thực tế chỉ là một giấc mơ không thành hiện thực của giới cầm quyền đặc biệt khi lạm phát và đồng tiền Việt Nam mất giá cao hơn tỉ số phát triển như hiện nay.

Ngày 3/12 vừa qua, Trung Hoa thẳng thừng chính thức tuyên bố sát nhập hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vốn thuộc Việt Nam vào huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam của Trung Hoa. Qua đó chúng ta không thể không nhìn thấy tham vọng bành trướng không bao giờ thay đổi của giống dân Hoa Hạ qua suốt hàng ngàn năm lịch sử. Trung Hoa càng mạnh sẽ càng đe dọa tới sự tồn vong của nước Việt Nam.

china-vietnam war.jpg
Trong điều kiện lịch sử truớc thế kỷ 20, khi Trung Hoa còn phải dùng sức người, sức ngựa để xâm luợc Việt Nam thì Việt Nam có thể dựa vào địa lý hiểm yếu, sức dân đoàn kết để chống địch bảo vệ bờ cõi. Kể từ 1949, Trung Hoa thống nhất dưới chế độ cộng sản, ngày 16 tháng 10 năm 1964 Trung Hoa thành công sở hữu vũ khí nguyên tử thì tương quan quân sự đã vượt hơn hẳn Việt Nam và nếu Trung Hoa không bị các cường quốc nguyên tử khác bó tay bó chân trong việc sử dụng nguyên tử thì Việt Nam chắc hẳn đã bị Trung Hoa dùng bom nguyên tử tiêu diệt từ lâu và đừng hòng hô hào là đã chiến thắng Trung Hoa trong cuộc chiến Trung -Việt năm 1979.

Có thể thấy rõ rằng chính thế giằng co chiến lược giữa các cường quốc đã đảm bảo cho các nước nhỏ như Việt Nam tồn tại được. Hãy thử nghĩ đến viễn cảnh vài chục năm tới thôi nếu Trung Hoa trở thành siêu cường duy nhất của thế giới thì với chế độ độc tài chuyên chế ấy, với tham vọng bành truớng không đổi của Hán tộc thì dân tộc Việt Nam sẽ lại bị đẩy giạt tới đâu nữa? phải chăng là tới thẳng Cà Mau và rồi sẽ phải chọn lựa hoặc thành một tỉnh của Trung Hoa như Tây Tạng hoặc sẽ phải chết chìm nơi đại dương hay thành dân lưu vong tứ xứ? Chúng ta đã mất Ngũ Linh và Động Đình Hồ, đã mất đất Lưỡng Quảng và nay lại mất thêm hàng trăm đảo với tài nguyên màu mỡ thuộc Hoàng Sa, Truờng Sa. Chắc chắn chúng ta sẽ còn mất nữa theo đà tiến của Trung Hoa hiện nay.

Những năm gần đây tôi có mối quan tâm là học lịch sử các dân tộc láng giềng xung quanh Việt Nam. Trong quá khứ đã từng có lúc tôi hầu nhu không hiểu gì về nguời Trung Hoa, nguời Campuchia, nguời Lào, nguời Thái chưa kể tới Indonesia, Malaysia, v...v. Sau rồi ngẫm lại mới hiểu ra rằng những lỗ hổng kiến thức ấy hoàn toàn do thiếu thốn tài liệu học tập ở Việt Nam, các truờng học từ cấp 1 cho tới đại học hoàn toàn không có lấy một thư viện đúng nghĩa. Thêm vào đó chương trình giảng dạy lịch sử trong chương trình giáo dục Việt Nam quá sức sơ sài, học sinh chỉ có thể biết các sự kiện lịch sử một cách hết sức sơ sài qua sách giáo khoa và ghi chép lại những điều thầy cô giảng dạy trong lớp.

Việt Nam có trên 1.300 km biên giới trên bộ với Trung Quốc, ngoài ra với hơn 3.000 km bờ biển, góp phần án ngữ Biển Đông, chúng ta là nước duy nhất (không kể Đài Loan) có tranh chấp về chủ quyền với Trung Quốc toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Trung Quốc là một nước lớn, rộng tới 9,6 triệu km vuông, chiếm khoảng 1/5 diện tích thế giới, 1/4 diện tích châu Á, đứng thứ 3 thế giới (sau Nga và Canada). Trung Quốc hiện có khoảng 1,3 tỷ dân (1,321,851,888 theo thống kê giữa năm 2007) (là nuớc đông dân nhất thế giới, chiếm khoảng 1/5 nhân loại) dự kiến đến năm 2020 sẽ tăng lên đến 1,5 - 1, 6 tỷ dân (lúc đó sẽ đứng thứ hai thế giới sau Ấn Độ).

nuclear01.jpg
Sau Nga và Mỹ, Trung Quốc là cường quốc quân sự hàng đầu trên thế giới, có bom nguyên tử, bom khinh khí và phương tiện mang các vũ khí này tới mọi nơi trên thế giới; sau Nga và Mỹ, Trung Quốc đã tự đưa được nguời của mình vào vũ trụ.

Trung Quốc là một cường quốc chính trị là thành viên thuờng trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc, là nước có ảnh huởng không thể bỏ qua trong khu vực (Đông Nam Á và Đông Bắc Á).

Ban lãnh đạo Trung Hoa hiện nay và có thể cả các thế hệ sau hoàn toàn không tin Việt Nam, họ là những thanh niên đã biết đến một chính quyền Việt Nam phản bội, ăn cháo đá bát năm 1979 như tuyên truyền của bộ máy truyền thông Trung Hoa. Thế hệ trẻ của Trung Hoa không có cảm tình với chính quyền Việt Nam như trước 1975. Do đó khi cần tiến hành chiến tranh với Việt Nam, Trung Hoa không cần mất thời gian phải chuẩn bị dư luận nội bộ.

Đối diện với mối đe dọa có thể nói không ngoa là nghiêm trọng nhất trong lịch sử đất nuớc từ thời lập quốc tới nay, thanh niên Việt Nam đuợc trang bị hành trang kiến thức quá đỗi nghèo nàn kém cỏi. Chính trị là thống soái của mọi ngành mà quân sự lại là cánh tay hành động để thực hiện chủ trương chính trị. Qua đó có thể khẳng định không sai rằng kẻ không hiểu gì về quân sự, không tường về binh pháp chỉ có thể làm lãnh đạo trong thời bình, khi đất nuớc không phải đối mặt với nguy cơ diệt vong chứ dứt khoát không thể lãnh vai trò lãnh đạo trong những giai đoạn nguy nan, quyết định đến sự tồn vong của đất nuớc. Cổ nhân Trung Hoa đề cao “Biết nguời biết ta, trăm trận trăm thắng”, nhận thức ấy cũng nên là nhận thức mà chúng ta cần có.

(còn tiếp) 

Bạn là gì

| | Comments (0) | TrackBacks (0)

C0790~Friends-Posters.jpg
Ngày xưa còn bé, bạn bè giận nhau chỉ cần chu miệng “bo bo xì ”, ngoảnh mặt
đi là xong, chỉ vài phút sau là quên béng đi mất, chơi với nhau rồi lại giận nhau, nhẹ nhàng như không,Nguời lớn giận không như trẻ con. Giận là không thèm nói chuyện, không thèm nhìn mặt. Là xóa hẳn nhau ra khỏi cuộc đời. Giận là giận thật lâu có khi là mãi mãi. Nguời lớn tự cho mình hiểu biết thế nhưng lại dở hơn trẻ con rất nhiều. Nguời lớn thậm chí không hiểu được cái ý nghia rất đơn sơ của tình bạn: BẠN NGHĩA LÀ LUÔN LUÔN THA THỨ.

cole2.jpg
pupy friends.jpg
 

About this Archive

This page is a archive of entries in the Quan Điểm category from December 2007.

Quan Điểm: October 2007 is the previous archive.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

Quan Điểm: December 2007: Monthly Archives

danchimviet
danchimviet