Quan điểm: October 2007 Archives

Đưa báo An Ninh Thế Giới ra tòa?

| | Comments (0)

Mạc Việt Hồng


Theo kiện 5 năm để được xin lỗi

Trong những ngày vừa qua, truyền thông và dư luận xã hội Ba Lan sôi nổi bàn cãi về trường hợp một công dân bình thường - bà Alicja Tysiac đã thắng kiện nhà nước Ba Lan tại Tòa án Nhân Quyền châu Âu Stasbourg. Cũng trong những ngày này, có một vụ thắng kiện khác không kém phần "hoành tráng" của một công dân Ba Lan gốc Việt - ông Trần Ngọc Thành với Hãng Truyền Hình Quốc Gia Ba Lan (Telewizja Polska S.A).


Sự việc xảy ra cách đây hơn 5 năm, ngày 14/11/2001, hai phóng viên Agnieszka Borowska và Monika Michalak của kênh truyền hình TPV1 (kênh truyền hình lớn nhất trong số nhiều kênh của Hãng Truyền Hình Quốc Gia Ba Lan) làm một phóng sự về hoạt động buôn bán của người Việt Nam trên chợ Sân Vận Động Mười Năm (Stadion Dziesięciolecia), thuộc thủ đô Warsaw. Đây là một chợ trời thuộc loại lớn nhất tại Đông Âu hoạt động từ mười mấy năm nay, nơi có vài ngàn người Việt Nam làm ăn, buôn bán và phần lớn không có giấy tờ cư trú hợp pháp tại Ba Lan.

Phóng sự đã nhắc tới ông Thành và công ty TRANSPOL của ông như một trong số những tổ chức Mafia của người Việt chuyên đi thu bảo kê ở khu chợ này. Ông quyết định khởi kiện Hãng Truyền Hình Quốc Gia Ba Lan cùng hai phóng viên Agnieszka Borowska và Monika Michalak vì cho rằng phóng sự đó không những xúc phạm tới cá nhân ông, công ty ông mà còn làm tổn haị tới những hoạt động dân chủ mà ông đang theo đuổi và làm xấu đi hình ảnh của cộng đồng người Việt tại đây. Cũng có dư luận cho rằng, ông bị đặt điều một cách ác ý vì khi đó ông đang là Tổng biên tập nguyệt san báo giấy Đàn Chim Việt (1), một tờ báo không làm vừa lòng những người Việt trung thành với chế độ cộng sản Hà Nội vì vậy có một số người không ưa ông và những hoạt động cổ vũ dân chủ của ông.


Mạc Việt Hồng

Khi Balli Mazec đứng lên phát biểu ý kiến tại Hội nghị Warszawa 10/2006, nhiều người đã ngạc nhiên và thích thú. Có lẽ không mấy ai ngờ rằng, trong số những tham dự viên hôm đó lại có đại biểu của những người đối lập Kazakhstan. Balli nói rằng, cô thấy ghen tỵ với những người bạn Việt Nam vì đã có một cuộc họp trọng thể như thế này tại Quốc Hội Ba Lan, bao giờ những người đối lập Kazakhstan mới có được một vinh dự như vậy. Có lẽ lời phát biểu của cô đã làm những người Việt Nam xúc động nên ngay giờ giải lao sau đó, vài người biết tiếng Nga, Ba Lan đã làm quen và trò chuyện với cô. Mấy tham dự viên khác, không thể trực tiếp nói chuyện với cô thì hỏi tôi về cô. Đặc biệt, có một anh khi về tới Mỹ đã viết thư sang hỏi cặn kẽ về tổ chức của những người đối lập Kazakhstan, về các hoạt động của họ, về Balli... Có lẽ, anh định viết một bài báo về Balli và những người bạn của cô. Tại sao tôi lại không viết về cô, tôi là người biết rõ về cô hơn cả và chính là người đã mời Balli tới dự cuộc họp báo "Cơm Áo và Tự Do''?

Gặp gỡ tình cờ

Balli Marzec - Ảnh: DCVOnline
Cách đây chừng hơn một năm, chúng tôi tình cờ gặp nhau trong một buổi tọa đàm về Việt Nam do trường Đại Học Tổng Hợp Warszawa tổ chức. Balli đứng cạnh tôi và cô chủ động làm quen. "Bà Marzec" - lúc đó tôi gọi Balli như vậy, cho biết bà có chồng người Ba Lan, hai người quen biết nhau khi cùng học đại học tại Nga, họ đưa nhau về Ba Lan và hiện giờ có hai đứa con. Balli Marzec đã nhiều năm tranh đấu cho một nước Kazakhstan dân chủ và hiện là chủ tịch cộng đồng Kazakhstan tại Ba Lan.

- Bà sang Ba Lan năm nào? - Tôi hỏi.

- Hơn 10 năm rồi. - Balli cười, nói nhỏ vào tai tôi: Ai hỏi thì chỉ nói như vậy thôi, "hơn 10" cũng có thể là 15, 20 hoặc nhiều hơn nữa. Nói chính xác quá, họ sẽ tính ngay ra tuổi của mình.

Chúng tôi cùng cười vui vẻ. Balli tưởng tôi là một sinh viên đến đây nghe giảng về Việt Nam. Cô đoán tôi ...25 tuổi. Người Ba Lan thường gặp khó khăn trong việc đoán đúng tuổi của những người Việt Nam. Ngay cả những người thường xuyên tiếp xúc với người Việt Nam cũng khó lòng đưa ra được những dự đoán chính xác. Họ thường đoán những người VN trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thực. Hóa ra trên đời có những sự nhầm lẫn hết sức... dễ thương như vậy!

Khi biết mình đoán nhầm, Balli quay sang hỏi tôi sang Ba Lan khi nào. Tôi trả lời: "A... a... a... thì cũng hơn 10 năm" Cô hiểu từ "hơn 10 năm" của tôi và chúng tôi cùng cười vui vẻ. Tôi kể sơ qua cho Balli nghe về những người đối lập Việt Nam còn Balli kể cho tôi nghe về đất nước cô và những người đối lập Kazakhstan. Chúng tôi chuyển sang cách xưng hô thân mật "mày, tao" và trao đổi số điện thoại, email. Balli mời tôi tới thăm văn phòng của cô.

Những người đối lập Kazakhstan

Văn phòng cuả những người đối lập Kazakhstan nằm trên phố Szpitalna, ngay trung tâm Warszawa. Đó là một căn hộ 3 phòng rộng chừng 55m2, bên ngoài treo một tấm biển khiêm tốn "Cộng đồng Kazakhstan".Tôi đã tới đó nhiều lần, khi thì chuyện phiếm, lúc thì kể cho nhau nghe về những diễn biến mới nhất liên quan tới những người đối lập Việt Nam và Kazakhstan, hoặc tham dự những cuộc họp mặt. Những đồ đạc trong đó như giá sách, bàn ghế, máy tính... cũng do chính quyền thành phố Warszawa cung cấp. Mặc dù cái máy tính đó, có lần chúng tôi phải vã mồ hôi mới khởi động được và đã nói đùa rằng giá như nó được đặt ở Bảo tàng Kỹ thuật có lẽ thích hợp hơn, nhưng đối với một người đi hoạt động toàn bằng tiền túi như tôi thì việc được cấp một văn phòng nho nhỏ với mấy thứ trang bị sơ sài đó vẫn còn là một mơ ước quá xa vời!

Balli giới thiệu với tôi những trang web của cô và bạn bè (1), "các trang này đều bị tường lửa tại Kazakhstan" - cô nén tiếng thở dài khi nói điều đó với tôi. Cố gắng huy động số vốn liếng tiếng Nga còn rơi rớt lại, tôi cũng chỉ hiểu lõm bõm vài sự kiện. Tôi cho cô xem Đàn Chim Việt với một thoáng tự hào. Chẳng có chút khái niệm nào về tiếng Việt, cô nhìn nó như nhìn một...bức vách. Thỉnh thoảng, cô hỏi tôi xem bài đó viết gì. Nhưng trang "Ban biên tập" làm cho cô đặc biệt thích thú. Cô ngắm nghía, rồi thốt lên:

- Anh này đẹp trai quá, Roza à! - Cô cũng gọi tôi là Roza như cách những người Ba Lan thường gọi tôi.

- Ừ... u... u... - tôi đáp hững hờ, trong bụng nghĩ "anh này đẹp cái nỗi gì!"

- Trông rất trí thức - Balli chỉ mấy anh đeo kính trầm trồ.

- Roza, anh này trẻ quá, có vợ chưa?

- Giời ạ, ổng có tới 4 con rồi! - Tôi đáp.

Cô cười vang. Balli luôn vui vẻ và rất lạc quan trái ngược với bức tranh ảm đạm về tình hình chính trị Kazakhstan mà cô phác họa cho tôi . Trên danh nghĩa, Kazakhstan chấm dứt chế độ cộng sản từ năm 1989 khi Liên Bang Xô Viết tan rã, nhưng trên thực tế Cộng Hòa Kazakhstan suốt 17 năm qua được lãnh đạo bởi N. Nazarbajev - nguyên bí thư thứ nhất đảng cộng sản Kazakhstan. Ông này sẽ còn lãnh đạo đất nước thêm một nhiệm kỳ 7 năm nữa theo kết quả cuộc bầu cử tháng 12/2005 mà giới quan sát cho rằng thiếu công bằng và dối trá.

Akezhan Kazhegeldin - Nguồn: kazhegeldin.addr.com
Đối lập Kazakhstan hoạt động khá bài bản, họ có trụ sở ở hầu hết các nước lớn trên thế giới: Anh, Mỹ, Đức... Balli Marzec là chủ tịch chi nhánh tại Ba Lan. Người đứng đầu tại hải ngoại là Kazhegaldin, ông nguyên là thủ tướng Kazakhstan, người đầu tiên đòi hỏi dân chủ đa nguyên và đứng ra thành lập lực lượng đối lập. Ông đã ngồi tù 3 năm và sau đó phải sống lưu vong tại nước ngoài.

Cũng giống như Việt Nam, những người đối lập Kazakhstan ở nước ngoài không được cấp thị thực về nước, còn những người ở trong nước không được phép xuất cảnh vì... ảnh hưởng tới an ninh quốc gia!? Cách đây một tháng, Zhakiyanov, một người bất đồng chính kiến tại Kazakhstan không được phép xuất cảnh sang Cộng Hòa Czech mặc dù ông được chính cựu tổng thống Vaclav Havel mời. Mất công ăn việc làm, bị tù đầy hay quản chế v.v... cũng là chuyện cơm bữa với các nhà bất đồng chính kiến tại Kazakhstan. Vài người "cứng đầu cứng cổ" nhất đã bị thủ tiêu. Trong vòng một năm cuối cùng, hai trong số những người đứng đầu lực lượng đối lập đã bị thủ tiêu tại Kazakhstan. Zamanbek Nurkadilow bị giết ngay tại nhà riêng bằng hai phát đạn vào tim và một vào đầu. Nhà cầm quyền sau đó kết luận rằng ông đã tự sát! Có lẽ, ngay cả trẻ con cũng khó tin rằng, một người có thể tự sát bằng cách bắn 2 viên đạn vào tim và một vào đầu! Altynbek Savsenbajev cùng hai người cộng sự của ông bị bắt cóc bởi 5 nhân viên thuộc lực lượng đặc biệt mà tiền thân của lực lượng này chính là KGB. Sau đó, xác 3 người được tìm thấy trong khu rừng cách nơi họ bị bắt cóc không xa. Không có ai bị kết án vì cái chết của A. Savsenbajev cùng hai người cộng sự.

Mặc dù bị đàn áp và khủng bố dã man, lực luợng đối lập tại Kazakhstan vẫn ngày một lớn mạnh. Họ đang thu thập chữ ký để chính thức thành lập đảng. Theo luật pháp hiện hành, phải có đủ 50.000 chữ ký thì việc thành lập đảng mới được coi là hợp pháp. Những kẻ cầm quyền cố tình đưa ra một con số lớn như vậy nhằm gây khó khăn về mặt pháp lý đối với những người đối lập. Mặc dù bị bắt bí như vậy nhưng những người đối lập đã một lần thành công trong việc thu thập đủ 50.000 chữ ký. Khi họ đang chuẩn bị những thủ tục pháp lý cho việc thành lập đảng đối lập, thì chính quyền "phát hiện" ra 5 người không thực sự ký tên trong bản danh sách đó. "Đó có thể là những người do công an cài vào hoặc bị chính quyền mua chuộc!" Balli giải thích với tôi.

Kazakhstan là nước có trữ lượng dầu hỏa ngang bằng với Saudi Arabia và nhiều khoáng sản nên những kẻ cầm quyền hiện nay luôn tìm cách giữ chặt lấy địa vị. Những kẻ có quyền lực trong tay rất giầu có còn phần lớn dân chúng vô cùng nghèo khổ thậm chí con số thất học không phải là thấp.

Môt liên minh quốc tế các lực lượng đối lập?

Khi những nguời cộng sản làm cách mạng vô sản để tiêu diệt giai cấp tư sản, đưa thế giới đến đại đồng, họ đã từng có khẩu hiệu: "Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại!" Họ có những đại hội Quốc tế Cộng Sản, những cuộc gặp gỡ, giao lưu, trao đổi kinh nghiệm... v.v. giữa các đảng cộng sản. Tại sao những người tranh đấu với các thể chế độc tài hiện nay lại không có một liên minh như vậy? Tại sao lại không có một đại hội quốc tế của các lực lượng đối lập Việt Nam, Trung Quốc, Cu Ba (Cuba), Kazakhstan, Bắc Hàn, Uzbekistan, Bạch Nga (Belarus), Miến Điện (Burma), Tây tạng (Tibet) ... Phê phán những người cộng sản không có nghĩa là chúng ta không nên học hỏi ở họ.

Chính phủ Ba Lan đã từng dành sự ủng hộ cho lực lượng đối lập Ukraina, Kyrgyzstan. Hiện nay, hai lực lượng đối lập này đã giành quyền lãnh đạo đất nước qua hai cuộc cách mạng nhung Da Cam và Tulipan. Những người đối lập Việt Nam, Kazakhstan, Bạch Nga, Miến Điện, Uzbekistan... cũng đang giành được sự ưu ái đó. Nếu những nguời đối lập biết liên kết lại chắc chắn họ sẽ mạnh hơn nhiều và sự ủng hộ của các chính phủ dành cho họ cũng lớn hơn.

Copyright © 2006 DCVOnline


Ghi chú: Một số trang web của đối lập Kazakhstan:zhakiyanov, kazhegeldin


Mạc Việt Hồng

Mấy ngày nay, thế giới liên tục chứng kiến những cuôc biểu tình của hàng chục ngàn các tín đồ Hồi giáo từ Iran, Arâp xeut, Pakistan, Libăng...đến Indonesia. Hàng loạt Đại sứ quán của các nước phương Tây như Đan mạch, Na uy, Pháp... bị tấn công. Đoàn người biểu tình đã giận dữ ném gạch đá, rác rưởi, bom xăng... vào các Đại sứ quán nói trên. Thậm chí nhiều nơi, các Đại sứ quán còn bị đốt cháy, các nhân viên sứ quán phải sơ tán. Quốc kỳ của các nước này cũng bị đốt, xé. Hàng loạt các biểu ngữ được trương ra với những lời lẽ nguyền rủa., đe dọa.... Tất cả làm dấy lên một làn sóng bài trừ phương Tây vốn vẫn âm ỷ lâu nay trong các nước Hồi giáo.

Những bức tranh biếm họa với hình Mohammad.


Sau Jyllands Posten, hàng loạt các tờ báo tại Châu Âu cho đăng tải biếm họa Mohammad, châm ngòi cho làn sóng phản đối mạnh mẽ từ thế giới Hồi Giáo
Vào tháng 9 năm 2005, Flemming Rose, người phụ trách mảng văn hóa của tờ báo Jyllands Posten viết thư mời 25 họa sỹ vẽ biếm họa về đề tài Mohammad. Có 12 họa sỹ đã nhận lời và họ được trả 128 dollars cho mỗi bức biếm họa. Sau đó, một tạp chí tại Na uy cũng đăng lại những bức biếm họa này. Đến đầu năm nay thì nhiều tờ báo và tạp chí khác ở châu Âu cũng lần lượt đăng tải.

Trong số 12 bức biếm họa, thì điển hình là bức họa hình Mohammad với chiếc khăn truyền thống của người A rập được quấn trên đầu trông giống như một quả bom có ngòi nổ. Một bức họa khác cũng làm cho thế giới Hồi giáo nổi giận đó là hình Mohammad với lời chú thích là đã hết gái đồng trinh làm phần thưởng cho những kẻ đánh bom tự sát.

Những bức họa này làm người ta nhớ đến xung đột giữa hai quốc gia Anh và Iran trong thập niên 80 của thế kỷ trước. Khởi đầu cuộc xung đột này là tập thơ "Những vần thơ của quỉ sa tăng" bị thế giới Hồi giáo cho là xúc phạm tới họ. Tác giả tập thơ, ông Salman Rushdie, một ngừơi Anh gốc Ấn độ đã phải sống lẩn trốn, chui lủi bao năm để tránh án tử hình mà tòa án Iran đã kết án ông kèm theo giải thưởng một triệu dollars cho cái đầu của ông. Quan hệ giữa hai nước Anh và Iran căng thẳng nhiều năm và chỉ được bình thường hóa sau này khi Iran xóa bỏ bản án tử hình cho tác giả tập thơ.

Cách đây 2 năm, thế giới cũng bàng hoàng khi chứng kiến nhà đạo diễn phim người Hà lan, Theo Van Gogh bị một kẻ hồi giáo cuồng tín người Maroc bắn chết chỉ vì bộ phim của ông vạch trần những bất công mà phụ nữ phải gánh chịu trong xã hội Hồi giáo.

Quyền tự do báo chí và những giới hạn


Biểu tình ở Lebanon
Ở những nước dân chủ Phương Tây, người ta quá quen với những truyện tiếu lâm hay tranh biếm họa mà người bị châm biếm là đại biểu Quốc hội, Bộ trưởng thậm chí Tổng thống. Chẳng có ai phật ý hay kiện cáo về những vấn đề này. Những truyện cười hay biếm họa liên quan tới Nhà thờ, Linh mục hay cả Giáo hoàng có thể không làm vừa lòng tất cả mọi người nhưng cũng không thấy ai phải xin lỗi hay ở tù.

Xã hội Phương Tây đã trải qua hàng trăm năm để xây dựng nên chế độ dân chủ như ngày nay, trong đó: Quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận trong xã hội được tôn trọng, đặc biệt là sự tôn trọng đối với các ý kiến khác biệt, thiểu số. Ngừơi dân cũng độ lượng hơn với mọi sự khác biệt từ chủng tộc, văn hóa, tôn giáo, đến chính kiến...Nếu người nào đó vẽ tranh biêm họa về Mohammad hay về tổng thống Bush thì cũng là chuyện bình thường. Khó có thể đưa ra một giới hạn cho tự do ngôn luận, từ tôn giáo ,tình dục cho đến cả chuyện bồ bịch trăng hoa của tổng thống cũng được / bị báo chí phương Tây đăng tải.

Mọi chuyện không đơn giản như vậy với những chế độ độc tài. Ở những nước Arâp, nơi mà nhiều đạo luật còn man rợ như thời Trung cổ, nơi phụ nữ bị chà đạp nhân phẩm, có thể bị ném đá tới chết, bị đổ bê tông vì nghi ngờ ngoại tình thì sự xúc phạm thánh Allah có thể coi như tội chết. Rất đáng chết. Trong một xã hội độc đoán thì mọi thứ khác người đều không có chỗ đứng.

Chẳng cứ gì các nước Arập, mà ngay tại Việt nam, một ông tổng biên tập báo đã suýt bay chức chỉ vì một cuôc thăm dò về những nhân vật mà giới trẻ yêu thích mà kết quả là thần tượng dân tộc Hồ Chí Minh lại xếp sau mấy ngôi sao nhạc Pop nước ngoài. Với ông thánh này (Hồ Chí Minh) thì dân chúng chỉ có quyền ca ngợi, tán tụng, biểu lộ tình cảm yêu thương... còn mọi ý kiến khác biệt về ông đều có thể bị khép tội phản động, phản quốc. Kẻ nào mà lại cả gan vẽ biếm họa về ông có mà đi tù mọt gông.

Quyền tự do báo chí không phải là không có ở Việt Nam nhưng đó là quyền tự do ca ngợi Đảng và Bác cũng như thứ tự do mà người Hồi giáo đang có đó là tự do ca ngợi thánh Allah.
Mọi ý kiến khác biệt đều không được chấp nhận và có thể gây nên những xung đột. Những cá nhân bất đồng chính kiến / tôn giáo đều có thể bị những án tù hoặc quản chế, bị xúc phạm danh dự thậm chí bị bêu riếu trong xã hội.

Xin lỗi hay không?

Khi xung đột xảy ra, nhiều Đại sứ quán Phương Tây bị đốt cháy, hàng hóa của các nước này bị tẩy chay tại các nước Hồi giáo thì cũng là lúc tại các nước phương Tây nổ ra cuộc tranh luận về một lời xin lỗi. Bộ trưởng ngoại giao Ba Lan, ông Stefan Miller đã thay mặt chính phủ xin lỗi vì trước đó báo Rzeczpospolita đã đăng lại những hình này. Nhưng Na uy, Đan mạch lại từ chối xin lỗi. Tổng thống Đan mạch, ông Anders Fogh Rasmussen bày tỏ sự thông cảm nhưng cho rằng ông không phải xin lỗi chỉ vì một tờ bào đăng bài và cho đó là quyền tự do ngôn luận.

Một số báo giới cũng lên tiếng, ông Roger Koppel tổng biên tập tờ báo Die Welt của Đức nói: "Đây là truyền thống văn hóa của chúng tôi. Tôi nghĩ hoàn toàn là điều hợp lý khi đăng các bức biếm họa như vậy. Tôi không nghĩ chúng đi quá xa. Theo ý riêng của tôi thì chính các phản ứng mới đi quá xa. Thật không thể chấp nhận được tại một nước phương Tây khi mà nếu ai đăng các bức biếm họa như thế thì toà báo phải xin lỗi, rồi thậm chí thủ tướng phải xin lỗi"

Còn bà Munira Mirza, một nhà bình luận về các vấn đề đa văn hóa và tệ nạn bài Hồi giáo thì nói:
"Các báo Anh cần đăng lại những bức hình này để người Hồi giáo ở Anh được trông thấy chúng và tự đáng giá. Vì chúng ta có tự do ngôn luận."

Có được một nền dân chủ như ngày nay là sự tranh đấu của bao thế hệ, hàng triệu người đã ngã xuống vì nó. Các giá trị dân chủ ngày càng được công nhận rộng rãi ở nhiều nơi trên khắp thế giới. Nền dân chủ Phương Tây đang ngày càng đựơc phổ cập và trở thành giá trị văn hóa của toàn thế giới. Tự do ngôn luận, tự do yêu ghét, tự do bày tỏ chính kiến (dù là ý kiến không giống ai) là quyền của mỗi người. Nền dân chủ của Phương Tây không thể cứ lùi bước và xin lỗi mãi được. Đây là lúc mà tất cả những người cầm bút trên thế giới, các nhà văn, nhà báo, họa sỹ...hãy bày tỏ tình đoàn kết, sự cảm thông với các họa sỹ Đan mạch. Không ai muốn rước vạ vào thân nhưng không thể vì lý do đó mà nhượng bộ trước những thế lực bảo thủ, cực đoan, cuồng tín.

Và, mỗi người đều có quyền nói, viết hay vẽ ra cái mà mình muốn. Không phụ thuộc vào việc cái đó có làm cho những người khác vừa lòng hay không, hay nói như Voltaire (3 thế kỷ trước) để bảo vệ cho quyền tự do ngôn luận rằng: "Tôi không tán thành điều anh nói, nhưng tôi quyết bảo vệ đến chết quyền được nói ra điều đó của anh".


Copyright © 2006 by DCVOnline





Suy nghĩ về Văn hóa Việt

| | Comments (0) | TrackBacks (0)
Mạc Việt Hồng


Đọc bài: "Không thơm cũng thể hoa nhài" của Vương văn Quang (VVQ), tôi bỗng thấy nóng bừng cả mặt. Cái gã VVQ này, ra Hà Nội một hôm, gặp mấy kẻ du thủ du thực, rồi viết tòan những điều xấu xa về Hà Nội. Chẳng khác nào ông mù sờ voi. Hà Nội với bao nét đẹp, duyên dáng, với những đường phố rợp bóng cây và ngào ngạt hoa sữa, với những hồ nước long lanh sương sớm, những đôi trai thanh gái lịch ...vậy mà VVQ lại viết tòan là những điều dơ bẩn.

Nhưng đọc lại một lần nữa và bình tĩnh suy nghĩ, tôi nhận ra những điều VVQ viết hòan tòan là sự thật. Một sự thật không phải là hiếm gặp trên các đường phố Hà Nội (Việt Nam nói chung ).Cứ cho rằng VVQ giống như một ông mù sờ voi đi, thì cái tai to như cái quạt, cái chân to như cột đình... tuy không phải là tòan bộ con voi nhưng vẫn là những thứ thuộc về con voi. Nền văn hóa Việt không chỉ có ca trù, trống đồng, áo dài, múa rối nước .v.v hay những câu hò Nam bộ mà còn cả những thứ kinh dị khác. Không thể chối cãi, những điêù mà VVQ nói rõ ràng là một phần của văn hóa Việt. Một khoảng tối trong nền văn hóa của chúng ta.

Thế kỷ 21 là thế kỷ của hội nhập và di dân. Mỗi năm có hàng trăm ngàn người Việt vì lý do này hay lý do khác ra nước ngoài sinh sống. Hành trang văn hóa mà họ đem theo không chỉ có những câu hát chầu văn, những làn điệu dân ca óng ả của Bắc, Nam, Trung bộ ... mà còn có cả những thứ chết người khác. Thật khó có thể đánh giá một nền văn hóa nếu không đem nó đặt cạnh một nền văn hóa khác.

Đầu tiên xin được đề cập đến văn hóa cám ơn, xin lỗi của người Việt. Mặc dù những năm gần đây, trong văn hóa ứng xử của người Việt, ngày càng xuất hiện nhiều hơn những câu xin lỗi, cảm ơn, nhưng nếu đem so sánh với mức độ sử dụng từ này ở những người châu Âu, châu Mỹ thì chắc chắn người Việt còn kém rất xa. Không những ít cám ơn, xin lỗi, người Việt còn quan niệm sai lệch trong viêc sử dụng từ này. Cách đây mấy năm, trong một lần về ăn tết cùng gia đình ở Hà nội, tôi đã " nhỡ miệng " cám ơn cô Ôsin (1) khi cô ấy bê cơm cho tôi. Mẹ tôi liền mắng té tát: " Nó là người ở, tao đã trả lương rồi, việc gì mày phải cám ơn, bỏ cái thói lịch sự rởm ấy đi ". Ở Ba Lan , tôi cũng có một người giúp việc, bà giúp tôi trông trẻ và làm những việc nhà lặt vặt. Tôi vẫn cám ơn bà mỗi khi bà pha giúp tôi tách trà hoặc bưng cho tôi bát xúp. Bà cũng cám ơn tôi mỗi khi tôi trả lương cho bà. Với người Phương Tây, chuyện đó là bình thường. Họ cám ơn, xin lỗi nhau khi ở nhà, ra đường, ở công sở .v.v.Những từ này được sử dụng thường xuyên và với mọi đối tượng. Có thể nói đó là câu của miệng của họ. Còn với người Việt, hình như nó làm giảm giá trị, giảm oai của người cám ơn, xin lỗi đi. Ở VN, hiếm có trường hợp bố mẹ xin lỗi con cái, càng hiếm hơn nếu thủ trưởng xin lỗi nhân viên, cô giáo xin lỗi học sinh, bà chủ xin lỗi con ở, người giầu xin lỗi người nghèo và chưa khi nào có chuyện lãnh tụ xin lỗi nhân dân.

Người Việt thường có câu " lời chào cao hơn mâm cỗ ", nhưng ngay cả văn hóa chào hỏi của người Việt cũng có vấn đề. Anh bạn tôi dạy tiếng Việt cho mấy người Ba Lan. Có lần, anh phàn nàn : "Người Việt mình ít chào nhau quá ".Anh dậy mấy học trò của minh khi gặp nhau thì nói: "Xin chào". Khi chia tay nói: "Chaò tạm biệt". Một thời gian sau, khi đã có ít vốn liếng tiếng Việt, những người này tập tành giao tiếp với người VN và họ nhận ra rằng người Việt có mấy khi chào nhau như vậy. Người Việt không có một câu chào thông dụng như người nước khác. Khi gặp nhau, người Việt thường hỏi han, cười, gật đầu thay cho câu chào.

Những lời chào càng hiếm hoi hơn trong các cuộc nói chuyện điện thoại. Nếu người Ba Lan thường bắt đầu cuộc đàm thọai của mình bằng câu: Dzien dobry panu / pani ( chào ông/bà ) thì không có nhiều người VN bắt đầu như vậy.

Một trong những nét độc đáo của văn hóa Việt là văn hóa xả rác. Nếu về VN, có dịp đi qua những con sông như Kim Ngưu, Tô Lịch của HN hay sông Sài Gòn thì không những bạn được tận mắt mà còn tận mũi cảm nhận thấy cái văn hóa này. Người Việt vứt mọi thứ rác rưởi bẩn thỉu ra bất cứ chỗ nào, miễn là không phải nhà mình và nét văn hóa này cũng đươc người Việt ứng dụng triệt để khi ra nước ngoài. Tại chợ trời Sân Vận Động ( Vac-sa-va), không hiếm cảnh các bà, các chị ngồi (dạng háng ) nhặt rau muống, rau bí rồi vứt toẹt những cuống rau tung tóe khắp đường đi. Có lần tôi thử nhắc một chị: " Sao chị không cho những cuống rau đó gọn vào một túi nilông ?" . Chị dẩu mỏ đáp lại: "Đã trả tiền quét dọn rồi, việc đ... gì phải thế ''. Vứt rác, đồ ăn thừa, túi nilông, thùng carton... bừa bãi là chuyện vặt ở đây. Đôi khi còn có cả những loại rác đặc biệt nữa đó là nước tiểu và phân. Người bàn hàng, không rõ vì lý do gì ( bận rộn hay tiết kiệm ) đã đại tiểu tiện vào túi nilông rồi vứt ra khi đóng của hàng. Kể cũng oai cho dân Việt, bắt mấy thằng Tây da trắng phải đi hót cứt cho mình!

Anh bạn tôi, một người có chân trong Ban tổ chức giải bóng đá cộng đồng cũng phàn nàn, mỗi khi kết thúc trận đấu anh phải đi nhặt cả mấy bao tải rác. Người Việt đến xem bóng đá đã xả bừa bãi giấy , vỏ hộp, vỏ chai ...mặc dù những thùng rác cách đó không xa. Trong thời buổi kỹ thuật thông tin, người Việt còn xả rác tràn lan trên các diễn đàn điện tử với những lời lẽ hết sức thô tục.

Nếu văn hóa xả rác làm người Việt thỏa mãn đôi tay thì văn hóa chửi làm họ thỏa mãn cái miệng. Sẽ có ý kiến cho rằng, người nước nào chẳng chửi bậy. Đúng vậy. Nhưng chửi tục tĩu, ngoa ngoắt như người Việt thì thật là hiếm. Người Ba lan chẳng hạn, câu họ hay chửi nhất chỉ là: kurwa ( đồ con đĩ ). Về khoản này, người Việt quả là bậc thầy. Thôi thì, họ cho nhau ăn, uống, húp, đớp, bú, liếm ...toàn bộ vốn tự có của mình. Không những thế họ còn mời cả họ hàng, bố mẹ, tổ tiên của nhau cùng thưởng thức. Nếu họ chửi vì mất gà (2) thì còn hiểu được, nhưng nhiều khi họ chửi chỉ vì người ta không ... mua hàng của họ. Mà khách hàng có phải là người Việt đâu, tòan những ông bà Tây mắt xanh mũi lõ, chẳng hiểu ( mẹ ) gì tiếng Việt. Những câu như : " đ... mẹ con mụ già này, đ...có tiền thì sờ vào làm gì, cút mẹ mày đi '' hay " con mặt l... này lượn mấy vòng rồi vẫn chưa mua nổi cái gì '' ... không phải là hiếm gặp . Chửi cho sướng miệng thôi chứ mấy bà khách hàng người Ba lan có hiểu quái gì đâu, có khi còn nhe răng ra cười nữa. Nhưng dù sao, như thế vẫn còn là văn minh chán nếu đem so với nạn cơm tù ở VN. Không mua cơm của họ, họ lại chẳng đánh cho hỏng người, có khi mất mạng ấy chứ !

Bạo lực trong ứng xử cũng là một nét văn hóa của người Việt. Chẳng cần tìm kiếm đâu xa, chỉ cần lướt qua vài trang báo CAND hay CATPHCM là thấy ngay nhan nhản các vụ đâm chém nhau chỉ vì nhìn đểu, cười đểu, va quệt xe, hay tranh chấp hàng rào giữa hai nhà .v.v.Bạo lực thì ở nuớc nào mà chẳng có, nhưng chỉ vì những chuyện cỏn con mà sử dụng vũ lực với nhau thì hiếm có nơi nào như VN. Ngay tại chợ trời Ba Lan, nơi người Việt buôn bán cũng thường xuyên xảy ra chuyện đấm đá, đâm chém nhau mà nguyên nhân có khi chỉ là vay nhau 5zl ( 1,5 USD) rồi quên không trả hay bày hàng làm ngứa mắt nhau ...Cách đây vài hôm, một chị còn nhẩy lên tát cho anh bảo vệ ( người BL ) hai cái khi anh này nhắc nhở chồng chị bày hàng theo đúng qui định. Có phải văn hóa bạo lực, côn đồ trong ứng xử của người Việt là tàn dư của mấy chục năm chiến tranh hay là bản tính có sẵn từ trong máu của người Việt?

Một cá nhân thay đổi đã khó, một dân tộc còn khó hơn nhiều. Nếu chúng ta không chịu thừa nhận những khiếm khuyết của nền văn hóa Việt thì sẽ không bao giờ có sự thay đổi. Sẽ có người cho rằng, tôi "vạch áo cho người xem lưng '', nhưng nếu như trên tấm lưng đó có đầy những vết ghẻ lở, hắc lào thì tại sao chúng ta không vạch lên để cùng nhau chữa trị? Hẹn gặp lại quí vị với một bài viết tiếp về văn hóa Việt./.

Ghi chú :
(1) Ôsin là từ dùng để chỉ người ở, người giúp việc .
(2) Xem Văn hóa chửi của Hà Sỹ Phu .


Mạc Việt Hồng


Vào lúc 11 giờ sáng 18/4/2007, tại thành phố Cardiff (xứ Wales), Michel Platini, Chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Châu Âu (EUFA) đã công bố kết quả cuộc bỏ phiếu kín chọn nước đăng cai giải vô địch bóng đá Euro 2012.

Ba Lan và Ukraine đã trở thành 2 nước đồng đăng cai "Cup Euro 2012" (EURO 2012) sau khi giành được 8/12 phiếu, vượt qua các đối thủ Italia (4/12 phiếu), Hungaria cùng Croatia không giành được phiếu nào. "Đây là ngày trọng đại nhất trong lịch sử bóng đá Ba Lan" - ông Michal Listkiewicz, chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Ba Lan tuyên bố.

Ba Lan trúng số 40 tỷ € (euro)

Báo chí Ba Lan cho hay, việc thực hiện các cam kết của Ba Lan với EUFA không còn là bức tranh mờ ảo mà đang hoàn toàn thực tế. Ngoài việc nhà nước Ba Lan sẽ đầu tư trực tiếp khoảng mươi tỷ euros, Liên Hiệp Châu Âu (EU) đã dự trữ sẵn cho Ba Lan từ quỹ phát triển trong tài khoá 2007 - 2013 thêm khoảng 40 tỷ € nữa cho việc xây dựng cơ sở hạ tầng.

Những lĩnh vực được hưởng lợi nhều nhất từ số tiền này là ngành xây dựng và du lịch. Ba Lan sẽ phải xây dựng mới và hiện đại hóa các sận bay, xây dựng 5 sân vận động đạt tiêu chuẩn quốc tế, xây mới khoảng 1.000 km đường cao tốc và nâng cấp đường xá hiện có, xây mới và nâng cấp hàng chục khách sạn...

Các nhà chuyên môn đang bàn luận thành lập một uỷ ban liên ngành để triển khai các dự án ngay từ lúc này. Rút kinh nghiệm từ EURO 2004 được tổ chức tại Portugal, người ta đã đầu tư với con số khủng khiếp và thu lãi nhiều tỷ euro, các nhà lãnh đạo Ba Lan bàn bạc để làm sao không bỏ lỡ bất kỳ một điều kiện thuận lợi nào. Ngoài bóng đá, EURO 2012 sẽ đem đến cho Ba Lan một cơ hội chưa từng có để thúc đẩy và hiện đại hoá đất nước. Dự kiến, EURO 2012 sẽ mang lại cho người Ba Lan thêm 200 ngàn chỗ làm mới.

Ngay sau khi tin Ba Lan giành được quyền đăng cai Euro 2012, cổ phiếu của một số hãng xây dựng và du lịch trên thị trường chứng khoán đã tăng vọt lên 10%. Ngoài số tiền 40 tỷ € và tiền của ngân sách nhà nước đã nói tới, dự tính có khoảng 60 tỷ € sẽ được tư nhân đổ vào đầu tư. Đây cũng là một cơ hội lớn cho các nhà đầu tư tại Ba Lan. Tổng thu nhập quốc dân từ năm nay nhờ EURO 2012 có thể tăng thêm tới 3%. [Tổng thu nhập quốc dân (GDP) của Ba Lan 2006 là 344,3 tỷ USD, thu nhập đầu người - GDP per capita (PPP) 2006 là 14.100 USD - theo CIA World Factbook)]. Nền kinh tế nước này đang tăng trưởng với tốc độ 6,3% trong năm 2006 và như thế sẽ có thể đạt tới tốc độ 9, 10% trong thời gian tới.


Cổ động viên Ba Lan trong giây phút công bố kết qủa EURO 2012.
Nguồn: kibice.net
Báo chí cho rằng, Liên đoàn Bóng đá Châu Âu chọn Ba Lan và Ukraine đăng cai giải vô địch châu Âu 2012 là lương thiện vì xuất phát từ quan điểm chia cơ hội đồng đều cho các nước châu Âu. Từ Thế vận hội 1980 tại Moscow, khu vực này chưa bao giờ có một cuộc tranh đua thể thao tầm cỡ. Ba Lan đã là thành viên của Liên hiệp Âu châu từ 2004, còn Ukraine là quốc gia đang vươn tới con đường dân chủ mặc dầu tình hình chính trị vẫn chưa ổn định. Tuy nhiên, báo chí Ukraine trong ngày 18-19/04 nhận định rằng, EURO 2012 tạo nên cơ hội bất ngờ cho việc kết thúc khủng hoảng chính trị giữa tổng thống Jushchenko và thủ tướng thân Nga Ianukovich kéo dài từ đầu tháng 4 đến nay sau khi tổng thống Jushchenko ra sắc lệnh giải tán quốc hội. Lobby cho việc Ukraine đăng cai cùng Ba Lan "Euro Cup 2012" không chỉ riêng những người của phía cách mạng Cam mà còn cả từ phía của thủ tướng Ianukovich như Hryhori Surkis, chủ tịch liên đoàn bóng đá Ukraine, hay cổ động viên bóng đá cuồng nhiệt Rinat Achmetov, nhà tài phiệt và cũng là sponsor của thủ tướng Ianukovich. Tất cả các nhà tài phiệt đều muốn chấm dứt "chiến tranh" để kiếm tiền từ sự kiện thể thao này. Julia Mostova của tạp chí Ukraine "Jerkalo Tijnia" còn nói thêm: "Dân tộc đang bị chia rẽ nhưng tất cả đều yêu bóng đá".

Ở Ba Lan, các trận của EURO 2012 sẽ được tổ chức ở các thành phố: Warsaw, Wroclaw, Poznan, Krakow, Chorzow, Gdansk. Trong tối 18/4/2007, dân chúng tại nhiều thành phố đã hân hoan đổ ra đường ăn mừng, reo hò, nhảy múa. Vài nơi có bắn pháo hoa...

Dư luận nhận định rằng, 17 năm từ bỏ chế độ cộng sản, đất nước Ba Lan "được" rất nhiều. Ba Lan đã vượt qua những chặng đường khó khăn trong giai đoạn ban đầu, chứng minh tính hơn hẳn của cơ chế dân chủ và thị trường tự do, đất nước ngày càng phát triển. Theo các nhà kinh tế, với mức tăng trưởng cao hiện nay, chỉ cần 3 năm nữa, Ba Lan sẽ đạt mức sống của hai nước trong EU khi chưa mở rộng là Hy Lạp (Greece) và Bồ Đào Nha (Portugal). Sau khi nhận được tin của EURO 2012, tổng thống Ba Lan L. Kaczynski phát biểu với báo chí rằng, "sau 5 năm nữa chúng ta sẽ giàu thêm 30%" và ông cho rằng, cam kết với UEFA, Ba Lan đang đứng trước một sự "bắt buộc" phải tiến tới, nhưng là một "bắt buộc" quý giá.

Rõ ràng, Ba Lan đang thực sự đứng trước "Thời cơ vàng", chứ không phải "Hiểm hoạ đen" khi chuyển hoá từ thể chế chính trị độc tài cộng sản sang thể chế đa đảng, dân chủ. Không như nguỵ biện, cảnh báo, hù doạ người dân thiếu thông tin của nhiều "chuyên viên cao cấp" trong nước trên các diễn đàn báo chí trước đại hội đảng cộng sản Việt Nam lần thứ X trong năm 2006. Đa đảng không hề loạn chút nào tại các nước cựu cộng sản mà Ba Lan chỉ là một trong nhiều điển hình khác!

Người Việt ở Ba Lan buồn hay vui?

Chợ trời sẽ trở thành "Sân vận động Quốc gia" trước năm 2012 - Bản thiết kế đã duyệt. - Nguồn: Dzielnik.pl
Khi hơn 38 triệu dân Ba Lan vui mừng và tràn đầy hy vọng, người Việt ở Ba Lan đương nhiên không thể không chia sẻ với chủ nhà. Tuy nhiên, trong niềm hân hoan chung với đất nước tạm dung có một nghịch lý khác, đó là nỗi buồn và âu lo của vài ngàn người Việt làm ăn, buôn bán trên chợ trời Sân vận động Mười Năm. Sân vận động này được xây dựng cách đây khoảng 50 năm nhưng không đưa vào hoạt động thể thao được vì thiếu đồng bộ các khâu dịch vụ và chuyên dụng, vì thế trong thời cộng sản chỉ sử dụng cho những cuộc mít-tinh, diễu hành nhân các ngày lễ lớn. Nó được biến thành chợ trời thuộc loại lớn nhất châu Âu vào đầu những năm 90, nơi có khoảng 4.000 đến 5.000 người Việt làm ăn sinh sống, chủ yếu buôn bán hàng hoá nhập từ Trung Quốc và Việt Nam. Khu chợ - sân vận động này sẽ bị nhà nước thu lại để xây dựng một sân vận động cùng với các quần thể thể thao khác lớn nhất và hiện đại nhất Ba Lan phục vụ cho Euro Cup 2012, dự chi trên 400 triệu đô la. Bộ trưởng tài chính Ba Lan, bà Zyta Gilowska trong ngày 19/04/2007 (tức chỉ một ngày sau khi Ba Lan "trúng số") đã tuyên bố rằng, chính phủ đã có nguồn tiền cho việc xây dựng sân vận động. Một dự luật mới về đánh thuế thu nhập các sòng bạc và trò chơi xổ số sẽ trình nay mai lên quốc hội và dư tiền chi cho đề án này.

Điều này có nghĩa rằng, việc nhà nước lấy lại sân vận động/chợ trời không còn gì để bàn cãi nữa. Trước đây, mỗi khi có tiếng đồn hoặc báo chí đăng tải về các ý định của thành phố trong việc lấy lại sân vận động dành cho mục đích khác, người Việt rất hoang mang và chỉ mong rằng tin đồn hoặc thất thiệt hoặc chưa có giá trị thực tế, vì nhà nước chưa tìm ra nguồn tài chính.

Chợ trời bị huỷ bỏ, hàng ngàn người Việt buôn bán và ăn theo nhiều ngàn người khác, không biết số phận của họ rồi đây sẽ ra sao, khi mà tới hơn nửa số người không có giấy tờ cư trú hợp pháp và không phải ai cũng có điều kiện chuyển vào thuê quầy hàng trong các siêu thị. Tại trung tâm thương mại ASG do người Việt đầu tư xây dựng cách thủ đô Wasaw 30 km, giá thành sang nhượng lại một quầy hàng (50 - 70 mét vuông) lên tới gần 200 ngàn đô la.

© DCVOnline


Nguồn: Số liệu trong bài theo tin của hãng thống tấn Ba Lan PAP và các báo chí Ba Lan khác trong ngày 18-19/04/2007


About this Archive

This page is a archive of entries in the Quan điểm category from October 2007.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

Quan điểm: October 2007: Monthly Archives

danchimviet
danchimviet