Bão Sầu Riêng (Bút ký)
![]() |
| Bar Cao Bồi ở Orchard Tower trên đường Orchard Road, Singapore. Ảnh: Nguyên Hân
|
Lời tâm sự của Thúy như con ốc thật lớn xoáy xuyên qua cả xác lẫn hồn, siết chặt anh vào cái ghế băng đang ngồi. “Ừ, không ai đi trách nhau vì trời đang mưa, hay sẽ nắng.” Nhưng vì sao mà nên nỗi này? Ai sẽ phải “trả lại nắng trong tim, trả lại thoáng hương thơm và những ngày tháng êm đềm” (3) cho những Thúy, những Nho, những Nguyệt đang lang thang, vất vưởng ở quê người như đêm nay?
Xa xa về phía đường Scotts, lòng đường sũng nước phản chiếu ánh đèn đêm như những đường chỉ màu kẻ vụng về trên mặt giấy...
Ngủ đang ngon giấc, Quốc chợt giật mình bởi tiếng gõ tuy nhỏ, nhưng dồn dập trên cửa sổ, nghe như ai đang lấy móng tay gõ rào rào trên cửa kiếng. Anh ngồi dậy, bật đèn, vén màn. Bên ngoài, trời mưa mù mịt, trắng xóa cả màn đêm. Mưa nặng hạt quất vào cửa như cả một bầy chim đang lao nhanh vào phòng anh, bỗng bị chận lại bởi tấm cửa kiếng khổng lồ, mõm chim đập vào kiếng lách tách. Quốc nhìn đồng hồ, mới hai giờ sáng. Anh cố trở lại với giấc ngủ, nhưng chịu. Vừa ở California qua Singapore tối hôm qua, bị trái giờ nên một khi đã bị thức giấc thì khó mà ngủ lại được. Quốc bỗng thèm thuốc, ngồi suy nghĩ bâng quơ một hồi, anh quyết định mặc quần áo, nhét vào túi hai lon bia lạnh trong mini-bar rồi bước xuống đường. Người gác cửa nhanh tay mở cánh cửa cho anh:
-Ông không ngủ được à?
Quốc đáp:
-Sao ông không hút trong phòng? Trời đang mưa mà.
Quốc gật đầu:
Đưa tay chỉ ra ngoài trời, người gác cửa lịch sự hỏi:
Quốc khẽ lắc đầu, anh bước hẳn ra ngoài.
![]() |
| Khách sạn Hilton, Singapore trong đêm mưa Ảnh: Nguyên Hân HNA |
Nếu khách từ muôn phương đổ đến, thì các cô buôn phấn bán hương cũng từ muôn hướng đổ về. Nhiều nhất là người Thái, Phi, Trung Quốc, Nam Dương, một ít người Nga. Đặc biệt, những năm sau này, khi visa đi lại giữa hai nước Singapore và Việt Nam được cấp tại chỗ, dễ dàng hơn, thì các cô Việt Nam qua đây rất nhiều; một số làm ở đây, và đa số hành nghề ở khu Joo Chiat, nơi có nhiều quán Karaoke.
![]() |
| Bar Cao Bồi ở Orchard Tower trên đường Orchard Road Ảnh: Nguyên Hân HNA |
-Em rét quá rồi. Em đi về trước đây, ngày mai bệnh mất.
Người mượn hộp quẹt trả lại cho anh, nói vu vơ làm quen, bằng tiếng Anh:
Quốc mỉm cười, anh trả lời cũng bằng tiếng Anh:
Điếu thuốc đưa lên môi cô ta bỗng khựng lại, cô hét lớn, đánh vào vai anh:
-Cô ở đâu qua? Nghe là biết mấy cô người Bắc, nhưng ở chỗ nào ngoài đó?
-Chúng em từ Hà Nội qua ạ.
-Nhưng giọng cô không phải giọng Hà Nội.
-Vâng. Em gốc người Hải Dương, nhưng học Cao đẳng Kinh tế ở Hà Nội trước đây.
Quốc đứng dậy, nhường ghế cho ba cô gái ngồi. Lúc đầu, anh lắng nghe ba người nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng chen vào hỏi vài điều anh muốn biết. Càng về sau, anh lại là người nói nhiều hơn vì phải trả lời nhiều câu hỏi của mấy cô. Minh Thúy, một trong ba cô đùa với anh:
-Bây giờ anh bị chúng em vây rồi nhé. Anh sợ con gái Bắc không?
Quốc đùa trả lại:
Cô “Moon” Nguyệt cười phá lên:
Quốc đổi đề tài:
Nguyệt đưa tay chùi giọt nước mưa trên má, cô cúi đầu trả lời:
![]() |
| 3 cô gái Việt Nam bị bán qua Campuchia làm việc một nhà chứa Nguồn/Ảnh: onebigvillage.com.au |
-Nếu có việc làm đủ để nuôi thân thì chúng em qua đây làm gì. Nghề này nhục lắm anh ạ.
Lời tâm sự của Thúy như con ốc thật lớn xoáy xuyên qua cả xác lẫn hồn, siết chặt anh vào cái ghế băng đang ngồi. “Ừ, không ai đi trách nhau vì trời đang mưa, hay sẽ nắng.” Nhưng vì sao mà nên nỗi này? Ai sẽ phải “trả lại nắng trong tim, trả lại thoáng hương thơm và những ngày tháng êm đềm” (3) cho những Thúy, những Nho, những Nguyệt đang lang thang, vất vưởng ở quê người như đêm nay?
Xa xa về phía đường Scotts, lòng đường sũng nước phản chiếu ánh đèn đêm như những đường chỉ màu kẻ vụng về trên mặt giấy.
-Chào anh.
Quốc quay lại, Minh Thúy đang đứng với người bạn gái. Anh ngạc nhiên, và bỗng cảm nhận có chút vui mừng trong lòng.
-Anh mua SIM à?
-Không. Anh nạp thêm thẻ.
Quốc chào “Grape” Nho, bạn của Thúy, anh đã gặp tuần rồi.
-Cô “Moon” Nguyệt đâu?
-Nó ra sau anh ạ.
Thúy vừa trả lời vừa bấm máy nhắn tin cho ai đó, ngón tay chạy thoăn thoắt trên hàng nút.
- Sao hôm nay đi làm sớm thế?
“Grape” Nho vuốt tóc cười:
-Ủa, anh tưởng mấy cô nấu ăn chung ở khách sạn chứ?
- Không ạ. Khách sạn chúng em thuê phòng cực nhỏ. Họ chỉ cho ở ba người một phòng. Thêm em vào nữa là bốn. Trưa qua ban quản lý đi soát phòng, em phải chui vào trốn trong tủ đựng quần áo. Mắc cỡ quá anh ạ. Đó, chỗ ở nhỏ vậy làm sao mà nấu nướng! Chỉ có nấu nước sôi ăn mì gói là được thôi.
![]() |
| Khách sạn Hilton, Singapore Ảnh: Nguyên Hân HNA |
-Anh xong việc ở đây rồi. Nhưng ngày mai anh sẽ đi Việt Nam ba ngày trước khi về lại Ca-li, vì chị về Việt Nam làm công tác từ thiện và bị bệnh bên đó cả tuần nay. Chẳng biết khi nào gặp lại hai cô, luôn tiện đây anh mời ăn tối với anh.
Quốc quay lại trả tiền nạp thẻ, để hai cô bàn với nhau. Anh thấy ngộ nghĩnh, nếu anh nói chuyện với người ta, thì hiểu nhau hết, nhưng để cho hai người nói chuyện với nhau, thì thật tình, hai cô nói quá nhanh, giọng Bắc tíu tít như chim hót, anh phải rất để ý mới hiểu được.
-Vâng, chúng em cám ơn anh.
Lời cám ơn thay sự nhận lời.
Quốc đưa hai cô băng qua đường, trở lại khách sạn Hilton.
-Hôm nay có đồ biển, ăn bao bụng (4), lại được uống rượu vang thả dàn đấy.
Sau khi hướng dẫn Thúy và Nho đi lấy đồ ăn, Quốc ngồi tiếp chuyện hai người. Anh uống nhiều hơn ăn, buổi ăn trưa hôm nay vẫn còn làm anh đầy bụng.
Cả Thúy và Nho ăn ngon miệng, nên ăn thật nhiều. Món nào cũng muốn thử, lại thêm hai ly rượu vang trắng nhỏ, hai cô giờ mặt hồng hồng và ứng xử rất tự nhiên. Nho cầm cái điện thoại cầm tay anh để trên bàn lên xem, cô lật lại mặt sau:
-Đừng nghen. Đừng gọi anh nghen. Chị mà biết được thì anh phải bỏ việc này mà đi tìm việc khác đấy.
Quốc nghiêm mặt. Nho cười thật hiền:
Lúc đưa hai người ra lại đường Orchard Road, là lúc con đường nhộn nhịp nhất, tấp nập những người qua lại hai bên lề đường, và xe như mắc cửi giữa lòng đường. Phía bên kia, Orchard Tower bắt đầu chuyển về đời sống đêm. Từ bên này nhìn qua, Country Jamboree Club mà Thúy và Nho gọi là “Bar Cao-bồi” ở tầng hai đang nháy đèn mời mọc. Chờ cho hai người băng qua đường xong, Quốc ngồi xuống chiếc ghế băng nơi anh đã ngồi và gặp các cô tuần trước. Suốt buổi ăn tối, anh rất muốn biết cái cuộc đời đằng sau của hai cô, hoàn cảnh nào đưa đẩy hai người qua đây mà anh không biết mở lời bằng cách nào. “Bằng cách nào đi nữa, cũng là một sự tàn nhẫn!”
![]() |
Không biết cô bé Wendy người Singapore cắt thịt gà tây kia thu nhập một tháng bao nhiêu, nhưng chắc chắn cô không phải nhọc nhằn hằng đêm ở xứ người như Thúy, Nguyệt và Nho kia Quốc choàng tỉnh khi có tiếng cười phá lên của những người khách bộ hành đi ngang qua chỗ anh đang ngồi. Quốc đứng dậy, bước vào khách sạn, anh cần chuẩn bị hành lý để trả phòng ngày mai. Thấy người bảo vệ khách sạn đang giữ cửa thang máy có ý chờ anh, Quốc bước nhanh và gật đầu cám ơn.
-Chúc ông ngủ ngon.
Từ phòng anh nhìn xuống bên kia đường, bar Cao-bồi đèn vẫn nháy, nhưng qúa xa để anh không còn nghe tiếng nhạc xập xình vọng lên. Không biết Thúy và Nho giờ có còn ở đó không? Tối nay có được ngủ ngon không? Hay sẽ bị xẻ sống như hai con gà tây trong buổi ăn trưa Lễ Tạ ơn ở xưởng đóng tàu Sembawang hôm nay bởi một bàn tay trắng đen vàng đỏ nào đó!
Khi nghe lời thông báo trên phi cơ, Quốc chợt nhớ điện thoại cầm tay vẫn còn mở, anh lấy ra tắt trước khi phi cơ cất cánh là cùng lúc anh nhận được tin nhắn qua máy; không chấm, không phết, như đạn vãi ra từ nòng súng liên thanh: “cám ơn anh tối hôm qua nhé anh ơi tiền ăn tối qua là rất lớn ở việt nam bão sầu riêng đang đi vào phía nam của mình đấy anh nhớ để dành tiền giúp đồng bào mình trong đó nhé. em grape nho.” Quốc thấy cay ở sóng mũi. Anh thở dồn dập. Anh lấy tay lắc mạnh mũi của mình.
-Xin anh vui lòng tắt máy trước khi phi cơ cất cánh.
Cô tiếp viên hàng không Việt Nam trong chiếc áo dài đỏ huyết viền vàng với phù hiệu trống đồng Ngọc Lũ trước ngực trông rất đỗi duyên dáng, lịch sự nhắc anh. Anh khẽ gật đầu.
![]() |
| Chiếc phi cơ của Hàng Không Việt Nam giờ tăng tốc bay cao vút vào bầu trời xanh ngắt |
Chiếc phi cơ của hãng hàng không Việt Nam giờ tăng tốc bay vút cao vào giữa bầu trời xanh ngắt mang theo ngoài hành khách, hành lý trên mình, là niềm vui lẻ loi của Quốc (5), và lời nhắn nhủ của Nho trong lòng nó, hướng về quê mẹ.
Mùa Giáng Sinh/2006
Copyright © 2006-2007 DCVOnline
(1) Bão Durian, ập vào miền Nam Việt Nam ngày 5 tháng 12 năm 2006, ngay sau hội nghị APEC kết thúc ở Hà Nội. Thiệt hại nặng nhất là các tỉnh duyên hải miền Nam như Bà Rịa-Vũng Tàu, Bến Tre, Tiền Giang, Vĩnh Long, Cần Thơ
Bà Rịa-Vũng Tàu bị tàn phá nặng nhất với hơn 6.700 nhà bị phá hủy. Bão Durian đã để lại 63 người chết, 19 người bị mất tích, hơn 1,000 người bị thương, và hơn 200,000 nhà bị sập hoặc mất nóc. Ngoài ra, khoảng 810 tàu đánh cá bị lật.
Nguồn: PM Dung pledges no Durian victims left hungry
(2) Geylang và Joo Chiat: Geylang đúng ra là một khu vực thị tứ đông đúc, nhưng ở đó có một khu vực ăn chơi (red light district) nổi tiếng ở Singapore. Khu đèn đỏ này có những nhà chứa có treo đèn lồng đỏ bên ngoài cửa, nghĩa là có đăng ký với chính phủ, và cũng là nơi các cô làm tiền đứng tìm khách làng chơi ở lề đường. Nên nói đến Geylang là người ta thường nghĩ đến khu vực ăn chơi này, nằm ở Lorang (tiếng Mã Lai là con đường nhỏ) 16-28. Joo Chiat Road cũng nằm trong khu vực Geylang này, nơi có nhiều quán rượu và Karaoke; ở đó người địa phương và du khách thường là du khách Á châu đến uống rượu và cũng là nơi khách bán hương tìm về kiếm khách.
(3) Lời trong nhạc phẩm “Đời Gọi Em Biết Bao Lần”, một sáng tác của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, và cũng là nhạc phẩm chính trong phim “Tội Lỗi Cuối Cùng”; dựng và trình chiếu cùng năm 1979. Phim do các tài tử Phương Thanh, Minh Châu, Diệu Thuần, Đặng Việt Bảo, Bùi Cường
đóng, và đạo diễn Trần Phương thực hiện. Phim đoạt giải thưởng Bông Sen Bạc, Liên Hoan Phim lần V, năm 1980.
Nguồn: Hãng phim truyện Việt Nam
(4) Ăn bao bụng = all you can eat.
(5) Ý thơ:
Cám ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ mỗi lẻ loi.
“Ta Về”, Tô Thùy Yên







Leave a comment