Hoa Kỳ và Việt Nam xích lại gần nhau hơn
Hoa Kỳ và Việt Nam xích lại gần nhau hơn
Đã có những cuộc biểu tình phản đối xảy ra ở bên ngoài tòa Bạch Cung hôm thứ Ba ngày 24 tháng Sáu khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gặp Tổng thống Bush ở bên trong... Nó giúp để nhắc cho những nhà lãnh đạo Việt Nam đừng quên là người dân đang dè chừng và theo dõi họ...
Những người Mỹ gốc Việt Nam và những người công dân Mỹ khác họ than phiền là đúng, họ hành xử trong chức năng như những người công dân, về những khuyết điểm vẫn đang còn vấp phải của nhà nước Việt Nam. Nhưng phát triển mậu dịch và những mối quan hệ khác là một cách để áp lực một cách có hiệu qủa lên chế độ cộng sản này để bắt họ phải nới sự kiểm soát ra.

Việt Nam 2008
Nguồn: DCVOnline
Hoa Kỳ và Việt Nam xích lại gần nhau hơn
Đã có những cuộc biểu tình phản đối xảy ra ở bên ngoài tòa Bạch Cung hôm thứ Ba ngày 24 tháng Sáu khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gặp Tổng thống Bush ở bên trong, và họ biểu tình là phải. Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam còn khuya mới có được một hồ sơ nhân quyền khả dĩ chấp nhận được và đặc biệt là về mặt tự do tôn giáo. Nó giúp để nhắc cho những nhà lãnh đạo Việt Nam đừng quên là người dân đang dè chừng và theo dõi họ. Tuy nhiên, nó cũng đúng khi Tổng thống Bush gặp ông Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng ở Văn phòng Bầu dục để nói về những quan hệ đang xích lại gần nhau giữa hai nước.
Thay vì cứng rắn hơn một chút thì Tổng thống Bush có vẽ hơi hân hoan về những tiến bộ nhỏ nhoi như những bước đi của con trẻ khi Việt Nam bước vào con đường cho phép tự do tôn giáo cởi mở hơn trước đây chút chút. Cuối cùng rồi nhà nước cũng kiểm soát tôn giáo trong cái đất nước đa số là Phật tử, và ngay khi cả sự kiểm soát của ông nhà nước có nới đi một chút để cho phép nhiều tôn giáo hơn đăng ký hoạt động, thì cũng đừng quên đó là con đường còn xa diệu vợi khi nghĩ rằng nhà nước này sẽ buông tay không còn kiểm soát gì nữa cả những hoạt động hay hành đạo của các tôn giáo.
Mặc dù Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hai năm trước đây đã lấy Việt Nam ra khỏi danh sách các nước vi phạm tự do tín ngưỡng, Ủy ban theo dõi Tự do Tôn giáo trên Thế giới của Hoa Kỳ, một tổ chức độc lập có hợp đồng làm việc cho Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, đã kêu gọi Bộ Ngoại giao bỏ Việt Nam vào lại danh sách này.

Việt Nam 2008
Nguồn: DCVOnline
Trong lúc nó là điều chính đáng cho những nhà lãnh đạo Hoa Kỳ kêu gọi những nhà lãnh đạo của các nước khác hãy tôn trọng tự do cho người dân hơn, thì trong hệ thống quan hệ thế giới, đó không phải là công việc của chính phủ Hoa Kỳ đi bắt buộc các nước khác phải theo cho được những tiêu chuẩn nào đó họ đề ra, và hầu hết những nỗ lực để làm cho được chuyện này là phải trả một gía qúa đắt đỏ và kết qủa lại kém hiệu qủa hơn là người ta mong đợi. Trong cái thế giới ngoại giao nhạy cảm, công nhận một điều gì đó không có nghĩa là Con Dấu Chấp Thuận Một Công Việc Quản Trị Tốt cho một chế độ nào đó; nếu như thế và đồng thời những tiêu chuẩn (kiểu Mỹ) này được áp đặt một cách khắt khe thì có lẽ chúng ta (Hoa Kỳ) không có mối quan hệ ngoại giao nào với hơn cả chục nước khác.
Công nhận có tính cách ngoại giao chỉ đơn giản là thừa nhận rằng một chính phủ nào đó, theo cả hai nghĩa may mắn lẫn rủi ro, đang kiểm soát một cách hiệu qủa một phần của một lãnh vực nào đó.
Đó cũng là trường hợp cho phép mậu dịch với những nước khác là một trong những con đường tốt đẹp nhất để thúc đẩy tự do, mặc dầu tốc độ của tiến trình đó (hãy nhìn Trung Quốc) có thể bị ngập ngừng, khập khiễng và khó mà tiên đoán được. Nhưng mậu dịch, mặc dầu lúc khởi đầu nó bị nhà nước kiểm soát ngặt nghèo, cũng giúp mở rộng ra những nước vốn từng bị cô lập với thế giới bên ngoài và cuối cùng rồi thì nó sẽ phá vỡ hoàn toàn sự kiểm soát của nhà nước.
Những người Mỹ gốc Việt Nam và những người công dân Mỹ khác họ than phiền là đúng, họ hành xử trong chức năng như những người công dân, về những khuyết điểm vẫn đang còn vấp phải của nhà nước Việt Nam. Nhưng phát triển mậu dịch và những mối quan hệ khác là một cách để áp lực một cách có hiệu qủa lên chế độ cộng sản này để bắt họ phải nới sự kiểm soát ra.
© DCVOnline
