Recently in Short Stories and Notes Category
![]() |
| Bar Cao Bồi ở Orchard Tower trên đường Orchard Road, Singapore. Ảnh: Nguyên Hân
|
Lời tâm sự của Thúy như con ốc thật lớn xoáy xuyên qua cả xác lẫn hồn, siết chặt anh vào cái ghế băng đang ngồi. “Ừ, không ai đi trách nhau vì trời đang mưa, hay sẽ nắng.” Nhưng vì sao mà nên nỗi này? Ai sẽ phải “trả lại nắng trong tim, trả lại thoáng hương thơm và những ngày tháng êm đềm” (3) cho những Thúy, những Nho, những Nguyệt đang lang thang, vất vưởng ở quê người như đêm nay?
Xa xa về phía đường Scotts, lòng đường sũng nước phản chiếu ánh đèn đêm như những đường chỉ màu kẻ vụng về trên mặt giấy...
... Trường lúc này, sinh viên miền Bắc vào rất đông, nhất là ba lớp sau này. Nhưng nói đến con bé Bắc kỳ cọ, thì y như đám bạn Long hiểu thầm là con nhỏ trời đánh đó...
... Bẵng một thời gian không thấy con bé, Long thoáng ngạc nhiên. Cái khu vực có giảng đường B nơi lớp con bé học như trầm lại.
-Con bé Bắc kỳ cọ đâu sao dạo này không thấy? Có hôm Long hỏi, thằng bạn anh trả lời:
-Nó bị ung thư máu, nằm chờ mày sang tiếp máu đấy! Đang nằm ở khu nội 1.
Long định bụng hôm nào sẽ ghé thăm. Cái hôm đó không bao giờ xảy ra nếu anh không tình cờ...
*
... Lúc ngồi trên tàu điện, chuyến đầu tiên trong ngày đi Paris từ Saint Nazaire, tôi nghĩ đến một điều tôi đã nhớ đến tối qua trên đường về khách sạn, nhưng có lẽ, tôi sẽ không bao giờ nói cho Long hay, rằng tôi đã từng là một ... của con bé Bắc kỳ cọ. Vâng, đã một thời.
______________________________________________________________________________________________
![]() |
| "...Đêm xưa biển này, người yêu trong cánh tay. Đêm nay còn cát trắng, đêm nay còn tiếng sóng..." Ảnh: webshots.com
|
...
-“Giá cả như thế nào?”
-“Dạ chơi thì năm chục ngàn. Còn hai cái kia thì xin anh một nửa.”
Huy bỗng nhớ lại ba mươi ngàn là số tiền boa đám anh để lại trên bàn cho mấy người chạy bàn trong bữa ăn tối hôm nay ở nhà hàng Trúc Linh trên đường Biệt Thự. Huy cố nén tiếng thở dài:
-“Sao giá bèo thế hả Hạnh?”
Hạnh co hai chân, vòng hai tay ôm lấy hai chân mình, cô tì cằm vào khoảng trống giữa hai đầu gối, một hồi lâu, cô lên tiếng:
-“Con em cần cái để ăn.”
Ánh trăng lưỡi liềm giờ mới thấy xuất hiện từ phía hòn Tre, sáng đủ cho anh thấy hai ngón chân cái của Hạnh đang chụm vào nhau, chà chà trên mặt cát...
______________________________________________________________________________________________


