<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom">
    <title>Quang Dieu</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/" />
    <link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/atom.xml" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2008-02-03:/quang-dieu//32</id>
    <updated>2008-02-04T05:50:50Z</updated>
    
    <generator uri="http://www.sixapart.com/movabletype/">Movable Type Publishing Platform 4.0</generator>

<entry>
    <title>Hope you all had a wonderful Christmas and wish you all a very happy and prosperous New Year!</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2008/02/hello-everyone.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2008:/quang-dieu//32.630</id>

    <published>2008-02-04T04:48:59Z</published>
    <updated>2008-02-04T05:50:50Z</updated>

    <summary><![CDATA[From Linh and Roman,As we reflect back on this past year, our most memorable event was our trip to Egypt and Dubai this past summer.&nbsp; It was such a unique experience that we would like to share with all of...]]></summary>
    <author>
        <name>Quang Dieu</name>
        
    </author>
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[From Linh and Roman,<br />As we reflect back on this past year, our most memorable event was our
trip to Egypt and Dubai this past summer.&nbsp; It was such a unique
experience that we would like to share with all of you.&nbsp; Nothing really
could replace being actually there - not reading all the books on
Ancient Egypt and modern-day Islamic world nor seeing pictures or
videos, but we hope you will enjoy some of the images we have taken and
our thoughts on this wonderful trip. <br />&nbsp;<br />The African and Middle Eastern summer heat was quite
unbearable for my super-sensitive skin.&nbsp; The dry heat of the 40-45C
temperature combined with the dead air was suffocating.&nbsp; Imagine
sticking yourself in a hot oven!&nbsp; That was Egypt.&nbsp; Dubai was not only
super hot but very humid, equally suffocating with its dead air, if not
more intolerable!&nbsp; Rarely was there any wind or breeze; and if there
was one, it was still so hot since it was only the hot air that...<br />]]>
        <![CDATA[...was blowing at you. Things didn't get any better at night either.&nbsp; I was
constantly drenched in sweats and wished that I was a walking shower.&nbsp;
I was glad that I covered and protected myself from the sun though.&nbsp;
The burning heat would have turned me into a piece of hot charcoal.&nbsp;
No, I wasn't in a burqa.&nbsp; Any more piece of clothing on me would have
killed me off. <br />&nbsp;<br />Alright, enough of my whining and complaining!<br />&nbsp;<br />Despite
the miserable heat, our trip to Egypt and Dubai was quite memorable.&nbsp;
It was a mixed bag of feelings and experiences.&nbsp; Ancient Egypt is
marvelous, captivating, amazing, a world of wonder.&nbsp; For every pyramid,
temple, tomb, museum we visited, for every piece of treasure we
admired, we were in awe of their enormity and grandeur, of such a great
and advanced civilization that existed 3000, 4000, and almost 5000
years ago.&nbsp; The Egyptian engineering and architectural innovations and
ingenuity of more than 4000 years ago still mystify modern-day men.&nbsp;
The first pyramid, the first column, the first ceiling, the first of
many things - they are all here.&nbsp; The Egyptian historical, mythical and
artistic expressions so detailed, so enormous that you still feel their
presence thousands of years later.&nbsp; We found ourselves asking the same
question, "Wow!&nbsp; How did they do that?" We travelled throughout Egypt -
starting and ending in Cairo, cruising up the Nile from Luxor to Aswan,
flying down to Abu Simbel and back to Cairo, and driving up to
Alexandria in the Mediterranean Sea.&nbsp; In between the site-seeings of
the great monuments of Ancient Egypt, we also caught glimpses of
today's Egypt - quite a contrast - a definite cultural shock. <br />&nbsp;<br />From the aerial view, I could see nothing but sand, sand,
sand.&nbsp; Strange, almost alien, to see that everything was flat and of a
sandy-brown color - No trees, no plants, no greens, no sign of life.&nbsp;
The desert, looking at it, gave me a sense of death.&nbsp; I would certainly
not want to be lost in one. <br />&nbsp;<br />Walking down the plane to the awaiting open-air bus, we came
face to face with the hot desert heat.&nbsp; I knew then it was going to be
a rough ride.<br />&nbsp;<br />Driving on the streets of Cairo, one thing that
hits you right away is that there is no order to anything in Egypt.&nbsp; No
traffic lights anywhere, no divider lanes.&nbsp; Cars, bikes, horses,
donkeys always seem to be stuck in traffic, trying to squeeze into any
opening to advance.&nbsp; There is constant honking - they call it "car
music" over there.&nbsp; "Crowded and hectic" was my first impression of
Egypt.&nbsp; People always seem to be going somewhere.&nbsp; Where? <br />&nbsp;<br />Looking up both sides of the streets of Cairo and throughout
Egypt, you can see buildings that seem to have been built ad-hoc,
facing in different directions - Tall apartment buildings next to
rundown buildings, next to hills of garbage; nice villas next to
unfinished redbrick buildings (families that built their own flats
(apartments) and left the unfinished tops with metal bars sticking out
for future generations to build themselves).&nbsp; There are as many clothes
hung out to dry as the number of satellites on the rooftops (very
affordable since people only have to pay a one-time cost for the
satellites here, no monthly service fees).&nbsp; And of course, there are a
lot of mosques.&nbsp; Loud speakers can also be heard several times a day
for the calls to prayer.&nbsp; While they tolerate the relaxed dress-code of
foreigners, most locals are dressed very covered - men in slacks/jeans
and long-sleeved shirts or in light-colored robes, most women in long
black robes and faces covered up to their noses, or with a head scarf
tightly wrapped and a loose, long-sleeved shirt that extended passed
the hips over the pants.&nbsp; Some even wear black gloves and socks to
cover their hands and feet (in super-hot 115-degree heat!).&nbsp; There are
not many women on the streets.&nbsp; Most who work are men, occasionally
there are women at airport checkpoints and bathrooms because they are
required for those posts. <br />&nbsp;<br />And there are police and checkpoints everywhere on the
streets.&nbsp; All hotels have guard gates with metal bars and sniffing
dogs.&nbsp; All sightseeing places also have guard gates and a long walk or
drive to the actual monuments themselves.&nbsp; All that leaves you to
wonder, "Should I feel secure with all of this police protection?" or
"Why is there such a need for so much policing?" But somehow we did
feel safe and welcomed by all Egyptians.&nbsp; Egyptians love American
tourists, we were told; I assume for their deep pockets and generous
tipping.&nbsp; Oh yes, tipping.&nbsp; Tipping everywhere - drivers, tour leaders,
tour guides, hotel staff, cruise staff, guards, museum attendants, and
bathroom attendants - everywhere!&nbsp; It made me feel like I was a money
tree.&nbsp; We certainly did our good deeds.&nbsp; One funny thing to note,
despite their dislikes for the American government, American ideology,
and Americans in general, our tour guide told us that if the US was to
open up its borders, we would find all 70-something million Egyptians
in America!&nbsp; Another funny thing, when asked where we lived and we
finally said, "Orange County," the tour guide's eyes became wide open
as he exclaimed, "You live in THE O.C.'?"&nbsp; Long live American TV!<br />&nbsp;<br />From one extreme to another,
Dubai is a very young, clean, and super-modern city with everything
well planned out, everything new, everything oozing money.&nbsp; There is
construction going on everywhere.&nbsp; Workers are mostly from India and
Pakistan, being bused in and out of town in bluish gray buses, wearing
uniformed blue clothing.&nbsp; Are they workers or prisoners?&nbsp; It makes you
wonder.&nbsp; They are trying to build the best, the tallest, the biggest of
everything in this world here.&nbsp; Some places in Dubai remind us of Las
Vegas - a certain sense of unnaturalness, of trying too hard to create
things that don't seem real, but there is definitely no denying that
there is a lot of money in Dubai. <br />&nbsp;<br />Although there are no sight of police, no calls to prayer,
and not as many mosques as in Egypt, Dubai is a lot more conservative.&nbsp;
People don't smoke or drink here.&nbsp; Hotels and most restaurants only
serve "mocktails" (great place for rehab centers, I would think).
Servers are all Asians - mostly Filipinos.&nbsp; You feel like you've gone
through a time machine and got taken back to colonial time.&nbsp; Women are
more covered, most are in burqas - granted that they are very ornate
and decorated burqas.&nbsp; Men wear more of the white traditional robes
(dishdasha) and black egal over the head scarf (shimagh).&nbsp; Yet
underneath all of that covering, through their expensive and
fashionable brand-name glasses, purses and jewelry, you could sense
that these are people with lots of money. <br />&nbsp;<br />As the saying goes, "A picture is worth a thousand words,"
check out some of the pictures we took of Egypt and Dubai at the link
below.&nbsp; It was truly one of those trips and experiences that definitely
educated us and that we will remember for the rest of our lives. <br /> <br />Throughout
the years, we have travelled to many different places.&nbsp; We have learned
so much from those trips around the world.&nbsp; But this time, there was
something different.&nbsp; The feeling we got once we boarded our American
plane, Delta, for the flight back to the US, was something of
familiarity, of reassurance.&nbsp; When the plane was getting ready to take
off, there was something different, something missing from those other
Egyptian domestic flights.&nbsp; Ah, The Prayer!&nbsp; The picture of a mosque on
every screen!&nbsp; Oh, serenity.&nbsp; Oh, freedom.&nbsp; They're back!&nbsp; We welcome
them back! <br />&nbsp;<br />So as we ring in the New Year, also let Freedom ring loud and clear!&nbsp; America is truly The Beautiful!<br />&nbsp;<br />Love to all,<br />Linh and Roman<br /><br /><br /><div align="left"><br /></div><br /><span class="mt-enclosure mt-enclosure-image"><img alt="Egypt 032.jpg" src="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/Egypt%20032.jpg" class="mt-image-left" style="margin: 0pt 20px 20px 0pt; float: left;" height="610" width="912" /></span><br /><span class="mt-enclosure mt-enclosure-image"><img alt="Egypt 136.jpg" src="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/Egypt%20136.jpg" class="mt-image-left" style="margin: 0pt 20px 20px 0pt; float: left;" height="610" width="912" /></span><span class="mt-enclosure mt-enclosure-image"><img alt="Egypt 119.jpg" src="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/Egypt%20119.jpg" class="mt-image-left" style="margin: 0pt 20px 20px 0pt; float: left;" height="610" width="912" /></span><span class="mt-enclosure mt-enclosure-image"><img alt="Egypt 043.jpg" src="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/Egypt%20043.jpg" class="mt-image-left" style="margin: 0pt 20px 20px 0pt; float: left;" height="610" width="912" /></span><span class="mt-enclosure mt-enclosure-image"><img alt="Egypt082507GizaGreatPyramidsSphynx.jpg" src="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/Egypt082507GizaGreatPyramidsSphynx.jpg" class="mt-image-left" style="margin: 0pt 20px 20px 0pt; float: left;" height="160" width="160" /></span><span class="mt-enclosure mt-enclosure-image"><img alt="Egypt083107AbuSimbelTempleOfRamsesIITempleOfNefertari.jpg" src="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/Egypt083107AbuSimbelTempleOfRamsesIITempleOfNefertari.jpg" class="mt-image-left" style="margin: 0pt 20px 20px 0pt; float: left;" height="160" width="160" /></span> <div><br /></div><div><br /></div><div><br /></div><div><br /></div><div><br /></div><div><br /></div><div><br /></div><div><br /></div><div><br /></div><br />]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>Giải nghĩa cuộc khủng hoảng kinh tế Nhật Bản (Kết)</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2008/02/gii-nghia-cuc-khng-hong-kinh-t-1.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2008:/quang-dieu//32.620</id>

    <published>2008-02-03T07:27:51Z</published>
    <updated>2008-02-03T08:08:06Z</updated>

    <summary>Benjamin Powell - Quang Diệu lược dịchBài Học Của Nền Kinh Tế Suy Thoái Nhật BảnSự mô tả của phái Austrian về thời điểm của mức tăng trưởng nhảy vọt và căn nguyên khá tương tự như lý luận của...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="Kinh Tế" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[<strong>Benjamin Powell</strong> - <i>Quang Diệu</i> lược dịch<br /><br /><br /><font class="storycat">Bài Học Của Nền Kinh Tế Suy Thoái Nhật Bản</font><br /><br />Sự mô tả của phái Austrian về thời điểm của mức tăng trưởng nhảy vọt và căn nguyên khá tương tự như lý luận của phái Tiền Tệ, tuy nhiên, có sự khác biệt rất quan trọng. Cả 2 phái đồng ý rằng sự co rút lại trong chính sách mở rộng tiền tệ là bắt nguồn của sự suy thoái, nhưng phái Tiền Tệ thấy rằng sự co rút này nên được tránh để sự phồn thịnh có thể tiếp tục. Phái Austrian thì lý luận rằng, sự co rút tiền tệ là cần thiết để phục hồi lại mức thăng bằng của nền kinh tế thực sự - chính sách mở rộng tiền tệ trước đó là vấn nạn. Đây là lý do tại sao 2 trường phái này có những đề nghi khác nhau trong chính sách kinh tế.]]>
        <![CDATA[Garrison nói &#8220; lý luận của phái Austrian trong chu kỳ kinh tế là một lý luận của mức tăng trưởng không bên vững. Nó không phải là lý luận của sự khủng hoảng kinh tế tự chính nó&#8220;. Ông ta phát biểu tiếp &#8220; Câu chuyện của nền kinh tế bị khủng hoảng và phục hồi có thể do tác động của giảm phát, sự phá giá, tái tổ chức các món nợ và sự kiểm soát cường độ vốn là duy nhất với mỗi giai đoạn riêng biệt của từng nền kinh tế (theo Garrison 2001, trang 120) .<br /><br />Trong lý luận của phái Austrian, sự suy thoái của kinh tế là điều cần thiết, một khi nó hiện hữu và những đầu tư xấu được giải hoán thì nền kinh tế sẽ tự nó điều chỉnh. Sau thời gian 10 năm của suy thoái nền kinh tế Nhật Bản vẫn chưa cho thấy dấu hiệu của sự điều chỉnh. Lý luận của phái Austrian cho rằng nền kinh tế suy thoái cần thời gian dể tự điêu chỉnh nhưng điều này chỉ có thể xảy ra nếu những diễn tiến của thị trường được thi hành. Rothbard khái quát lập trường của phái Austrian như sau:<br /><br />
<div>
<blockquote>
<div class="content2" align="justify"><br />Nếu chính phủ mong muốn tình trạng kinh tế khủng hoảng được giảm nhẹ hơn là làm cho nó thêm nguy ngập thì cách giải quyết duy nhất: để cho nền kinh tế tự vận hành- bỏ mặc tự nó. Với chỉ khi nào chính phủ không can dự vào, chi phối hoặc tác động đe dọa vào giá cả, mức lương, và chính phủ chỉ nên giúp giải thể doanh nghiệp với quá trình điều chỉnh cần thiết trong cách giải quyết nhanh gọn trơn tru. Chống đở lại bất kỳ một tình huống doanh nghiệp yếu kém sẽ làm trì hoãn sự giải thể và những tình trạng hư hỏng thêm nguy ngập.</div></blockquote>
<div class="content2" align="justify">(theo Rothbard 2000 trang 185).<br /><br />Như trình bày ở trên, chính phủ Nhật đã làm tất cả nhưng không để mặc nền kinh tế tự nó điều chỉnh lấy.<br /><br />Phái Keynes đưa ra nhiều biện pháp cho chinh sách kích thích nền kinh tế đã chuyển vị cơ cấu sản xuất để thỏa mãn yêu cầu của chính phủ thay vì chấp nhận thị trường điều chỉnh lại những nhu cầu của giới tiêu thụ. Cụ thể, đa số các &#8220;bơm tiền quy mô của chính phủ&#8221; chi tiêu cho các công trình phục vụ công cộng đem lợi nhuận đến nghành xây dựng - trong quy mô lớn, nghành xây dựng là nghành có nhiều ảnh hưởng chính trị đối với nền kinh tế Nhật Bản, nghành này chiếm 7,6% của GDP và 9,7% của lực lượng lao động toàn quốc. Đảng Dân chủ Tự do (Liberal Democratic Party-LPD) đang nắm quyền và có ưu thế chính trị tại Nhật Bản từ năm 1955, đảng này luôn có liên minh và nuôi dưỡng những hổ trợ cho các công ty xây dựng trong nhiều năm, thông qua các công trình xây dựng công cộng hào phóng (theo tài liệu EIU 2001).<br /><br />Do những quan hệ chặt chẻ giữa nghành xây dựng và LDP, đa số các khoản tiền chi tiêu của chinh phủ tập trung vào những dự án phục vụ công cộng. Gần 1 nửa số tiền 16,7 nghìn tỷ USD trong tài khóa kích thích kinh tế của chinh phủ vào tháng 4 1998 là chi tiêu cho các dự án phục vụ công cộng. Sau đó, năm 1998 thêm 66,4 tỷ USD trong 196 tỷ USD tài khoản thúc đẩy kinh tế chính phủ cũng được chi tiêu vào các dự án phục vụ công cộng (tài liệu của Herbener 1999). Nói chung, giữa 1991-2000 nghành xây dựng đã nhận được các đơn đặt hàng của chinh phủ trị gia at 59.054,7 tỷ Yen - tương đương với 30,12% của tổng đơn đặt hàng của nghành xây dựng. Những ưu đãi của LDP là thu hoạch cho nghành xây dựng. Đơn vị Đánh giá Kinh tế - EIU 2001 trang 40 - có ghi nhận &#8220;Những chương trình hào phóng phục vụ công cộng đã cứu sống được nhiều công ty xây dựng, là những công ty đã không thể tồn tại được trong thị trường của nghành này. Cũng vì cứu sống nhiều công ty xây dựng chính phủ đã cản trở quá trình tiến triễn điều chỉnh của thị trường bằng cách duy trì cơ cấu vốn đầu tư không đáp ứng được những nhu cầu khát khao cuả giới tiêu thụ. Nếu quá trinh tiến triễn của thị trường được thực thi, nguồn vốn đầu tư va lực lượng lao động được tái phân phối từ nghành xây dựng sang các nghành khác.<br /><br />Nghành nông nghiệp cũng có ảnh hưởng chính trị với LDP. Âm thanh chính trị của các vận động hành lang được nâng cao bởi hệ thống cử tri đoàn của Nhật Bản, sau chiến tranh hệ thống cử tri đoàn này thất bại trong việc chuyển dời 1 số lượng không lồ dân cư đến các vùng đô thị, làm cho số cử tri của các vùng ngoai ô xa xôi hẻo lánh được nâng cao hơn các vùng đô thị (theo EIU-2001). Đưa đến kết quả của những chương trình bảo hộ giá cả và hàng loạt hạn ngạch nhập khẩu được mọc lên. Kết quả đó là rào cản của sự điều chinh giá cả, làm thiệt hại đến khả năng điều chỉnh của thị trường trong nhu cầu của giới tiêu thụ và đưa nền kinh tế ra khỏi sự suy thoái.<br /><br />Ngân hàng trung ương đã cố găng tái phá giá tiền tệ, điều này chỉ làm biến dạng những tin hiệu của giá lãi suất, làm chậm khả năng điều chỉnh của thị trường,. Cho dù cắt giảm lãi suất liên tục, cung tiền tệ rộng lớn cũng không phản ứng lại bởi vì tình trạng yếu kém của hệ thống ngân hàng Nhật Bản. Thí dụ, khi BOJ tăng mức cơ tiền tệ 10% từ giửa 1997- giửa 1998, M2 và CD (CD: một loại tiết kiệm ký thác có bảo đảm - QD) gia tăng chỉ có 3,5% (theo Herbener 1999). Sự co rút vốn gây cho các ngân hàng Nhật Bản trãi qua những bước ngăn cản tái lạm pháp mà còn gây trở ngại cho khả năng phục vụ của nhà trung gian tài chánh.<br /><br />Sự sụp đổ giá cả của địa ốc và kinh tế trì trệ gây cho nhiều con nợ bị loại ra khỏi nghành này và để lại cho các ngân hàng Nhật Bản những món nợ khổng lồ với những thế chấp chỉ còn trị giá 60-80% thấp hơn so với tri giá lúc ban đầu vay nợ (theo EIU 2001). Cơ quan phục vụ tài chánh ước lượng rằng có nhiều tập đoàn tài chánh của Nhật Bản bị kẹt trong số nợ lên đến 31,8 ngàn tỷ yen, và họ tin rằng sự ước lượng này chỉ là 1 đánh giá thấp trong phạm vi của vấn đề. Thêm vào đó, đầu tư của ngân hàng vào nghành địa ốc trong thời kỳ kinh tế nhảy vọt bị mất giá trị 80% từ năm 1991-1998 (theo Herbener 1999). Ngân hàng đầu tư vào cổ phiếu của thị trường Nikkei bị tuột dốc từ 40.000 điểm vào năm 1989 xuống còn 12.000 điểm vào tháng 3, 2001. Gây nên bởi những món nợ xấu có thế chấp trị giá kém và sự tuột dốc của các khoản tài sản khác. Thay vì mở rộng cho vay mượn vốn đến các người vay nợ thích hợp, BOJ gia tăng bơm thêm tiền và dùng các khoản quỹ tiết kiệm ký thác cho các nguồn dự trử tiền mặt để chống đở những món nợ xấu.<br /><br />Để ứng phó lại với các vấn đề sai trái của hệ thống ngân hàng, chính phủ tiếp sức cứu trợ tài chính và quốc hữu hóa. Cuối năm 1998, 514 tỷ USD được bố trí để giải cứu tài chánh cho các ngân hàng, với 214 tỷ USD dùng vào việc mua lại cổ phần của các ngân hàng thua lỗ, và 154 tỷ USD dùng vào quốc hữu hóa, cải tổ và thanh toán nợ cho các ngân hàng bị phá sản (theo Herbener 1999). Quốc hữu hóa và giải cứu chỉ phục vụ việc chống đở các cở sở tài chánh không có lợi ích gì cho nền kinh tế, làm trì hoãn lại việc cải tổ cần thiết đến các cơ sở tài chánh với chức năng nhà trung gian tài chánh. Thị trường giải quyết các loại ngân hàng vô bổ này bằng các phương pháp cho phép các ngân hàng sát nhập lại, thu mua và cải tổ. <br /><br />Sau những điều chỉnh của các thị trường căn bản, các ngân hàng nên hoạt động đúng chức năng như những cơ sở trung gian tài chánh. Một vài điều chỉnh được thực hiện, trong đa số các ngân hàng nhỏ sát nhập, tuy nhiên, còn lại các ngân hàng lớn của khu vực không được sử dụng các phương tiện của quỹ cứu trợ tài chánh (theo Herbener 1999). Điển hình la tuyên bố sát nhập có tầm vóc lớn của 3 ngân hàng: Dai-Ichi Kangyo Bank Ltd., Industrial Bank of Japan Ltd., và Fuji Bank Ltd. thành 1 ngân hàng lớn với trị giá vốn 1,2 nghìn tỷ USD (theo Herbener 1999). Đến khi nào chinh phủ chấm dứt hành động can thiệp vào việc giải cứu tài chánh và quốc hữu hóa thì sự tiến triễn của các ngân hàng lớn và việc sát nhập vẫn còn bị trì hoãn, kéo dài thêm thời gian các ngân hàng không làm tròn nhiệm vụ 1 cách hưu hiệu của một trung gian tài chánh.<br /><br />Chính phủ Nhật Bản đã đi những bước lớn để ngăn chận sự vỡ nợ của các khoản đầu tư xấu của thời kỳ kinh tế nhảy vọt. Chinh phủ đã dành ra 20 nghìn tỷ Yen cho quỹ tín dụng bảo đảm để sẵn sàng giúp cho các công ty một cách dễ dàng. EIU cho biết &#8220;chương trình của các quỹ tiền giải cứu này thường dốc hết túi cho các công ty với tín dụng xấu, theo lẽ những công ty này nên bị phá sản&#8221; (theo EIU 2001).<br />Theo lý luận của phái Austrian, những công ty có tín dụng xấu này theo đúng nghĩa nên bị phá sản một khi nền kinh tế phục hồi. Khi một công ty bị phá sản, các nguồn trợ giúp không bị mất mát, nguồn vốn và lao động sẽ được tái phẩn bổ vào các công ty đáp ứng với mong mõi của giới tiêu thụ. <br /><br />Chính phủ kiểm soát và phân bổ các vốn cho vay ngày một nhiều hơn thông qua các chương trình của FILP (theo EIU 2001). FILP nhận các khoản trợ giúp tài chánh này từ những quỹ tiết kiệm của nghành bưu điện là 254,9 nghìn tỷ Yen vào cuối năm 2000- chiếm khoảng 35% của tổng số các hộ gửi tiết kiệm (theo EIU 2001). Chinh phủ thường cho vay vốn đến các liên minh chính trị của Đảng Dân Chủ Tự Do, điển hình là các nghành xây dựng, với kết quả của sự lãng phí, các dự án kém thành quả và không đáp ứng được nhu cầu thiết yếu của giới tiêu thụ. Thí dụ, khoản tiễn cho vay 5,3 tỷ USD được dùng vào xây dựng một cây cầu đường kỹ thuật cao ToKyo Bay- một dự án, theo sự ước lượng của chính phủ, sẽ chịu thua lỗ đến năm 2038 (theo Herbener 1999). Kiểu cho vay mượn này không phản ánh được mong muốn của giới tiêu thụ.<br /><br />Chính phủ cũng hành động cho việc chống đỡ thị trường chứng khoán bằng cách thu mua những cổ phần khi thi trường chứng khoán Nikkei rớt xuống dưới mức 12.000 điểm, để duy trì nguồn vốn của các ngân hàng Nhật Bản có tỷ lề cân bằng theo quy định của Ngân Hàng Thế Giới cho Ổn Định Giao Dich (Bank for International Settlements). Các ngân hàng được chấp thuận với 1 tỷ lệ chiếm 45% dựa trên các khoản lợi nhuận ảo của cổ phiếu đối với 2 bậc vốn; tỷ lệ này bị rơi vào nguy hiểm một khi chỉ số Nikkei rớt dưới mức 13.000 (theo EIU 2001). Sự giữ giá cổ phiếu giả tạo này ngăn chận sức bật dậy của thị trường chính nó, từ đó làm trì hoãn thêm sự tái phân bổ nguồn vốn và sự phục hồi của nền kinh tế.<br /><br />Trong bài viết &#8220;Đại Khủng Hoảng Kinh Tế của Hoa Kỳ&#8221; của Rothbard (America&#8217;s Great Depression, Rothbard 2000, trang 22) &#8220; tuy nhiên, trong thời gian kinh tế bị khủng hoảng chính phủ có thể hành động một cách tích cực là giảm bớt vai trò của chính phủ liên quan đến nền kinh tế, giảm thuế và cắt giảm chi tiêu của chính phủ&#8221;. Trong năm 1997 chính phủ Nhật Bản tăng mức thuế tiêu thụ từ 3% lên đến 5%. Năm 1994 thuế lợi được cắt giảm và trong năm 1998 tỷ lệ thuế của nguồn lợi tức cao được giảm từ 65% xuống còn 50% và tỷ lệ thuế cho các doanh nghiệp giảm từ 46% xuống còn 40%. Mặc dù tỷ lệ thuế đuợc cắt giảm nhưng mức chi tiêu của chính phủ Nhật Bản không được cắt giảm. Những chi tiêu cho các dịch vụ của chính phủ gia tăng 9% từ năm 1995-1999 (theo EIU 2001).<br /><br />Cắt giảm thuế má sẽ không có tác động hữu hiệu lợi ích cao nếu hành động giảm thuế không phù hợp tương xứng với việc giảm chi tiêu của chính phủ. Nếu người dân có được nhiều tiền hơn trong tay, sau 1 phần gửi vào tiết kiệm, là lý lẽ giúp cho cấu trúc của sản xuất được kéo dài thêm, rồi chi tiêu của chính phủ sẽ được tiêu thụ trở lại vào nơi đó (<b>13</b>). Tăng mức thuế tiêu thụ và chính phủ thất bại cắt giảm chi tiêu cùng với sự cắt giảm các loại thuế khác đã làm trì trệ sự phục hồi của nền kinh tế. Thay vì để các doanh nghiệp thua lỗ bị đóng cửa kinh doanh và tái thiết lại thì chính phủ cố gắng chi tiêu để duy trì sự tồn tại của một cơ cấu sản xuất đi ngược lại với nhu cầu của giới tiêu thụ (theo Herbener 1999).<br /><br />Các tài khóa ngân sách trợ giúp của chính phủ được tái diễn nhiều lần bằng các chi tiêu cho các dự án phục vụ công cộng, các khoản tiền tiết kiệm to tát của nghành bưu điện được phân bố qua FILP, và những cố gắng ngăn chận ngân hàng và thương nghiệp bị thất bại đều là sức cản trở đến các quá trình tiến triển của thị trường được phục hồi lại. Những can thiệp của chinh phủ cứ tái diễn để duy trì sự tồn tại của một cơ cấu sản xuất, trì kéo lại sự điêu chỉnh cân thiết của những nhu cầu đặc thù trong giới tiêu thụ. <br /><br />Công nghiệp khai thác mỏ là công nghiệp cần nhiều vốn đầu tư và là một trong những giai đoạn của sản xuất có tầm xa cuối cùng trong thị trường tiêu thụ. Tuy là kém hạng so với nghành khai thác mỏ, nhà máy xí nghiệp cũng là một nghành có quan hệ với sức vốn đầu tư nhiều và là bước đầu trong giai đọan sản xuất. Bán sỉ và bán lẻ là nghành ít vốn đầu tư và nằm trong giai đoạn tiếp theo sau nghành sản xuất. Cuối cùng, nghành phục vụ là trong giai đoạn cuối cùng của sản xuất và cần ít vốn đầu tư. Mặc dầu có một vài ngoại lệ của từng nghành riêng biệt trong từng phạm trù, nhưng một cách nhìn tổng thể, những công nghiệp này đi theo một thứ tự từ giai đoạn sớm nhất đến giai đoan cuồi cùng của sản xuất, và từ nguồn vốn đầu tư nhiều nhất đến nguồn vốn đầu tư thấp nhất: khai thác mỏ, nhà máy xi nghiệp, bán sỉ và bán lẻ, cuối cùng là phục vụ. Trong suốt thời gian của nền kinh tế Nhật Bản suy thoái, sự thu hẹp của các nghành công nghiệp này tăng thêm sự xác minh của lý luận chu kỳ kinh tế trong phái Austrian.<br /><br />Vào năm 1990 có sự phát triển vượt bực của công nghiệp khai thác mỏ, tuy nhiên, khi mức tăng trưởng giả tạo kết thúc,những nghành công nghiệp bị thất bại nặng nề nhất trong suốt thập niên là đúng trong thứ tự với sự tiên đoán của lý luận phái Austrian. Tỷ lệ tăng trưởng của GDP, theo tỷ lệ từng nghành , nghành khai thác mỏ là tăng trưởng kém nhất, tiếp theo là nhà máy xí nghiệp, rồi đến bán sỉ và lẻ. Nghành phục vụ ít bị thu hẹp nhất.<br /><br /><b>Kết luận</b><br />
<table width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012008/gdp_japan.jpg" width="400" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="ghichu">Nghành khai thác mỏ giảm -9,6% và khu vực dịch vụ tăng 0,5% năm 1999 <br />Nguồn: EIU 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Như lý luận của phái kinh tế Keynessian và phái Tiền Tệ, lý luận của phái kinh tế Austrian đưa ra lý do phát sinh ra sự suy thoái của nền kinh tế Nhật Bản. Tuy nhiên, không như những lý luận của các phái kinh tế kia, chính sách kinh tế tự vận hành của Austrian đề nghị đã không được áp dụng. Một tiên đoán trong lý luận chu kỳ kinh tế của Austrian đưa ra được chính xác. Những nghành trong giai đoan đầu tiên của quá trình sản xuất có tỷ lệ tăng trưởng yếu kém nhất trong suốt thập niên. <br /><br />Sự can thiệp và các kế hoạch của chính phủ làm rõ nét nhất trong mô hình phát triển kinh tế của Nhật Bản trong vòng 50 năm qua. Trong suốt thời kỳ nền kinh tế bị suy thoái, sự can thiệp của chính phủ càng được thê hiện rõ qua các tài khóa trợ giúp như: dính dáng vào số lượng lớn của những dự án phục vụ công cộng, gia tăng cơ số tiền tệ, cắt giảm thuế má, giải cứu và quốc hữu hóa một số ngân hàng, chính phủ trực tiếp cho vay vốn đến các doanh nghiệp, và gia tăng mức chi tiêu của chính phủ cho dù có cắt giảm thuế má. Những can thiệp này đã cố gắng duy trì sự hiện hữu của 1 cơ cấu sản xuât, điều đó đã ngăn chận quá trình tiến triễn cần thiêt của thị trường để điều chỉnh đúng đắn lại cho sự tăng trưởng giả tạo của những đầu tư thất bại.<br /><br />Kinh tế Nhật Bản đã trải qua chu kỳ kinh tế của lý luận phái Austrian. Sự khơi màu trong tăng trưởng kinh tế ban đầu được tạo nên do sự phụ thuộc trong chính sách mở rộng tiền tề của ngân hàng trung ương. Bởi vi sự tái diễn của những can thiệp này, nền kinh tế không được phục hồi. Sự thất bại to lớn nhất của các đầu tư xảy ra trong những nghành có số vốn đầu tư nhiều trong các giai đoạn đầu tiên của quá trình sản xuất. Để giúp cho nền kinh tế của Nhật Bản được phục hồi lại chinh phủ phải chấm dứt sự can thiệp vào kinh tế và chấp thuận cho thị trường điều chỉnh lại cơ cấu của quá trình sản xuất để đáp ứng được nguyện vọng của giới tiêu thụ.<br /><br /><br />© DCVOnline<br /><br /><b>Nguồn:</b> <a href="http://www.mises.org/story/1099" target="new">Explaining Japan's Recession</a><br /><br />
<hr align="left" width="50%" size="1">
</div>
<div class="content" align="justify">(<b>13</b>) Xin tham khảo thêm tài liệu Rothbard 2000 (trang 20, chú giải 15) giải thích lý do của các chi tiêu của chính phủ luôn luôn là sự tiêu thụ.<br /><br /><br /></div></div>]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>Giải nghĩa cuộc khủng hoảng kinh tế Nhật Bản</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2008/02/gii-nghia-cuc-khng-hong-kinh-t.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2008:/quang-dieu//32.619</id>

    <published>2008-02-03T07:26:01Z</published>
    <updated>2008-02-03T08:06:24Z</updated>

    <summary>Benjamin Powell - Quang Diệu lược dịchBài Học của nền kinh tế suy thoái Nhật Bản Benjamin PowellNguồn: Suffolk University Vài nét về tác giả - Benjamin Powell là phụ tá giáo sư khoa kinh tế tại Beacon Hills Institute...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="Kinh Tế" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[<strong>Benjamin Powell</strong> - <i>Quang Diệu</i> lược dịch<br /><br /><font class="storycat">Bài Học của nền kinh tế suy thoái Nhật Bản</font><br /><br /><br />
<table width="120" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012008/Benjamin_Powell.jpg" width="120" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="ghichu">Benjamin Powell<br />Nguồn: Suffolk University 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table><b>Vài nét về tác giả</b> - <i>Benjamin Powell là phụ tá giáo sư khoa kinh tế tại Beacon Hills Institute thuộc đại học Suffolk từ mùa thu 2007, trước kia ông cũng là phụ tá giáo sư kinh tế của đại học San Jose State. Ông Benjamin Powell tốt nghiệp cử nhân kinh tế và tài chánh tại đại học Massachusetts at Lowell, cao học và tiến sĩ kinh tế tại đại hoc George Mason. Benjamin Powell nghiên cứu và có nhiều bài viết đủ thể loại về kinh tế thuộc phái Austrian. Ông cũng là cộng sự viên của các tờ báo như Wall Street Journal và New York Times, Investor&#8217;s Business Daily, the Financial Times, the Christian Science Monitor, và hay có mặt trên các đài truyền hình như: CNN, MSNBC, Showtime.</i><br /><br /><br />Với nhiều thập niên của nền kinh tế phát triển &#8220;kỳ diệu&#8221; sau chiến tranh thế giới lần 2 chấm dứt, nền kinh tế của Nhật Bản bị sút kém một cách đột ngột từ năm 1990 và đình trệ kể từ đó. Tại sao? Chỉ có lý luận chu kỳ kinh tế của phái Austrian cho được sự giải thích thỏa đáng so với phái kinh tế Keynes và phái Tiền Tệ.<br /><br /><br /><b>Khái quát về nền Kinh tế Nhật Bản 1985-2000</b><br /><br />Sau thỏa ước Plaza Accord (<b>1</b>) tháng 9 năm 1985, sự tăng giá của đồng Yen làm tác động mạnh vào lĩnh vực xuất khẩu, đưa đến sự suy giảm mức tăng trưởng kinh tế từ 4.4% năm 1985 xuống còn 2.9% năm 1986 (EIU 2001) (<b>2</b>). Trong thời gian của tháng Giêng 1986 và tháng Hai 1987 chính phủ Nhật đã xử dụng chính sách thả lỏng tiền tệ để bù đắp vào trị giá tăng cao của đồng yen. Trong thời gian này Ngân hàng Trung ương Nhật Bản (BOJ- Bank of Japan) giảm lãi xuất chiết khấu xuống một nửa từ 5% còn 2.5% gây nên tình trạng bong bóng bất động sản và thị trường cổ phiếu bị căng phồng lớn nhất trong lịch sử tài chánh. Chính phủ ứng phó bằng cách thắt chặt chính sách tiền tệ, tăng tiền lời 5 lần đến mức 6% trong vòng 2 năm 1989 và 1990. Nền kinh tế sụp đổ sau các lần gia tăng tiền lời này.]]>
        <![CDATA[Chỉ số thị trường chứng khoán Nikkei bị tuột dốc hơn 60% - từ cao điểm của 40.000 điểm vào cuối năm 1989 xuống còn dưới mức 15.000 vào năm 1992. Trong giữa những năm thập niên 1990 có vài dấu hiệu của thị trường lên lại với hy vọng kinh tế sẽ phục hồi, tuy nhiên bức tranh kinh tế tiếp tục trở nên tồi tệ hơn. Vào tháng 3 năm 2001 giá thị trường cổ phiếu bị giảm tiếp tục dưới mức 12.000. Giá trị bất động sản cũng lao xuống vực thẩm mất giá trị 80% từ 1991 đến 1998 trong suốt giai đoạn kinh tế suy thoái (theo Herbener 1999).<br /><br />Giá trị của tổng sản lượng quốc gia (real-GDP) trong suốt thời kỳ kinh tế đình trệ từ năm 1990 chỉ tăng từ 428.826 tỷ Yen đến 469.480 tỷ Yen vào cuối năm 2000 (<b>3</b>). Từ năm 1998 mức tăng trưởng kinh tế là số âm. Tỷ lệ thất nghiệp tăng cao từ 2,1% vào năm 1991 đến 4,7% vào năm 2000 mặc dù tỷ lệ thất nghiệp thấp so với mức tiêu chuẩn của thế giới nhưng với tỷ lệ thất nghiệp này là con số khổng lồ tại Nhật Bản, bởi vì những tiền lệ truyền thống, lịch sử làm việc và tỷ lệ thất nghiệp tại Nhật Bản chưa bao giờ quá mức 2.8% trong thập niên 1980. Thật sự tỷ lệ thất nghiệp chính thức đó không cân xứng bởi vì chinh phủ Nhật Bản đưa ra các chương trình trợ giúp việc làm đến các công ty để duy trì nhân viên làm việc dưới hinh thức &#8220; kiểu mẫu&#8220; (theo Herbener 1999).<br />
<table width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012008/unemployed.jpg" width="400" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="ghichu">Nguồn: OEDC 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table><br /><br /><br /><b>Lối giải thích của trường phái kinh tế Keynes và phép giải </b><br /><br />Trong lý thuyết vĩ mô của hệ thống kinh tế Keynes, những dao động trong chu kỳ kinh tế phát xuất bởi những sụp đổ của sức tổng cầu. Khi sức tiêu thụ có quan hệ ổn định thì sự giảm sút trong đầu tư gây nên yếu kém của sức tổng cầu. Tuy nhiên, lý thuyết Keynes không giải thích tại sao sự sụp đổ của sức đầu tư; thay vào đó lý thuyết của phái Keynes giải thich bằng những &#8220; huyền hoặc&#8220; trong giới doanh nghiệp. Trong những năm của thập niên 1980 nếu giá tài sản bong bóng được bỏ qua và thị trường chứng khoán trong tầm nhìn của giữa 1989 và 1992, sự tháo lui ồ ạt trong niềm tin của giới kinh doanh và sức đầu tư bị sụp đổ là nguyên nhân đưa đến chỉ số thị trường chứng khoán bị giảm sút 60%. Bởi vì sức đầu tư bị suy giảm không phải là yếu tố trong lý thuyết kinh tế của phái Keynes, lý luận này khó bị loại bỏ. Tuy nhiên, sự suy thoái kinh tế của Nhật Bản không tự điều chỉnh lại, và tiếp theo đó là sự xuống dốc trong lĩnh vực đầu tư.<br /><br />Trong lý thuyết kinh tế Keynes, nếu giá cả là &#8220;dán chặt&#8220; hay cứng nhắc trong chiều hướng đang đi xuống thì sự điều chỉnh sẽ không xảy ra một cách nhanh chóng để phục hồi lại sự cân bằng. Mặc dù nền kinh tế cũng sẽ phục hồi lại sự cân bằng trong tương lai, điều đó không thể tránh khỏi. Cuối cùng thì giá cả cũng sẽ điều chỉnh lại để phục hồi sự cân bằng nhưng phái Keynes tin rằng qúa trình diễn biến đó đòi hỏi nhiều thời gian.<br /><br />
<table width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012008/nikkei.jpg" width="400" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="ghichu">Nguồn:pacom.mil 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Theo lý thuyết của pháí Keynes, để phục hồi lại từ một nền kinh tế suy thoái thì chính phủ phải áp dụng các chính sách tài khóa bằng các biện pháp giảm thuế và gia tăng chi tiêu giúp cho sức tổng cầu được tăng mạnh và bù đắp cho đầu tư bị suy giảm. Lý luận của phái Keynes thường đề xướng sự gia tăng chi tiêu của chính phủ. Nhiều chính sách của chính phủ Nhật Bản đi đúng đường với các đề xướng của lý thuyết phái Keynes, nhưng vẫn không giúp được nền kinh tế thoát khỏi sự suy thoái.<br /><br />Trong thời gian của 1992 và 1995, chính phủ Nhật Bản đã áp dụng 6 chương trình chi tiêu tổng cộng là 65,5 nghìn tỷ Yen và cắt giảm thuế lợi tức năm 1994. Tháng 1, 1998 chính phủ tạm thời giảm thuế lợi tức 1 lần nửa tương đương với 2 nghìn tỷ yen. Và trong cùng tháng 4 năm đó, chính phủ đề ra 1 tài khóa thúc đẩy kinh tế với hơn 16.7 nghìn tỷ và một nửa tài khóa này chi tiêu cho các hoạt đông phục vụ công cộng. Sau đó, tháng 11, 1998 thêm 1 chính sách tài khóa để thúc đẩy kinh tế trị giá 23,9 nghìn tỷ yen. Một năm sau, tháng 11/1999, chính phủ lại thêm 1 chính sách tài khóa 18.8 nghìn tỷ yen. Toàn bộ 10 kế hoạch thúc đẩy nền kinh tế phục hồi đề ra cho các tài khóa suốt thập niên 1990s là 100 nghìn tỷ Yen và tất cả đều bị thất bại trong mục đích chửa trị nền kinh tế bị suy thoái. Tuy thế, sau các chương trình chi tiêu chấm dứt, chính phủ Nhật Bản trong tinh trạng tài khóa ngân sách eo hẹp. Sự chi tiêu thuộc diện &#8220;nằm trong-ngân sách&#8220; là nguyên nhân đưa đến tỷ lệ nợ quốc gia của Nhật Bản gia tăng quá mức 100% so với tổng sản lượng quốc gia (cao nhất trong cac quốc gia của G7), và món nợ quốc gia này còn cao hơn khi kể cả các chi tiêu ngân sách không thuộc diện &#8220;nằm trong ngân sách&#8221;.<br /><br />Mô hình kinh tế của phái Keynes cho thấy đường biểu diễn của bẫy tiền mặt (<b>4</b>) được dời chỗ nhưng tác động vô hiệu quả đến sức tổng cầu. Trường phái kinh tế Keynes có thể vạch ra được những cố gắng bị thất bại của ngân hàng Nhật Bản trong việc tiếp sức cho nền kinh tế sống lại (xem phần trường phái tiền tệ) là một xác minh cho lý luận này.<br /><br />Phương sách giải quyết của trường phái Keynes: một khi nền kinh tế bị vướng trong bẫy tiền mặt thì chính phủ nên cho vay vốn đến các giới kinh doanh thay vì chuyển hoán vốn này đến hệ thống ngân hàng. Các chương trình Vay Vốn và chinh sách Đầu Tư của chính phủ (Fiscal Investment and Loan programme- FILP), thuộc diện không nằm trong ngân sách, chiếm khoảng 70% các tài khoản ngân sách. FILP trưng dụng đa số các khoản vốn từ quỹ tiết kiệm của bưu điện (<b>5</b>). Văn phòng Quỹ thác của Bộ Tài chánh sẽ phân phối các khoản vốn này đến các giới vay mượn và nhiều cơ quan phụ thuộc văn phòng này. Đa số các khoản vốn này không được phân phối đến các dự án một cách hiệu quả. Những cơ quan chính phủ được điều hành bởi đa số các chính khách của Đảng Dân chủ Tự do (Liberal Democratic Party-LDP). Đơn vị Đánh giá Kinh tế (The Economist Intelligence Unit profile-EIU) báo cáo rằng &#8220;Số vốn của FILP được chuyển hoán đến các nhà hổ trợ cỗ truyền của FILP, điển hình là các nghành công nghiệp xây dựng mà không có cứu xét kỹ lượng các yếu tố của giá cả và quyền lợi của từng dự án&#8221; (theo EIU 2001, trang 30). Mặc dù lý luận của phái Keynes có được phương pháp cho vay vốn trực tiếp của chính phủ và tránh được sự miễn cưỡng các ngân hàng cho vay vốn nhưng vẫn không giúp được kinh tế phục hồi. Những quỹ vốn cho vay không được phân phối theo ưu tiên của thị trường tiêu thụ căn bản mà được phân phối đến các chinh khách có liên hệ với giới thương nghiệp. Đìều này dẫn đến hậu quả các nhà vay nợ phải trả 1 giá cao khi vay mượn vốn tại những quỹ vay mượn tư nhân, điều đó chỉ làm tăng thêm những sai trái cho nền kinh tế. Và hơn nửa, vốn cho vay luôn là phong hiểm cao, làm cho chinh sách tài chánh của Nhật Bản thêm xấu đi. Một khi FILP và những món nợ thuộc diện &#8220;nằm ngoài ngân sách&#8221; được bao gồm thì nợ quốc gia của Nhật Bản ước lượng vượt quá tỷ lệ 200% tổng sản lượng quốc gia (theo EIU 2001).<br /><br />Nhà kinh tế tên tuổi Paul Krugman của phái Tân Keynes, đã ghi nhận điều đó:<br /><br />
<div>
<blockquote>
<div class="content2" align="justify"><br />Hệ thống quỹ tiết kiệm của bưu điện Nhật Bản phân phối số tiền đến các dự án cực kỳ vô hiệu quả, cho dù có đem lại phúc lợi xã hội cũng là rất nhỏ; vì đem số vốn cho vay mượn đến các công ty không bao giờ kiếm được lợi nhuận và từ đó nắm giữ số tiền vốn làm những việc không ai mong muốn. </div></blockquote>
<div class="content2" align="justify">(theo Krugman 2001).<br /><br />Krugman lý luận rằng đó không phải là mối nguy nếu mức sản xuất của Nhật Bản không phải một năng suất lớn. Ông ta xác nhận điều ngược lại là sai trái, bởi vì nếu chỉ tập trung vào sức cung mà bỏ đi vấn đề của sự mất tương xứng trong sức cầu. Tuy nhiên vấn đề của nền kinh tế Nhật Bản không phải là do sự mất tương xứng của tổng cầu mà do cơ cấu sản xuất không đáp ứng được sức cầu của giới tiêu thụ một cách cụ thể chi tiết. Sản xuất vật chất không ai cần và chính phủ chống đỡ những khoản đầu tư sai lầm không thể cứu vãn gì được cho nền kinh tế. Chính sách kinh tế này tương tự như phương thuốc lang băm của cựu trường phái Keynes, tức là trả công cho người đào hố và lấp hố. Chính sách đó cũng không cứu sống lại nền kinh tế bởi vì nó cũng không có tác dụng giúp ích gì cho các doanh nghiệp điều chỉnh lại cơ cấu sản xuất đáp ứng đúng với những ưu tiên trong sức cầu của giớí tiêu thụ. <br /><br />Krugman đưa ra một phương pháp giải quyết khác nữa. Bởi vì lý luận kinh tế của Tân trường phái Keynes không đề bạc chính sách tài chánh lên trên chính sách tiền tệ, Krugman đề nghị phương pháp &#8220;Ngân hàng Trung ương Nhật Bản nên mở rộng chính sách tiền tệ bằng cách thu mua tiền Mỹ, tiền Euro, công trái phiếu dài hạn của chính phủ; chấp nhận đồng tiền Yen bị lạm phát theo dự kiến. Tôi có thể giải thích phương án này có thể thành công nhưng trọng điểm là gì ? Và điều này sẽ không xảy ra&#8221; (theo Krugman 2001). Krugman không nên nghĩ rằng điều đó không xảy ra, vì yếu tố tương tự đã xảy ra vào giửa năm 1997 đến giửa năm 1998! và nó không thành công. Suốt thời điểm đó, trong trên hồ sơ thương nghiệp của BOJ đi từ con số zero lên đến 117 tỷ USD (theo Herbener 1999, trang 14).<br /><br />Cả Bộ Tài chánh và Ngân hàng Trung ương Nhật Bản đẩy mạnh lạm phát dự kiến của đồng Yen và đồng thời gia tăng thu mua các loại công khố phiếu chính phủ qua các nhà đầu tư tư nhân lên đến mức 2,22 nghìn tỷ USD, tương đương với 53% tổng số công khố phiếu chính phủ (theo Herbener 1999 trang 14). Kết quả là nền kinh tế của Nhật Bản không thoát khỏi sự suy thoái, mà thay vào đó nền kinh tế đi vào 2 năm của thập niên với mức tăng trưởng kinh tế là số âm. <br /><br />Phương pháp đề nghị của Krugman cho rằng nền kinh tế Nhật Bản vị vướng trong bẫy tiền mặt. Mặc dù Krugman thừa nhận nguyên nhân suy thoái của nền kinh tế Nhật Bản là từ trong hệ thống ngân hàng và nó phải được cải tổ lại, ông ta tin rằng sự thất bại trong chính sách mở rộng toàn diện cùng với sự co rút hẹp lại của cung tiền tệ không phải là sai lầm của ngân hàng nhưng điều đó đang xảy vì nền kinh tế Nhật Bản đang trong cái bẫy tiền mặt. Mặc dù ông ta nhận biết vấn nạn lạm phát không gây tác động gì trong cái bẫy tiền mặt, và trở ngại chính là vấn nạn của thị trường tín dụng. Nếu ngân hàng trung ương hứa hẹn tiếp tục tạo nên lạm phát dự kiến trong tương lai thì nền kinh tế Nhật Bản sẽ đủ sức gia tăng sức tổng cầu và sẽ giúp nền kinh tế được sống lại. Ông ta đề nghị nên thông qua 1 đạo luật yêu cầu ngân hàng trung ương có kế hoạch tạo nên lạm phát dự kiến tiền tệ ở mức tối thiểu là 4% và liên tục trong 15 năm (theo Krugman 1998) (<b>6</b>).<br /><br />Tuy nhiên, ngân hàng trung ương của Nhật Bản không có vấn đề của thị trường tín dụng khi hứa hẹn dự kiến lạm phát. Lịch sử của ngân hàng trung ương là tiếp tục tạo nên lạm phát dự kiến khi phát hành tiền tệ và sói mòn đi sức mua của chính đồng tiền đó (<b>7</b>). Món nợ quốc gia của Nhật Bản, vượt mức 100% GDP, giúp cho bất kỳ một tuyên bố nào về chính sách tạo nên lạm phát dự kiến đều tạo thêm nhiều tín dụng cho ngân hàng trung ương , bởi vì lạm phát giảm đi gánh nặng hoàn trả lại món nợ quốc gia. Thật sự, trong lịch sử và sự thúc đẩy của các ngân hàng trung ương, cho thấy người dân Nhật Bản đủ lý trí để hiểu rằng chính phủ Nhật Bản đang tiếp tục nâng mức lạm phát dự kiến của tiền tệ trong tương lai mà không cần tuyên bố chính sách đó.<br /><br />Tiến hành chính sách của Krugman chỉ làm cho nền kinh tế của Nhật Bản thêm tồi tệ hơn.Tất cả các chính sách tài khóa của chính phủ nhằm mục đích hổ trợ phục hồi kinh tế chỉ đáp ứng cho việc duy trì những cơ cấu sản xuất hiện hữu đi ngược lại với những mong mõi của giới tiêu thụ. Tồi tệ hơn nữa, các chính sách tiếp tục tạo nên lạm phát dự kiến chỉ làm biến dạng những tín hiệu của tỷ giá tiền lời giữa giới tiêu thụ với các nhà thương nghiệp và kết quả là mức độ sai trái của các khoản đầu tư cuối cùng sẽ phải bị phá sản (xem thêm phần lý luận của Austrian).<br /><br />Các nhà lý luận của phái Keynes đã có thể chứng minh được đâu là nguyên nhân gây nên sự suy thoái trong nền kinh tế của Nhật Bản rất phù hợp với lý luận của họ, tuy nhiên nhiều chính sách đề nghị của phái Keynes đã thất bại hồi sinh lại nền kinh tế của Nhật Bản. Những chương trình chi tiêu và vay mượn ồ ạt của chính phủ đã được thử nghiệm trong cả thâp niên qua. Vì tập trung vào sức tổng cầu, lý luận của Keynes không nhận thấy được vấn nạn thật sự của nền kinh tế Nhật Bản: sự bất tương xứng giửa cơ cấu hiện hữu trong sản xuất và sức cầu của các giới tiệu thụ một cách cụ thể chi tiết. Những chương trình chi tiêu trong lý luận của phái Keynes không chỉ thất bại giúp nền kinh tế Nhật Bản ra khỏi sự suy thoái, mà nó cũng đã áp đặt chính phủ vào trong vị trí tài chánh yếu kém và nền kinh tế bị biến dạng ngày càng xa đối với các ưu tiên của giới tiêu thụ. <br /><br /><br /><b>Lối giải thích của trường phái Tiền Tệ và phép giải</b><br /><br />Cả 2 phái của Keynes và Tiền tệ đều không có khó khăn khi tìm ra nguyên nhân suy thoái của nền kinh tế Nhật. Phái Tiền Tệ đổ lỗi cho sự suy thoái đó đến từ sự co thắt lại của nguồn cung ứng tiền tệ hoặc do tỷ lệ tăng trưởng bị chậm lại. Trong năm 1987 chính phủ giảm lãi xuất chiết khấu xuống thấp đến 2,5% để kích cầu kinh tế nội địa. Theo đó là giá cả của tài sản bị thổi phồng bong bóng. Để ngăn chận bong bóng, chính phủ tăng lãi xuất chiết khấu 5 lần đến mức 6% và kìm hảm lại chính sách vay mượn vốn trong 2 năm 1989-1990 và bong bóng thổi phồng bị bể. Từ khi chính sách co thắt tiền tệ được áp dụng, nền kinh tế đi vào suy thoái. Phái Tiền Tệ có thể lý luận rằng ngân hàng trung ương Nhật Bản áp dụng phương án thu hẹp lại chính sách mở rộng của cung tiền tệ quá nhanh và gây cho nền kinh tế bị chậm lại, tương tự như Milton Friedman tin rằng nguyên nhân gây nên Đại Khủng Hoảng kinh tế của Mỹ là do chinh sách Đại Co Rút trong chính sách tiền tệ của chính phủ Mỹ vào thời đó.<br /><br />Trong cách nhìn thông thường, phái Tiền Tệ đề nghị chính sách tái phá giá đồng tiền tệ sau khi hệ thống tiền tệ bị sụp đổ để tránh cho nền kinh tế không tiếp tục bị trì trệ. Phái tiền tệ đề nghị phương án này vì đường biểu diễn LM (<b>8</b>) nhô lên một cách đều đặn và đường IS thì phẳng lì. Đề nghị này của phái Tiền Tệ đã được áp dụng tại Nhật Bản nhưng thất bại.<br /><br />Chính sách nới rộng tiền tệ đã thất bại cho mục tiêu phục hồi nền kinh tế. Từ cao điểm của 6%, tỷ lệ lãi xuất chiết khấu giảm xuống mức 4,5% vào năm 1991, 3,25% vào năm 1992, 1,75% trong suốt thời gian của 1993-1994 và 0,5% của những năm 1995-2000. Giảm lãi xuất nhanh chóng này không thúc đẩy được nền kinh tế của Nhật Bản sống lại, tuy nhiên sự thất bại của việc giảm tiền lời không hẳn là thất bại trong lý luận của phái Tiền Tệ. Hệ thống ngân hàng của Nhật Bản cần có sự cải tổ một cách rộng rãi. Đa số những tác động của việc giảm tiền lời không có kết quả bởi vì giới ngân hàng gia tăng số tiền mặt dự trữ thay vì gia tăng mức cho vay. Nhiều ngân hàng bị vướng vào các món nợ cho vay xấu với những tài sản thế chấp chỉ còn trị giá 60-80% so với trị giá lúc ban đầu khi các món nợ được cho vay. Một số ngân hàng phải sát nhập lại, và một số khác trở thành quốc hữu hóa. Đó là những thất bại góp phần vào tính vô hiệu quả của chính sách tiền tệ.<br /><br />Một số theo phái Tiền Tệ lý luận rằng mức tiền lời nên được xem nhẹ và cung tiền tệ chính nó phải được kiểm soát. Milton Friedman lý luận rằng nguyên tắc của chính sách mở rộng tiền tệ của cung tiền hằng năm nên ở mức 3-4%. Trong suốt thập niên 1990, cung tiền tệ của Nhật Bản gia tăng 1 cách đều độ. M2 (<b>9</b>) gia tăng từ 507.526 tỷ Yen vào năm 1991 đến mức 629.664 tỷ Yen vào năm 2001, tức là mức gia tăng khoảng 25% của nguyên thập niên hay 2,5% cho hằng năm. Các nhà lý luận của phái Tiền Tệ cho thấy nguyên tắc tiền tệ tại Nhật Bản nên được áp dụng trước khi nền kinh tế đi vào suy thoái. Sự mở rộng và co rút quá nhanh chóng của cung tiền tệ là nguyên nhân gây nên bong bóng tài sản và kết quả là bong bóng bị vỡ.<br /><br />Việc kiểm soát cung tiền tệ là điều khó khăn, đặc biệt với tình trạng của hệ thống ngân hàng Nhật Bản. Thời gian từ 1997 đến giửa năm 1998 Nhật Bản đã nâng mức cơ số tiền tệ lên khoảng 10% nhưng mức tổng cầu của tiền tệ chỉ tăng 3,5% (theo Hernener 1999). Phái Keynes sai lầm khi cho đó là cái bẩy tiền mặt. Thiếu mở rộng tín dụng, ngay cả sau khi khi gia tăng mức cơ số tiền tệ, không phải vì giới đầu tư nghĩ rằng tiền lời trong tương lai sẽ gia tăng nhưng vì nguyên nhân do quá nhiều những món nợ xấu khổng lồ tồn động trong hệ thống ngân hàng và điều đó làm cho các ngân hàng không có thiện ý cho vay mượn nửa (theo Hernener 1999). <br /><br />Tuy thế, chúng ta không thể loại bỏ tất cả những quan điểm giải thích của phái Tiền Tệ và phái Keynes cho 1 thất bại toàn diện của sự suy thoái trong nền kinh tế Nhật Bản.<br /><br /><br /><b>Lối giải thích của trường phái Austrian và phép giải </b><br /><br />Chu kỳ kinh tế trong lý luận của phái Austrian là một lý luận chinh xác cho nền kinh tế phát triển tăng vọt không bền vững hơn là lý luận của nền kinh tế bị khủng hoảng (theo Garrison 2001, trang 120). Theo lý luận của phái Austrian những gì nền kinh tế Nhật Bản trãi qua trong cuối thập niên 1980: sức tăng trưởng kinh tế nhảy vọt phải bị suy sụp. Cuộc khủng hoảng hay suy thoái của nền kinh tế đi theo sau sự phát triễn tăng vọt một cách giả tạo là điều không thể tránh được, nhưng điều cần thiết là phải điều chỉnh lại những ưu tiên theo thời gian của giới tiêu thụ và cơ cấu sản xuất. Theo lý thuyết của phái Austrian, sự phát triển nhảy vọt trong cuối thập niên 1980 là sự phát triển của giả tạo , gây nên bởi chính sách mở rộng tiền tệ của BOJ. Giảm lãi suất chiết khấu năm 1985 của ngân hàng trung ương bắt nguồn cho sự tăng trưởng nhảy vọt. Tiếp theo việc giảm lãi suất này, BOJ mở rộng dung lượng tiền tệ ở mức trung bình là 10,5% mỗi năm, từ năm 1986-1990 (theo Số thống kê Tài chánh thế giới năm 2001- International Financial Statistics Yearbook 2001) (<b>10</b>). Các trường phái kinh tế khác đã không quan tâm đến sự kiện này bởi vì mức độ ổn định của giá cả vào thời điểm đó, tuy nhiên lý luận của phái Austrian xác nhận chính sách mở rộng tiền tệ là nguyên nhân. &#8220;Quá trình tiến triễn của thị trường được tạo nên trong bước di chuyển của việc nới rộng tín dụng không phụ thuộc vào bất kỳ một phương thức nào đang có là một thay đổi chung của thước đo giá cả&#8221;. (theo Garrison 2001, trang 71).<br /><br />Trong lý luận của phái Austrian, sự mở rộng dung lượng tiền tệ giả tạo một cách nhanh chóng làm tỷ lệ tiền lời giảm xuống, gửi tín hiệu thúc đẩy các thương nghiệp đầu tư dài hạn nhiều hơn và đến những dự án cần nhiều vốn đầu tư. Vấn đề là khi tỷ lệ của lãi suất thấp không phản ảnh được những ưu tiên theo thời gian của các giới tiêu thụ. Đơn vị Đánh giá Kinh tế- EIU có ghi nhận sự nhảy vọt của nền kinh tế vào cuối thập niên 1980 &#8220;đã khuyến khích các giới tiêu thụ chi tiêu nhiều và các thương nghiệp đầu tư thật nhiều như chưa bao giờ xảy ra trước đây&#8221; (theo EIU 2001). Từ năm 1987-1990, mức tiêu thụ gia tăng trung bình mỗi năm là 5.6% , trong khi đó cùng thời gian thì tổng số vốn cố định hằng năm của quốc gia tăng 10,63% (theo International Financial Statistics Yearbook 1994).<br /><br />Trong ngắn hạn hai yếu tố tiêu thụ và đầu tư hoán vị cho nhau. Nếu nền kinh tế hoạt động trong giới hạn của khả năng sản xuất của nó thì giới tiêu thụ sẽ tiêu xài nhiều va đầu tư ít lại hoặc ngược lại trong điều kiện ngắn hạn. Trong cuối thập niên 1980 nền kinh tế của Nhật Bản cho thấy cả sức tiêu thụ và đầu tư đều tăng cao cùng 1 thời gian bởi vì ngân hàng trung ương đã biến dạng các tín hiệu của tỷ lệ lãi suất từ giới tiêu thụ đến nhà sản xuất. Điều đó chỉ có thể bền vững được trong ngắn hạn cùng thời gian ngân hàng trung ương đang đeo đuổi chính sách gia tăng mức lạm phát (<b>11</b>). Một khi gia tăng lạm phát chậm lại hay thu hẹp lại thì mức tăng trưởng nhảy vọt bị kết thúc 1 cách đột ngột và kinh tế suy thoái bắt đầu. Trong suốt thời gian của kinh tế suy thoái, những khoản đầu tư xấu được chuyển hoán sang tiền mặt và cơ cấu sản xuất khôi phục lại được những ưu tiên theo thời gian của giới tiêu thụ. Điếu đó đã bắt đầu xảy ra tại Nhật Bản năm 1990. Khi ngân hàng trung ương chấm dứt chính sách mở rộng tiền tệ kéo theo sự tuột dốc của thị trường chứng khoán, đâu tư cũng giảm và tiếp theo là sự suy thoái - như sự tiên đoán của phái Austrian trong lý luận chu kỳ kinh tế (<b>12</b>).<br /><br /><br /><i>Còn tiếp</i><br /><br />© DCVOnline</div><br /><br /><b>Nguồn:</b> <a href="http://www.mises.org/story/1099" target="new">Explaining Japan's Recession</a><br /><br />
<hr align="left" width="50%" size="1">

<div class="content" align="justify"><b>Tham khảo:</b><br /><br />Economist Intelligence Unit. 1996. Country Profile Japan. London, U.K.<br />Economist Intelligence Unit. 2001. Country Profile Japan. London, U.K.<br />Friedman, Milton, and Schwartz, Anna. 1965. The Great Contraction, 1929-1933. Princeton, N.J.: Princeton University Press.<br />Garrison, Roger. 2001. Time and Money: The Macroeconomics of Capital Structure. New York: Routledge. <br />Hayek, F.A. 1960. Prices and Production. London: Routledge and Kegan Paul.<br />Herbener, Jeffrey. 1999. "Revisiting the Japanese Miracle." Unpublished paper.<br />International Financial Statistics Year Book. 1996. International Monetary Fund. Washington, D.C.: Government Printing Office.<br />International Financial Statistics Year Book. 2001. International Monetary Fund. Washington, D.C.: Government Printing Office.<br />Keeler, James. 2001. "Empirical Evidence on the Austrian Business Cycle Theory." Review of Austrian Economics 14 (4): 331-51.<br />Krugman, Paul. 1998. "It's Baaack: Japan's Slump and the Return of the Liquidity Trap." Brookings Papers on Economic Activity 10 (2): 137-87.<br />__________. 2001. "Purging the Rottenness." New York Times 25 April.<br />Mankiw, Gregory. 2000. Macro Economics. New York: Worth Publishers. <br />Mises, Ludwig von. [1912] 1980. The Theory of Money and Credit. Indianapolis, Ind.: LibertyClassics.<br />__________. [1949] 1998. Human Action: A Treatise on Economics. Scholar's Edition. Auburn, Ala.: Ludwig von Mises Institute.<br />Rothbard, Murray. [1962] 1993. Man, Economy, and State. Auburn, Ala.: Ludwig von Mises Institute.<br />__________. [1963] 2000. America's Great Depression. Auburn, Ala.: Ludwig von Mises Institute.<br />Rothbard, Murray. [1963] 1990. What Has Government Done to Our Money? Auburn, Ala.: Ludwig von Mises Institute.<br />Wood, John. 1999. Money, Its Origins, Development, Debasement, and Prospects. Great Barrington, Mass.: American Institute for Economic Research. <br /><br /><b>Chú thích:</b><br />(<b>1</b>) Thỏa ước Plaza Accord 1985: là thỏa ước tài chính được ký ngày 22/9/1985 tại khách sạn Plaza, thành phố New York gồm có Mỹ, Nhật Bản, Đức, Anh và Pháp. Năm quốc gia thỏa thuận giảm giá đô-la Mỹ so với đồng Yen Nhật và đồng Mác Đức- QD<br />(<b>2</b>) Ngoài các trích dẫn, tất cả các thống kê trong bài viết này được căn cứ theo tài liệu của Economist Intelligence Unit Country profile Japan (1996 va 2001).<br />(<b>3</b>) Trong suốt bài viết, nhiều đơn vị tiền tệ tính bằng tiền yen. Khoảng thời gian của 1986-2000, tỷ giá hối đối trong vòng 168,52 Yen =1 USD (1986) đến 94.06 yen=1USD (1995). Năm 2000 tỷ giá hối đối là 107,77 yen=1USD (Theo thống kê của sách Tài Chánh Quốc Tế).<br />(<b>4</b>) Bẫy tiền mặt (liquidity trap): là hiện tượng lãi xuất quá thấp, gần zero, nên không ai muốn đầu tư mà chỉ muốn giữ tiền mặt. Tình trạng này vô hiệu quả cho các chính sách tiền tệ nhằm thúc đẩy nền kinh tế phục hồi lại và làm cho nền kinh tế thêm tồi tệ- QD<br />(<b>5</b>) Quỹ tiết kiệm của bưu điện Nhật Bản (post office saving account) là ngân hàng tiết kiệm được điều hành bởi hệ thống bưu điện, bao gồm 23.000 bưu điện toàn quốc; vào cuối thập niên 1980 quỹ tiết kiệm của bưu điện cớ hơn 500 tỷ USD ký thác, là cơ sở tiết kiệm lớn nhất trên thế giới-QD.<br />(<b>6</b>) Krugman không đưa ra con số thực sự, ông ta cho rằng việc làm qua kinh nghiệm phải được tiến hành nhiều hơn. Ông Krugman cũng nghĩ chính sách tự nó là đúng, chính phủ nên cam kết kéo dài chính sách tối thiểu trong 1 thập niên để duy trì sự lạm phát.<br />(<b>7</b>) Điển hình là tiền dollar Mỹ chỉ đóng vai trò phục vụ 1/25 trong năm 1999, vai trò đó có đuợc từ đầu thế kỹ (theo Wood 1999). Xem đọc thêm Rothbard 1990 và Wood 1999 cho chi tiết về lịch sử của vai trò chính phủ đối với giá trị của đồng tiền. <br />(<b>8</b>) Đường biểu diễn LM: Đường LM biểu diễn một tập hợp các điểm cân bằng trên thị trường tiền tệ. L và M là các chữ cái viết tắt của các từ tiếng Anh Liquidity Preference và Money Supply nghĩa là nhu cầu giữ tiền mặt của cá nhân và cung tiền của cơ quan quản lý tiền tệ của nhà nước. Đường LM được dùng trong phân tích IS-LM (theo Wikipedia).<br />(<b>9</b>) M2: là 1 trong các tên đo lường của cung tiền tệ. <br />M2 bằng M1 cộng với tiền gửi tiết kiệm có kỳ hạn.<br />M0: tổng lượng tiền mặt. M0 còn được gọi là tiền cơ sở hoặc tiền hẹp. <br />M1: bằng tổng lượng tiền mặt (M0) và tiền mà các ngân hàng thương mại gửi tại ngân hàng trung ương. M1 còn được gọi là đồng tiền mạnh. <br />M3: bằng M2 cộng với tất cả các khoản tiết kiệm khác gửi tại các tổ chức tín dụng (theo Wikipedia).<br />(<b>10</b>) Dung lượng tiền được nói đến trong bài này bao gồm khoản tiền hẹp- tiền ký thác chuyển nhượng + tiền ký thác bên ngoài các ngân hàng, và tiền khế ước- trách nhiệm trả nợ của ngân hàng bao gồm thời gian, số tiền tiết kiệm và tiền nước ngoài.<br />(<b>11</b>) Nền kinh tế đủ khả năng hoạt động 1 cách tạm thời theo 1 giới hạn có thể được của nghành sản xuất, bởi vì cái giới hạn này được định nghĩa như cách duy trì cho sự phối hợp của thị trường tiêu thụ và đầu tư. Xin tham khảo thêm chi tiết tài liệu của Garrison (2001, trang 70-71).<br />(<b>12</b>) Độc giả có thể tham khảo thêm lý luận chu kỳ kinh tế của phái Austrian, tài liệu Mises 1998 hoặc những tường trình cổ điễn của lý luận chu kỳ kinh tế của phái Austrian, Hayek 1960.<br /></div></div>]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>Trung Quốc: Đề tài tranh cử Tổng thống Mỹ 2008</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2007/11/trung-quc-d-tai-tranh-c-tng-th.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2008:/quang-dieu//32.621</id>

    <published>2007-11-25T07:29:33Z</published>
    <updated>2008-02-03T08:04:43Z</updated>

    <summary>Tom Curry - Quang Diệu lược dịchThượng nghị sĩ Hillary Clinton báo động mối quan tâm về Trung Quốc, và cảnh báo về nợ và &amp;#8220;sự xói mòn chủ quyền kinh tế&amp;#8221;WASHINGTON - Cử tri cùng các nhà bình luận...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="World News" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[<strong>Tom Curry</strong> - <i>Quang Diệu</i> lược dịch<br /><br /><br /><font class="storycat">Thượng nghị sĩ Hillary Clinton báo động mối quan tâm về Trung Quốc, và cảnh báo về nợ và &#8220;sự xói mòn chủ quyền kinh tế&#8221;</font><br /><br />WASHINGTON - Cử tri cùng các nhà bình luận và thăm dò ý kiến dư luận tin rằng đề tài cuộc chiến tranh tại Iraq sẽ là yếu tố quyết định trong cuộc tranh cử tổng thống tại Hoa Kỳ vào năm 2008, nhưng Thượng nghị sỹ Hillary Clinton, ứng cử viên của Đảng Dân Chủ, đang gia tăng tập trung vào đề tài của quốc gia khác: <i>Trung Quốc.</i>]]>
        <![CDATA[Bà Clinton đang gửi ra một thông điệp cho cuộc tranh cử năm 2008: sự phụ thuộc quá nhiều của nước Mỹ vào các nhà đầu tư của Trung Quốc. Hôm thứ năm Bà Clinton đã tuyên bố trên làn sóng radio của CNBC rằng nước Mỹ đã chịu đựng &#8220;sự xói mòn từ từ trong nền kinh tế chủ quyền của chúng ta&#8221;. <br /><br />Hôm thứ thứ Ba chỉ số của thị trường chứng khoán Thượng Hải và Thâm Quyến bị tuột dốc 9% gây cho thị trường chứng khoán của Hoa Kỳ bị xuống dốc khá mạnh vào ngày thứ Tư sau đó, tạo thêm cơ hội mới cho bà Clinton đưa ra lý lẽ rằng nền kinh tế của Mỹ quá phụ thuộc vào những biến động xảy ra tại Trung Quốc. <br /><br />Trong lá thư gửi cho Bộ trưởng Bộ Tài chánh Henry Paulson và Chủ tịch Ngân hàng Dự trữ Liên bang Ben Bernanke, bà Clinton nói rằng sự bán tháo bán chạy tại thị trường chứng khoán vào ngày thứ Tư là &#8220;nhấn mạnh sự lệ thuộc nguy hiểm của nền kinh tế chúng ta vào những phát triển kinh tế tại các quốc gia như Trung Quốc. Trong khi chúng ta đang bị những thâm thủng mậu dịch va ngân sách quốc gia thì các quốc gia đó đang trở thành các ngân hàng cho chúng ta vay nợ.&#8221;<br /><br /><b>Thời điểm để &#8220;cứng rắn lên&#8221; với Trung Quốc ?</b><br /><br />Trong buổi thuyết trình mới đây tại Ủy Ban Quốc Gia đảng Dân Chủ bà Clinton kể câu chuyện một trong những cử tri của bà ở Nữu Ước (New York) than phiền với bà vì bị mất việc làm tại một nhà máy sản xuất và hỏi, &#8220;Tại sao chúng ta không cứng rắn lên với Trung Quốc?&#8221; <br /><br />
<table width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112007/Clintons.jpg" width="400" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Hillary Clinton và người đã ủng hộ phát triển mậu dịch toàn cầu của Trung Quốc<br />Nguồn: timesonline.typepad.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Bà Clinton trả lời: &#8220;Làm sao anh có thể cứng rắn với người chủ nợ của anh?&#8221;<br /><br />Trong lá thư gửi đến ông Paulson và Bernanke bà Clinton nhấn mạnh rằng Quốc hội và tổng thống phải &#8220;bảo đảm các chính phủ nước ngoài không được làm chủ qúa nhiều món nợ công khai (public debt) của chúng ta.&#8221;<br /><br />Bà Clinton cũng cảnh báo trong thư &#8220;nếu Trung Quốc và Nhật Bản quyết định bán ra số lượng lớn ngoại tệ Hoa Kỳ, điều đó có thể sẽ gây nên khủng hoảng tài chánh và Hoa Kỳ sẽ phải tăng tiền lời và tạo điều kiện cho nền kinh tế bị trì trệ, thụt lùi.&#8221; <br /><br />Trung Quốc không chỉ là đề tài của bà Clinton; dân biểu Duncan Hunter thuộc đảng Cộng Hòa là ứng cử viên tổng thống nhiều lần cũng lên tiếng báo động.<br /><br />Trung Quốc, dân biểu đảng Cộng hoà ở tiểu bang California ông Duncan Hunter trong một quảng cáo mới đây trên TV nói &#8220;họ gian lận trong mậu dịch và họ mua của chúng ta tàu bè, phi cơ, tên lửa bằng chính đồng tiền của chúng ta, và họ cũng lấy đi của chúng ta hàng triệu công ăn việc làm.&#8221;<br /><br /><b>Trung Quốc thu mua công trái phiếu của Hoa Kỳ</b><br /><br />Trong khi ấy các kinh tế gia không đảng phái báo động, không nhằm việc Trung Quốc thu mua công trái phiếu của chính phủ Mỹ, mà nói chung tới tình trạng lệch cán cân chi phó, phản ảnh việc Hoa Kỳ nhập cảng và mượn vốn cao hơn mức xuất cảng và cho (nước ngoài) vay <br /><br />Khi bán hàng sang Hoa Kỳ nhiều hơn mua lại sản phẩm của Mỹ, Trung Quốc sẽ đầu tư số tiền thặng dư đó vào các loại trái phiếu của chính phủ tại đây.<br /><br />Trong buổi điều trần mới đây tại Ủy ban Ngân sách Thượng viện, Fred Bergsten, Giám đốc <i>Peterson Institute for International Economics</i>, đã vạch ra sự thâm thủng cán cân chi phó, &#8220;bây giờ chiếm khoảng 7% tổng sản lượng quốc gia (GDP), tăng gấp hai lần mức thâm thủng trước, vào giữa thập niên 1980, là 3.4%.&#8221;<br /><br />Nếu chủ nhân ngoại quốc quyết định bán hết tài sản tương-đương-với-đồng-mỹ-kim (dollar-denominated) đi, nó có thể gây sự mất giá của đồng đô-la Mỹ.<br /><br />Bergsten nói tiếp, &#8220;Khả năng đồng dollar sụt giá bất ngờ quả thực là hiểm họa cao nhất trước mắt bắt nguồn từ sự thâm thủng ngân sách quốc gia và đây là lý do thuyết phục nhất buộc chúng ta phải kịp thời có hành động đối phó.&#8221;<br /><br />Cuối năm 2006, giới đầu tư của Trung Quốc đang giữ 350 tỷ đô-la các loại trái phiếu của chính phủ của Hoa Kỳ tương đương với 15% của tổng số các loại trái phiếu chính phủ mà giới đầu tư thế giới đang có trong tay. Giới đầu tư Nhật Bản nắm giữ số lượng lớn hơn của Trung Quốc (640 tỷ đô-la). Anh Quốc và Nhật Bản cộng lại là 848 tỷ đô-la, hơn gấp đôi số lượng của Trung Quốc nắm giữ. <br /><br />Tuy nhiên, Trung Quốc là chủ nợ có nhiều vấn đề với Mỹ vì những xung đột có tính cách chiến lược giữa hai nước. Sự kiện Trung Quốc thử nghiệm vũ khí chống vệ tinh nhân tạo gần đây nhất là một thí dụ.<br /><br />
<table width="450" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112007/A2.jpg" width="450" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Cán cân chi phó của G7 (<b>1</b>)<br />Nguồn: OEDC 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table><br /><br /><b>Phương sách nào giải cứu?</b><br /><br />Nếu cho rằng sự phụ thuộc nhiều vào Trung Quốc là một bài toán khó giải thì bà Clinton sẽ đưa đáp án bài toán này như thế nào?<br /><br />Nếu là Tổng thống bà Clinton sẽ làm gì để &#8220;hạn chế các chính phủ nước ngoài không được làm chủ quá lớn của Hoa Kỳ?&#8221; Và bao nhiêu là quá nhiều, là quá lớn?<br /><br />Trả lời phỏng vấn với CNBC bà Clinton nói &#8220;bây giờ chưa phải là thời điểm&#8221; để yêu cầu Quốc hội thông qua một dự luật hạn chế số lượng nợ thuộc chủ nợ nước ngoài. <br /><br />Các chuyên gia kinh tế tán thành việc Mỹ cần giảm bớt sự phụ thuộc vào Trung Quốc và các quốc gia khác bằng ba phương pháp: nâng cao mức thuế, giảm thiểu chi tiêu của chính quyền liên bang, kêu gọi dân Mỹ tiết kiệm nhiều hơn hoặc áp dụng cả ba phương pháp đó. <br /><br />Clinton chưa có chi tiết gì cho ba phương án này. Trong buổi phỏng vấn với CNBC hôm thứ Năm Hillary Clinton nhắc đến sự cần thiết cho &#8220;trách nhiệm chi thu tài khóa của chính phủ&#8221; nhưng không tuyên bố kế hoạch chi tiết của bất cứ cắt giảm chi tiêu ngân sách hay gia tăng mức thuế nào. <br /><br />Trong lá thư gởi cho hai ông Paulson và Bernanke, Clinton cũng đề cập đến một nước cờ không tốn công sức lắm, yêu cầu chính phủ &#8220;báo động khi các chủ nợ nước ngoài thu mua công phiếu đến mức 25% tổng sản lượng quốc gia&#8221; và yêu cầu soạn sẵn một kế hoạch hành động nhằm đối phó chuyện nợ nần này.<br /><br />
<table width="450" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112007/usdebt.jpg" width="450" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Tỉ số Nợ/GDP của Hoa Kỳ (<b>2</b>)<br />Nguồn: intelligentguess.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table><br /><br /><b>Thuyết dân túy, tập đoàn Wal-Mart và Trung Quốc là đề tài của 2008</b><br /><br />Một chiến lược gia thuộc đảng Dân Chủ hiện không làm việc với bất cứ một ứng viên Tổng thống nào nói rằng ông hy vọng chủ đề của mùa tranh cử tổng thống năm 2008 sẽ là &#8220;chủ nghĩa dân túy kinh tế phản ảnh mối lo âu của người dân Mỹ về nền kinh tế, nói chung, và tương lai các thế hệ con cháu của họ sau này bị đổi chác hay bán đi cho các quốc gia khác, như Trung Quốc chẳng hạn.&#8221;<br /><br />Ông ta nói, &#8220;Thực tế của hiệp ước thương mại một chiều với Trung Quốc đã đưa đến hậu quả mất hàng triệu việc làm lương cao ở các hãng xưởng để đổi lấy lợi nhuận cho một vài công ty, Wal-Mart chẳng hạn, trong lúc làm Hoa Kỳ ngày càng yếu đi.&#8221;<br /><br />Nhà chiến lược này cho rằng Clinton có vấn đề khi phải đối phó với vấn đề Trung Quốc, ông nói, &#8220;Không có một ứng cử viên nào có nhiều nhược điểm hơn về vấn đến Trung Quốc và tập đoàn Wal-Mart hơn Clinton.&#8221; Tại sao? Vì Clinton đã từng là một thành viên trong hội đồng quản trị của tập đoàn Wal-Mart và vì, khi là Tổng thống, chồng bà, Bill Clinton đã thuyết phục Quốc hội Hoa Kỳ cho Trung Quốc quan hệ mậu dịch bình thường vĩnh viễn và ủng hộ Trung Quốc gia nhập WTO một cách dễ dàng vào năm 2000.<br /><br />Và từ đó đến nay Trung Quốc trở nên một phần trong hệ thống thương mại toàn cầu, và nhờ đó mức xuất khẩu của Trung Quốc vào Hoa Kỳ được cất cánh bay cao.<br /><br />Tuy nhiên, nếu dòng điệu của khối cử tri 2008 là chống Trung Quốc, thì những đối thủ tranh cử tổng thống khác của đảng Dân Chủ lần này như các thượng nghị sĩ John Edwards, Chris Dodd, và Joe Bidden đều đã bỏ phiếu chấp thuận cho chính quyền Clinton ký kết hiệp ước mậu dịch với Trung Quốc cũng không tránh được hệ lụy (vì đã &#8220;ủng hộ&#8221; đến Trung Quốc).<br /><br /><b>Nhìn lại thỏa hiệp năm 2000</b><br /><br />Nguyên phó tổng thống Al Gore, người mà một số đảng viên đảng Dân Chủ thấy như là một ứng viên có khả năng hấp dẫn có thể vào cuộc đua năm 2008, cũng là người dẫn đầu chính quyền Clinton trong cố gắng thông qua hiệp ước mậu dịch với Trung Quốc. <br /><br />&#8220;Nếu chúng ta mở rộng thị trường của Trung Quốc,&#8221; ông tiên liệu vào năm 2000, &#8220;sự khai phóng và mở cửa của thị trường TQ tất nhiên sẽ tạo ra áp lực mở rộng những điều kiện (về chính trị và xã hội) ở đó.<br /><br />
<table width="120" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112007/TomCurry.jpg" width="120" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Tom Curry<br />Nguồn: Robert Hood/msnbc.msn.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Một số công đoàn lao động đồng minh của đảng Dân Chủ đã thất vọng ê chề với Gore. Stephen Yokich, chủ tịch Công đoàn ngành chế tạo xe hơi (UAW) năm 2000 nói, &#8220;Lúc thì ứng cử viên tổng thống Gore tuyên bố tin tưởng vào các giá trị nhân quyền, quyền của công nhân&#133; Khi khác, thì Phó Tổng Thống Gore lại bắt tay với nhóm chủ lợi và hát bài ca tụng thỏa ước gia nhập WTO mà Hoa Kỳ-Trung Quốc ký kết.&#8221;<br /><br />Trong các ứng viên thực thụ hay có triển vọng của đảng Dân Chủ năm 2008 chỉ có hai người đã bỏ phiếu chống lại hiệp ước mậu dịch với Trung Quốc và giờ đây trông hấp dẫn với các cử tri có khuynh hướng chống Trung Quốc là Thượng nghị sĩ Russ Feingold (Wisconsin, đã rút ra khỏi vòng đua vào nhà Trắng), và Dân biểu Dennis Kucinich (Ohio) thì đang ráo riết vận động.<br /><br />
<hr align="left" width="50%" size="1">

<div class="content" align="justify"><b>Nguồn:</b> <a href="http://www.danchimviet.com/php/target=new">Clinton sounds the China alarm as &#8217;08 issue</a>, By Tom Curry National affairs writer, MSNBC, March. 2, 2007.<br />(<b>1</b>) Trong G7, chỉ có Canada không bị thâm thủng ngân sách quốc gia trong tài khóa 2005, 2006 và 2007 (chỉ tiêu đề ra). Nhật bản là quốc gia bị thâm thủng ngân sách cao nhất nếu tính ra tỷ lệ phần trăm với GDP.<br />(<b>2</b>) Trong suốt giai đoạn của chiến tranh thế giới thứ 2, tỷ lệ nợ quốc gia của Hoa Kỳ lên mức 120% so với GDP. Theo CIA fact book thì cuối năm 2006, Nhật bản có tỷ lệ nợ quốc gia so với GDP là 170%, Ý đại Lợi (Italy) 107,8%, Singapore 100.6%, Đức 66,8%, Pháp 64,7%, VietNam 47,5% ( tương đương 21 tỷ đô-la), Canada 30,20% ( vì được thăng dư ngân sách quốc gia trong tài khóa 2005 và 2006 nên số nợ quốc giảm xuống hơn 30% so với 2004) , HongKong 1%, USA 64,7% v.v&#133; Vấn đề đặt ra là bao nhiêu phần trăm của tổng số nợ quốc gia trong tay các nhà đầu tư nước ngoài? (Nguồn: <a href="https://www.cia.gov/library/publications/the-world-factbook/rankorder/2186rank.html" target="new">External debt</a>).<br />Và<br />- Theo ghi nhận của Wallstreet chỉ số Dow Jones ngày đó giảm 413 điểm tức hơn 3% và Nasdaq giảm hơn 60 điểm tức gần 3%.<br />- Công trái phiếu của chính phủ Hoa Kỳ (khác với trái phiếu của các công ty) gồm nhiều loại khác nhau và được chính phủ phát hành tùy theo giai đoạn và yêu cầu của tình hình kinh tế, chính trị. Điển hình là T-Bill: thời gian đáo hạn là 1năm hoặc ngắn hơn. Không có tiền lời. Tuy nhiên được bán ra với giá thấp hơn giá được in khi phát hành, công trái phiếu này bán cho các nhà đầu tư tại bản xứ và các nhà đầu tư nước ngoài. <br />T-Notes: thời gian đáo hạn là 2-10 năm và được chia tiền lời định kỳ 6 tháng. Khi đáo hạn thì chính phủ sẽ hoàn lại 100% giá trị của công trái phiếu này như lúc phát hành.<br />T-Bonds: là loại công trái phiếu có thời gian đáo hạn lâu nhất, từ 10-30 năm và được trả tiền lời định kỳ mỗi 6 tháng. Loại này đã bị ngừng phát hành năm 2001 nhưng 2006 chính phủ Hoa Kỳ phát hành trở lại. <br />- Theo báo cáo của bộ tài chánh liên bang Hoa Kỳ, tính đến tháng 6 năm 2006, chủ nợ lớn nhất của Hoa Kỳ là chính phủ liên bang Hoa Kỳ giữ 52% của tổng số nợ 8.500 tỷ đô-la. Những cơ quan thuộc chính phủ liên bang (chủ nợ) này gồm: quỹ tiết kiệm đầu tư An sinh xã hội và Y tế. Chính quyền của các tiểu bang Hoa Kỳ 467 tỷ đô-la, các tổ chức đầu tư cá nhân 423 tỷ đô-la, các quỹ hưu trí tư nhân và công cộng 319 tỷ đô-la, quỹ đầu tư liên danh 243 tỷ đô-la, các công ty bảo hiểm 166 tỷ đô-la, các ngân hàng tài chính và công đoàn tài chính 117 tỷ đô-la. <br />Phần còn lại khoảng $2.230 tỷ đô-la là nợ các nhà đầu tư nước ngoài: Nhật bản: $644 tỷ, Trung Quốc $350 tỷ, UK $239 tỷ và các quốc gia xuất khẩu xăng dầu vào Mỹ $100 tỷ và nhiều quôc gia khác. (Nguồn: <a href="http://www.treasury.gov/tic/mfh.txt" target="new">MAJOR FOREIGN HOLDERS OF TREASURY SECURITIES</a> và <a href="http://www.treasurydirect.gov/govt/reports/pd/histdebt/histdebt_histo5.htm" target="new">Historical Debt Outstanding - Annual 2000 - 2006)</a> <br /><br /></div>]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>Yahoo! - Bán nhân quyền lấy đô-la?</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2007/11/yahoo-ban-nhan-quyn-ly-dola.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2008:/quang-dieu//32.622</id>

    <published>2007-11-09T07:31:14Z</published>
    <updated>2008-02-03T08:03:22Z</updated>

    <summary>Anne Broache - Quang Diệu lược dịch Lãnh đạo đảng Dân Chủ Mỹ nói với CEO của Yahoo!: Chính sách tại Trung Quốc của ông là thứ &amp;#8216;khiếp nhược&amp;#8217;Hôm thứ Ba, 06/11, đại biểu quốc hội Hoa Kỳ đã chứng...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="Mô hình Trung Quốc" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[<p><strong>Anne Broache</strong> - <i>Quang Diệu</i> lược dịch <br /><br /><br /><font class="storycat">Lãnh đạo đảng Dân Chủ Mỹ nói với CEO của Yahoo!: Chính sách tại Trung Quốc của ông là thứ &#8216;khiếp nhược&#8217;</font><br /><br /><br />Hôm thứ Ba, 06/11, đại biểu quốc hội Hoa Kỳ đã chứng tỏ không khoan nhượng với ban lãnh đạo của Yahoo! khi họ cố gắng tránh né những cáo buộc về trách nhiệm chủ chốt của công ty này trong sự kiện chinh quyền Trung Quốc bắt giam các nhà báo bất đồng chính kiến.<br /><br />Tổng Giám Đốc Yahoo!, Jerry Yang và Michael Callahan, cố vấn luật pháp của công ty, đã ngồi chịu trận nghe các dân biểu Dân chủ và Cộng hòa thuộc Ủy Ban Ngoại giao Hạ Viện chỉ trích gần 4 giờ đồng hồ. <br /><br />Chủ đề của cuộc điều trần: Cáo buộc về việc Callahan năm ngoái đã cung cấp &#8220;thông tin sai&#8221; cho Ủy ban về trường hợp người bất đồng chính kiến Shi Tao bị lãnh án 10 năm tù. Và một trường hợp liên hệ tới nhà báo mạng Wang Xiaoning.<br /><br />
<table width="450" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112007/shiyangwang.jpg" width="450" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Shi Tao (10 năm tù), Jerry Yang ($2.5+ billion) và Wang Xiaoning (10 năm tù)<br />Nguồn: DCVOnline 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Ban lãnh đạo Yahoo! tới tấp xin lỗi Ủy Ban Ngoại giao Hạ Viện về việc chi nhánh của Yahoo! tại Trung Quốc hợp tác với nhà nước (độc tài - QD) và những đau khổ mà gia đình của những người bất đồng chính kiến phải chịu đựng. Ban lãnh đạo của Yahoo! cũng công nhận những cam kết với giá trị nhân quyền của mạng lưới Internet và sẽ tiếp tục để Yahoo! hoạt động tại Trung Quốc bất chấp phải chịu sức ép ngăn chặn và kiểm duyệt thông tin từ phía chính quyền Cộng sản Trung Quốc.</p>
]]>
        <![CDATA[Cuối cùng, dân biểu quốc hội Mỹ hoàn toàn không chấp nhận lý giả và không tán đồng với ứng xử của Yahoo! tại Trung Quốc. Tom Lantos Chủ tịch Uỷ ban Ngoại giao Hạ viện (đại biểu đảng Dân chủ ở California) gọi hành động của Yahoo! ở Trung Quốc là &#8220;khiếp nhược và vô trách nhiệm&#8221;. Vào cuối buổi điều trần, Lantos nói:<br /><br />
<div>
<blockquote>
<div class="content2" align="justify"><i>&#8220;Quý vị hãy nhìn vào lương tâm của chính mình để hiểu được sự tổn thương và nguy hại mà các ông đã gây nên cho những con người vô tội và gia đình họ. Yahoo! có làm gì đi nữa cũng không thay đổi gì ở Uỷ ban này, nhưng chúng sẽ làm các ông trở thành những con người tốt hơn, nếu quý vị nhận biết trách nhiệm trước những thiệt hại khổng lồ mà chính sách của công ty quý vị đã gây ra.&#8221;</i></div></blockquote>
<div class="content2" align="justify"><br /><br />Vấn đề trước mặt là những lời tuyên bố có tuyên thệ của ông Callahan khi điều trần cũng trước Ủy Ban Ngoại giao Hạ Viện vào tháng Hai năm 2006 cùng với các đại diện của những công ty Microsoft, Google và Cisco Systems. <br /><br />Chính xác, Callahan đã điều trần trước Ủy Ban lần ấy rằng ông ta đã không hề biết về về những dữ kiện quanh nguyên nhân nhà nước Trung Quốc đòi Yahoo! tại đây cung cấp những thông tin cá nhân của Shi và sau đó Shi bị giam tù với tội danh &#8220;tiết lộ bí mật quốc gia&#8221;, vi phạm luật của Trung Quốc - vì đã gởi điện thư đến một tổ chức vận động (dân chủ - QD) hải ngoai tố giác những đàn áp báo chí. <br /><br />Tuy nhiên, Callahan đã thú nhận sau đó ông biết rõ được thực chất pháp lệnh đã nêu đích danh Shi bị tình nghi phạm tội phát tán &#8220;bí mật quốc gia&#8221;.<br /><br />Callahan hôm thứ Ba đã xin lỗi Ủy Ban về về lời tuyên bố trước đây có thể đã gây ra &#8220;rối rắm&#8221;, hiểu lầm cho các đại biểu quốc hội. Callahan cũng thành khẩn xin lỗi đã không cập nhật thông tin tới Uỷ ban khi biết rõ vụ việc từ tháng 10 năm 2006.<br /><br />Lantos tuyên bố hai lần, để nhấn mạnh, &#8220;Đây là một thái độ làm việc cẩu thả lơ đễnh không thể tha thứ được và lại là một thái độ lừa bịp có chủ mưu tệ hại nhất.&#8221;<br /><br />Dân biểu Lantos nói tiếp, &#8220;Chinh quyền Trung Quốc đã quá nổi tiếng thích viện cớ &#8220;bí mật quốc gia&#8221; để dựng một bản án nguỵ tạo dùng để đàn áp người dân vô tội, những người dân cùng chúng ta chia sẻ giá trị của một xã hội mở và tự do.&#8221; Và đây là điều đáng lý Yahoo! đã phải hiểu rõ hơn ai hết.<br /><br />Đa số đại biểu quốc hội nói họ không có ý định buộc tội ông Callahan cố tình nói dối. Nhưng họ rất phiền vì ông Callahan đã không thẳng thắn hơn, sớm hơn nữa. Dân biểu Hoa Kỳ tại đây cũng đả kích Yahoo! vì đã thất bại không chấm dứt công tác của những nhân viên liên can đến &#8220;sai phạm&#8221; vưa kể.<br /><br />Tổng giám đốc Yahoo!, Jerry Yang, biện giải rằng không có nhân viên chức nào bị đuổi việc vì &#8220;Tôi thật sự không tin là nhân viên Yahoo! đã ứng xử với với tâm địa lừa gạt.&#8221; Yang nói thêm rằng một số quy định chặt chẽ hơn đã được đưa vào tie6&#8217;n trình làm việc trong công ty.<br /><br /><br /><b>Gia đình của nạn nhân</b><br /><br />Hai chủ đề khác được bàn thảo rộng rãi trong suốt buổi điều trần là: Tai sao công Yahoo! không tài trợ giúp gia đình của hai người bất đồng chính kiến đang bị giam cầm, và Yahoo! có kế hoạch làm gì nếu phải đối đầu với tình trạng tương tự thế này trong tương lai? <br /><br />
<table width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112007/shiwang.jpg" width="400" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Mẹ của Shi Tao (T) và vợ của Wang Xiaoning (P)<br />Nguồn: DCVOnline 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Câu hỏi đầu tiên được đưa vào vì mẹ của Shi tham dự buổi điều trần và ngồi ngay sau lưng Jerry Yang. Khi cuộc điều trần bắt đầu, dân biểu Lantos đã yêu cầu Yang &#8220;xin mẹ của Shi tha thứ vì những hành động của Yahoo! khiến con bà đang chịu nhọc nhằn trong chốn lao tù.&#8221; <br /><br />Khi Yang được phát biểu lời đầu tiên, ông đã cúi mình, quay sang phía mẹ của Shi - lệ đang lăn dài trên má - và nói, &#8220;tôi muốn cá nhân tôi xin tạ lỗi đã gây ra những khổ nhọc mà họ (hai người bất đồng chính kiến - QD) và gia đình đã đang phải chịu đựng.&#8221; <br /><br />Trước nhưng áp lực liên tục của các nhà lập pháp đang cáu tiết, Yang và Callahan đã thú nhận rằng họ đã không &#8220;trực tiếp&#8221; giúp đỡ gì đến các gia đình nạn nhân nhưng họ có hỗ trợ những &#8220;nghiên cứu độc lập&#8221; của các nhóm bảo vệ nhân quyền. <br /><br />Lantos cùng với một số dân biểu khác đã đề nghị Yahoo! nên bết điều để nhanh chóng thay đổi hiện tình và cho biết nỗi thất vọng với lối trả lời ỡm ờ, không cam kết, của Yahoo!. (Yang đã không công khai cam kết trợ cấp cho gia đình nạn nhân mà chỉ nói công ty &#8220;chắc chắn sẽ cứu xét&#8221; vấn đề phụ cấp này.)<br /><br />Dân biểu Brad Sharman thuộc đảng Dân chủ nổi nóng, &#8220;Các ông là một trong những công ty giàu có nhất của quốc gia này, và quý vị không biết rằng mình sẽ giúp đỡ 2 gia đình của nạn nhân hay không? <br /><br />Chris Smith, dân biểu đảng Cộng Hòa của bang New Jersey, người chủ toạ của cuộc điều trần với ông Callahan hồi năm ngoái, đã đề nghị Yahoo! đền bù lại bằng cách đi đến thoả hiệp trong vụ kiện tụng ở Mỹ do gia đình của Shi và Wang chủ xướng.<br /><br />Gia đình hai người bất đồng chính kiến đã kiện Yahoo! ra toà vì cho rằng chính Yahoo! đã tự ý tiết lộ thônng tin của hai nhà báo viết bài cổ súy dân chủ trên mạng Internet khiến họ bị giam cầm. <br /><br />&#8220;Thỏa hiệp ngay đi, và tôi đề nghị các vị nên xử lý thật hào hiệp với họ. Đó cũng là 1 cách quý vị chuyển đến Uỷ ban, đến những cổ đông và đặc biệt là đến với gia đình nạn nhân thông điệp rằng quý vị công nhận có nạn nhân thực sự trong vụ âm mưu đồng loã này.&#8221; <br /><br />Yahoo! đã nộp đơn xin bác vụ kiện đó, nhưng Callhan cho dân biểu Smith hay họ (Yahoo!) sẽ sẵn sàng thảo luận những phương án thoả hiệp với gia đình của Shi và Wang.<br /><br /><br /><b>Những bước kế tiếp</b><br /><br />
<div class="content2" align="center"><embed src="http://www.youtube.com/v/s5fWvN9W9Ls&amp;rel=1" width="425" height="355" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent"></embed></div>
<table width="425" align="center">
<tbody>
<tr>
<td></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Quốc hội Mỹ chất vấn ban lãn đạo Yahoo! 07/11/2007<br />Nguồn: YouTube/AlJazeeraEnglish 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Yahoo! sẽ dự định làm gì khi phải đương đầu với hoàn cảnh tương tự trong tương lai? Câu trả lời lại càng u tối hơn nữa. Callahan cho hay Yahoo! dự kiến sẽ cấu trúc hoạt động của công ty tại các vùng (quốc gia khác) mới để nhân viên của Yahoo! không bị luật phát bắt buộc phải cung cấp thông tin của người dùng sản phẩm Yahoo! cho chính quyền sở tại như đã xẩy ra ở Trung Quốc. Việt Nam là một thí điểm Yahoo! đang thăm dò.<br /><br />Hơn một lần, cả Yang và Callahan cũng đề cập đến &#8220;các tiêu chuẩn của công nghệ thông tin&#8221; toàn cầu mà Yahoo! - và những công ty kỹ thuật khác đang cùng làm việc với các tổ chức bảo vệ nhân quyền và cá nhóm đầu tư trách nhiệm - để phát triển.<br /><br />Một thiểu số các nhà lập pháp hiện diện đề nghị có lẽ không nên đem Yahoo! làm dê tế thần vì những tranh chấp sâu rộng hơn giữa Mỹ và các quốc gia kém dân chủ.<br /><br />Dân biểu Robert Wexler, thuộc đảng dân chủ bang Florida cho rằng vấn đề này khiến chính Hoa Kỳ cần &#8220;soi gương&#8221; nhìn lại trước nhất những quyết định của chính phủ Mỹ hô hào, cổ suý giao thương kinh tế với Trung Quốc. Dân biểu Adam Smith thuộc đảng dân chủ bang Washington, địa phận có công ty Microsoft, nói rằng cân nhắc việc có nên đứng lên phản đối các chế độ đàn áp &#8220;không phải là quyết định trắng-đen đơn giản&#8221; cho các doanh nghiệp.<br /><br />Tuy nhiên đại đa số các thành viên của Ủy ban Ngoại giao Hạ Viện minh đã minh định rõ ràng là họ không để kỹ nghệ tự định đoạt quy chế. Các đại biểu Hoa Kỳ ngụ ý nói đến đến dự luật vừa được quốc hội thông qua, HR 275 <a href="http://thomas.loc.gov/cgi-bin/query/z?c110:H.R.275:" target="new">Global Online Freedom Act of 2007</a>, nghiêm cấm tất cả các công ty Hoa Kỳ không được bảo lưu tất cả mọi thông tin về khách hàng ở các máy chủ đặt tại các quốc gia mà chinh phủ Mỹ cho là có chế độ (kiểm duyệt) thông tin mạng gắt gao.<br /><br />Lantos và các đại biểu khác khác đã nhiều lần vận động để Yahoo! ủng hộ dự luật HR 275 mà khả năng trở thành luật vẫn còn rất mơ hồ. Đại diện Yahoo! từ chối bình luận, viện cớ không biết đủ rõ các chi tiết của dự thảo luật này.<br /><br />
<table width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112007/meshitao.jpg" width="400" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Sau lưng Jerry Yang là Gao Qin Sheng, mẹ của nhà báo Shi Tao, khóc trong buổi điều trần tại điện Capitol (Washington, D.C.)<br />Nguồn: Ảnh Reuteurs 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Dù sao đi nữa, Yang nói về dự án tương lai của Yahoo!, &#8220;Chúng tôi sẽ nhận trách nhiệm nhiều hơn, cả hai mặt đạo đức và xử thế.&#8221;<br /><br /><br />© DCVOnline</div><br /><br />
<hr align="left" width="50%" size="1">

<div class="content" align="justify"><b>Nguồn:</b> <a href="http://www.news.com/8301-10784_3-9811889-7.html" target="new">Democratic leader to Yahoo! CEO: China policy is &#8216;spineless&#8217;</a>, Anne Broache, NewsBlog, November 6, 2007 11:45 AM PST<br /><br /></div></div>]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>Ấn Độ có thể vượt qua Trung Quốc? (Kết)</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2007/05/n-d-co-th-vt-qua-trung-quc-kt.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2007:/quang-dieu//32.623</id>

    <published>2007-05-02T06:33:39Z</published>
    <updated>2008-02-03T08:01:06Z</updated>

    <summary>Yasheng Huang và Tarun Khanna - Quang Diệu lược dịchTiếp theo phần IBạo vì tiền Dự án Dabhol của Enron tại Maharashtra, India Nguồn/Photo: hinduonnet.com/Paul Noronha Ấn Độ là một quốc gia dân chủ sau khi chấm dứt chế độ...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="Mô hình Trung Quốc" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[<div class="content2" align="justify"><b>Yasheng Huang</b> và <b>Tarun Khanna</b> - <i>Quang Diệu</i> lược dịch<br /><br />Tiếp theo <a href="http://www.danchimviet.com/php/target=new">phần I</a><br /><br /><b>Bạo vì tiền</b><br /><br />
<table width="300" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012007/Dabhol.jpg" width="300" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Dự án Dabhol của Enron tại Maharashtra, India</b> <br />Nguồn/Photo: hinduonnet.com/Paul Noronha 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Ấn Độ là một quốc gia dân chủ sau khi chấm dứt chế độ thuộc địa, nên việc cho phép các nhà đầu tư nước ngoài tìm kiếm lợi nhuận trên xương máu của các doanh nghiệp trong nước là điều không thể xảy ra. Nhắc lại một thí dụ, cách đây một thập niên việc công ty Enron đặt quan hệ với tiểu bang Maharashtra (<b>4</b>) để có được dự án xây dựng một nhà máy điện trị giá 2,9 tỷ USD tại nơi này đã làm bùng nổ nhiều tranh cãi. Dự án đã được xúc tiến nhưng phải sau nhiều năm tranh luận gay gắt về đầu tư nước ngoài và vai trò của nó trong sự phát triển của Ấn Độ.<br /><br />Trong khi Trung Quốc cản trở các doanh nghiệp trong nước thì Ấn Độ giúp đỡ các nhà doanh nghiệp của họ được hoạt động dễ dàng hơn. Trong suốt thập kỷ qua New Delhi đã không quản lý nền kinh tế một cách chi tiết. Thật vậy, sự giải tư đang được tiến triển, dù với tốc độ rùa bò, ở vùng hẻo lánh xa xôi, chính phủ đã thôi độc quyền kinh doanh điện thoại viễn liên, chế độ thuế má được cắt giảm, thủ tục hành chính được đơn giản hóa, và một số nghành nghề được mở ra cho đầu tư tư nhân bao gồm đầu tư nước ngoài.</div>]]>
        <![CDATA[Kết quả là các doanh nghiệp tư nhân và tự do kinh doanh đang nở rộ. Một khảo sát mới đây của Tạp Chí Kinh tế Viễn Đông (FEER - Far Eastern Economic Review) cho thấy trong khía cạnh này Ấn độ dẫn đầu mọi quốc gia trong vùng, kể cả Trung Quốc (Cuộc thăm dò hơn 2,500 giám đốc và chuyên gia tại hơn một chục quốc gia đặt câu hỏi liên quan đến khả năng lãnh đạo tốt hữu hiệu, từ 1 đến 7). Quả thật, chỉ có hai công ty của Trung Quốc đủ tiêu chuẩn trong danh sách 10 công ty hàng đầu của Ấn Độ. Điều đáng nói là tất cả các công ty của Ấn Độ đều là doanh nghiệp tư nhân, trong khi đó đa số các công ty của Trung Quốc đề có sự nhúng tay của nhà nước.<br /><br />Một số công ty hàng đầu của Ấn Độ là do cá nhân tự sáng lập, như công ty Infosys đứng đầu danh sách của FEER. Một số khác là chi nhánh của những công ty có tự lâu đời. Điển hình là công ty Sundaram Motors, một công ty hàng đầu chuyên sản xuất các bộ phận xe hơi và nhà cung cấp chính cho General Motors là chi nhánh của công ty T.V. Sundaram thuộc nhóm doanh nghiệp Nam Ấn có tuổi được 1 thế kỷ.<br /><br />
<table width="200" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012007/gates-murphy.jpg" width="200" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Gates và Murthy tại Infosys Bangalore (India)<br />Nguồn: Foreign Policy 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Không chỉ có các doanh nghiệp đang phát triển mạnh tại Ấn Độ mà các chủ doanh nghiệp cũng là những người hùng dân tộc. Ông Nehru chắc chắn sẽ kinh ngạc và vô cùng thán phục những nhà dẫn đầu nghành công nghiệp của Ấn Độ. Thí dụ như Narayana Murthy 56 tuổi, người sáng lập công ty Inforsys thường được so sánh với Bill Gates của công ty Microsoft và đã trở thành nhân vật được kính nể.<br /><br />Những gương thành công này không bao giờ xảy ra nếu hạ tầng cơ sở Ấn Độ yếu kém không khuyến khích được ông Murthy và những người có thể là đại gia khác khác. Nhưng dân chủ, và một hệ thống pháp lý đứng đắn, đã giúp cho Ấn Độ xây dựng được nền móng cần thiết mở đường cho các doanh nghiệp nở rộ. Mặc dù rõ ràng tòa án Ấn Độ không có hiệu quả nhưng tối thiểu cũng có chức năng tư pháp độc lập. Quyền tư hữu tài sản tuy không hoàn toàn được bảo đảm nhưng các doanh nghiệp tư nhân chắc chắn được bảo vệ mạnh hơn Trung Quốc rất nhiều. Định chế pháp trị, có nguồn gốc từ luật pháp của Anh Quốc, luôn luông thắng thế.<br /><br />Truyền thống và thể chế Ấn Độ đã là một bệ phóng tuyệt vời cho thị trường vốn phát triển. Tình trạng thiếu rõ ràng và chính xác vẫn còn phổ biến nhưng các thị trường chứng khoán và trái phiếu chỉ trợ vốn phát triển công ty cho các doanh nghiệp có triển vọng và đáng tin cậy. Trong một nghiên cứu của Ngân Hàng Thế Giới vừa xuất bản năm ngoái (2002 - DCV) trong số các công ty được thăm dò, chỉ có 52% công ty Ấn Độ có vấn đề gọi vốn kinh doanh so với các công ty của Trung Quốc là 80%. Kết quả cho thấy các công ty của Ấn Độ ít dựa vào nguồn tài chính tự có: chỉ có khoảng 27% vốn lấy từ lợi nhuận vận hành so với 57% tại các công ty Trung Quốc.<br /><br />Quản trị doanh nghiệp đã có những tiến bộ đầy ấn tượng, nhờ vào những đóng góp không nhỏ của ông Murthy, công ty InfoSys trở thành một tấm gương mẫu mực về kế toán trung thực. Một khảo sát của Credit Lyonnais Securities Asia về 25 quốc gia có nền kinh tế hội nhập trong vùng thực hiện trong năm 2000 cho thấy Ấn Độ xếp hạng thứ sáu trong quản trị doanh nghiệp và Trung Quốc xếp hạng thứ 19. Những nhà đầu tư cùng với những nhà tài trợ vốn, như các ngân hàng phát triển chẳng hạn, phụ thuộc ngày càng nhiều vào sức mạnh thị trường, nhưng sự xuất hiện của họ đã giúp tăng tính hiệu quả và uy tín cho thị trường Ấn Độ. Ngoài việc đưa ra những quy định khung chính phủ Ấn Độ đã để cho lĩnh vực tư nhân được chủ động hoạt động.<br /><br />Ngược lại, tại Trung Quốc quan chức nhà nước vẫn là người gác cổng để kiểm soát chặt chẽ tất cả vốn kinh doanh và nghiêm cấm các công ty tư nhân được tham gia vào giao dịch chứng khoán và tìm kiếm nguồn vốn phát triển. Thật vậy, Bắc Kinh chỉ dùng thị trường tài chính như một cách để để cứu vãn các doanh nghiệp nhà nước. Ngăn cản thị trường Trung Quốc đạt độ chín chắn và trưởng thành chính sách này đã gây ra những sai lạc to lớn (Trung Quốc tuyên bố thị trường chứng khoán của họ trị giá hơn 400 tỷ USD, nhưng nếu trừ ra những cổ phần không giao dịch của nhà nước hay thuộc về các công ty quốc doanh thì giá trị còn lại chỉ khoảng 150 tỷ USD). Làm tệ hơn nữa là vấn đề là quản trị doanh nghiệp yếu kém và thiếu hẳn nền tư pháp độc lập.<br /><br /><br /><b>Dollars Và Hai Dòng Dân Ly Hương</b><br /><br />Ấn Độ rõ ràng đã qua mặt Trung Quốc từ nền gốc, nhưng tại sao những ưu việt của Ấn Độ không phản ảnh qua những con số? Tai sao vẫn có khoảng cách lớn trong GDP và những tiêu chuẩn đo lường khác? Điều đáng nhắc lại là sự cải cách kinh tế của Ấn Độ chỉ bắt đầu năm 1991, sau khi Trung quốc tự do hóa nền kinh tế hơn một thập niên. Thêm vào đó, mức tiết kiệm quốc gia của Ấn Độ chỉ bằng một nửa so với Trung quốc và có nguồn FDI ít hơn Trung Quốc đến 90 phần trăm. Hơn thế, nền dân chủ Ấn Độ luôn bị xâu xé vì căng thẳng sắc tộc và tôn giáo, Ấn Độ cũng có tranh chấp kịch liệt lâu đời với Pakistan về vấn đề Kashmir. Trong khi đó Trung Quốc có hai thập niên tương đối thanh bình; ngoài sự kiện Thiên An Môn thì Trung Quốc tập trung toàn diện vào việc phát triển kinh tế.<br /><br />Mức tăng trưởng kinh tế của Ấn Độ chỉ thấp hơn Trung Quốc khoảng 20% là một thành quả rất ấn tượng. Và dĩ nhiên những con số tăng trưởng của Trung Quốc có chính xác hay không là một câu hỏi đáng quan tâm. Tốc độ phát triển của Ấn Độ bắt kịp Trung Quốc là do sự tận dụng nguồn vốn rất hiệu quả, còn Trung Quốc thì không qua hình ảnh những khoản tiền bị lãng phí vào các doanh nghiệp nhà nước. Sự thất bại trong việc phân phối các nguồn vốn đầu tư sẽ kéo nền kinh tế Trung Quốc đi xuống trong những năm tới.<br /><br />Trong những năm đầu của thập niên 1990 khi nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng ở mức độ 2 số thì Bắc Kinh đầu tư ồ ạt vào khu vực kinh tế nhà nước. Đa số các khoản đầu tư này không thành tựu trong thương mại, để lại cho ngân hàng những con nợ khổng lồ chiếm khoảng 50% tài sản của các ngân hàng. Đến một lúc nào đó ngân hàng cho vay phải nuốt các khoản thua lỗ này bằng cách xoá nợ , giảm giá trị tài sản ngân hàng (người gửi tiền tại ngân hàng phải trả cái giá này), hoặc chính phủ phải tái tài trợ nguồn vốn cho ngân hàng tức là phải di chuyển vốn từ các nguồn đầu tư hiệu quả hơn đến. Điều này sẽ giới hạn con đường phát triển kinh tế của Trung Quốc trong tương lai.<br /><br />Hệ thống ngân hàng của Ấn Độ có thể chưa là mô hình trong sạch kiểu mẫu, nhưng họ đã không phạm các sai lầm ở gần cùng một mức độ như vậy. Theo sự nghiên cứu của tập đoàn quản lý và cố vấn Ernst &amp; Young, chỉ có khoảng 15 phần trăm vốn ngân hàng tại Ấn Độ làm ăn không thành đạt trong năm 2001. Kinh tế Ấn Độ thật sự đã có nền móng chắc chắn hơn.<br /><br />Vấn đề quan trọng không phải là vị trí của Trung Quốc và Ấn Độ hôm nay đang ở đâu, mà trong tương lai họ sẽ ở vị trí nào. Câu trả lời sẽ được xác định bằng các tiêu chuẩn đánh giá hai nước trong khả năng tận dụng nguồn tài nguyên quốc gia như thế nào, về mặt này, Ấn Độ đang thực hiện rất tuyệt vời. Phải chăng Ấn Độ đang kiếm một con đường phát triển hay hơn Trung Quốc? Chúng ta sẽ không có câu trả lời trong nhiều năm. Tuy nhiên, nhiều bằng chứng cho thấy sự phát triển có nền tảng của Ấn Độ thật sự khôn khéo hơn so với những bằng chứng thấy được -mỉa mai thay - đến từ chính Trung Quốc.<br /><br />Xem hai chiến lược tương phản của hai tỉnh duyên hải là Giang Tô (Jiangsu) và Chiết Giang (Zhejiang) có mức phát triển kinh tế tương đương với thời kỳ bắt đầu cải cách của Trung Quốc. Giang Tô phần lớn dựa vào nguồn FDI để phát triển kinh tế. Ngược lại, tỉnh Chiết Giang chủ yếu dựa vào các doanh nghiệp địa phương và đi theo hướng phát triển tự nhiên. Trong suốt hai thập niên qua, nền kinh tế của tỉnh Chiết Giang phát triển nhanh hơn kinh tế Giang Tô 1% mỗi năm.<br /><br />
<table width="200" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012007/China-car.jpg" width="200" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Công nhân làm việc tại nhà máy lắp ráp xe hơi của General Motors, (Shanghai, China) <br />Nguồn: Foreign Policy 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>. Cách đây hai mươi năm tỉnh Chiết Giang nghèo hơn tỉnh Giang Tô, ngày nay không còn nghi ngờ gì nữa, Chiết Giang đã thịnh vượng hơn. Ấn Độ có thể có cả hai lợi thế tốt nhất: ngày càng thu hút nhiều nguồn FDI. Sau nhiều thập niên giữ kiều dân Ấn ngoài tầm tay, xa đất nước, hôm nay New Delhi đang kéo họ quay về với quê hương. Trước đây đã có những câu bông đùa với cụm từ viết tắt NRI &#8220;not required Indians - những người Ấn Độ không cần thiết&#8221;, chỉ những kiều dân Ấn Độ. Ngày nay, cụm từ đó trở lại với nghĩa khác &#8220;Những người Ấn Độ xa Tổ Quốc - nonresident Indians&#8221;. Sự thay đổi thái độ này bằng tín hiệu chính thức gởi đi vào đầu năm (2003): chính phủ Ấn Độ đã tổ chức một hội thảo có mặt nhiều các kiều dân lỗi lạc tham dự.<br /><br />Trung Quốc thành công trong việc thu hút các nguồn FDI một phần nhờ vào các kiều dân giàu có. Trong suốt thập niên 1990, hơn một nửa nguồn FDI là của Hoa kiều. Có những khoản tiền ngoài dự kiến. Hàng tỷ USD từ Hồng Kông, Ma Cao và Đài Loan tình cờ giúp Bắc Kinh trì hoãn những cải cách chính trị khó khăn (Kiều hối về Việt Nam cũng là một số &#8220;quà&#8221; không nhỏ cho nhà nước CHXHCNVN, từ 4-6 tỷ USD mỗi năm - DCV). Thí dụ, vì những nhà đầu tư nước ngoài mua lại tài sản của các doanh nghiệp thua lỗ của nhà nước, nên chính phủ tiếp tục trì hoãn việc tư doanh hóa các công ty. Cho đến nay, nguồn FDI của kiều dân tại Ấn Độ chỉ chiếm khoảng dưới 10%. Khi được trải thảm chào đón, nguồn đầu tư của Ấn kiều &#8220;xa Tổ Quốc&#8221; sẽ gia tăng. Tuy nguồn vốn của Ấn kiều không cao bằng Hoa kiều nhưng người Ấn Độ ở nước ngoài có thể đóng góp nguồn vốn trí tuệ có giá trị cao hơn.<br /><br />Sự ưu tú trong nghành công nghệ trí tuệ của kiều dân Ấn tại Thung Lũng Điện Tử, Silicon Valley, rất nổi tiếng. Ngày nay, những triển vọng xán lạn của Ấn Độ, cũng như sự thay đổi thái độ của chính phủ với kiều dân Ấn sẽ lôi kéo nhiều kỹ sư, nhà khoa học Ấn kiều &#8220;xa Tổ Quốc&#8221; trở lại quê hương, và đang cám dỗ nhiều nhà kinh doanh xa xứ đi mở ví tiền ra. Với sự giúp đỡ của Hoa kiều, Trung Quốc đã chiến thắng trong cuộc chạy đua nhà máy sản xuất của thế giới. Với sự giúp đỡ của Ấn kiều Ấn Độ sẽ trở thành một phòng thí nghiệm công nghệ của thế giới.<br /><br />Trung Quốc và Ấn Độ đã theo đuổi hai chiến lược phát triển kinh tế khác nhau hoàn toàn. Ấn Độ không đạt được thành quả tốt như Trung Quốc, nhưng Ấn Độ hoạt động tốt hơn trong những lĩnh vực then chốt. Sự thành công đó có thể sẽ đủ sức cho Ấn Độ bắt kịp và rất có thể sẽ qua mặt Trung Quốc. Điều đó nếu xảy ra không những sẽ chứng minh được tầm quan trọng của sự phát triển các doanh nghiệp trong nước trên con đường phát triển kinh tế mà còn cho thấy những hạn chế khi lệ thuộc quá nhiều vào nguồn FDI như trường hợp của Trung Quốc.<br /><br /><i>Hết</i><br /><br /><br />Copyright © 2006-2007 DCVOnline<br /><br />
<hr align="left" width="50%" size="1">
<font class="content"><b>Nguồn:</b> <a href="http://www.hvk.org/articles/0703/6.html" target="new"><i>Can India Overtake China?</i></a> - Yasheng Huang and Tarun Khanna, Foreign Policy, July-August 2003.</font> <br />]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>Ấn Độ có thể vượt qua Trung Quốc?</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2007/04/n-d-co-th-vt-qua-trung-quc.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2007:/quang-dieu//32.624</id>

    <published>2007-04-02T06:36:10Z</published>
    <updated>2008-02-03T08:00:11Z</updated>

    <summary>Yasheng Huang và Tarun Khanna - Quang Diệu lược dịch Lời người dịch: Trong những năm gần đây các nhà kinh tế và doanh nhân thế giới chú ý nhiều vào sự trỗi dậy rất ngoạn mục của hai nền...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="Mô hình Trung Quốc" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[<div class="content2" align="justify"><b>Yasheng Huang</b> và <b>Tarun Khanna</b> - <i>Quang Diệu</i> lược dịch<br /><br /></div>
<blockquote>
<div align="justify"><b>Lời người dịch:</b> Trong những năm gần đây các nhà kinh tế và doanh nhân thế giới chú ý nhiều vào sự trỗi dậy rất ngoạn mục của hai nền kinh tế tại khu vực Châu Á: Trung Quốc và Ấn Độ. Họ gọi là con rồng Trung Quốc và sư tử Ấn Độ. Bài viết chung dưới đây của Yasheng Huang và Tarun Khanna, đã được đăng trên các tạp chí Economist, <a href="http://www.foreignpolicy.com/story/story.php?storyID=13774" target="new">Foreign Policy</a> (<b>*</b>) và được lưu hành trong khoa kinh tế của các trường đại học Hoa Kỳ. Bài viết này cũng là đề tài tranh luận sôi nổi trong giới làm kinh tế, nhà báo và nhà soạn chính sách của nhiều quốc gia.<br /><br />
<table width="300" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012007/Huang_Khanna.jpg" width="300" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont"><b>Yasheng Huang</b> và <b>Tarun Khanna</b> <br />Nguồn: DCVOnline 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Yasheng Huang là Phó Giáo sư khoa Quản Lý Sloan, Viện Công nghệ Massachusetts (Massachusetts Massachusetts - Sloan School of Management ); Tarun Khanna là Giáo sư Trường Thương mại Harvard (Harvard Business School.)<br /><br />Trong một chừng mực nào đó bài viết này cho chúng ta thấy những điểm sai lầm trong nền kinh tế của Trung Quốc mà giới lãnh đạo Việt nam cũng đang mắc phải.</div></blockquote>
<div class="content2" align="justify">
<hr align="center" width="80%" size="1">
<br />Con đường nào nhanh nhất để dẫn đến nền kinh tế phát triển? Các nhà nghiên cứu chính sách của Trung Quốc đều nhìn nhận đó là nguồn đầu tư trực tiếp của nước ngoài (FDI- foreign direct investment). Có ý kiến cho rằng FDI không phải là con đường duy nhất đưa đến sự thịnh vượng. Thật vậy, về lâu dài, nguồn lực kinh tế trong nước có thể đem lại lợi thế cho Ấn Độ hơn là anh chàng khập khễnh Trung Quốc có hệ thống ngân hàng và thị trường vốn yếu kém. </div>]]>
        <![CDATA[Khi bước chân vào siêu thị Wal-Mart bạn sẽ không ngạc nhiên khi thấy đầy các loại hàng hóa làm tại Trung Quốc như: giầy dép, vải vóc, quần áo, đồ chơi và các mặt hàng điện tử. Nhưng các nhãn hiệu <i>&#8220;Làm Tại Trung Quốc&#8221;</i> này đã che khuất một <i>điểm quan trọng</i>: Chỉ có vài món hàng được làm ra từ các công ty của Trung Quốc. Thật sự bạn rất khó kiếm được một công ty nào của chính người Trung Quốc có tầm vóc hoạt động quy mô trên thế giới và bán hàng hóa của họ ra nước ngoài.<br /><br />Phát triển nhanh chóng của các cơ xưởng sản xuất để xuất khẩu tại Trung Quốc là con đẻ của nguồn đầu tư trực tiếp từ nước ngoài (FDI). Và FDI đã thế chỗ doanh nhân trong nước. Trong suốt 20 năm qua, nền kinh tế của Trung Quốc đã cất cánh nhưng có rất ít các công ty của Trung Quốc bay theo kịp, khu kinh tế tư doanh không có các công ty có đủ tầm vóc cạnh tranh với đối thủ quốc tế. <br /><br />Nguồn FDI của Trung Quốc đã vượt Ấn Độ rất xa. Một mặt, sự chênh lệch này phản ảnh sự tin tưởng của thế giới vào những triển vọng tương lai của Trung Quốc và hoài nghi những cam kết cải tổ nền kinh tế của Ấn Độ. Mặt khác, khoảng cách về FDI giữa Ấn Độ và Trung Quốc cũng là câu chuyện của hai khối người ly hương. Cộng đồng di dân Trung Quốc sống rải rác khắp thế giới rất đông và giàu có, họ thiết tha gửi tiền về để giúp đỡ cố hương. Ngược lại, cho đến gần đây người ly hương Ấn độ không hài lòng về sự thành công của họ và không sẵn lòng đầu tư vào cố quốc. New Delhi xem nhẹ nguồn đầu tư của kiều dân Ấn và của nước ngoài, và hỗ trợ cho các nhà đầu tư, doanh gia trong nước.<br /><br />
<table width="300" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012007/infosys.jpg" width="300" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Infosys Campust tại Bangalore, India</b> <br />Nguồn: Foreign Policy 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Trong quá trình phát triển kinh tế, Ấn Độ đã gầy dựng được một số công ty có tầm vóc quốc tế và cạnh tranh với những công ty tên tuổi nhất của Châu Âu và Hoa Kỳ. Hơn nữa nhiều công ty này là những công ty tối tân và hiện đại nhất trong các lãnh vực. Thí dụ như: công ty phần mềm Infosys (<b>1</b>), Wipro là công ty chuyên cung cấp các dich vụ về công nghệ thông tin, công ty bào chế thuốc tây và công ty công nghệ sinh học Ranbaxy và Dr. Reddy&#8217;s Labs. Có 13 công ty của Ấn Độ và chỉ có 4 công ty của Trung Quốc được kể trong danh sách bình chọn 200 công ty nhỏ hoạt động tốt nhất của thế giới của Tạp chí Forbes.<br /><br />Ấn Độ cũng phát triển hạ tầng cở sở nâng đỡ doanh nhân nội địa tốt hơn. Thị trường vốn hoạt động một cách hiệu quả và tính minh bạch cũng hơn hẳn Trung Quốc. Hệ thống pháp lý của Ấn Độ tuy còn sai sót nhưng đã tiến bộ, hơn xa hệ thống của Trung Quốc.<br /><br />Trung Quốc và Ấn Độ là những cường quốc tương lai quan trọng của thế giới. Cả hai quốc gia đều đưa ra mô hình phát triển cạnh tranh. Nhiều người tin rằng những số liệu kinh tế cho thấy Trung Quốc đang tiến nhanh. Thành ngữ &#8220;mức gia tăng kinh tế của Hindu&#8221; được sử dụng để chê bai khả năng tăng trưởng kinh tế của Ấn Độ chậm hơn mức gia tăng dân số. Đấy là vấn nạn đã qua nhưng khi đề cập đến những con số về tổng sản lượng quốc gia (GDP) và những đề mục hàng đầu khác thì Ấn Độ vẫn không sánh bằng Trung Quốc.<br /><br />Tuy nhiên, những con số thống kê kinh tế chỉ nói lên được phần nào câu chuyện kinh tế vĩ mô. Ở cấp vi mô thì mọi việc khác hoàn toàn. Cũng như Trung Quốc, kinh tế Ấn Độ rất năng động. Thật vậy, Ấn Độ không lệ thuộc vào nguồn đầu tư trực tiếp của ngoại quốc như Trung Quốc mà đã chọn con đường đi khác. Bằng cách dựa trên sự phát triển tự nhiên, Ấn Độ đang sử dụng tài nguyên quốc gia một cách hữu hiệu hơn và chọn con đường có thể đưa đến sự phát triển bền vững của kinh tế (<b>2</b>). &#8220;Ấn Độ có thể vượt trội hơn Trung Quốc?&#8221; không còn là một câu hỏi ngớ ngẩn nữa. Nếu Ấn Độ thật sự đã làm một tính toán khôn ngoan hơn, sức tăng trưởng kinh tế tương lai với những liên hệ của nó sẽ rất to tát.<br /><br /><br /><b>Nhà Nước chuyên chế</b><br /><br />Trên thực tế, Ấn Độ đang xây dựng kinh tế với nền tảng từ gốc đi lên trong khi Trung Quốc vẫn còn đang theo đuổi kiểu từ ngọn đi xuống cho thấy sự khác biệt trong hệ thống chính trị của hai quốc gia này. Ấn Độ là quốc gia dân chủ, và Trung Quốc thì không. Lịch sử đã tạo nên hai chiến lược khác nhau này. Đảng Cộng Sản Trung Quốc lên nắm quyền năm 1949 kiên quyết nhanh chóng nhổ tận gốc các sở hữu tư nhân. Mặc dầu nền kinh tế tự do của Trung Quốc đang trong thập niên thứ ba, họ vẫn tiếp tục tranh luận quanh quyết định mới đây: chấp nhận các nhà tư bản tham gia Đảng Cộng Sản.<br /><br />Trong khi đó Ấn Độ phát triển một xã hội chủ nghĩa mềm mỏng hơn, xã hội chủ nghĩa kiểu Fabian (<b>3</b>), tức là không hủy diệt hệ thống tư bản mà chỉ đơn thuần giải quyết những căn bệnh tồn đọng của tư bản. Cần nhắc lại một khẩu hiệu của Vladimir Lenin được Thủ tướng đầu tiên của Ấn Độ, ông Jawaharlal Nehru sử dụng: khu vực kinh tế quốc doanh phải nắm &#8220;quyền chi huy tối cao&#8221;. Tuy nhiên, chính sách đó không ngăn chận được các doanh nghiệp tư nhân nở rộ tại những vùng ngoài tầm kiểm soát của chính phủ. <br /><br /><b>Những đối thủ cạnh tranh khổng lồ</b><br /><br />
<table width="500" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012007/China-India.jpg" width="500" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Vài chỉ số kinh tế<br />Nguồn: CIA World Factbook 2002, The Economist, World Development Indicators, Financial Times 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table><br />Những phát triển kinh tế vi mô tại Trung Quốc phản ảnh những khác nhau vì lịch sử và ý thức hệ. Những cải cách bên ngoài của Trung Quốc khá nổi bật nhưng lại kìm hãm các công ty tư nhân trong nước bằng rất nhiều luật định. Trên thực tế, các doanh nghiệp trong nước chỉ được hiến pháp bảo vệ từ 4 năm nay trong khi các doanh nghiệp nước ngoài đã được bảo vệ từ đầu thập niên 1980. Cuối thập niên 1990, theo tài liệu của Công ty Cổ phần Tài chính Quốc tế (International Financial Corporation) các công ty tư nhân trong nước vẫn còn bị cấm hoạt động trong hơn 2 chục ngành nghề thuộc các lĩnh vực quan trọng và sinh lợi nhiều là: kinh tế ngân hàng, liên lạc viễn thông, cầu đường cao tốc và hỏa xa.<br /><br />Những cấm cản này không phải để ngăn chặn sự cạnh tranh của các doanh nghiệp tư nhân trong nước với các doanh nghiệp nước ngoài mà là để họ không có cơ hội cạnh tranh với các công ty của nhà nước. Trong suốt 20 năm qua, các công ty quốc doanh quan liêu, kém hiệu quả đã có một số cải cách nhưng Bắc Kinh (Bejing) vẫn tiếp tục kiểm soát các cơ sở quốc doanh to lớn như Công ty Viễn Thông Trung Quốc. <br /><br />
<table width="300" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/012007/China-soe.jpg" width="300" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Công nhân làm việc tại xưởng may quốc doanh (Bejing, China) <br />Nguồn: Foreign Policy 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Chính phủ Trung Quốc kiên quyết bảo vệ các doanh nghiệp nhà nước khỏi sự cạnh tranh. Vào thập niên 1990 nhiều doanh nghiệp tư nhân đã cố gắng gỡ bỏ những rào cản cấm đoán này của nhà nước nhưng đã thất bại. Một số doanh nghiệp tư nhân đã bị đã gài bẫy khi đăng ký kinh doanh dưới danh nghĩa của doanh nghiệp nhà nước (vốn của tư nhân và do tư nhân quản lý), khi có tranh chấp về quyền sở hữu thì các cơ quan chính quyền đang thua lỗ tìm cách chiếm đoạt tất cả tài sản của họ. Nhiều công ty có triển vọng đã bị sụp đổ kiểu này. <br /><br />Ai cũng biết đến các doanh nghiệp tư nhân trong nước bị phân biệt đối xử. Một báo cáo xuất bản năm 2000 của Viện Khoa Học Xã Hội Trung Quốc đã kết luận rằng &#8220;Bởi vì những thành kiến sâu đậm và sai trái, các doanh nghiệp tư nhân đã có một vị chính trị thấp hơn thực tế và bị phân biệt đối xử trong nhiều chính sách và quy định. Luật pháp, chính sách và thị trường dành cho các doanh nghiệp tư nhân này không công bằng và mâu thuẫn, không nhất quán&#8221;. Các nhà đầu tư nước ngoài trục lợi nhiều nhất nhờ những rào cản quanh các doanh nghiệp tư nhân này. Một chỉ số cho thấy lợi nhuận to lớn các nhà đầu tư nước ngoài gặt hái được từ tăng trưởng kinh tế phi thường của Trung Quốc: năm 1992, số lợi tức các nhà đầu tư nước ngoài kiếm được ở Trung Quốc chỉ có 5,3 tỷ USD; ngày hôm nay là hơn 22 tỷ USD. (Số tiền này không nhất thiết phải chuyển ra khỏi Trung Quốc, mà thường được xử dụng để tái đầu tư).<br /><br /><br /><br /><br /><i>(Còn tiếp)</i><br /><br /><br />Copyright © 2006-2007 DCVOnline<br />
<hr align="left" width="50%" size="1">
<font class="content">(<b>*</b>) <a href="http://www.hvk.org/articles/0703/6.html" target="new"><i>Can India Overtake China?</i></a> - Yasheng Huang and Tarun Khanna, Foreign Policy, July-August 2003.<br />(<b>1</b>) Infosys Technology Ltd: công ty chuyên cung cấp và giải quyết các dịch vụ về công nghệ thông tin, thành lập năm 1981 và có địa bàn hoạt động khắp thế giới. Doanh thu là 2,8 tỷ USD, nhân viên khoảng 52.700, cở sở đầu não tại Bangalore, Ấn Độ.- Nguồn inforSys Technology Ltd. <br />(<b>2</b>) Sự phát triển tự nhiên (organic development): là một khái niệm mới trong phát triển kinh tế, theo đó mô tả sự tự tổ chức, thích nghi theo thời gian với sự năng động một cách hiệu quả của một hệ thống phức tạp, chúng ta có thể xem là một hệ thống &#8220;sống thực&#8221;. <br />(<b>3</b>) Fabian: chủ nghĩa xã hội Fabian là nhóm chủ trương cải cách từ từ, mục tiêu chính là giải quyết các căn bệnh xã hội tồn đọng do tư bản gây ra. Chủ nghĩa xã hội Fabian xuất phát từ Anh Quốc. <br />(<b>4</b>) Maharashtra là tiểu bang lớn hàng thứ 3 trong 28 tiểu bang và là tiểu bang có dân cư đông thứ hai tại Ấn Độ. Thủ phủ là Mumbai, thành phố lớn nhất của Ấn Độ.<br /></font>]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>Thị trường bất động sản Việt Nam sôi trào</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2006/12/th-trng-bt-dng-sn-vit-nam-soi.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2006:/quang-dieu//32.625</id>

    <published>2006-12-19T07:37:12Z</published>
    <updated>2008-02-03T07:59:00Z</updated>

    <summary>Thị trường bất động sản của Việt nam sôi sục tràn ra Karl D. John &amp;#8212; Quang Diệu lược dịch Lời người dich: Xây dưng và phát triển một quốc gia có nền tảng vững chắc phụ thuộc vào nhiều...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="Kinh Tế" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[<strong>Thị trường bất động sản của Việt nam sôi sục tràn ra<br /><br /></strong>
<div class="content2" align="justify"><strong>Karl D. John</strong> &#8212; <i>Quang Diệu</i> lược dịch<br /><br /></div>
<blockquote>
<div align="justify"><b>Lời người dich:</b> Xây dưng và phát triển một quốc gia có nền tảng vững chắc phụ thuộc vào nhiều yếu tố quan trọng: con người, chính trị, văn hóa, giáo dục, kinh tế... Các yếu tố này cân phải được phát triển đồng bộ. Dù thể chế chính trị của một quốc gia có mạnh với nền móng dân chủ vững chắc nhưng nếu giới lãnh đạo không biết lèo lái con thuyền kinh tế thì cũng không đem lại ấm no, sung túc và hạnh phúc đầy đủ cho người dân. Thí dụ: Ấn độ là một quốc gia có nền tảng dân chủ tốt ngay sau khi giành độc lập từ thực dân Anh nhưng trải qua nhiều thập niên 60, 70 giới lãnh đạo Ấn độ đã sai lầm trong nhiều chính sách kinh tế và đó là một trong các nguyên nhân chính làm cho người dân Ấn độ vẫn nghèo nàn thiếu thốn. Cho đến khoảng giữa thập niên 80, lãnh đạo Ấn độ đã cải cách các chính sach kinh tế và hòa nhập vào với thế giới Tây phương, nhất là Hoa Kỳ và ngày nay Ấn độ là một trong các con rồng cua Châu Á. (Đọc thêm: <a href="http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=1148" target="new">Milton Friedman và Á Châu</a>, <b>Milton Frieman</b>, Nguyễn Mạnh Phát <i>chuyển ngữ</i> ).<br /><br />Tuần này xin giới thiệu đến bạn đọc ngành bất động sản tại Việt nam qua sự ghi nhận của một nhà báo nước ngoài.</div></blockquote><br />
<div class="content2" align="justify"><br /><br /><b>HÀ NỘI</b> &#8212; Phải chăng nền kinh tế tăng trưởng dữ dội của Việt Nam đang thổi phồng cái bong bóng bất động sản tại Việt Nam? Một vài nhà phân tích tại Việt Nam đánh giá như thế dựa vào con số của những dự án xây cất mới đang mọc lên như nấm.<br /><br />Cuộc khủng hoảng tài chánh năm 1997-98 đã ảnh hưởng mạnh đến các quốc gia khác trong vùng như Thái Lan, Nam Dương và Mã Lai Á nhưng chỉ va nhẹ vào Việt Nam, là một quốc gia chỉ mới lộ diện sau hàng chục năm sống trong cô lập kinh tế. Tuy nhiên, ngày nay các nhà phát triển bất động sản đang nhanh chóng xây dựng những khu dân cư và thương mại mới mà các nhà phân tích cho rằng đã quá thừa. Và không có chỉ dấu chấm dứt các công trình xây dựng mới này.</div>]]>
        <![CDATA[Chuyển đổi từ nền kinh tế tập trung sang nền kinh tế thị trường cùng kỷ lục tăng trưởng kinh, giới trung lưu Việt Nam đang gia tăng nhu cầu đòi nhà ở và các cơ sở thương mại tốt hơn trước. Việt Nam tiếp tục phát triển kinh tế với mức tăng trưởng trung bình hằng năm là 6-7%. Nhu cầu đó đã làm tăng giá nhà đất tại Hà Nội và thành phố Hồ chí Minh khuyến khích các công ty xây dựng xây cất thêm nhiều.<br /><br />
<table width="250" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/122006/1leduan.jpg" width="250" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Cao ốc thương mại (1 Lê Duẩn, tp. HCM, 11/12/2006)<br />Nguồn: skyscrapercity.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Tuy nhiên, gần đây sự đầu tư bất động sản đã đẩy giá lên cao, vượt khỏi tầm với của đa số người dân Việt Nam. Theo đánh giá của tỷ lệ doanh thu bất động sản và đất, người Việt Nam thích đầu tư vào bất động sản hơn là để tiền ở ngân hàng với lãi xuất thấp hoặc ngay cả đầu tư ở thị trường chứng khoán ít kiểm soát. Các chuyên gia bất động sản tại địa phương ước đoán chỉ khoảng 5% dân số Việt Nam có khả năng mua bất động sản với giá cả thổi phồng bây giờ. <br /><br />Thí dụ, một mét vuông đất ở mặt phố tại trung tâm Hà Nội và thành phố Hồ chí Minh bây giờ bán được khoảng 5.000 USD, trong khi đó giá cả một mét vuông của căn phố có thể từ 300 đến 1.000 USD hoặc hơn nữa quá xa tầm với của người có thu nhập bình quân khoảng 1.500 đến 2.000 USD một năm. (<b>1</b>).<br /><br />Mặt khác, rất nhiều người đầu tư vào bất động sản bằng tiền vay mượn và đang hy vọng sau khi Việt Nam gia nhập WTO sẽ thu hút các nhà đầu tư nước ngoài lắm tiền nhảy vào thị trường (bất động sản) Việt Nam. Nhưng ngay cả so sánh với tiêu chuẩn giá cả thị trường bất động sản quốc tế thì giá cả Việt Nam vẫn cao tới trời và người ta cho rằng sẽ dẫn đến tình trạng sai lệch nghiêm trọng cho nền kinh tế, nói chung.<br /><br />Gần đây nhất trong một nghiên cứu của Mercer, cơ quan tư vấn về nhân sự của Hoa Kỳ cho thấy giá sinh hoạt của phố Hà Nội xếp hạng thứ 29 trong 144 thành phố trên thế giới, theo ngay sau Bá Linh (Berlin) và đắt hơn cả những thành phố lớn khác như Đài Bắc (Taipei), Quảng Châu (Guangzhou), Chicago và Cựu kim Sơn (San Francisco). Cái bong bóng bất động sản cũng có thể sẽ tác động mạnh vào khu vực kinh tế ngân hàng: hiện nay khoảng 18% tiền cho vay của ngân hàng đang kẹt ở những đầu tư liên quan đến bất động sản. Mới đây, khi thị trường bất động sản đang giảm tốc, các ngân hàng đã ngưng cho mượn tiền để đầu tư vào các bất động sản mới.<br /><br /><br /><b>Đổi mới nhanh</b><br /><br />Các chuyên gia về bất động sản tại Việt Nam cho rằng sự đổi mới nhanh quá phải chịu trácnh nhiệm phần nào (cho sự tuột dốc của thị trường - DCVOnline). Một sắc luật mới về đất đai thông qua năm 2004 đã củng cố các quyền sử dụng đất tư nhân. Sắc luật này, từng bước, nhằm bỏ đi chính sách tất cả đất đai đều do dân và nhà nước quản lý của cộng sản. Sắc luật này cũng nhằm tạo công bằng trong cạnh tranh, bảo đảm tất cả các công xưởng xí nghiệp, của tư bản nước ngoài hay thuộc nhà nước, đều được quyền thuê hoặc được phân phối đất của nhà nước theo giá thị trường chứ không theo giá do nhà nước quy định.<br /><br />
<table width="350" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/122006/GardenPlazaI.jpg" width="350" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Garden Plaza I <br />Nguồn: skyscrapercity.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Trong quá khứ, khoảng 70 đến 80% các vụ mua bán đất đai đều không có giấy tờ, điều đó có nghĩa là nhà nước thất thu thuế hay quản lý khu vực kinh tế này rất kém. Sắc luật mới này nhằm xử lý các vấn nạn đó bằng cách tiêu chuẩn hóa mọi vụ mua bán đất đai, với những rào cản pháp lý ngăn chận những mua bán không chính thức và nghiêm cấm không cho phép các công ty chia cắt đất đai ra những lô nhỏ đem bán.<br /><br />Những nhà phân tích bất động sản đổ lỗi cho việc ngăn cấm chia đất thành lô nhỏ là một lý do khiến xảy ra việc đầu cơ đất và những công trình xây dựng quy mô. Điều đó cũng đẩy các nhà xây cất nhỏ khỏi thị trường vì họ thiếu vốn mượn được của ngân hàng không đủ khả năng mua những lô đất lớn, mặc dù họ hiểu rõ ưa thích ở địa phương và đồng điệu với giới tiêu thụ thực.<br /><br />Có nhiều chỉ dấu cho rằng các nhà quy hoạch bất đông sản lớn đã phát triển quá yêu cầu của thị trường. Đến cuối năm 2005, độ mua bán đất đai giả đi 70% so với trước khi sắc luật đất đai có hiệu lực. Bây giờ quan chức và các nhà đầu tư đang lo về sự thị trường địa ốc sụp đổ vì mức thiếu hoạt động mua bán và xây dựng.<br /><br /><i>&#8220;Giá đất đai cao hơn trị giá thật sự cộng thêm yếu tố tâm lý và thay đổi về luật địa ốc là những lý do chính cho sự suy giảm thị trường nhà đất,&#8221;</i> theo Lê Đình Thắng, Trưởng khoa Kinh doanh bất động sản Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội. Ông cũng cho biết thêm, những đồn thổi về một loại thuế mới cho chủ nhân bất động sản đã khiến người đầu cơ ngán không nhảy vào thị trường đã xây cất .<br /><br />Theo ông Đăng Hùng Võ, thứ trưởng bộ Tài nguyên và Môi trường:<i> &#8220;Giảm giá đất đai xuống đến mức đại chúng đủ sức mua có thể giúp cho thị trường bất động sản sinh động trở lại. Chúng ta không thể để giá đất cao mãi như thế vì như thế đa số người dân và sự phát triển kinh tế sẽ phải chịu thiệt thòi. "</i><br /><br />Tuy nhiên, nói dễ hơn làm. Bây giờ đổi mới thị trường được đưa ra rồi, và nếu chính phủ lại can thiệp trực tiếp vào thị trường bất động sản thì chẳng khác gì gởi tín hiệu gây hoang mang cho giới đầu tư ngước ngoài. Thay vào đó, nhà nước nên soạn ra những chính sách hạn chế việc đầu cơ nhà đất và tạo cơ hội để thị trường điều chỉnh lại giá cả bằng cách chấp nhận để một số nhà xây dựng công trình phải phá sản vì đã có những quyết định thương nghiệp sai lầm.<br /><br />Phạm Sỹ Liêm, Phó Chủ tịch Tổng hội xây dựng Việt Nam, đề nghị,<i> &#8220;Khi người mua không còn muốn mua bất động sản thì giảm giá là điều cần thiết. Những người đang ôm bất động sản nên nhận biết điều này để bán tháo đi, họ sẽ phải chấp nhận thấp hơn giá họ muốn để cứu vãn phần nào cuộc đầu tư xấu.&#8221;<br /></i><br /><br /><b>Đầu tư nước ngoài đến cứu?</b> <br /><br />Nhà nước Việt Nam nhận thức sắc bén tầm quan trọng của khu vực kinh tế địa ốc trong việc bảo toàn mức phát triển nền kinh tế và bây giờ đang khuyến khích các nhà đầu tư ngoại quốc hợp tác với các công ty Việt Nam để nâng đỡ khu vực kinh tế này.<br /><br />
<table width="250" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/122006/CaoocMyPhat.jpg" width="250" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Cao ốc Mỹ Phát <br />Nguồn: skyscrapercity.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Trong lúc các ngân hàng Việt Nam đang tuột dốc thì các nhà quản lý quỹ tài chánh ngoại quốc trên đà phát triển. VinaCapital giao dịch tại sàn chứng khoán Luân Đôn (London Stock Exchange) mới đây đã tăng trị giá quỹ Vietnam Opportunity Fund lên đến 171 triệu USD. Quỹ Vinaland Funds là quỹ thành đạt nhất năm ngoái. Cả hai quỹ tài chánh này tài trợ cho các công trình xây dựng nhà ở, văn phòng, khách sạn và trung tâm thương mại tại Hà Nội, thành phố Hồ chí Mình và một số tỉnh miền trung Việt Nam.<br /><br />Điểm ngắm của VinaCapital là các công ty nước ngoài đang chuẩn bị xây dựng hoạt động tại Việt Nam sau khi VN đã gia nhập WTO trong năm nay và khu vực du lịch. Tuy thế, nỗi ám ảnh về cuộc khủng hoảng tài chánh năm 1997 trong vùng vẫn còn đó. Theo các nhà phân tích tài chánh, gần đây nhất, sự đổ bể của các vụ tham nhũng hạng nặng trong chính phủ ở các dự án xây dựng hạ tầng cơ sở làm nhà đầu tư nước ngoài lạnh chân.<br /><br />Nhà nước Việt Nam vội làm lắng dịu những quan tâm đó. Thí dụ, bộ Xây dựng mới đây vừa bảo trợ cho thành lập một tổ chức tên là Vietnam Real Estate Association (VREA, Hội Địa ốc Việt Nam) để hướng dẫn về thị trường và giữ liên hệ với những người có khả năng là nhà đầu tư nước ngoài.<br /><br />Cả nhà nước và Hội VREA gần đây đã cố gắng gởi cho người nước ngoài những tín hiệu tích cực. VREA đã cẩn thận học hỏi các phương cách phát triển bất động sản của Trung Quốc và mặc dù VREA đã sao y bản chánh một số đề án của Trung Quốc nhưng cuối cùng thì họ đi đến kết luận mô hình môi giới địa ốc cho Việt Nam phải là mô hình Mỹ, không phải Trung Quốc.<br /><br />Hơn nữa, nhiều đại biểu Quốc hội trong khóa hiện nay đã tập trung làm sáng tỏ những đinh nghĩa của nghành kinh doanh địa ốc, các loại giao dịch và các thể loại của nghành địa ốc. Đại biểu quốc hội cũng đòi hỏi những mua bán trong quần chúng, kể cả cơ quan nhà nước, quân đội, công an đều phải nằm trong khuôn khổ luật pháp hầu bảo đảm được tính minh bạch.<br /><br />Tháng qua, Quốc hội đã thông qua bộ luật về Kinh doanh Địa Ốc, nhằm đưa rap những quy chế hợp lệ về giao dịch và phát triển của ngành bất động sản. Bộ luật mới này tạo cơ hội cho người nước ngoài và Việt kiều tham gia vào thi trường địa ốc, cho phép họ cung cấp các dịch vụ liên quan đến ngành địa ốc trong phạm vi rộng lớn bao gồm dịch vụ môi giới, định giá, mua bán, tư vấn, đấu giá, quảng cáo và quản lý.<br /><br />
<table width="250" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/122006/maixuanthuong.jpg" width="250" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Dân khiếu kiện nhà đất (Vườn hoa Mai Xuân Thưởng, Hà Nội)<br />Nguồn: lmvntd.org 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Bộ luật mới này lần đầu tiên đưa vào khái niệm &#8220;sàn giao dịch địa ốc&#8221;, là nơi tất cả các giao dịch về địa ốc xảy ra. Tư nhân hay các tổ chức có thể thiết lập các văn phòng giao dich địa ốc, sự thiết lập và hoạt động các giao dịch địa ốc này phải tuân theo các quy đinh của luật pháp.Trong khi đó tuy các nhà đầu tư nước ngoài chưa được mua bán những cơ sở sẵn có nhưng được phép đầu tư để xây dựng nhà mới hoặc sửa sang lại.<br /><br />Một số nhà phân tách bất động sản tại Việt Nam tin rằng bộ luật mới sẽ siết chặt khung pháp lý đủ để tránh khỏi tình trạng thị trường bị hỗn lọan trong mấy năm gần đây.<br /><br />Theo Chu Văn Chung, Vụ trưởng Pháp chế Bộ Xây dựng, <i>&#8220;Một bộ luật cho ngành địa ốc là điều cần thiết để xử lý nhiều vấn nạn trong thị trường như là giao dịch trái phép, đầu cơ, sự đình trệ và giúp cho thị trường được lành mạnh hơn. Bộ luật giúp thi trường có tính hợp pháp và tiện ích hơn cho tư nhân và các tổ chức khi quản lý các giao dịch về địa ốc&#8221;.</i><br /><br />Tuy nhiên, những điều chỉnh pháp lý này có đủ để thu hút các nhà đầu tư nước ngoài đến cứu nguy cho khu vực kinh tế bất động sản tại Việt Nam ra khỏi tinh trạng lạm phát giá cả hiện nay hay không vẫn còn là nghi vấn.<br /><br /><i>Karl D John là Tổng giám đốc của The TCK Group (www.tckgroup.org) công ty tư vấn đầu tư tại Việt Nam. Ông Karl D. John đã làm việc tại Việt Nam hơn 10 năm.</i><br /><br />Copyright © 2006 DCVOnline<br /><br />
<hr align="left" width="50%" size="1">
<font class="content">(<b>1</b>): Mức lợi tức bình quân mỗi đầu người tại Việt Nam tính theo sức mua (PPP, purchasing power parity). Nếu tính theo bình quân đầu người trên tổng sản lượng thật của Việt Nam (real GDP) thì khoảng 600 USD/năm.<br /><br /><b>Nguồn:</b> &#8212; <a href="http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/HG27Ae01.html" target="new"><i>Vietnam's property market boils over</i></a>, Karl D. John, Asiatimes Online.<br /></font>]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>Việt Nam cất cánh bay nhanh</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2006/12/vit-nam-ct-canh-bay-nhanh.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2006:/quang-dieu//32.626</id>

    <published>2006-12-13T07:38:35Z</published>
    <updated>2008-02-03T07:57:38Z</updated>

    <summary>IT Việt nam vượt lên với vận tốc caoDavid Fullbrook &amp;#8212; Quang Diệu lược dịch Với nguồn đầu tư mới của nước ngoài đang đổ vào và hơn 600 công ty phần mềm sẵn có, khu vực công nghệ thông...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="Kinh Tế" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
        <category term="World News" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[IT Việt nam vượt lên với vận tốc cao<br /><br /><b>David Fullbrook</b> &#8212; <i>Quang Diệu lược dịch</i> <br /><br /><br />Với nguồn đầu tư mới của nước ngoài đang đổ vào và hơn 600 công ty phần mềm sẵn có, khu vực công nghệ thông tin của Việt Nam đang phát triển tốt dưới bất kỳ tiêu chuẩn nào. Những đầu tư lớn của các công ty đa quốc gia như Intel và Canon gần đây nhất đưa có thể đưa Việt Nam thành khu công nghệ thông tin rẻ nhất, cạnh tranh với các quốc gia khác như Thailand và Philippines, trong vùng.<br /><br />Chỉ sau 9 tháng sau khi công bố dự án đầu tư trị giá 300 triệu xây xưởng lắp ráp và kiểm tra microchips tại Tp. HCM, anh khổng lồ Intel lại báo tin tăng mức đầu tư lên 1 tỉ USD vào tháng 11 vừa qua. Trong khi đó công ty Canon dùng 1 tỷ USD xây xưởng làm máy in tại Hà Nội, cùng lúc các hãng Acatel của Pháp, Fujitsu của Nhật và Siemens của Đức đang gia tăng dán các nhãn &#8220;Làm tại Việt Nam&#8221; (Made in Vietnam) trên sản phẩm của họ.<br /><br />Intel đến nơi nào thì công nghệ thông tin thường nối gót theo sau, theo Dieter Ernst, một nhà nghiên cứu của Hawaii&#8217;s EAST-WEST Center: &#8220;Khi Intel đến có nghĩa là các nguồn của cung cấp vật liệu sẽ đi theo&#8221; - đó là những công ty quốc tế phải cùng đi với Intel, giới kỹ nghệ ghi nhận những phát triển này và có nhiều khả năng sẽ còn những công ty khác nối gót&#8221;.]]>
        <![CDATA[Ngoài những công ty cung cấp các mắt hàng gia dụng như NEC, TDK và Dịch vụ Kelly đến những công ty chuyên nghành mà ít người biết đến như Daewon Semiconductor Packaging, Dainippon Screen Manufacturing, Munters, và STATS ChipPAC, Intel ưu tiên chọn nguồn cung cấp nội địa là cơ hội phát triển cho hàng tá, nếu không nói hàng trăm cơ xưởng công nghệ mới, của Việt Nam. Mức tăng trưởng của các xưởng cung ứng vật liệu đó gây tác động dây chuyền giúp cho Việt Nam hấp dẫn hơn với các công ty tầm cỡ thế giới trong ngành công nghệ thông tin.<br /><br />Việt Nam, mới thật sự mở cửa với các công ty sản xuất bằng đầu tư nước ngoài từ năm 2000 sau những đổi mới sai lầm của những năm đầu thập niên 1990, đã dành được hợp đồng của Intel từ các quốc gia trong vùng có ưu thế hơn trong nghành công nghệ thông tin kể cả Thailand, Malaysia and the Philippines.<br /><br />
<table width="120" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/122006/centrino_vn.jpg" width="120" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Intel tại Việt Nam: Công nghệ Di động<br />Nguồn: sg.yimg.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>&#8220;Sau cuộc điều nghiên kỹ càng, Intel đã chọn một địa điểm tại Khu Công nghệ cao Sài Gòn (Saigon High Tech Park) vì hạ tầng cơ sở tốt của cấu trúc, vì sẵn có một đội ngũ công nhân và cũng vì mức yêu chuộng ngành công nghệ thông tin, chứng cớ là độ phát triển nhanh chóng của công nghệ này tại Việt Nam&#8221; theo Rick Howarth Tổng Giám đốc Intel Việt Nam, tại Tp. Hồ chí Minh.<br /><br />Các cơ sở hạ tầng liên hệ với công nghệ thông tin và thành quả giáo dục đào tạo đạt đươc trong ngành này tại Việt Nam đang nhanh chóng theo kịp với Thái Lan, và có thể sẽ vượt qua Phi Luật Tân. Malaysia là nước dẫn đầu với hạ tầng cơ sở to lớn hơn, với cơ sở sản xuất đã có từ lâu cỡ Intel, Microsoft và Seagate cùng với lực lượng công nhân viên thạo Anh ngữ lớn hơn. Nhưng Mã Lai Á hoàn toàn thất bại không đào tạo được 1 thế hệ mới &#8220;các nhà kinh doanh kỹ thuật - technopreneurs&#8221; như viễn ảnh chính phủ vạch ra khi thành lập Siêu Hành Lang cho Truyền thông đa diện vào năm 1996 (Multimedia Super Corridor ).<br /><br />Dù ngành công nghê thông tin đang nổi như một khu cạnh tranh sửng sỏ trong vùng Đông Nam Á, Việt Nam vẫn rất lu mờ trước Trung Quốc, với một thị trường khổng lồ, một khối lượng vĩ đại nguồn cung cấp vật liệu và một cơ sở nghiên cứu vững vàng. Tuy thế, với các nhà đầu tư lớn của Nhật Bản và Đài Loan, tối thiểu thì Việt Nam vẫn tự do trong đầu tư hơn, không vướng mắc những hệ luỵ văn hóa và chính trị kèm theo như khi đầu tư vào Trung Quốc. Hơn nữa, theo nguồn tin của giới thông thạo kỹ nghệ thông tin, Việt Nam có khối dân số trẻ hơn, ham học hơn đám chuyên gia công nghệ thông tin ở Trung Quốc và làm ăn ở Hà Nội ít gặp phức tạp, ít quan liêu hơn ở Bắc Kinh.<br /><br />Và tất nhiên, các hãng xưởng công nghệ thông tin chạy đến Việt Nam cũng vì mức lương rẻ mạt. Theo thống kê của Chương trình Phát triển Liên hiệp quốc: một lập trình viên (programmer) Việt Nam kinh nghiệm kiếm được trung bình khoảng 7.200 USD một năm so với 8.900 USD tại Trung Quốc.<br /><br /><br /><b>Phần thưởng cho óc sáng tạo</b><br /><br />Theo nguồn khảo sát của international Financial Corp. công ty Việt Nam chịu trả giá cao cho sự sáng tạo, chi dùng khoảng 1,42% của tổng số tiền bán được cho khâu nghiên cứu và phát triển, trong khi nghành công nghệ thông tin của Thailand chỉ dùng 0,15% và trung bình cho toàn vùng Đông Nam Á là 1,24%. Trong khi ấy, cũng theo nguồn khảo sát trên, các công ty của Việt Nam phải đợi khoảng 17,57 ngày trước khi có nguồn điện, cơ sở tại Thailand mất khoảng 23,64 ngày. Nối điện thoại, tại Việt Nam, chỉ mất khoảng 8,83 ngày so với 9,32 ngày trung binh cho toàn vùng và 15,52 ngày tại Thái Lan. <br /><br />
<table width="150" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/122006/internet-phone.jpg" width="150" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">E-Mail, Internet qua điện thoại di động<br />Nguồn: imohdfairuz.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Việt Nam đang kỹ thuật hoá nền kinh tế một cách nhanh chóng, một số vùng của Việt Nam vào luồng nhanh hơn cả các quốc gia láng giềng như Thái Lan. Theo thông tin của Việt Nam Internet Network Information Center, có khoảng 13,7 triệu người Việt Nam tức khoảng 16,5% dân số xử dụng internet; trong số đó thì khoảng 3,8 triệu là khách đăng ký xử dụng internet hàng tháng. Những con số thống kê đó đã vụt lên so với 8,1 triệu người dùng hồi tháng 9, 2005. Để so sánh, theo Trung tâm Kỹ thuật Điên tử và Điện toán Quốc Gia của Thái lan, có khoảng 7,08 triệu người xử dụng internet, tức khoảng 8,75% dân số trong tháng 11, 2005.<br /><br />Mức kết nối Internet toàn cầu của Thái lan là 9,904 megabits/giây trong tháng 11 năm 2006 so với 1,010 megabits/giây vào tháng 12 năm 2002, phản ảnh sự tầm cỡ của nền kinh tế Thái lan. Tuy nhiên, mức truy cập internet toàn cầu của Việt Nam cũng đang tăng trưởng nhanh như của Thái lan, hầu như đã vượt mức mức 6.000 megabits/giây so với 5.795 megabits/giây hồi tháng 9 và 3.505 megabits/giây vào tháng 12, 2005. Có đường truyền bằng băng rộng lớn hơn sẽ giúp tăng tốc truy cập Internet, một nhân tố quan trọng để phát triển dịch vụ về nhu liệu cùng các đáp án trực tuyến và outsourcing.<br /><br />Giáo dục cũng là một nhân tố quan trọng khác. Có khoảng 40% học sinh Thailand tiếp tục theo học các bậc hậu trung hoc so với khoảng 10% của Việt Nam. Tuy nhiên, người ta nghĩ học sinh trung học Việt Nam có khả năng toán cao hơn, đây là lợi thế khi vào nghành công nghệ thông tin.<br /><br />&#8220;Dường như có vài chuyện làm tại Việt Nam lại tốt hơn. Quản lý công ty cho tôi biết họ được kinh nghiệm tốt - nhân viên dễ đào tạo, hăng say làm việc, họ có thể làm việc ngoài công việc thường ngày và tìm ra đáp án. Tôi được nghe như thế tại Việt Nam nhiều hơn tại các quốc gia khác&#8221;, theo Ernst.<br /><br />Một tỷ USD đầu tư của Intel vào Việt Nam sẽ giúp những người làm chính sách của Việt Nam đang chủ trương nhà nước nuôi dưỡng khu công nghệ thông tin. Và nhiều chuyên gia nước ngoài cho rằng Hà Nội ngày mỗi tin rằng Internet và công nghệ Truyền thông là nền tảng phát triển nền kinh tế toàn diện của quốc gia.<br /><br />Theo David Dapice, một chuyên gia về phát triển kinh tế tại Đại học Tuffs của Hoa Kỳ, là người đang nghiên cứu và cố vấn cho các cải cách kinh tế tại Việt Nam, &#8220;Không còn hoài nghi Việt Nam đã thấy được sự quan trọng của công nghệ thông tin. Như điện lực trong kế hoạch hiện đại hóa Nga của Lenin, Internet là một phần của việc hiện đại hóa Việt Nam.&#8221;<br /><br />Phát huy công nghệ điện thoại có Internet là một cách để giải quyết mức thiếu đường truyền điện thoại trên đất liền. Kết quả là Việt Nam đang có 6 công ty điện thoại di động cạnh tranh nhau để giành khách, và một số đã chuẩn bị tung ra thị trường mạng thế hệ thứ 3 dùng cung cấp Internet không dây với băng rộng. Cứ mỗi hai năm, số khách hàng đăng ký xử dụng điện thoại di động tại Việt Nam gia tăng gấp đôi, và trong tháng 7, 2006 có khoảng 18,5% dân số có 1 điện thoại di động.<br /><br />
<table width="350" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/122006/wmiax.gif" width="350" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">WiMAX (Worldwide interoperability for Microwave Access) có đường truyền cao tốc và tầm hoạt động vài kí lô mét thay vì chỉ ngắn hơn chục thước như kỹ thuật Wi-Fi<br />Nguồn: realnewyorkersknow.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Với sự hỗ trợ của Intel, Việt Nam đã có những dự án xử dụng kỹ thuật cao cấp của WiMAX (Worldwide interoperability for Microwave Access) có đường truyền cao tốc và tầm hoạt động vài kí lô mét thay vì chỉ vài thước như kỹ thuật Wi-Fi. Sản phẩm thương mại WiMAX mới chỉ có, và giới hạn, trong thị trường tại các quốc gia đã phát triển. Chứng minh được tiềm năng WiMAX tại thị trường Việt Nam sẽ đem lợi nhuận về cho công ty Intel qua việc thôi thúc nhu cầu dùng chíp WiMAX của Intel chíp tại một số quốc gia đang phát triển khác không đủ đường dây điện truyền điện thoại và đường truy cập internet.<br /><br />Những dự án WiMAX của Việt Nam sẽ đưa Internet về nông thôn bằng các đài viễn thông. Qua những dự án này nhà nước Việt Nam hy vong sẽ đem đến nhiều dịch vụ cho người dân như giáo dục về sức khỏe và cố vấn canh tác trồng trọt, hiệu quả hơn. Trong tương lai, một dự án khả thi và không tốn kém là nhà nước có thể giao cho dân quê một số trách nhiệm hành chánh thay vì để họ cứ phải bỏ làng ra tỉnh tìm việc nuôi thân.<br /><br />Những dự án nhiều tham vọng như trên chứng tỏ rằng một số viên chức nhà nước - ít nhất là ở vài bộ - ngày càng nghĩ nhiều đến việc ứng dụng công nghệ thông tin thành vũ khí xóa đói giảm nghèo và tạo công ăn việc làm trong kỹ nghệ trí tuệ hơn là nững việc làm có thu nhập thấp trong các kỹ nghệ sản xuất. &#8220;Có sự quan tâm về vấn đề phát triển đến các vùng nghèo và thiếu thốn nhất tại Việt Nam, &#8221; Dapice, một chuyên gia phát triển kinh tế, nói.<br /><br />Và đó là điều có thể cho rằng khi Việt Nam bỗng nhiên có lợi thế hơn cả các quốc gia láng giềng đã có nền kinh tế ổn định. Thí dụ, hệ thống hành chánh quan liêu lâu đời và chậm chạp của Thái lan là rào cản cho sự trở minh và cải cách kinh tế vì đổi mới là đe dọa đến tư lợi và quyền hạn của bè phái chính tri. Malaysia và Philippines, tương tự, cũng hứng chịu chịu hệ quả của bãi lầy quan liêu.<br /><br />Theo một số chuyên gia kinh tế, chế độ chuyên quyền thô thiển với cơ cấu cứng nhắc của Việt Nam chắc chắn không phải là mẫu mực của hiệu năng. Nhưng mặc dù thế và với nạn của tham nhũng ngày mỗi lớn, nhà nước cộng sản Việt Nam cố gắng ban hành các chính sách rõ ràng hơn và áp dụng chúng một cách quyết tâm hơn kiểu dân chủ &#8220;nổ đùng&#8221; của Thailand và Philippines. &#8220;So với Thái lan thì tiến trình đi đến quyết định chính trị của Việt Nam nhanh hơn một khi họ đã đạt đến một vị trí nào đó về một chính sách,&#8221; Ernst nói.<br /><br />Không đếm xỉa đến khu công nghệ thông tin đã có cơ sở của Thailand, Philippines, và các quốc gia khác trong vùng nữa vì sự mức phát triển và độ hấp dẫn của công nghệ thông tin Việt Nam là sự vội vã. Nhưng chú tâm của Việt Nam vào khu công nghệ này đang xoáy mòn vị trí dẫn đầu của các quốc gia khác. Nếu quyết đinh mới nhất của Intel là một chỉ dấu của thời đại thì Việt Nam sẽ là nơi thu hút đầu tư vào nghành liên quan đến công nghệ thông tin mà trước kia nơi đến là các quốc gia khác trong vùng.<br /><br /><br />Copyright © 2006 DCVOnline<br /><br />
<hr align="left" width="50%" size="1">
<font class="content"><b>Nguồn:</b> <a href="http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/HK29Ae01.html" target="new">Vietnam's high-speed IT rise</a>, David Fullbrook, Asia Times Online, 29/11/2006.<br /></font>]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>Bush trúng món hời mới với Việt Nam</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2006/11/bush-trung-mon-hi-mi-vi-vit-na.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2006:/quang-dieu//32.627</id>

    <published>2006-11-19T07:39:56Z</published>
    <updated>2008-02-03T07:52:24Z</updated>

    <summary>Shawn W. Crispin &amp;#8212; Quang Diệu lược dịch Shawn W. Crispin Nguồn/Ảnh: bbc.co.uk/AP Khi Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush đến Việt nam vào ngày thứ sáu để dự hội nghị thượng đỉnh của các quốc gia trong khu...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="Chính Trị - Xã Hội" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[<strong>Shawn W. Crispin</strong> &#8212; <i>Quang Diệu lược dịch</i><br /><br />
<table width="150" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112006/ShawnCrispin.jpg" width="150" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Shawn W. Crispin <br />Nguồn/Ảnh: bbc.co.uk/AP 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>
<p>Khi Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush đến Việt nam vào ngày thứ sáu để dự hội nghị thượng đỉnh của các quốc gia trong khu vực Châu Á -Thái Bình Dương (<b>1</b>), ông ta sẽ tìm cách đánh bóng uy tín trong chính sách đối ngoại của mình sau khi đã thất bại thảm hại trong cuộc tranh ghế tại quốc hội, một sự kiện được xem như một cuộc trưng cầu dân ý không lạc quan cho chính quyền Bush vì cuộc xâm lăng Iraq.<br /><br />Bất cứ kỳ vọng nào trong chính sách đối ngoại mà Bush có thể đạt được tại Việt nam la` điều đáng hoài nghi không khác những tuyên bố thắng lợi cho nền dân chủ tại Trung Đông.<br /><br />Là kẻ thù trong chiến tranh và bây giờ là đối tác kinh tế của Hoa Kỳ, nhà cầm quyền Cộng sản của Việt nam sẽ trải thảm đỏ đón chào Bush. Với sự ủng hộ của Hoa Kỳ, Việt nam sẽ tham gia tổ chức WTO, một sự kiện rất quan trọng đối với Việt nam sau 20 năm chuyển tiếp từ nền kinh tế chỉ huy sang nền kinh tế thị trường.<br /><br />Tuy Hạ Viện Hoa Kỳ đã bác bỏ hiệp ước bình thường hóa mậu dịch song phương vĩnh viễn cho Việt nam vào hôm thứ ba vừa qua, để làm vui lòng chủ nhà tiếp đón Việt nam, Bush sẽ cố gắng loan báo rằng quan hệ thân hữu Hoa kỳ-Việt Nam là một trong các chính sách đối ngoại thành công của chính quyền Bush.</p>]]>
        <![CDATA[Trước đó, chính quyền Bush đã xác định rằng thắt chặt quan hệ kinh tế sẽ giúp cải thiện hồ sơ nhân quyền của chế độ Cộng sản Việt nam. Tháng Năm, 2005 Hoa Kỳ và Việt nam đã đi đến thỏa thuận rằng Hà Nội sẽ nới rộng về tự do tôn giáo và Hoa Kỳ sẽ cho Việt nam quyền mậu dịch song phương và sẽ ủng hộ để Việt Nam gia nhập WTO. Đàm phán cho các trường hợp và vấn đề đặc biệt đã bị tồn đọng cho đến năm nay, và còn ít nhất hai trong nhiều &#8220;người tù đáng quan tâm&#8221; Hoa Thịnh Đốn yêu cầu chính quyền Việt nam trả tự do vẫn đang bị giam giữ.<br /><br />Tuy nhiên, bộ ngoại giao Hoa Kỳ đã lấy tên Việt nam ra khỏi danh sách &#8220;các nước cần được quan tâm đặc biệt&#8221; vì đàn áp tự do tín ngưỡng - điều luôn đi chung với bình thường hóa mậu dich song phương và làm cho Hà Nội nhức đầu, ngượng ngịu.<br /><br />Chính phủ Hoa Kỳ đã nhượng bộ dành Hà Nội dù mới đây, vào ngày 6 tháng 11, Ủy ban bảo vệ quyền Tự do Tôn giáo Thế giới của Hoa kỳ đã lên tiếng mạnh mẽ thúc đẩy bà Condoleezza Rice, bộ trưởng bộ ngoại giao của Hoa Kỳ, tiếp tục trừng phạt Việt nam vì &#8220;người tù vì tự do tôn giáo vẫn còn tại Việt nam, chỉ một số rất nhỏ các nhà thờ được phép họat động lại và họ bị ép buộc phải từ bỏ niềm tin vào tín ngưỡng từ năm 2001&#8221;.<br /><br /><b>Sự mặc cả mới</b><br /><br />
<table width="203" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112006/vietnamgarment.jpg" width="203" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="ghichu">Xuất khẩu hàng may mặc của Châu Á chiếm ½ trong số tổng số mậu dịch của toàn cầu - Ảnh/Nguồn: BBC 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Quyết định trên, như người ta thấy, là một phần của cuộc mặc cả <i>Bánh Ít đi Bánh Quy lại</i> ở hậu trường để chính quyền Việt nam dẹp bỏ cái nghị định 31/CP, nghị định hành chánh cho phép cầm tù người dân vô thời hạn mà không cần xét xử. <br /><br />Hà Nội ban hành nghị quyết này vào năm 1997 để bịt miệng những người bất đồng chính kiến mà không cần phải xét xử phức tạp tại tòa án đê thu hút phê phán nặng nề của báo chí thế giới. Một viên chức ngoại giao Hoa Kỳ, Michael Orona, đã cho AFP biết Việt nam đã đồng ý huỷ bỏ nghị định này dù đến nay Hà Nội vẫn chưa chính thức tuyên bố.<br /><br />Và cũng không phải là sự ngẫu nhiên mà Intel quyết định tăng số ngân khoản đầu tư vào Việt nam từ $300 triệu lên 1 tỷ $US trong cùng ngày Việt nam gán tội &#8220;khủng bố&#8221; với bản án tượng trưng và trục xuất 3 công dân Mỹ gốc Việt khỏi Việt Nam. Bà Nguyễn Thương Cúc là một công dân Hoa Kỳ gốc Việt đã bị giam giữ hơn một năm không được xét xử được trả tự do ngay sau khi Hà Nội tuyên bố vì lý do nhân đạo, liên quan đến sức khỏe của bà Cúc, dù chưa hết hạn 15 tháng tù.<br /><br />
<p>Để cho thấy rằng Việt nam bây giờ có những dấu hiệu đổi mới, tháng 9 vừa qua, chính quyền đã phóng thích hơn 5.300 người tù, và thả thêm 1.000 người trong tháng 10 vì hạnh kiểm tốt. Cũng trong tháng 9, đảng Cộng sản cổ xuý bình quyền nam nữ và tạo nhiều cơ hội thăng tiến cho phụ nữ tại công xưởng. <br /><br />Một tờ báo địa phương mới đây cũng loan tin đảng Cộng sản đã cứu xét một nghị định cho phép thay đổi giới tính, điều mà trước kia là đi ngược lại với chính sách của Đảng về các khuynh hướng tình dục xem là lầm lạc kể cả đồng tính luyến ái.<br /><br /></p>
<table width="200" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112006/vnapec.jpg" width="200" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="ghichu">Hội nghị thượng đỉnh APEC tổ chức tại Hà nội đánh dấu sự hòa nhập của Việt Nam vào thế giới - Ảnh/Nguồn: AP 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>Bush sẽ cố gắng loan tin những phát triển có chọn lựa này là bằng chứng hùng hồn cho chính sách &#8220;củ cà-rốt và cây gậy&#8221; của chính quyền Bush đang mở rộng kinh tế và sinh hoat chính trị tại Việt nam. Nhưng sự thật thì tất cả những gì nhà nướcViệt nam vừa nhượng bộ có thể chỉ là lớm sơn bên ngoài để chào đón APEC mà thôi! Khi lãnh đạo nước ngoài rời Việt Nam, và các hợp đồng mậu dịch đã ký kết xong thì chinh quyền Việt nam sẽ trở lại lối cũ, tiếp tục đàn áp, một số những người vận động dân chủ Viêt nam lo ngại như thế.<br /><br /><br /><b>Sự dũng đảm của phong trào dân chủ</b><br /><br />Hàng ngàn các nhà vận đông dân chủ tại Việt nam được biết đến như khối 8406, đã dũng cảm hoạt động cùng thời điểm mà Hoa Kỳ gây nhiều áp lực cho chính phủ Việt nam cởi mở hơn về chinh trị. Vào tháng 8/2006, nhóm 8406 đã đưa ra bản tuyên ngôn gồm 4 giai đoạn trong tiến trình dân chủ hóa đất nước, gồm những yêu cầu trả lại quyền tự quyết cho công dân Việt Nam, hình thành thêm nhiều đảng phái chính trị, với một hiến pháp mới và tổ chức bầu cử đại biểu quốc hội dân chủ. <br /><br />Nhà cầm quyền Việt nam đã đàn áp, bắt bớ, truy bức dữ dội các thành viên của nhóm này và đã có ít nhất hai trường hợp bị giam giữ mà không đuợc xét xử. Mặc dù thế, thành viên của khối 8406 đã công khai công bố tên họ địa chỉ của mình để vận động cho nền dân chủ của Việt nam trong thời gian hội nghị APEC đang diễn ra tại Hà Nôi. Nhà cầm quyền Cộng sản đã phản ứng một cách thô bạo bằng cách dựng lên các bảng cấm chung quanh nhà của các người bất đồng chính kiến: <i>&#8220;Cấm người nước ngoài&#8221;, &#8220;Cấm chụp hình&#8221;, &#8220;Khu vực Cấm&#8221;, &#8220;Cấm vượt qua&#8221;</i>. Lực lượng an ninh các khu vực công cộng loan báo đã phá sóng điện thọai di động tại khu vực thành phố Hà Nội để ngăn chặn sự liên lạc giữa người bất đồng chính kiến và các nhà báo. Nhà hoạt động cho người lao động, Lê thị Công Nhân, là phát ngôn viên của Đảng Thăng Tiến, đã bị công an cấm không được rời khỏi tư gia của mình, không được gặp người ngoại quốc hoặc tụ tập hơn 2 người tại tư gia trong suốt thời gian APEC diễn biến tại Hà Nội. Từ 4 tháng 11, cựu tù nhân chính trị Phạm Hồng Sơn đã hai lần bị một nhóm người đeo mặt nạ tấn công và xông vào đánh té xuống đường. Một nhóm xuống đường, tại công viên Mai Xuân Thưởng gần trung tâm thành phố Hà Nội, chống chính phủ tham nhũng hôm thứ Năm tuần trước đã bị chính quyền dẹp tan. Và Việt Tân, một phong trào hoạt động dân chủ bí mật đã phát tán một tuyên bố cho rằng APEC là thời điểm cho các lãnh đạo thế giới và giới truyền thông nói chuyện với nhân dân Việt Nam chứ không phải chỉ với chế độ độc tài.<br /><br />Tất cả các dấu hiệu và sự phát huy tiếng nói dân chủ sẽ không được nhắc đến trong suốt thời gian Bush tham dự APEC tại Hà Nội. Bởi vì với chính quyền Bush, Việt nam là khởi điểm của buôn bán giao thương và đồng minh chiến lược hơn là cuộc vận động cổ xuý dân chủ. Việt nam là quốc gia có nền kinh tế tăng trưởng nhanh hàng thứ hai và sẽ nhanh chóng trở thành điểm đến cho các nhà đầu tư Tây phương và Nhật bản để chận hướng đô la trôi về Trung Quốc. Sau nhiều thập niên của nền kinh tế đóng cửa, Việt nam bây giờ như một cánh đồng bao la đầy cơ hội đầu tư cho các công ty Hoa Kỳ, kể cả của nghành công nghệ thông tin chủ yếu, Viêt nam là bản doanh của hơn 600 công ty chuyên về phần mềm.<br /><br />Bush cũng rất mong mỏi tranh thủ được Việt nam để cân bằng cán cân quân sự với Trung quốc tại khu vực. Tháng 7 vừa qua một viên chức cao cấp của Hải quân Hoa Kỳ đề cập đến việc thao diễn quân sự chung của hai nước và khuyến khích các thuyền có trọng tải lớn của Hải quân Hoa Kỳ nhanh chóng cập bến cảng Việt nam. Tháng 4 năm nay, Donald Rumsfeld đã đến thăm Hà Nội gây sự bà tán về việc Hoa Thịnh Đốn có kế hoạch trở lại Vịnh Cam Ranh để tạo áp lực trước tham vọng bành trướng của Hải quân Trung Quốc.<br /><br />Không còn nghi ngờ việc phát triển kinh tế và thế đồng minh chiến lược sẽ giúp 2 cựu thù quên đi cái đau của quá khứ chiến tranh. Những mặc cả mới mẻ Bush đánh đổi với lãnh đạo Cộng sản Việt nam đã không đạt được mục đích ban đầu của chính phủ Bush là đổi phúc lợi kinh tế và thế đồng minh chiến lược lấy tiến bộ ở mặt dân chủ tại Việt Nam. Nhưng vì thế yếu trên chính trường, Bush sẽ chọn thấy tiến bộ về dân chủ cùng đi với sự đàn áp, miễn sao Bush có thể đem về Mỹ một số thắng lợi, đang cần, về mặt đối ngoại của mình. <br /><br /><br />Copyright © 2006 DCVOnline<br /><b>Nguồn:</b> <a href="http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/HK16Ae01.html">Bush strikes a &#8216;grand bargain&#8217; with Vietnam</a>, <b>Shawn W. Crispin</b> 
<hr align="left" width="50%" size="1">
<font class="content">(<b>1</b>): Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương (The Asia-Pacific Economic Cooperation, APEC) gồm Australia, Brunei, Canada, Chile, China, Hong Kong, Indonesia, Japan, South Korea, Malaysia, Mexico, New Zealand, Papua New Guinea, Peru, the Philippines, Russia, Singapore, Chinese Taipei (Taiwan), Thailand, the United States và Việt Nam. Lãnh đạo các quốc gia trong Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương gặp nhau trong hội nghị thượng đỉnh hàng năm lần lượt tổ chức tại các quốc gia thành viên.</font> <br />]]>
    </content>
</entry>

<entry>
    <title>WTO - Vũ đài mới cho Việt Nam</title>
    <link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/2006/11/wto-vu-dai-mi-cho-vit-nam.html" />
    <id>tag:www.dcvblogs.com,2006:/quang-dieu//32.628</id>

    <published>2006-11-11T07:41:16Z</published>
    <updated>2008-02-03T07:50:20Z</updated>

    <summary>Trần Kiên phỏng vấn ― Quang Diệu lược dịch Nguồn: unsw.adfa.edu.au DCVOnline: Carl Thayer học khoa Khoa học chính trị tại Đại học (ĐH) Brown và ngành Đông Nam Á học tại ĐH Yale ở Hoa Kỳ. Năm 1971 học...</summary>
    <author>
        <name>dcvblogs</name>
        
    </author>
    
        <category term="Kinh Tế" scheme="http://www.sixapart.com/ns/types#category" />
    
    
    <content type="html" xml:lang="en-us" xml:base="http://www.dcvblogs.com/quang-dieu/">
        <![CDATA[<div class="content2" align="justify"><b>Trần Kiên</b> phỏng vấn ― <i>Quang Diệu lược dịch</i><br /><br /><br /></div>
<blockquote>
<div align="justify">
<table width="100" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112006/thayer_carl.jpg" width="100" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Nguồn: unsw.adfa.edu.au 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table><b>DCVOnline:</b> Carl Thayer học khoa Khoa học chính trị tại Đại học (ĐH) Brown và ngành Đông Nam Á học tại ĐH Yale ở Hoa Kỳ. Năm 1971 học tiến sĩ về Bang giao Quốc tế tại ĐH Quốc Gia Úc (Australian National University, ANU). <br /><br />Thayer bắt đầu dạy học từ năm 1975 ở Bendigo Institute of Technology tại Victoria. Đến 1979 ông vào ĐH New South Wales (UNSW) và dạy 7 năm ở Khoa Quân sự học của trường Quân sự Hoàng gia, Duntroon. 1983, Carl Thayer đến nghiên cứu ở Trung Tâm Quốc tế vụ của Harvard. <br /><br />1986 Thayer chuyển sang Trường Võ Bị Quốc phòng Úc. 1991 ông về lại ANU, từ 1995-1997, là Khoa trưởng khoa Chính trị và điều hợp viên ngành Cao học về Nghiên cứu Quân sự. <br /><br />1999-2002, Carl Thayer sang Hawaii dạy về Nghiên cứu An ninh trong vùng Đông Nam Á ở Trung tâm Nghiên cứu Anh ninh Á châu-Thái Bình dương thuộc bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, và là phó khoa Nghiên cứu Vùng (Á châu-Thái Bình dương). </div></blockquote>]]>
        <![CDATA[Trở về Úc năm 2002 đến 2004 giáo sư Carl Thayer được bổ nhiệm làm Giám đốc Diễn đàn Nghiên cứu Quốc phòng của UNSW. (Nguồn: Defence Studies Forum, UNSW) <br /><br />Sau đây là phần lược dịch bài nói chuyện với Carl Thayer do <a href="http://english.vietnamnet.vn/politics/2006/11/630958/" target="new">Vietnamnet Bridge thực hiện.</a> 
<div class="content2" align="justify"><b>Việt Nam sẽ chính thức là thành viên của WTO hôm nay, 7 tháng 11 năm 2006, xin ông cho cho biết cảm tưởng về sự kiện này?</b><br /><br />Hòa nhập kinh tế Việt Nam với nền kinh tế toàn cầu là mục tiêu Việt Nam tự đặt cho mình. Vào được WTO là đỉnh điểm của tất cả những nỗ lực của Việt Nam từ 1995. Nhưng là thành viên của WTO mới chỉ là bước đầu. Việt Nam gia nhập WTO như một thành viên không có nền kinh tế thị trường (non-market economy member, DCV) và sẽ ở tình trạng này trong 12 năm nữa trừ khi Việt Nam chỉnh đốn để theo kịp nền kinh tế thị trường sớm hơn. (<b>*</b>)<br /><br />Điều này có nghĩa là xuất cảng hàng may dệt, mặt hàng rất quan trọng của Việt Nam, có thể phải đương đầu với nhũng biện pháp chống phá giá của Hoa Kỳ và các quốc gia khác. Tuy nhiên, Việt Nam đã chứng tỏ được là mình có khả năng đạt được những hiệp thương phức tạp với các quốc gia hàng đầu và với tổ chức thương mại đa chiều quan trọng nhất thế giới.<br /><br /><br /><b>Việt Nam sẽ có lợi ích gì khi đã là thành viên của WTO?</b><br /><br />Mối lợi lớn nhất là các mặt hàng xuất khẩu của Việt Nam sẽ không còn bị phân biệt đối xử. Việt Nam sẽ bình đẳng bước vào thị trường với 149 nước thành viên khác. Việt Nam sẽ được quyền sử dụng các cơ chế giải quyết của WTO khi có sự tranh chấp thương mại với các quốc gia thành viên khác. Bây giờ hàng xuất khẩu của Việt Nam sẽ được bảo vệ trong các cuộc tranh chấp<br /><br />Điều then chốt là Việt Nam lần đầu tiên được chen chân vào thị trường thế giới với nền tảng khả hữu tốt nhất. Việt Nam có thể cùng với các quốc gia đang phát triển khác áp lực để được giúp đỡ hay cứu xét đặc biệt trong việc áp dụng luật lệ của WTO. Điều này sẽ giúp Việt Nam thêm sức mạnh và điều kiện tốt để cạnh tranh với thế giới.<br /><br />Thẻ thành viên WTO sẽ khiến thị trường Việt Nam được nhìn ở một góc độ khác. Thị trường Việt Nam sẽ hấp dẫn hơn với giới đầu tư nước ngoài đã quen thuộc với cung cách làm việc của WTO. Họ sẽ đem đến những công nghệ tiên tiến, những thói quen kinh doanh tốt hơn. Những điều này sẽ giúp gia tăng mức sản xuất tại Việt Nam, phát triển thị trường nội địa, tạo công ăn việc làm cho dân chúng. Thị trường nội địa phát triển sẽ cho người tiêu dùng có nhiều chọn lựa hơn về chất lượng sản phẩm và dịch vụ không có được trước đó.<br /><br />Là thành viên của WTO Việt Nam sẽ phải thay đổi bộ khung luật lệ thương mại hiện hành. Việc này sẽ tạo nên một môi trường tốt hơn cho các doanh gia Việt Nam, dùng luật chơi mới, cạnh tranh tại sân nhà và quốc tế.<br /><br />Tuân thủ các điều khoản xuyên suốt và tiêu chuẩn của WTO, theo thời gian, sẽ cổ xuý hệ thống pháp trị, một nền kinh tế trong sáng và nếp quản lý tốt hơn. <br /><br />Cũng trong thời gian này, tất cả các thành phần trong nền kinh tế Việt Nam sẽ có thể sản xuất và cạnh tranh công bằng và biết chuẩn bị kế hoạch kinh doanh dài hạn. Khu vực kinh tế quốc doanh sẽ phải chấm dứt bao cấp. Như thế sẽ thu hút giới đầu tư ngoại quốc nhiều hơn đồng thời phát triển được cả khu vực kinh tế tư doanh.<br /><br />Thẻ thành viên WTO đặt thêm sức ép buộc nhà nước Việt Nam phải sớm cổ phần hóa những cơ sở kinh tế quốc doanh (State owned enterprises, SOEs). Việt Nam sẽ phải từ bỏ độc quyền ở một số công ty nhà nước và chấm dứt mọi hoạt động lạm dụng quyền chức do quan hệ mật thiết giữa các công ty quốc doanh và chính phủ.<br /><br />Nếu điều chỉnh được nền kinh tế hợp với điều lệ trên sân WTO Việt Nam có khả năng tạo dựng được một cơ sở sản xuất cạnh tranh được trong khu vực.<br /><br /><br /><b>Những thử thách nào Việt Nam sẽ gặp phải tại sân chơi WTO?</b><br /><br />Có tất cả 6 thử thách lớn cho Việt Nam:<br /><br />
<table width="250" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://www.danchimviet.com/php/images/112006/saigon_parking.jpg" width="250" border="0" /></td></tr>
<tr>
<td class="smallfont">Hàng may mặc không những chỉ treo bán ngoài đường mà còn là nguồn kim ngạch lớn bằng hàng xuất khẩu (Nhưng xe ô tô vẫn đỗ trong phòng khách!)<br />Nguồn: easteatswest.typepad.com 
<hr noShade size="1">
</td></tr></tbody></table>1. Trước tiên, công xưởng Việt Nam nổi tiếng vì chất lượng thấp, kỹ thuật lạc hậu, giá thành cao, hệ thống phân phối kém, thiếu hiểu biết về hệ thống pháp luật. Khi trở thành thành viên WTO, ngay lúc đầu giới kinh doanh Việt Nam sẽ mất thị trường và phải bước vào đoạn điều chỉnh cấp thời.<br /><br />2. Thứ nhì, rất nhiều doanh gia Việt Nam không am tường luật lệ và thủ tục (mới) của WTO. Những luật lệ và thủ tục hiện hành của WTO còn thay đổi nhiều. Trong bước đầu hội nhập WTO, Doanh vụ Việt Nam gặp phải những cạnh tranh rất gay gắt vì giới quản lý cũng như nhân viên phải cấp kỳ lãnh hội cách làm ăn mới để thích hợp với thương trường WTO. Việt Nam có nhiều rủi ro thua đậm trong những tramh chấp pháp lý.<br /><br />3. Thứ ba, sự thay đổi trong luật lệ kinh doanh là thử thách lớn cho khu vực dịch vụ Việt Nam, không có vốn, không có công nghệ, và cũng chẳng có kinh nghiệm so với các đối thủ quốc tế. Hệ thống phân phối hàng hóa trong nội địa của Việt Nam sẽ gặp phải những cạnh tranh mãnh liệt của những công ty nước ngoài.<br /><br />4. Thứ tư, tất cả những kỹ nghiệp nội địa phải cạnh tranh ở mức cao hơn. Các xí nghiệp này phải tự chỉnh đốn để sản xuất hàng chất lượng và có dịch vụ tốt hơn, hay phá sản. Những khu vực yếu kém trong cạnh tranh như dịch vụ, sản xuất sắt thép, lắp ráp xe hơi và nông nghiệp sẽ bị đe dọa trầm trọng.<br /><br />Khu vực trước đây thuộc độc quyền kinh doanh của nhà nước như điện lực, viễn thông, sẽ bị áp lực nặng nề để mở cửa cho tư doanh. Nhiều công ty Việt Nam có khả năng bị công ty ngoại quốc nuốt trôi.<br /><br />5. Sự phá sản của công ty nội địa làm tăng nạn thất nghiệp và gây bất ổn định trong xã hội. Mặt khác, ngay cả nguồn (vốn) đầu tư nước ngoài có khả năng, trong vài trường hợp, đưa đến tình trạng tài chính bất ổn định.<br /><br />6. Sự thay đổi quá nhanh của nền kinh tế sẽ tiếp tục làm môi trường bị xuống cấp.<br /><br /><br /><b>Việt Nam nên làm gì để vượt qua những thử thách vừa nêu ra?</b><br /><br />Việt Nam sẽ không đủ sức để vượt qua tất cả những thử thách này vì Việt Nam phải bước vào thời kỳ tự điều chỉnh lại. Chính phủ và giới đầu tư Việt Nam phải làm việc với nhau giúp các cơ sở kinh doanh trong nước tăng nguồn vốn, thay đổi cách quản lý, đem công nghệ mới vào quy trình sản xuất. Để đem lại điều kiện tốt cho việc đầu tư, nhà nước phải dành nhiều ngân sách hơn cho giáo dục và tăng ngân sách quốc gia vào các công trình nghiên cứu.<br /><br />Thứ đến, nhà nước phải nhanh chóng thực hiện cải tổ hành chánh toàn bộ để trở nên hiệu quả hơn nếu không chính nhà nước là rào cản của cuộc phát triển kinh tế hiện nay.<br /><br />Thứ ba, tỷ lệ thất nghiệp gia tăng, đòi hỏi nhà nước gia tăng ngân sách trợ cấp mất việc, ngân sách tái đào tạo công nhân, cũng như ngân sách an sinh xã hội.<br /><br /><b>Một số chuyên gia nhận định Việt Nam đang là ngôi sao đang lên của Đông Nam Á, theo ông những quốc gia của khối ASEAN sẽ phản ứng thế nào khi Việt Nam chính thức gia nhập WTO?</b><br /><br />Tất cả các quốc gia trong vùng sẽ chúc mừng Việt Nam gia nhập tổ chức này. WTO là môi trường mậu dịch an toàn cho mọi quốc gia, và luật WTO có tính hoàn vũ. Thẻ thành viên WTO là yếu tố kỷ luật ngoại hàm giúp thành viên khối ASEAN chấp nhận đổi mới thích ứng với tiêu chuẩn thế giới.<br /><br />ASEAN cần phải phát triển tốt hơn như một khối kinh tế thống nhất trong vùng để cạnh tranh với các thế lực kinh tế lớn khác trên thế giới. Như vậy, thành yếu kém nhất cần cố gắng bắt kịp những thành viên phát triển trước. Quan hệ thương mại là một trong những phương sách quan trọng giúp Việt Nam phát triển kinh tế và thu ngắn cách biệt giữa Việt Nam với các thành viên khác trong khối ASEAN.<br /><br />Copyright © 2006 DCVOnline <br /><br />
<hr align="left" width="50%" size="1">
<font class="content"><b>Chú thích của người dịch:</b> <br /><br />(<b>*</b>): Không phải tất cả thành viên gia nhập WTO đều là những quốc gia có nền kinh tế thị trường. Việt Nam là thí dụ điển hình. Được xem là có nền kinh tế thị trường hay không tùy vào sự đánh giá của các quốc gia đối tác. Thí dụ, bộ thương mại Hoa Kỳ đánh giá nền kinh tế Việt Nam chưa phải là kinh tế thị trường vì không hội đủ một số đòi hỏi cơ bản theo bộ luật thương mại Hoa Kỳ. Theo <i>&#8220;Kinh tế Việt Nam từ đổi mới đến hội nhập&#8221;</i> của Phạm đỗ Chí và Phạm Quang Diệu xuất bản năm 2005 (điều khoản 771(18)(B) trong Luật Quan Thuế Mỹ năm 1930 &#8220;Tariff Act of 1930&#8221;): <br />1. Chính phủ quá can thiệp vào hệ thống giá cả làm giá bán ra của hàng hoá và các giá thành đầu vào mất ý nghĩa việc định giá trị các mặt hàng; <br />2. Tiền tệ phải hoán đổi được, còn nhiều hạn chế về tỷ giá và các luật lệ hối đoái. <br />3. Đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) tuy được khuyến khích nhưng vẫn còn nhiều hạn chế bởi luật lệ chính phủ. <br />4. Việc tư nhân hoá các xí nghiệp quốc doanh và các ngân hàng quốc doanh rất chậm và cản trở sự tăng trưởng của khu vực tư nhân và làm mất đi tính cạnh tranh của nền kinh tế; và sau cùng <br />5. Sở hữu tư nhân đất đai không được cho phép và chính phủ vẫn chưa bắt đầu một chương trình sở hữu hoá đất đai theo định nghĩa này.</font> <br /></div>]]>
    </content>
</entry>

</feed>

