Vừa nội xâm, vừa ngoại xâm - phải làm gì trước?

|

Hà Sĩ Phu

Trong khi báo chí đang nói rất nhiều về nạn NỘI XÂM, phải chống nội xâm để cứu nước thì nạn NGOẠI XÂM, sau nhiều năm nung nấu, đã hiện diện ngay giữa lòng đất nước chúng ta. Mất nước nhãn tiền. Việc mất trắng hàng loạt cao điểm quân sự trên đất liền, mất hai quần đảo và kèm theo là một vùng hải phận bao la chẳng những là mất lãnh thổ và tài nguyên mà còn đẩy Việt nam vào tư thế nhục nhã của một nước chư hầu mất khả năng tự vệ và họ bóp là chết (1).

Vậy mà cái nước bị làm nhục, cái đảng bị làm nhục không dám triệu tập đại sứ của họ, không có một hành động trả đũa ngoại giao tương xứng, không một đại diện có thẩm quyền nào dám lên tiếng, chỉ đẩy một nhân viên phát ngôn ra lắp lại mấy câu muôn thuở lấy lệ, và dặn dò cả dân tộc là đừng có nói điều gì thất thố ảnh hưởng đến 16 chữ “vàng” trong quan hệ tốt đẹp của hai nước! 

Hà Sĩ Phu

Bài 1: Về nạn ngoại xâm mới

Trong khi báo chí đang nói rất nhiều về nạn NỘI XÂM, phải chống nội xâm để cứu nước thì nạn NGOẠI XÂM, sau nhiều năm nung nấu, đã hiện diện ngay giữa lòng đất nước chúng ta. Mất nước nhãn tiền. Việc mất trắng hàng loạt cao điểm quân sự trên đất liền, mất hai quần đảo và kèm theo là một vùng hải phận bao la chẳng những là mất lãnh thổ và tài nguyên mà còn đẩy Việt nam vào tư thế nhục nhã của một nước chư hầu mất khả năng tự vệ và họ bóp là chết (1).

Nhưng hiệu quả còn lớn hơn nữa của hành động thách thức rất côn đồ ấy là hiệu quả làm nhục, từ đó sẽ mất hết sức mạnh. Nó chẳng những là cái tát vào mặt cái danh xưng Đảng Cộng sản Việt nam quang vinh, vào một “quân đội nhân dân anh hùng đã đánh thắng mấy đế quốc to” (của một nước tự nhận là cường quốc quân sự), vào mặt 84 triệu người Việt trong và ngoài nước mà còn xúc phạm cả lịch sử mấy nghìn năm chống ngoại xâm, làm cho tất cả những anh hùng dân tộc đã thành tên của các phố phường, trường học trên khắp đất nước này sẽ trở thành trơ trẽn. Cả câu nói của cụ Hồ (Các vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước), và cái lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng long sắp tới cũng chung số phận.

Vậy mà cái nước bị làm nhục, cái đảng bị làm nhục không dám triệu tập đại sứ của họ, không có một hành động trả đũa ngoại giao tương xứng, không một đại diện có thẩm quyền nào dám lên tiếng, chỉ đẩy một nhân viên phát ngôn ra lắp lại mấy câu muôn thuở lấy lệ, và dặn dò cả dân tộc là đừng có nói điều gì thất thố ảnh hưởng đến 16 chữ “vàng” trong quan hệ tốt đẹp của hai nước!

Không chịu để nhà nước dán băng keo vào miệng như một cháu nhỏ đáng thương trong trường mẫu giáo nọ, một số sinh viên, văn nghệ sĩ đã biểu tình ôn hoà phản đối hành vi xâm lược thì nhà nước lại đứng ra xin lỗi khéo kẻ xâm lược là “chúng tôi không cho phép họ biểu tình như thế”. Thật đáng khôi hài đến chảy nước mắt. Tự nhận “ra ngõ gặp anh hùng” mà các anh hùng cứ lúng búng trong xó bếp vậy sao? Phải đúc một dấu hỏi to bằng chừng nào trước toà nhà Quốc hội của chúng ta cho xứng đây?

Được biết tình hình này, một số cựu chiến binh lão thành phẫn nộ: Họ dựa vào công hàm của Thủ tướng Phạm văn Đồng năm 1958 chứ gì, nếu cần dân Việt Nnam sẽ xé toạc công hàm đó, gạch chéo lên công hàm đó: quyết định về lãnh thổ mà không có chuẩn y của quốc hội, không trưng cầu dân ý thì chẳng có giá trị gì, dân xé lúc nào cũng được. Dân chúng tôi không bị ràng buộc bởi công hàm đó!

Nước là của dân, dân làm chủ nước, nước bị xâm phạm dân có quyền và có bổn phận phải lên tiếng. Lên tiếng qua các tổ chức và lên tiếng trực tiếp. Quyền yêu nước của mọi người dân là như nhau, dù là một dân thường hay ngài chủ tịch nước, không ai phải xin phép ai để yêu nước cả. Chỉ biểu tình ôn hoà chống kẻ xâm phạm bờ cõi mà phải xin phép mới được biểu tình thì đất nước ấy thật rất xứng đáng làm nô lệ, không có nhân dân anh hùng nào lại ứng xử như con giun như vậy. Dân Việt nam quyết không chấp nhận sự nô lệ ấy. Kẻ xâm lược nghe được câu nhà nước khuyên dân như thế ắt cười thầm: Bọn này không đô hộ nó thì để làm gì?

Bà mẹ Suốt là một bà mẹ Việt Nam anh hùng. Khi ông Tố Hữu hỏi mẹ:

Gan chi gan rứa mẹ nờ?

thì mẹ trả lời:

Mẹ rằng, cứu nước mình chờ chi ai?

(Mẹ Suốt, thơ Tố Hữu)

Đấy, chính người Cộng sản khi yêu nước cũng nói như thế. Mẹ Suốt làm rất nhiều việc cụ thể mà còn tự động, không phải hỏi ai, thì sinh viên chưa làm gì, chỉ biểu lộ thái độ ôn hoà sao lại phải hỏi? Sợ mất lòng kẻ xâm lược ư? Việc biểu tình ấy chỉ hỗ trợ thêm sức mạnh cho nhà nước (nếu cùng một chí hướng chống quân xâm lược thì những sự lên tiếng ấy rõ ràng chỉ làm tăng sức mạnh cho nhau).

Khi nói những điều này, ta không hề xúc phạm nhân dân Trung quốc, không nhân dân nào được hỏi ý kiến một cách minh bạch lại đồng ý cho chính phủ mình đi xâm lược các nước láng giềng. Ta cần lên tiếng mạnh mẽ để nhân dân Trung quốc biết được sự thật mà tránh bị kích động. Ta cũng không hề quên những giúp đỡ to lớn mà nhân dân Trung quốc đã giành cho nhân dân Việt Nam, chỉ những người gây ra hành động sai trái mới chà đạp lên những kỷ niệm tốt đẹp giữa hai dân tộc. Kẻ ngang nhiên chiếm lãnh thổ nước khác để lập thành phố thì không e ngại gì, mà nạn nhân lại e phản đối sẽ làm “tổn hại đến quan hệ song phương” thì đấy là quan hệ gì vậy?

Đất nước Trung quốc đã từng chịu nỗi đau bị nạn ngoại xâm xâu xé, Người Trung Quốc ắt thuộc làm lòng câu “Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân” (điều mình không muốn chớ làm cho người khác). Các nhà khoa học và chính trị Trung quốc có thừa tư liệu lịch sử và pháp lý để biết đất nào của Việt Nam. Nhưng mình để họ khinh nên họ làm bừa (sách Trung Quốc đã có câu Kẻ tự trọng thì sẽ được người khác trọng, kẻ tự khinh thì sẽ bị người khác khinh), điều ấy những người có trách nhiệm của Việt Nam không thể không xem lại tinh thần tự trọng dân tộc của mình đã có phần nào thiếu sót. Nhưng dân tộc Việt Nam thì quyết không để cho người ta khinh được.

Chúng ta sẽ không quá khích, vì quá khích là phản ứng của kẻ yếu, nhưng phải công khai, đường hoàng cho xứng với các bậc anh hùng-anh thư thuở trước, hành động phải ngang hàng, phải tương xứng với tình hình và có hiệu quả. Người Việt có dám ngẩng mặt nhìn thế giới hay không là ở chỗ này chứ đừng quan tâm quá đến một chỉ số tăng trưởng GDP mà thực tế chưa đủ bù vào những món nợ lâu dài, bù cho tỷ lệ lạm phát và bù cho sự suy kiệt nhiều tiềm năng quý giá của dân tộc.

11-12-2007



* Bài do tác giả gửi cho DCVOnline.

* Chú thích của tác giả:

(1): Trong mối nguy cơ cho an ninh tổ quốc còn phải lưu ý đến khối nước khổng lồ của đập thủy điện sông La, khi bị đánh phá sẽ cuốn phăng toàn bộ miền Bắc ra biển.

Nhân sự của cấp lãnh đạo tối cao cũng là một cửa ngõ để tiến hành xâm lược. Người thực sự lo lắng đến an ninh quốc gia không thể không quan tâm đến những “quả bom” treo lơ lửng trên đầu ấy.

Bản đồ vùng Hoàng - Trường Sa.

Chú thích: Thành phố Tam Sa sẽ "bao phủ cả ba quần đảo Tây Sa (tức Hoàng Sa của Việt Nam), Nam Sa (tức Trường Sa của Việt Nam), Đông Sa", diện tích lên tới 2,6 triệu km², rộng bằng một phần tư diện tích lãnh thổ Trung Quốc.

2,6 triệu km² là thành phố lớn nhất thế giới? Hải Nam thành tỉnh lị to nhất Trung Quốc? Vùng biển quốc tế giữa các đảo thì sao, đã trở thành hồ nhỏ trong thành phố của người Trung Quốc ư? (Blog Trangha).

Categories

About this Entry

This page contains a single entry by Nguyen Han published on December 11, 2007 7:15 AM.

“Trả lại Hoàng Sa, trả lại Trường Sa!” was the previous entry in this blog.

Đòi lại Hoàng Sa, đòi lại Trường Sa is the next entry in this blog.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

danchimviet
danchimviet