Cánh Chim Tự Do

| | Comments (0)
Quốc Hưng - Tuỳ bút


Khoảng đầu tháng 8, 2007, tôi nhận được thư báo chương trình họp mặt thường niên của báo Đàn Chim Việt. Làm việc với DCVOnline từ giữa năm 2005, và đã từng là biên tập viên nhưng vì nhiều lý do ngoài ý muốn nên tôi chưa từng đi phó hội lần nào. Mặc dù tôi đã từng gặp mặt và quen thân với một số thành viên khác nhưng đây chính là lần đầu tiên tôi sẽ tay bắt mặt mừng với rất nhiều anh chị em khác. Đàn Chim Việt đang trong tiến trình chuyển đổi cần thiết để tiếp tục phát triển. Cuộc họp thường niên này thật quan trọng, tôi tự biết rằng tôi không thể không tham dự. Gạt bỏ ra ngoài mọi lo lắng công việc riêng tư, tôi nhanh chóng mua vé máy bay, sắp xếp hành lý, chuẩn bị bài viết và chờ ngóng tới ngày họp mặt.
Chuyến bay thật dài và mệt mỏi. Từ sân bay quốc tế nơi tôi ở, chiếc Airbus của hãng Delta Airline bay vòng lên phía tây bắc, vượt qua Đại Tây Dương, bay vào vùng Đông Bắc của Canada rồi mới tà tà bay xuống phía nam tới sân bay chuyển tiếp là Atlanta thuộc tiểu bang Georgia của Hoa Kỳ. Tôi đoán phi công phải bay đường vòng như vậy là để tránh tam giác quỷ Bermudas huyền thoại. Cái vùng Bermudas giữa Đại Tây Dương này nghe nói là có rất nhiều bão xoáy, nhiều phi cơ và tàu thuyền đã từng mất tích tại đây.

Tôi chỉ có 1 giờ 20 phút để nhận lại hành lý, đi qua trạm kiểm soát, chạy vội vàng đến cổng xuất hành. Cái sân bay quốc tế này cũng thật rộng, đi bộ rất xa mới tới được cổng xuất hành. May mắn là sân bay có giàn xếp các toa xe điện chở khách nên tôi cũng đỡ mệt phần nào và đến được cổng xuất hành không trễ. Tuy nhiên chuyến bay đã bị trễ mất 20 phút vì hàng chục máy bay phải xếp hàng chờ tới phiên mình đi vào đường bay. Rốt cuộc máy bay cũng cất cánh. Bầu trời thật sáng, thật đẹp, những thảm mây trắng như tuyết, xôm xốp, bồng bềnh như bông. Bầu trời trải rộng mênh mang như vô tận. Chúng tôi mất hơn 5 giờ đồng hồ mới bay hết chiều ngang của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, qua những rặng núi trùng trùng điệp điệp với muôn vàn đỉnh núi nhấp nhô sắc nhọn, những đỉnh cao phủ đầy tuyết trắng, những bình nguyên bao la màu mỡ bị chia cắt bởi những dòng sông lớn. Khi hoàng hôn buông xuống, tôi có thể nhìn thấy những thành phố, đô thị rực rỡ ánh sáng vàng, mờ mờ ẩn hiện qua các tầng mây.

Vào lúc 7 giờ 50 phút tối khi máy bay sà cánh hạ thấp độ cao để tiến vào phi trường Los Angeles thì tôi mới thấy cái đẹp tuyệt vời của Thành phố Thiên Thần. Những cao ốc rực rỡ ánh sáng tầng tầng lớp lớp xếp hàng trật tự, và rồi những dải sáng thật dài cắt thành phố ra từng ô, từng mảnh thật đặc biệt chính là các thông lộ lớn nhỏ mà xe cộ đang hối hả tuôn đi. Máy bay hạ cánh êm đềm xuống đường băng. Người phi cơ trưởng rổn rảng thứ tiếng Anh kiểu Mỹ lên tiếng cám ơn hành khách đã ủng hộ Delta Airline, chúc hành khách may mắn và hẹn gặp lại đẩy tôi trở lại với thực tại. Mệt mỏi dường như biến mất trong khoảng khắc, tôi nao nức đi lấy hành lý và bước nhanh ra cổng. Cách xa vài mươi thước tôi đã thấy ngay anh Cao Ngọc Quỳnh đang đứng đợi. Ngoại trừ mái tóc (rải) nhiều muối tiêu hơn thì trông anh không khác gì so với 4 năm trước đây khi chúng tôi gặp nhau. Có lẽ làn da ngăm đen với nhiều nét nhăn già dặn hiện diện từ lâu đã giúp anh không già thêm. Chúng tôi tay bắt mặt mừng rồi lên xe (rất oách) đi về căn biệt thự sang trọng ở Wonder view Dr., Glendale.

Chiếc xe của anh thật ngon lành, hệ thống điện tử chỉ đường cực kỳ hiện đại. Đáng lý xe phải đến nơi từ lâu nhưng do mải nói chuyện và đường xá Los Angeles thì quá lòng vòng ngóc ngách nên xe chạy vòng vo mất gần 3 tiếng đồng hồ mới tới nơi báo hại chúng tôi đói rã ruột.

glendale12.jpg

Chiều trên bao lơn - tác giả và chim Việt (Từ trái): Đỗ Thái Nhiên, Thiên Đức, và Lưu Vũ của DCVOnline
Nguồn: DCVOnline

Căn biệt thự đẹp hơn tôi tưởng. Nó tọa lạc trên một triền núi thật đẹp. Lối vào rộng rãi, cửa nhà cao ráo, một chùm đèn thật lớn lóng lánh ngay lối vào dẫn tới sảnh đường lớn lát đá hoa cương và trải gỗ tuyệt đẹp. Tôi thấy ngay các anh chị từ Ba Lan đã tới trước và được một nhóm đông anh chị em đang quây quần quanh hai cái bàn dài nối tiếp nhau trong phòng ăn kế đó chào đón nồng nhiệt. Đây là lần đầu tiên tôi gặp mặt các anh chị như Lê Diễn Đức, Phan Bích Vân, Alex Trần, Caubay, Lã Mạnh Hùng, v.v... Mới gặp lần đầu nhưng đã thấy như thân từ lâu rồi vì chúng tôi đã làm việc trên mạng với nhau khá lâu.

Mọi người vừa hỏi han thân tình vừa đẩy đồ ăn thức uống đến cho chúng tôi. Đồ ăn thật ngon, đáng tiếc do tôi mệt và đói quá nên chỉ có thể nhấm nháp chút bánh mì với ra-gu thịt bò, ăn thêm chút súp. Đang ăn thì chuông reo, cửa mở và một người cao gầy, dong dỏng bước vào. Đó là Trần Trung Việt, một tay lý luận và cũng là một cột trụ kỹ thuật của Đàn Chim Việt. Chúng tôi vui vẻ bắt tay nhau, anh Việt khì khì nhìn tôi buông một câu “Nhìn thấy mày chẳng khác gì mấy năm trước cả”. Đây không phải là một nhận xét mới, các anh Diễn Đức, Mạnh Hùng, Caubay còn bảo tôi đẹp trai nữa cơ. Hóa ra thời gian với mệt mỏi thăng trầm không tác động mấy đến tôi. Các anh khen tôi đẹp trai thì tôi không ham vì anh em đùa cợt khích lệ nhau là chuyện cơm bữa, ví như các cô khen thì mới đáng quý. Tuy nhiên bảo tôi không già đi thì quả là một nhận xét tinh ý. Vốn dĩ tôi là một người nhiệt tình, nóng vội và bồng bột. Những vấp váp đầu đời đã dạy cho tôi những bài học quý. Những năm tháng chôn chân trong xứ xở mây mù lạnh giá Anh Quốc giúp tôi hạ hỏa không ít. Tôi nhận thấy tôi điềm tĩnh hơn rất nhiều và thấy giá trị của văn hóa “phớt tỉnh Ắng Lê” - bình tĩnh mới dẫn đến các quyết định sáng suốt. Và chắc chắn là nhờ có vài thành công lực tự điều chỉnh ấy mà tôi kìm hãm được tiến trình lão hóa chăng? Trần Trung Việt trông già dặn hơn, tóc thưa đi khá nhiều tuy nhiên dáng vẻ nhanh nhẹn khỏe mạnh.

Ắn tối xong, tôi nhanh nhảu đóng lệ phí cho ban tổ chức. Đương nhiên thành viên và thân hữu của Đàn Chim Việt phải đóng lệ phí khi đi họp. Chúng tôi là những kẻ ăn cơm nhà vác ngà voi mà. Phần đông những người tham gia sinh hoạt văn hóa xã hội ở hải ngoại đều là những kẻ mà nhiều người cho là khờ, chúng tôi chính là thuộc loại “ăn cơm nhà, vác ngà voi, tiêu tiền nhà, thổi tù và”.

Mỗi kỳ tham dự đại hội thường niên là một lần phải bỏ tiền túi ra mua vé máy bay, sắp xếp nghỉ việc, giảm lương, cắt thời gian vui vẻ với vợ con, v.v. và đóng tiền lệ phí ăn ở trong suốt thời gian ba ngày của đại hội. Lệ phí là một khoản tiền rất nhỏ và gây nghi ngờ cho mọi người.

Câu hỏi chắc nhiều người đặt ra là “Chắc bọn Đàn Chim Việt phải có hỗ trợ tài chính của ai đó thì mới có tiền mướn căn biệt thự ngon lành như vậy để hội họp chứ?”, chính quyền Việt Nam thì chắc chắn bêu riếu rằng “Bọn Đàn Chim Việt nhận tiền của CIA hoạt động chống phá nhà nước XHCN, v.v...” Sự thật đó là mấy chục người chúng tôi chia nhau nằm trên các đệm cao su dã chiến và túi ngủ. Căn biệt thự có phòng chỉ đủ cho một số người nằm trên giường. Chúng tôi giành phòng cho phái nữ và một vài gia đình còn phần đông nằm trong phòng khách, phòng hội họp. Quả thực khổ hơn ở nhà nhưng mà lại thật vui.

Chúng tôi ăn sáng xong thì khoảng 9 giờ sáng và bắt đầu ngồi vào bàn thảo các đề tài theo thứ tự rất khoa học. Mỗi đề tài thông thường mất 1 giờ đồng hồ. Diễn giả trình bày trong vòng 20 phút đến nửa tiếng, sau đó là phần góp ý của các tham dự viên. Khoảng 1 giờ trưa, chúng tôi tạm nghỉ chừng 1 giờ để ăn trưa, sau đó tiếp tục thảo luận đến 6 giờ tối. Nhiều vấn đề nhạy cảm đã được mổ xẻ rất nghiêm chỉnh.

glendale10.jpg

Trần Trung Việt: Cam kết và dấn thân - văn hoá làm việc của những người làm thuê
Nguồn: DCVOnline

Điển hình như vấn đề về cung cách làm việc khác nhau đã được anh Trần Trung Việt nêu ra dưới lăng kính khác biệt văn hóa hầu như không thể giải quyết nổi mà một bên là văn hóa những người đi làm thuê của Bắc Mỹ mà anh là một thành viên và một bên là văn hóa tiểu chủ của Đông Ấu mà các thành viên của Đàn Chim Việt tại Ba Lan là điển hình. Mọi tham dự viên đều đã tham gia ý kiến hết sức sôi nổi. Cá nhân tôi cuối cùng đã có cơ hội trình bày ý kiến của mình rằng giữa các thành viên của Đàn Chim Việt hoàn toàn không có khác biệt về văn hóa làm việc. Trong thực tế có người trong chúng ta tưởng rằng chúng ta đã thẩm thấu văn hóa làm việc của xứ này xứ kia nhưng thực tế là chúng ta vẫn chưa thoát khỏi văn hóa Việt Nam. Chúng ta là một dân tộc dễ dàng hội nhập vào các môi trường mà chúng ta sinh sống, như khi chúng ta vào làm cho các công ty thì chúng ta dễ thành công vì chúng ta tuân thủ nghiêm chỉnh quy cách làm việc tại các công ty đó. Những ai làm chủ thì đều phải điều khiển nhân viên ngoại quốc, họ cũng không có vấn đề gì khi điều hành công ty của họ, vậy tại sao giữa các thành viên của một tập thể Việt Nam thông thường có những mâu thuẫn khó tránh khỏi về cung cách làm việc? Tôi nghĩ rằng đó là do con người Việt Nam chúng ta khi sinh hoạt với nhau thường không hòa hợp trong cách hành xử - có người thì đặt vấn đề dĩ hòa vi quý lên hàng đầu, có người thì thiên về cảm tính quá nên phát biểu dễ gây hiểu lầm, xích mích. Nếu chúng ta tuân thủ triệt để quy trình làm việc của một công ty hiện đại thì chúng ta sẽ không còn bực bội nhiều với nhau. Nói rõ hơn tức là nội quy phân minh, công tác được giao phó cho các thành viên phải thật rõ ràng, hợp lý và mỗi cá nhân đều hiểu rõ về nhiệm vụ và trách nhiệm của mình. Chúng ta phải triệt để loại bỏ tình cảm yêu ghét cá nhân ra khỏi công việc, phải sẵn sàng bình tĩnh phê bình sai phạm của bạn nhưng bên ngoài công việc thì tình cảm bè bạn, đồng bào vẫn không thay đổi. Tôi rất mừng là quan điểm của tôi được một số anh chị em chia sẻ.

glendale11.jpg

Bài thuyết trình của anh Nguyễn Ngọc Oánh, một đề nghị về hướng đi mới của Đàn Chim Việt, là một trọng tâm khác của đại hội. Mặc dù báo điện tử Đàn Chim Việt đã gặt hái được những thành công hết sức tốt đẹp nhưng chúng ta không tự hài lòng với vị trí hàng đầu của nó. Đàn Chim Việt phải tung cách hướng về Việt Nam cho dù chính quyền cai trị ở đó vẫn đang hết sức ngăn cản đàn chim tự do này. Chúng ta không thể hài lòng với 15% số bạn đọc vượt tường lửa đến từ trong nước (1) mà chỉ có thể hài lòng khi toàn thể nhân dân Việt Nam đều có thể tham gia Đàn Chim Việt. Là một tổ chức truyền thông độc lập đã tạo lập ra một sân chơi dân chủ đa nguyên thực sự đầu tiên của người Việt Nam, Đàn Chim Việt đón chào tất cả mọi luồng chính kiến đến từ khắp nơi. Một cơ chế điều hành mới hướng về tương lai, một chương trình thay đổi toàn diện trang báo sẽ gia tăng tính độc lập và dân chủ cho tờ báo cùng với khả năng vận dụng tối đa năng lực đóng góp của các thành viên và giá trị của tờ báo. Tôi đã mong Đàn Chim Việt có sự thay đổi tốt hơn từ lâu. Bài thuyết trình của anh Oánh đã rất thành công, không phải vì anh diễn thuyết hay, sự thật thì anh nói ngắt quãng rất nhiều, tiếng Việt trộn với tiếng Anh khiến nhiều thành viên đến từ các xứ không nói tiếng Anh rất khó theo dõi. Tuy nhiên, nước mắt tôi đã dâng như đa số anh chị em thành viên tham dự cuộc họp khi nghe anh khóc. Câu hỏi nghẹn ngào của anh “Vì sao chúng ta có thể thành công trong công việc riêng mà không thể cùng làm việc chung vui vẻ với nhau?” vẫn vang vang bên tai tôi.

Tôi nhớ anh Trần Trung Việt khẳng định rằng “Chúng ta đến với Đàn Chim Việt vì lòng đam mê”. Vâng, lòng đam mê tự do báo chí có thể đưa tôi đến với Đàn Chim Việt. Lòng đam mê dân chủ đa nguyên có thể đưa anh kia hay chị nọ tới Đàn Chim Việt. Tựu trung, lòng đam mê cất lên tiếng nói tự do của chính mình đã đưa mọi con người từ các góc trời và các nẻo đời khác nhau quây quần tụ họp lại bên nhau. Có người nghĩ chúng tôi đồng sàng dị mộng nhưng không phải vậy. Cụm từ đó hoàn toàn vô nghĩa trong Đàn Chim Việt. Chúng tôi hoàn toàn không đồng sàng cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng nhưng chúng tôi có một giấc mộng chung, rất lớn, rất vĩ đại đó là tạo nên một môi trường ở đó mọi con chim Việt đều có tự do cất tiếng hót.

 

glendale12a.jpg

Quốc Hưng: Tự do là gì nếu không phải là môi trường nơi mọi ý kiến nghiêm chỉnh được tôn trọng, được mổ xẻ, phê phán một cách xây dựng?
Nguồn: DCVOnline

Tự do là gì nếu không phải là môi trường nơi mọi ý kiến nghiêm chỉnh được tôn trọng, được mổ xẻ, phê phán một cách xây dựng?! Dân chủ thật sự là gì nếu không phải là môi trường chấp nhận đa nguyên chính kiến?! Chúng ta đã trải nghiệm qua cái thứ dân chủ (chửi) tập trung vào một thiểu số lãnh đạo được cất lên tiếng nói, nơi các đại biểu quốc hội chỉ biết lắng nghe và gật. Chúng ta cũng đã biết quá nhiều vị “lãnh tụ” dân chủ lý luận rất hay mà cái chất hiếu danh độc tài được bộc lộ không khác gì những kẻ bên kia trận tuyến (dân chủ-độc tài - DCV).

Đàn Chim Việt chính là một thử nghiệm thành công nhất của người Việt tự do.

Tác giả Thiên Đức trong bài viết bàn về phong thủy trong biểu tượng của Đàn Chim Việt có viết rằng trên tuyển tập của Đàn Chim Việt với biểu tượng một con chim cô đơn không mắt đang bay về phía trước chính là sự không định hướng rõ rệt của Đàn Chim Việt. Tôi không bàn về phong thủy mà chỉ xin nói rằng chúng tôi được định hướng không phải vì có người cầm lái vĩ đại, hay nhờ đôi mắt anh minh nào đó mà chính là nhờ giấc mộng lớn - Giấc mộng tự do. Đàn Chim Việt không cô đơn vì đằng sau biểu tượng con chim Việt màu đỏ đã để lại bóng dáng khổng lồ của con chim Việt trong trắng. Cái bóng trắng tinh khôi thuần dương này sẽ đẩy lùi khoảng trời âm u phía trước. Đàn Chim Việt rất cô đơn vì nó đang dấn thân làm một thử nghiệm mà không tờ báo nào dám làm và hệ quả tốt đẹp của nó chắc chắn sẽ mang lại những bước tiến vĩ đại hơn nhiều của giòng giống Lạc Việt.

Chúng tôi cũng đã bàn về chương trình gây quỹ hoạt động cho Đàn Chim Việt. Khởi đầu là một tờ rơi và lúc đó, đương nhiên, mọi chi phí cho Đàn Chim Việt do người khởi xướng trang trải. Khi có thêm các thành viên khác thì mọi người lại đóng góp bằng tiền túi hay công sức của chính mình. Báo điện tử Đàn Chim Việt đáng lẽ có thể thu chi phí quảng cáo nhiều hơn nhưng vì Đàn Chim Việt khác người nên mặc dù lượng người truy cập vào nó vượt trên tất cả các báo điện tử Việt Nam khác nhưng người ta không dám quảng cáo trên Đàn Chim Việt. Các cơ sở kinh doanh ở Bolsa, San Jose, Houston, v.v... thì lo ngại bị đả kích là ủng hộ một tờ báo thân cộng. Các công ty muốn về Việt Nam làm ăn thì lo sợ bi quy kết là ủng hộ quân “phản động” Đàn Chim Việt.

Đàn Chim Việt trong suốt 8 năm qua bay giữa hai lằn đạn. Kết quả, dù có mạnh thường quân ủng hộ mà thực sự nghèo vẫn hoàn nghèo. Chương trình gây quỹ đã được đưa ra trong tình hình như vậy. Có ý tưởng là đi ra Little Saigon kêu gọi đồng bào ủng hộ - anh chị em phản đối ngay vì Đàn Chim Việt không chọn làm như vậy. Có ý tưởng xin hỗ trợ tài chính từ các quỹ trợ giúp xã hội của Hoa Kỳ và Châu Ấu nhưng anh chị em không muốn bị phe cộng sản bêu riếu trong nước là Đàn Chim Việt nhận viện trợ chính trị để hoạt động. Tác giả Thiên Đức đề nghị lập tủ sách đóng góp, nếu Đàn Chim Việt bán được sách thì các tác giả đóng góp luôn cho Đàn Chim Việt. Tuy nhiên anh Hoàng Khởi Phong, một người trải nhiều kinh nghiệm bán sách, cho biết rằng đừng mong gì người Việt mua sách ủng hộ, kiếm tiền từ bán sách cho người Việt thật sự không dễ. Cuối cùng anh chi em quyết định rằng chương trình gây quỹ thuộc trách nhiệm Giám đốc Điều hành và một quản đốc với ban gây quỹ sẽ đảm nhiệm công tác quan trọng này.

Buổi chiều ngày cuối cùng là phiên họp bầu hội đồng quản trị mới. Qui chế ứng cử hoàn toàn tự do, đa số tự ứng cử. Mỗi ứng cử viên phải trình bày định hướng và chương trình làm việc của mình. Sau khi tất cả đã trình bày xong, tôi xé các tờ giấy trắng thành từng mảnh nhỏ vuông vắn đưa cho mỗi người. Tôi còn nhớ anh Lê Diễn Đức trêu chọc cách làm việc thiếu chuyên nghiệp của tôi và tôi chỉ còn nước cười khì. Dù sao đi nữa thì các anh chị em cũng chẳng đòi hỏi gì hơn ở một tay bất ngờ bị lôi ra điều khiển cuộc bầu cử ấy cả. Kết quả cuối cùng là chúng tôi đã đề cử ra một hội đồng quản trị mới mà hầu hết anh chị em đều hài lòng. Có người đùa rằng kết quả bầu cử đạt đồng thuận cao không kém với đảng Cộng sản Việt Nam. Đàn Chim Việt đã vượt qua khó khăn phát triển, sắp xếp hàng ngũ mạnh mẽ hơn xưa. Tối đó chúng tôi nâng ly thật vui vẻ. Mệt mỏi sau nhiều ngày họp hành căng thẳng, cộng thêm khá nhiều vodka Chopin và rượu vang, tôi đi ngủ trước. Đó là giấc ngủ bình yên nhất đến với tôi từ ngày phó hội tới nay.

Sáng hôm sau tôi dậy sớm chuyện vãn với hai tác giả Trần Đông Đức và Phạm Văn Bản. Khi Trần Trung Việt đến thì chúng tôi thu dọn chăn đệm. Những cái đệm cao su dã chiến được xì hơi và cuộn gấp lại ngay ngắn. Chăn gối được sắp xếp trật tự vào các tủ lớn trong nhà. Thảm lớn được trải trở lại và bàn ghế được sắp xếp như trước cuộc họp. Ắn sáng xong thì tới phiên nhà bếp, nhà tắm được lau chùi sạch sẽ. Xong xuôi chúng tôi tiếp tục trò chuyện, chụp hình kỷ niệm rồi lưu luyến bắt tay, ôm vai từ giã những người bạn đã đến lúc phải lên đường.

Cuộc vui nào thì cũng đến lúc tan. Chúng tôi đã sum họp về một mối thì nay lại chia tay nhau để rồi mỗi người lại đi một phương, truyền đi tin vui của Đàn Chim Việt đến mọi cộng đồng Việt Nam như những cánh én báo hiệu mùa xuân. Bay xa hơn có những con chim vỗ cánh về Việt Nam, về mảnh trời còn đầy âm u.

freebird1.jpg

Những con chim Việt này đều mang theo giấc mộng lớn - Giấc mộng tự do.
Nguồn: annphoto.net

Những con chim Việt này đều mang theo giấc mộng lớn - Giấc mộng tự do.


09/10/2007

© DCVOnline

 

Categories

Leave a comment

About this Entry

This page contains a single entry by dcvblogs published on October 21, 2007 12:05 AM.

Truyền thông điện tử: Sức mạnh - Hệ lụy - Trách nhiệm was the previous entry in this blog.

Tấm gương Miến Điện is the next entry in this blog.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

danchimviet
danchimviet