December 2006 Archives
![]() |
| Đa nguyên
nhiều thành phần, yếu tố với đa quan điểm, đa suy nghĩ, đa tư tưởng, đa lối sống, đa tính cách... Nguồn: pluralism.org |
Nguyên nhân khách quan và mang tính chất quyết định đó là do sự “can thiệp” của chính quyền CSVN. Một bài viết rất có ý nghĩa mà mọi người rất nên đọc đó là bài “Đạo pháp-Dân tộc-Xã hội chủ nghĩa” của tác giả Hồ Ngọc Ánh đăng trên Đàn Chim Việt ngày 1/12/2006. Tác giả đã chứng minh cho chúng ta thấy một điều là đảng CSVN luôn tìm mọi cách để chống lại mọi sự liên kết, thảo luận, đối thoại của người dân Việt Nam bằng mọi cách quái gở nhất mà họ nghĩ ra như chia rẽ, kích động, “đâm bị thóc, chọc bị gạo” làm cho người dân VN luôn nghi ngờ và thù hận nhau. Chừng nào người Việt còn nghi ngờ và thù hận nhau thì chừng đó đảng CSVN còn yên vị trên “ngai vàng”. Trong hai sự kiện “đối thoại” vừa kể trên tôi tin rằng có bàn tay của an ninh VN. Trên diễn đàn của Đàn Chim Việt luôn luôn có một nhóm người nhỏ (như Trần Công) luôn tìm cách đánh lạc hướng sự chú ý của bài chính bằng cách tung lên diễn đàn những câu chữ ngây ngô và kích động (mà tác giả Hồ Ngọc Ánh ví von là tung lựu đạn) để “chọc giận” mọi người và mọi người bị chạm nọc nên đã “phản pháo” mạnh mẽ bằng nhiều từ ngữ nặng nề và thế là những kẻ như Trần Công vỗ tay khoái chí vì đã đạt được mục đích. Trong “cuộc chiến” Blog Sài Gòn-Hà Nội cũng vậy, ban đầu là các ý kiến bình thường cho đến khi các “đồng chí công an văn hóa mạng” tham gia. Họ sẽ đẩy mọi sự đến tận cùng của chia rẽ và thù hận và thế là cô bé và cả những người có ý định thảo luận và đối thoại trong tương lai sẽ sợ hãi mà chạy mất dép...
... Chỉ có một điều mà tôi không muốn nói ra (vì biết đâu mình sai) đó là những người bảo thủ luôn thua thiệt trong cuộc sống và kinh doanh. Chỉ có những người phóng khoáng, can đảm, giàu tưởng tượng và ước mơ mới tạo dựng cho mình một cuộc sống đầy đủ về tinh thần cũng như vật chất.
![]() |
| "...Đêm xưa biển này, người yêu trong cánh tay. Đêm nay còn cát trắng, đêm nay còn tiếng sóng..." Ảnh: webshots.com
|
...
-“Giá cả như thế nào?”
-“Dạ chơi thì năm chục ngàn. Còn hai cái kia thì xin anh một nửa.”
Huy bỗng nhớ lại ba mươi ngàn là số tiền boa đám anh để lại trên bàn cho mấy người chạy bàn trong bữa ăn tối hôm nay ở nhà hàng Trúc Linh trên đường Biệt Thự. Huy cố nén tiếng thở dài:
-“Sao giá bèo thế hả Hạnh?”
Hạnh co hai chân, vòng hai tay ôm lấy hai chân mình, cô tì cằm vào khoảng trống giữa hai đầu gối, một hồi lâu, cô lên tiếng:
-“Con em cần cái để ăn.”
Ánh trăng lưỡi liềm giờ mới thấy xuất hiện từ phía hòn Tre, sáng đủ cho anh thấy hai ngón chân cái của Hạnh đang chụm vào nhau, chà chà trên mặt cát...
______________________________________________________________________________________________
Hồ Ngọc Ánh
![]() |
| Từ lựu đạn choáng đầu
Nguồn: mishami.image.pbase.com |
Nói một cách khác đi, tôn giáo không được hoạt động một cách độc lập, để từ đó hướng dẫn tín đồ phát triển đời sống tâm linh. Ngược lại, “tôn giáo nhà nước” dạy cho các tín đồ mến Chúa, yêu người, hoặc đến chùa lễ Phật, cúng cầu an, tụng niệm kinh cầu mà quên hẳn cái ý thức công dân trong mỗi một tín đồ. Hóa ra, tôn giáo dưới sự kiểm soát của nhà nước, vô hình chung đã biến thành một công cụ cùng với nhà nước CSVN duy trì sự ổn định xã hội mà quên bẵng đi cái trần gian điên dại mình đang sống là một xã hội tụt hậu về mọi phương diện kinh tế, giáo dục, y tế, an sinh xã hội, và đạo đức suy đồi. Ý thức dân chủ, nhân quyền từ đó tha hồ ngủ vùi, mê man trong hai cánh tay thế lực và thế quyền.



