Trung Quốc: Đề tài tranh cử Tổng thống Mỹ 2008

| | Comments (0) | TrackBacks (0)
Tom Curry - Quang Diệu lược dịch


Thượng nghị sĩ Hillary Clinton báo động mối quan tâm về Trung Quốc, và cảnh báo về nợ và “sự xói mòn chủ quyền kinh tế”

WASHINGTON - Cử tri cùng các nhà bình luận và thăm dò ý kiến dư luận tin rằng đề tài cuộc chiến tranh tại Iraq sẽ là yếu tố quyết định trong cuộc tranh cử tổng thống tại Hoa Kỳ vào năm 2008, nhưng Thượng nghị sỹ Hillary Clinton, ứng cử viên của Đảng Dân Chủ, đang gia tăng tập trung vào đề tài của quốc gia khác: Trung Quốc.
Bà Clinton đang gửi ra một thông điệp cho cuộc tranh cử năm 2008: sự phụ thuộc quá nhiều của nước Mỹ vào các nhà đầu tư của Trung Quốc. Hôm thứ năm Bà Clinton đã tuyên bố trên làn sóng radio của CNBC rằng nước Mỹ đã chịu đựng “sự xói mòn từ từ trong nền kinh tế chủ quyền của chúng ta”.

Hôm thứ thứ Ba chỉ số của thị trường chứng khoán Thượng Hải và Thâm Quyến bị tuột dốc 9% gây cho thị trường chứng khoán của Hoa Kỳ bị xuống dốc khá mạnh vào ngày thứ Tư sau đó, tạo thêm cơ hội mới cho bà Clinton đưa ra lý lẽ rằng nền kinh tế của Mỹ quá phụ thuộc vào những biến động xảy ra tại Trung Quốc.

Trong lá thư gửi cho Bộ trưởng Bộ Tài chánh Henry Paulson và Chủ tịch Ngân hàng Dự trữ Liên bang Ben Bernanke, bà Clinton nói rằng sự bán tháo bán chạy tại thị trường chứng khoán vào ngày thứ Tư là “nhấn mạnh sự lệ thuộc nguy hiểm của nền kinh tế chúng ta vào những phát triển kinh tế tại các quốc gia như Trung Quốc. Trong khi chúng ta đang bị những thâm thủng mậu dịch va ngân sách quốc gia thì các quốc gia đó đang trở thành các ngân hàng cho chúng ta vay nợ.”

Thời điểm để “cứng rắn lên” với Trung Quốc ?

Trong buổi thuyết trình mới đây tại Ủy Ban Quốc Gia đảng Dân Chủ bà Clinton kể câu chuyện một trong những cử tri của bà ở Nữu Ước (New York) than phiền với bà vì bị mất việc làm tại một nhà máy sản xuất và hỏi, “Tại sao chúng ta không cứng rắn lên với Trung Quốc?”

Hillary Clinton và người đã ủng hộ phát triển mậu dịch toàn cầu của Trung Quốc
Nguồn: timesonline.typepad.com
Bà Clinton trả lời: “Làm sao anh có thể cứng rắn với người chủ nợ của anh?”

Trong lá thư gửi đến ông Paulson và Bernanke bà Clinton nhấn mạnh rằng Quốc hội và tổng thống phải “bảo đảm các chính phủ nước ngoài không được làm chủ qúa nhiều món nợ công khai (public debt) của chúng ta.”

Bà Clinton cũng cảnh báo trong thư “nếu Trung Quốc và Nhật Bản quyết định bán ra số lượng lớn ngoại tệ Hoa Kỳ, điều đó có thể sẽ gây nên khủng hoảng tài chánh và Hoa Kỳ sẽ phải tăng tiền lời và tạo điều kiện cho nền kinh tế bị trì trệ, thụt lùi.”

Trung Quốc không chỉ là đề tài của bà Clinton; dân biểu Duncan Hunter thuộc đảng Cộng Hòa là ứng cử viên tổng thống nhiều lần cũng lên tiếng báo động.

Trung Quốc, dân biểu đảng Cộng hoà ở tiểu bang California ông Duncan Hunter trong một quảng cáo mới đây trên TV nói “họ gian lận trong mậu dịch và họ mua của chúng ta tàu bè, phi cơ, tên lửa bằng chính đồng tiền của chúng ta, và họ cũng lấy đi của chúng ta hàng triệu công ăn việc làm.”

Trung Quốc thu mua công trái phiếu của Hoa Kỳ

Trong khi ấy các kinh tế gia không đảng phái báo động, không nhằm việc Trung Quốc thu mua công trái phiếu của chính phủ Mỹ, mà nói chung tới tình trạng lệch cán cân chi phó, phản ảnh việc Hoa Kỳ nhập cảng và mượn vốn cao hơn mức xuất cảng và cho (nước ngoài) vay

Khi bán hàng sang Hoa Kỳ nhiều hơn mua lại sản phẩm của Mỹ, Trung Quốc sẽ đầu tư số tiền thặng dư đó vào các loại trái phiếu của chính phủ tại đây.

Trong buổi điều trần mới đây tại Ủy ban Ngân sách Thượng viện, Fred Bergsten, Giám đốc Peterson Institute for International Economics, đã vạch ra sự thâm thủng cán cân chi phó, “bây giờ chiếm khoảng 7% tổng sản lượng quốc gia (GDP), tăng gấp hai lần mức thâm thủng trước, vào giữa thập niên 1980, là 3.4%.”

Nếu chủ nhân ngoại quốc quyết định bán hết tài sản tương-đương-với-đồng-mỹ-kim (dollar-denominated) đi, nó có thể gây sự mất giá của đồng đô-la Mỹ.

Bergsten nói tiếp, “Khả năng đồng dollar sụt giá bất ngờ quả thực là hiểm họa cao nhất trước mắt bắt nguồn từ sự thâm thủng ngân sách quốc gia và đây là lý do thuyết phục nhất buộc chúng ta phải kịp thời có hành động đối phó.”

Cuối năm 2006, giới đầu tư của Trung Quốc đang giữ 350 tỷ đô-la các loại trái phiếu của chính phủ của Hoa Kỳ tương đương với 15% của tổng số các loại trái phiếu chính phủ mà giới đầu tư thế giới đang có trong tay. Giới đầu tư Nhật Bản nắm giữ số lượng lớn hơn của Trung Quốc (640 tỷ đô-la). Anh Quốc và Nhật Bản cộng lại là 848 tỷ đô-la, hơn gấp đôi số lượng của Trung Quốc nắm giữ.

Tuy nhiên, Trung Quốc là chủ nợ có nhiều vấn đề với Mỹ vì những xung đột có tính cách chiến lược giữa hai nước. Sự kiện Trung Quốc thử nghiệm vũ khí chống vệ tinh nhân tạo gần đây nhất là một thí dụ.

Cán cân chi phó của G7 (1)
Nguồn: OEDC


Phương sách nào giải cứu?

Nếu cho rằng sự phụ thuộc nhiều vào Trung Quốc là một bài toán khó giải thì bà Clinton sẽ đưa đáp án bài toán này như thế nào?

Nếu là Tổng thống bà Clinton sẽ làm gì để “hạn chế các chính phủ nước ngoài không được làm chủ quá lớn của Hoa Kỳ?” Và bao nhiêu là quá nhiều, là quá lớn?

Trả lời phỏng vấn với CNBC bà Clinton nói “bây giờ chưa phải là thời điểm” để yêu cầu Quốc hội thông qua một dự luật hạn chế số lượng nợ thuộc chủ nợ nước ngoài.

Các chuyên gia kinh tế tán thành việc Mỹ cần giảm bớt sự phụ thuộc vào Trung Quốc và các quốc gia khác bằng ba phương pháp: nâng cao mức thuế, giảm thiểu chi tiêu của chính quyền liên bang, kêu gọi dân Mỹ tiết kiệm nhiều hơn hoặc áp dụng cả ba phương pháp đó.

Clinton chưa có chi tiết gì cho ba phương án này. Trong buổi phỏng vấn với CNBC hôm thứ Năm Hillary Clinton nhắc đến sự cần thiết cho “trách nhiệm chi thu tài khóa của chính phủ” nhưng không tuyên bố kế hoạch chi tiết của bất cứ cắt giảm chi tiêu ngân sách hay gia tăng mức thuế nào.

Trong lá thư gởi cho hai ông Paulson và Bernanke, Clinton cũng đề cập đến một nước cờ không tốn công sức lắm, yêu cầu chính phủ “báo động khi các chủ nợ nước ngoài thu mua công phiếu đến mức 25% tổng sản lượng quốc gia” và yêu cầu soạn sẵn một kế hoạch hành động nhằm đối phó chuyện nợ nần này.

Tỉ số Nợ/GDP của Hoa Kỳ (2)
Nguồn: intelligentguess.com


Thuyết dân túy, tập đoàn Wal-Mart và Trung Quốc là đề tài của 2008

Một chiến lược gia thuộc đảng Dân Chủ hiện không làm việc với bất cứ một ứng viên Tổng thống nào nói rằng ông hy vọng chủ đề của mùa tranh cử tổng thống năm 2008 sẽ là “chủ nghĩa dân túy kinh tế phản ảnh mối lo âu của người dân Mỹ về nền kinh tế, nói chung, và tương lai các thế hệ con cháu của họ sau này bị đổi chác hay bán đi cho các quốc gia khác, như Trung Quốc chẳng hạn.”

Ông ta nói, “Thực tế của hiệp ước thương mại một chiều với Trung Quốc đã đưa đến hậu quả mất hàng triệu việc làm lương cao ở các hãng xưởng để đổi lấy lợi nhuận cho một vài công ty, Wal-Mart chẳng hạn, trong lúc làm Hoa Kỳ ngày càng yếu đi.”

Nhà chiến lược này cho rằng Clinton có vấn đề khi phải đối phó với vấn đề Trung Quốc, ông nói, “Không có một ứng cử viên nào có nhiều nhược điểm hơn về vấn đến Trung Quốc và tập đoàn Wal-Mart hơn Clinton.” Tại sao? Vì Clinton đã từng là một thành viên trong hội đồng quản trị của tập đoàn Wal-Mart và vì, khi là Tổng thống, chồng bà, Bill Clinton đã thuyết phục Quốc hội Hoa Kỳ cho Trung Quốc quan hệ mậu dịch bình thường vĩnh viễn và ủng hộ Trung Quốc gia nhập WTO một cách dễ dàng vào năm 2000.

Và từ đó đến nay Trung Quốc trở nên một phần trong hệ thống thương mại toàn cầu, và nhờ đó mức xuất khẩu của Trung Quốc vào Hoa Kỳ được cất cánh bay cao.

Tuy nhiên, nếu dòng điệu của khối cử tri 2008 là chống Trung Quốc, thì những đối thủ tranh cử tổng thống khác của đảng Dân Chủ lần này như các thượng nghị sĩ John Edwards, Chris Dodd, và Joe Bidden đều đã bỏ phiếu chấp thuận cho chính quyền Clinton ký kết hiệp ước mậu dịch với Trung Quốc cũng không tránh được hệ lụy (vì đã “ủng hộ” đến Trung Quốc).

Nhìn lại thỏa hiệp năm 2000

Nguyên phó tổng thống Al Gore, người mà một số đảng viên đảng Dân Chủ thấy như là một ứng viên có khả năng hấp dẫn có thể vào cuộc đua năm 2008, cũng là người dẫn đầu chính quyền Clinton trong cố gắng thông qua hiệp ước mậu dịch với Trung Quốc.

“Nếu chúng ta mở rộng thị trường của Trung Quốc,” ông tiên liệu vào năm 2000, “sự khai phóng và mở cửa của thị trường TQ tất nhiên sẽ tạo ra áp lực mở rộng những điều kiện (về chính trị và xã hội) ở đó.

Tom Curry
Nguồn: Robert Hood/msnbc.msn.com
Một số công đoàn lao động đồng minh của đảng Dân Chủ đã thất vọng ê chề với Gore. Stephen Yokich, chủ tịch Công đoàn ngành chế tạo xe hơi (UAW) năm 2000 nói, “Lúc thì ứng cử viên tổng thống Gore tuyên bố tin tưởng vào các giá trị nhân quyền, quyền của công nhân… Khi khác, thì Phó Tổng Thống Gore lại bắt tay với nhóm chủ lợi và hát bài ca tụng thỏa ước gia nhập WTO mà Hoa Kỳ-Trung Quốc ký kết.”

Trong các ứng viên thực thụ hay có triển vọng của đảng Dân Chủ năm 2008 chỉ có hai người đã bỏ phiếu chống lại hiệp ước mậu dịch với Trung Quốc và giờ đây trông hấp dẫn với các cử tri có khuynh hướng chống Trung Quốc là Thượng nghị sĩ Russ Feingold (Wisconsin, đã rút ra khỏi vòng đua vào nhà Trắng), và Dân biểu Dennis Kucinich (Ohio) thì đang ráo riết vận động.


Nguồn: Clinton sounds the China alarm as ’08 issue, By Tom Curry National affairs writer, MSNBC, March. 2, 2007.
(1) Trong G7, chỉ có Canada không bị thâm thủng ngân sách quốc gia trong tài khóa 2005, 2006 và 2007 (chỉ tiêu đề ra). Nhật bản là quốc gia bị thâm thủng ngân sách cao nhất nếu tính ra tỷ lệ phần trăm với GDP.
(2) Trong suốt giai đoạn của chiến tranh thế giới thứ 2, tỷ lệ nợ quốc gia của Hoa Kỳ lên mức 120% so với GDP. Theo CIA fact book thì cuối năm 2006, Nhật bản có tỷ lệ nợ quốc gia so với GDP là 170%, Ý đại Lợi (Italy) 107,8%, Singapore 100.6%, Đức 66,8%, Pháp 64,7%, VietNam 47,5% ( tương đương 21 tỷ đô-la), Canada 30,20% ( vì được thăng dư ngân sách quốc gia trong tài khóa 2005 và 2006 nên số nợ quốc giảm xuống hơn 30% so với 2004) , HongKong 1%, USA 64,7% v.v… Vấn đề đặt ra là bao nhiêu phần trăm của tổng số nợ quốc gia trong tay các nhà đầu tư nước ngoài? (Nguồn: External debt).

- Theo ghi nhận của Wallstreet chỉ số Dow Jones ngày đó giảm 413 điểm tức hơn 3% và Nasdaq giảm hơn 60 điểm tức gần 3%.
- Công trái phiếu của chính phủ Hoa Kỳ (khác với trái phiếu của các công ty) gồm nhiều loại khác nhau và được chính phủ phát hành tùy theo giai đoạn và yêu cầu của tình hình kinh tế, chính trị. Điển hình là T-Bill: thời gian đáo hạn là 1năm hoặc ngắn hơn. Không có tiền lời. Tuy nhiên được bán ra với giá thấp hơn giá được in khi phát hành, công trái phiếu này bán cho các nhà đầu tư tại bản xứ và các nhà đầu tư nước ngoài.
T-Notes: thời gian đáo hạn là 2-10 năm và được chia tiền lời định kỳ 6 tháng. Khi đáo hạn thì chính phủ sẽ hoàn lại 100% giá trị của công trái phiếu này như lúc phát hành.
T-Bonds: là loại công trái phiếu có thời gian đáo hạn lâu nhất, từ 10-30 năm và được trả tiền lời định kỳ mỗi 6 tháng. Loại này đã bị ngừng phát hành năm 2001 nhưng 2006 chính phủ Hoa Kỳ phát hành trở lại.
- Theo báo cáo của bộ tài chánh liên bang Hoa Kỳ, tính đến tháng 6 năm 2006, chủ nợ lớn nhất của Hoa Kỳ là chính phủ liên bang Hoa Kỳ giữ 52% của tổng số nợ 8.500 tỷ đô-la. Những cơ quan thuộc chính phủ liên bang (chủ nợ) này gồm: quỹ tiết kiệm đầu tư An sinh xã hội và Y tế. Chính quyền của các tiểu bang Hoa Kỳ 467 tỷ đô-la, các tổ chức đầu tư cá nhân 423 tỷ đô-la, các quỹ hưu trí tư nhân và công cộng 319 tỷ đô-la, quỹ đầu tư liên danh 243 tỷ đô-la, các công ty bảo hiểm 166 tỷ đô-la, các ngân hàng tài chính và công đoàn tài chính 117 tỷ đô-la.
Phần còn lại khoảng $2.230 tỷ đô-la là nợ các nhà đầu tư nước ngoài: Nhật bản: $644 tỷ, Trung Quốc $350 tỷ, UK $239 tỷ và các quốc gia xuất khẩu xăng dầu vào Mỹ $100 tỷ và nhiều quôc gia khác. (Nguồn: MAJOR FOREIGN HOLDERS OF TREASURY SECURITIESHistorical Debt Outstanding - Annual 2000 - 2006)

Categories

0 TrackBacks

Listed below are links to blogs that reference this entry: Trung Quốc: Đề tài tranh cử Tổng thống Mỹ 2008.

TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/416

Leave a comment

About this Entry

This page contains a single entry by dcvblogs published on November 24, 2007 11:29 PM.

Yahoo! - Bán nhân quyền lấy đô-la? was the previous entry in this blog.

Giải nghĩa cuộc khủng hoảng kinh tế Nhật Bản is the next entry in this blog.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

danchimviet
danchimviet