Recently in Phóng sự Category
Việt Hồng - với phỏng vấn nhà hoạt động đối lập TQ và ông Đỗ Hoàng Điềm

Mạc Việt Hồng và Ngô Văn Tưởng trước Belweder - Ảnh: DCVOnline
Nhiều ngươi dân Ba Lan thích gọi Dinh Thủ tướng là lâu đài Belweder. Lâu đài Belweder được xây dựng từ thế kỷ XVIII và tọa lạc trên một công viên rộng lớn và đẹp nhất Warsaw - công viên Łazienkowski. Chính vì vẻ đẹp đó mà nơi đây đã chứng kiến nhiều sự kiện văn hóa, lịch sử trọng đại của đất nước Ba Lan. Ngay từ phút đầu, dường như các vị khách đã bị chinh phục bởi vẻ đẹp thơ mộng này. Nhiều người tranh thủ đi dạo trong công viên và chụp ảnh kỉ niệm trong lúc chờ làm thủ tục vào trong.
Hôm nay chương trình khá nhẹ nhàng. Các nhóm tổng kết lại thảo luận của nhóm mình. Tổ chức đối lập của Trung Quốc, Miến Điện, Tây Tạng và Việt Nam cùng ra một bản lên tiếng chung bao gồm 4 điểm:
2- Các nước tẩy chay Thế Vận Hội 2008 tại Trung Quốc và tạo áp lực lên chính quyền Trung quốc nhằm chấm dứt đàn áp và truy tố thành viên Pháp Luân Công và các tù nhân tôn giáo và chính trị tại Trung Quốc;
3- Cộng Đồng quốc tế, nhất là Liên Hiệp Châu Âu (EU) và Hoa Kỳ, đồng áp lực lên nhà cầm quyền Hà Nội chấm dứt đàn áp và trả tự do cho những tù nhân chính trị và tôn giáo;
4- Cộng Đồng quốc tế ủng hộ cuộc đấu tranh của nhân dân Tây Tạng.
Mong muốn của Ban Tổ Chức cuộc họp này là thành lập một ủy ban theo dõi, giám sát những vi phạm nhân quyền và tố cáo với thế giới về những vi phạm đó. Đồng thời, tạo sức ép với liên minh châu Âu để cùng với quan hệ về kinh tế, EU phải mạnh mẽ yêu cầu các nước trên cải thiện về vấn đề nhân quyền. Mong muốn đó đã nhanh chóng đạt được sự đồng thuận. Mỗi nước được chọn một đại diện. Việt Nam là ông Đoàn Viết Hoạt.
Những phần quan trọng nhất của Hội nghị coi như đã tạm xong. Chúng tôi giải lao và chờ bữa tiệc đứng do Văn phòng Thủ Tướng chiêu đãi. Lại tranh thủ chụp ảnh! Mới cách đây 3 tháng, cả nhóm chúng tôi đã đứng bên ngoài hàng rào để "chào đón” thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng và khi đó tôi đã ấm ức lắm vì không vào được bên trong nên hôm nay phải đứng đúng nơi ông Dũng đã duyệt đôi danh dự để chụp ảnh
cho bõ tức.
Không ngờ, bữa tiệc chiêu đãi của Thủ tướng Ba Lan lại trọng thể đến như vậy. Tiệc đứng với vài chục món cả đồ nguội lẫn đồ ăn nóng. Chỉ cần nếm mỗi thứ một thìa tôi đã no ngắc ra. Sau đó là đồ tráng miệng với nhiều loại hoa quả và bánh ngọt. Trong không khí rất vui vẻ và thân mật, chúng tôi tranh thủ phỏng vấn hai "anh bạn" Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa.
Còn ông Man Yan Ng đến từ Đức thì nói:
Tôi tin rằng khi Trung Quốc có dân chủ thì chính quyền dân chủ sẽ cư xử khác. Khi đó hai nước có thể ngồi lại với nhau và giải quyết một cách ôn hòa. Cũng giống như những xung đột giữa Ba Lan với Đức trước kia, khi Ba Lan có dân chủ mọi xung đột đều đã được giải quyết nhẹ nhàng
Buổi chiều là phim và ca nhạc. Bộ phim tài liệu "Từ đoàn kết tới tự do” (Od Solidarność do Wolność) đã cho chúng tôi một cái nhìn khá đầy đủ về quá trình tranh đấu của người dân Ba Lan trong hai thập niên 70s, 80s để đạp đổ chế độ Cộng sản xây dựng một nước Ba Lan dân chủ. Vài ngàn người Ba Lan từ công nhân, học sinh đến sinh viên, giáo sư đã vào tù. Hàng trăm người bị sát hại. Rồi in báo chui, rải truyền đơn
Tất cả những bài học đó ngày nay vẫn còn nguyên giá trị với những người đến từ hơn chục quốc gia khác nhau đang có mặt nơi đây.
Đang xem phim thì có tin một thành viên của Việt Tân đã được rả tự do. Lại "ngứa nghề"! Tôi kéo ông Đỗ Hoàng Điềm sang phòng bên cạnh và hỏi ngay vài câu:
MVH: Theo tin chúng tôi vừa nhận được, ông Leon Trương (Trương Văn Ba) đã được trả tự do, xin ông cho biết bình luận của ông về việc này.

Đỗ Hoàng Điềm - Ảnh: DCVOnline
ĐHĐ: Chúng tôi muốn nhân cơ hội này ngỏ lời cám ơn cộng đồng người việt hải ngoại, các tổ chức quốc tế, chính phủ các nước đã tranh đấu, gây áp lực để ông Ba được tự do.
Tôi cho rằng sự kiện nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải thả ông Trương Văn Ba cho thấy áp lực quốc tế đã đủ mạnh để họ phải lùi bước nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục duy trì tranh đấu cho đên khi tất cả 6 người bị bắt được trả tự do.
Tất nhiên chúng tôi cũng không quên những người đang nằm ở trong tù như Linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Huỳnh Nguyên Đạo, Trần Quốc Hiền
và nhiều người khác. Việc ông Ba được trả tự do có thể coi là một thắng lợi nho nhỏ bước đầu.
VH: Trường hợp của ông Trương Văn Ba có gì khác hơn so với các trường hợp khác không? Ông có biết lý do vì sao người đầu tiên được thả lại là ông Ba không?
ĐHĐ: Quả thật có lẽ cũng không khác gì nhiều. Cả 6 người đều bị bắt và đều bị buộc tội như nhau. Tôi cũng không rõ lý do tại sao họ lại thả ông Ba trước tiên. Có lẽ chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới biết rõ họ muốn cái gì và dự định điều gì. Chúng tôi tin rằng nếu chúng ta duy trì áp lực này thì sẽ có thêm những người khác được thả.
MVH: Nhưng liệu tất cả 6 thành viên của các ông có hoàn toàn vô tội không khi mà ông Nguyễn Quốc Quân dùng giấy tờ giả nhập cảnh bất hợp pháp vào Việt Nam? Trường hợp của ông Quân ở nước Mỹ cũng bị coi là tội phạm. Ông muốn nói gì về điều này?
ĐHĐ: Về điều này thì tôi muốn đưa ra một ví dụ. Cách đây vài năm, có một người Trung Quốc tranh đấu cho dân chủ tên là Harry Wu. Ông ta đã nhập cảnh lậu vào Trung Quốc để làm một phóng sự về vấn đề vi phạm nhân quyền tại Trung Quốc sau đó ông ta bị nhà cầm quyền phát hiện và bắt giam. Chính Hoa Kỳ đã đứng ra tranh đấu quyết liệt để ông ta được thả mặc dù theo công pháp quốc tế thì anh ta đã nhập cảnh bất hợp pháp vào Trung Quốc.
Theo tôi, trong một xã hội độc tài, bưng bít, bị kiểm soát ngặt nghèo như Cộng sản Việt Nam, Cộng sản Trung Quốc thì việc người ta phải dùng những biện pháp mà họ hoàn toàn không mong muốn để tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền thì đó là vì hoàn cảnh bắt buộc thôi.
MVH: Tôi biết có dư luận cho rằng, Việt Tân cố tình gây ồn ào nhằm đánh bóng tên tuổi của mình, tạo tiếng vang qua sự việc 6 người bị bắt. Ông nghĩ sao về dư luận này?
ĐHĐ: Tôi rất lấy làm đau lòng nếu có một dư luận như vậy. Trong nhiều năm nay, có những công tác chúng tôi tiến hành suôn sẻ, không gặp nạn thì người ta cũng nói rằng đâu có thấy Việt Tân hoạt động gì, toàn đấu tranh cuội. Lúc chúng tôi không may gặp nạn thì lại bảo chúng tôi cố gắng dàn dựng, tạo tiếng vang. Ở đời có lẽ không bao giờ có thể làm vừa lòng tất cả mọi người.
Trong 10 công tác tiến hành mà bị hỏng 1 hay 2 vụ thì đối với chúng tôi cũng là tổn thất lớn lắm rồi. Sự việc vừa rồi là một tai nạn không may và chúng tôi cố gắng rút kinh nghiệm trong hoạt động để không xảy ra những việc như vậy trong tương lai.
MVH: Đây là lần đầu tiên ông tới Ba Lan, xin ông cho biết cảm tưởng của ông thế naò?
ĐHĐ: Thứ nhất là tôi rất lấy làm mừng và phấn khởi thấy sự hậu thuận của quốc tế cho vấn đề nhân quyền với Việt Nam và các quốc gia còn độc tài khác rất lớn. Thứ hai là qua chuyến đi này, tôi hân hạnh được gặp các anh chị đang tranh đấu cho dân chủ tại Ba Lan và tôi cảm nhận được tấm lòng thiết tha của họ đối với đất nước, với quê hương. Tôi tin rằng những gặp gỡ như hế này sẽ làm tăng thêm sự đoàn kết gắn bó, sự cộng tác giữa những người Việt tha phương ở khắp nơi vì một Việt Nam dân chủ.
MVH: Ông đang đứng trong Dinh Thủ Tướng Ba Lan. Trước đó, ông đã từng vào Nhà Trắng. Cảm giác của ông khi ở 2 nơi này ra sao? Có khác nhau không?
ĐHĐ: Cảm giác của tôi khác nhau. Mỗi nơi một khác và hoàn cảnh gặp gỡ cũng khác nhau. Lúc chúng tôi vào gặp gỡ Tổng thống Bush trong Nhà Trắng thì tâm nguyện của chúng tôi là làm sao vận động sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ cho công cuộc tranh đấu cho dân chủ Việt Nam nhưng một mặt vẫn phải làm sao giữ được thể diện của người Việt chúng ta.
Còn lần này, có khác đi một tí. Ở Dinh Thủ Tướng đây là cuộc họp mặt quốc tế trong bầu không khí rất thân mật, hữu nghị giữa các sắc dân, các quốc gia cùng một cảnh ngộ với nhau. Lần này tôi cảm thấy thoải mái hơn, không căng thẳng.
Xin cám ơn Ba Lan - Tổ quốc thứ hai của tôi.
© DCVOnline
Mạc Việt Hồng - phóng sự từ Warsaw
Chuông điện thoại vang lên vào chiều tối chủ nhật. “Trung Quốc chiếm mất Trường Sa rồi, em à” (1) - một người bạn trong nhóm hoạt động dân chủ tại Ba Lan vội vã thông báo. “Mọi người đang nói về chuyện này và chờ em đến” - anh nói tiếp. Tôi cố vớt vát nói đùa hy vọng “cải thiện” được cái giọng thiểu não của người “đồng chí”: ”Mọi người cứ ăn trước đi, em có tới cũng không giải quyết được vấn đề Trường Sa đâu”. Cơm nước xong cho gia đình, tôi mới “xách” xe đi trong tiếng cằn nhằn của ông xã: “Thế kỉ XXI rối mà còn có người đi làm... cách mạng”.
Mọi người đang đợi tại một quán ăn khá quen thuộc ngay trung tâm Warsaw - nhà hàng Quê Hương. Khác với thường lệ, “mọi người” lần này ngoài mấy anh em “ăn cơm nhà vác tù và... dân chủ” ở Ba Lan còn có những vị khách đến đây để tham dự Hội nghị Quốc tế Tự Do và Đoàn Kết (2) tại Warsaw được tổ chức trong 2 ngày 10 và 11 tháng 12/ 2007.
Ngoài những gương mặt quen thuộc với anh em Ba Lan như ông Bùi Tín, ông Đoàn Viết Hoạt lần này có những tham dự viên hoàn toàn mới - những người lần đầu tới Ba Lan. Chúng tôi làm quen với nhau. Đó là Đỗ Thành Công đến từ Mỹ - người đã từng bị chính quyền Việt Nam kết tội khủng bố và đã từng bị giam giữ hơn một tháng trước khi được phóng thích nhờ kết quả tranh đấu của cộng đồng người Việt tại Mỹ cũng như sự can thiệp của chính phủ Mỹ; ông Đỗ Hoàng Điềm - chủ tịch đảng Việt Tân (cũng lại... khủng bố); cô Hoàng Lan, một cô gái rất trẻ, sinh viên du học tại Pháp năm thứ 4, một trong những sáng lập viên của Tập Hợp Thanh Niên dân chủ; ông Nguyễn Thanh Vân - chủ tịch Ủy ban đấu tranh của người Việt tại cộng Hòa Liên bang Đức. Đặc biệt, còn có đại diện công nhân Việt Nam tại Đài Loan. (3)
Chúng tôi kể cho nhau nghe về tình hình tranh đấu, đặc thù của phong trào dân chủ ở mỗi nước. Đã tới Mỹ đôi lần và có khá nhiều bạn bè, tôi không ngạc nhiên lắm về tình hình người Việt ở Mỹ qua câu chuyện của Đỗ Thành Công và Đỗ Hoàng Điềm nhưng các anh có vẻ rất ngạc nhiên khi biết hoạt động dân chủ tại Ba Lan chỉ gói gọn trong mấy "nhân mạng" ngồi đây. Từ lâu, những người bạn từ Mỹ đã biết đến những hoạt động tranh đấu cho dân chủ của người Việt tại Ba Lan, từ việc ra báo (Đàn Chim Việt) đến vận động Thượng viện, Hạ viện, biểu tình... và không ai nghĩ rằng chúng tôi chỉ là một nhóm nhỏ, rất nhỏ.
“Còn cộng đồng người Việt thì sao?” - ông Đỗ Hoàng Điềm hỏi. Cộng đồng người Việt có khoảng 40- 50.000 người nhưng ít ai quan tâm tới chính trị nếu không muốn nói là lảng tránh nó. Mọi người ai nấy chăm chỉ kiếm tiền rồi về Việt Nam hàng năm, đầu tư, mua nhà, mua đất... và phần lớn hài lòng với hiện tình đất nước với mức tăng trưởng kinh tế đều đều 7, 8 % từ nhiều năm nay. Có một số cũng ủng hộ chúng tôi nhưng không dám công khai vì sợ không về được Việt Nam, ảnh hưởng tới gia đình...
Ông Đoàn Viết Hoạt cho rằng, cần có một phương thức vận động cộng đồng thích hợp, thiết thực hơn, nhẹ nhàng hơn, ít chính trị hơn để có sự tham gia của đông đảo mọi người. Đúng, có thể chúng tôi chưa có một phương thức tiếp cận thích hợp với cộng đồng Việt Nam tại đây nên lần nào trong những cuộc gặp mặt như thế này, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có “ta với mình”.
“Trường Sa và Hoàng Sa” vẫn luẩn quẩn trong câu chuyện giữa chúng tôi. Hình như ai cũng cảm thấy buồn buồn. Rồi chúng tôi bàn sang chuyện tổ chức biểu tình trước sứ quán Trung Quốc ở các nước. Ai đó nói đùa: “Mai gặp đại biểu Trung Quốc đi dự hội nghị thì phải trùm chăn đập cho một trận”.
Thức ăn cũng hết và đã khuya, đến lúc chúng tôi phải về để các vị khách nghỉ ngơi và chuẩn bị cho 2 ngày họp với chương trình đặc kín với nhiều tham luận và thảo luận.
***
Theo chương trình của Ban Tổ Chức, Hội nghị sẽ diễn ra tại 2 địa điểm, ngày đầu (10/12/2007) trong Quốc Hội Ba Lan và ngày tiếp theo sẽ trong dinh Thủ tướng - lâu đài Belweder. Như vậy càng hay! Đó là dịp chúng tôi có thể viếng thăm "chính thức" cả hai nơi.
Từ 8h 30 sáng, xe của Ban tổ chức đã tới đón các đại biểu tại khách sạn. Đại hội dự kiến bắt đầu từ lúc 9h đã bị chậm mất vài chục phút do số lượng mà Ban tổ chức dự kiến là 60 người nhưng cuối cùng có tới gần 100 đến tham dự! Một số tham dự viên - những người hoạt động đối lập tại Nga, Belarus và một số nước tại Liên Xô cũ cũng bị nhà cầm quyền gây khó dễ về visa và chỉ đến được Warsaw vào phút cuối cùng.
Chúng tôi kiên trì chờ đợi Ban Tổ Chức tìm một phòng họp lớn hơn cho 100 người và bổ sung danh sánh tham dự viên với bộ phận an minh vì bộ phận này chỉ cho phép những người trong danh sách do ban tổ chức cung cấp được vào họp. Chỉ khổ cho mấy vị khách đến từ những nơi ấm áp, California, Đài Loan... co ro vì lạnh.
Đã từ lâu, những người hoạt động cho dân chủ tại Ba Lan luôn mong ước về một sự kết hợp quốc tế giữa các lực lượng đối lập và kỉ niệm ngày Quốc Tế nhân quyền (10/12/1948) như một dịp để họ thực hiện mong ước của mình.
Và ngày hôm nay, trên quê hương của Công đoàn Đoàn Kết "Solidarność", của Lech Wałesa có một
"Hội nghị Quốc tế Tự Do và Đoàn Kết" do Hội Tự do Ngôn luận Ba Lan kết hợp với một số chính khách và thượng nghị sĩ Ba Lan tổ chức. Trong Ban Tổ Chức về phía Việt Nam còn có ông Trần Ngọc Thành và cô Tôn Vân Anh. Việc vận động cho Hội nghị cũng như gửi giấy mời tham dự đã được Ban Tổ Chức âm thầm chuẩn bị từ hàng tháng nay và sự có mặt vượt quá mong đợi của Ban Tổ Chức ngày hôm nay đã là một thành công ban đầu.

Ông Đoàn Viết Hoạt - Ảnh: DCVOnline
Đây cũng là một trong những Hội nghị hiếm hoi mà chúng tôi tham dự với sự tài trợ của Bộ Ngoại Giao Ba Lan. Ngoài tài trợ về ăn ở cho các đại biểu đến từ xa, xe chuyên chở hàng ngày, phòng họp, một số người còn được tài trợ tiền vé máy bay.
Thành phần của Hội nghị là các nước còn chế độ độc tài cộng sản hay không cộng sản như: Nga, Belarus, Kazachstan, Trung Quốc, Cuba, Bắc Hàn, Việt Nam, Miến Điện (Myanmar), Uzbekistan, Turkmenistan, Tây Tạng (Tybet), Chechnya
Có lẽ không phải là một vinh dự cho bất kì ai khi phải có mặt trong danh sánh này - danh sách của các nước không có tự do dân chủ.
Đây là lần thứ 2, chúng tôi tham dự Hội nghị trong Quốc Hội Ba Lan. Lần đầu là tháng 10 năm ngoái, khi tổ chức Hội nghị thành lập Ủy Ban bảo Vệ Người Lao Động. Cũng như lần trước, chúng tôi xếp hàng chờ kiểm tra về an ninh trước khi vào trong tòa Quốc hội với các thủ tục nghiêm ngặt như khi lên máy bay.
Phòng họp được trang bị rất đầy đủ và hiện đại, mỗi người đều có maý nghe, micro, các bài phát biểu đều được các phiên dịch viên chuyên nghiệp của Quốc Hội Ba Lan ngồi trong các cabin bên cạnh dịch trực tiếp ra nhiều thứ tiếng Nga, Anh và đương nhiên cả tiếng Ba Lan. Người nghe chỉ việc chọn ngôn ngữ thích hợp với mình và dùng tai nghe.
Mở đầu, ông Mirosław Chojecki - trưởng Ban Tổ Chức đọc lời khai mạc. Ông nêu rõ ý nghĩa của Tuyên ngôn quốc tế về Nhân quyền (4), nhờ có Tuyên ngôn đó mà nhiều nước đã tranh đấu giành được tự do và nhân quyền trong đó có Ba Lan. Và ngày nay, Ba Lan có trách nhiệm giúp đỡ các nước còn chưa có tự do và nhân quyền giành lại những quyền cơ bản của con người. Đó là nghĩa vụ cũng như vinh dự của người Ba Lan.
Ông M. Chojecki cũng giới thiệu các đại biểu tham dự về phía Ba Lan như, ông Zbigniew Romanszewski - phó chủ tịch Thượng Viện, thượng nghị sĩ Jan Rolewski, đại biểu quốc hội Andrzej Czuma, Kornnel Morawiecki, v.v... Tiếp đó, ông M. Chojecki đọc thư chúc mừng của Tổng thống Ba Lan Lech Kaczynski.
Tiếp theo là phần phát biểu của các chính khách Ba Lan, nhiều người trong đó đã từng là tù nhân chính trị dưới thời cộng sản, đã từng tranh đấu công khai cũng như bí mật
và hôm nay họ muốn gửi tới các tham dự viên những kinh nghiệm của mình.
Sau đó tới phần phát biểu của đại diện đến từ các nước Nga, Kazakhstan, Chechnya, Uzebekistan và một số nước khác thuộc Liên Xô cũ. Đại diện Nga cho biết khó khăn của các hoạt động đối lập, hoạt động báo chí bị kiểm soát chặt chẽ, nhà báo bị sát hại
Ông cũng cho biết về cuộc bầu cử vừa qua, việc Putin công kích, chèn ép các đảng phái đối lập. Cả hội trường cười ồ lên khi ông nói, có những nơi đảng "Nước Nga thống nhất" của Putin đã thắng cử tới... 104% (5).
Các đại biểu từ Kazakhstan, Uzbekistan, Turkmenistan
than phiền về tình trạng nhân quyền, tự do thông tin, tự do báo chí, về tình hình giáo dục với chương trình giáo dục nhồi sọ và lệch lạc
Đại biểu Belarus cho biết về tình hình thiếu tự do trong thông tin, gian lận trong bầu cử
Đại biểu Uzebekistan nói, mặc dù là nước sản xuất và cung cấp khí đốt cho nhiều quốc gia lân cận nhưng bản thân những người dân nghèo vẫn phải sưởi bằng củi. Bà cũng mong muốn các nước phương Tây ngoài việc quan tâm tới khí đốt thì cần quan tâm hơn nữa tới nhân quyền tại nước này.
Trong số các đại biểu tới dự Hội nghị, nhiều người đã từng là tù nhân chính trị tại đất nước của họ, Việt Nam có ông Đoàn Viết Hoạt. Đaị biểu Turkmenia đã từng bị kết án tù chung thân về những hoạt động đòi hỏi dân chủ và chỉ được trả tự do nhờ sự tranh đấu của lực lượng đối lập và sự can thiệp của các nước phương Tây. Ông cũng cho biết thêm, ở đất nước Turkmenia của ông, thậm chí dân chúng chưa được sử dụng ăng ten vệ tinh để xem các tin tức từ nước ngoài. Lý do mà nhà nước đưa ra là các ăng ten vệ tinh này làm mất mỹ quan của thành phố!?
Đại biểu Tây Tạng làm mọi người xúc động khi nói về việc trẻ sơ sinh bị sát hại, phụ nữ bị cưỡng bức phá thai, ép buộc từ bỏ các phong tục tập quán từ ngàn năm của dân tộc để theo văn hóa Trung Quốc
Miến Điện đặc biệt thu hút được sự chú ý nhất của cả hội trường về biến cố chính trị tháng 9/2007. Biến cố này đã làm chính quyền Miến Điện phải có những nhượng bộ nhất định và thả một số tù nhân chính trị.
Phần trình bày của 2 đại biểu Trung Quốc đến từ Đức và Mỹ rất lôi cuốn với các tư liệu minh họa được chiếu
lên màn hình. Với tiêu đề "Human Right in China and the Olympic Game 2008”, ông Man Yan Ng đến từ Đức cho biết mặc dù Trung Quốc đạt được những thành tựu kinh tế trong hơn hai thập niên qua nhưng người ta dường như quên mất rằng chính Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã gây ra thảm họa tụt hậu cả về kinh tế lẫn văn hóa trong mấy chục năm cầm quyền trước khi đổi mới. Ông nhắc tới các sự kiện Thiên An Môn, đàn áp Pháp Luân Công, cách mạng Văn hóa và ví Mao - người phải chịu trách nhiệm về cái chết của mấy chục triệu người Trung Quốc - như Hitler.

Ông Man Yan Ng - Ảnh: DCVOnline
Hai đại biểu Trung Quốc cho rằng, Trung Quốc đã đánh lừa thế giới để được chọn là nước tố chức Olympic. Trung Quốc hứa với thế giới về việc cải thiện tình hình nhân quyền, nhưng họ không hề thay đổi mà vẫn theo dõi, kìm kẹp những người bất đồng chính kiến, chèn ép những người nông dân khi họ biểu tình vì bị cướp đoạt ruộng đất. Và cuối cùng, ông kết luận, Trung Quốc là nhà tù lớn nhất, là đất nước vi phạm nhân quyền nhất thế giới, người Trung Quốc chỉ thực sự được tự do khi ở nước ngoài. Đại diện Trung Quốc cũng kêu gọi thế giới nhân dịp Olympic 2008, gây sức ép với Trung Quốc trong vấn đề nhân quyền và kêu gọi quốc tế tẩy chay Olympic Bắc Kinh như Olympic Moscow 1980.
Bài phát biểu của đại diện Chechnya - một phụ nữ Hồi Giáo với trang phục và khăn trùm đầu màu đen
truyền thống làm mọi người xúc động. Bà không phát biểu được nhiều vì giọng liên tục bị nghẹn lại do quá xúc động. Bà chính là vợ góa của cố Tổng thống Chechnya, ông Jokhar Dudayev - người đã bị Nga pháo kích chết khi đang sử dụng điện thoại di động. Hiện nay ở thủ đô Warsaw có một bùng binh mang tên ông và việc đặt tên này cũng làm sứt mẻ ít nhiều quan hệ giữa Nga và Ba Lan.

Vợ góa cố tổng thống Jokhar Dudayev - Ảnh: DCVOnline
Về phía Việt Nam, các ông Đoàn Viết Hoạt, Đỗ Thành Công, Bùi Tín bằng tiếng Anh và tiếng Pháp đã khái quát tình hình chính trị xã hội Việt Nam trong những năm gần đây. Ông Hoạt nói về phiên tòa xử hai luật sư Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài, ông cũng cho biết có khoảng trên 100 tù nhân chính trị đang bị giam giữ tại Việt Nam. Ông khái quát về tình hình khiếu kiện của nông dân Việt Nam, về việc Việt Nam kiên quyết không chấp nhận bất đồng chính kiến.
Ông Công đề cập tới phiên tòa xử Linh mục Nguyễn Văn Lý và cho mọi người xem bức ảnh cha Lý bị bịt miệng. Ông cũng kể lại trường hợp bị bắt và việc tuyệt thực của mình.
Ông Bùi Tín nói tới việc thiếu tự do báo chí, tự do ngôn luận và thông báo về việc Trung Quốc quyết định thành lập thành phố Tam Sa để cai quản hai quần đảo Hoàng sa và Trường Sa của Việt Nam, về cuộc biểu tình của hàng trăm sinh viên trước Đại sứ quán Trung Quốc đã bị công an giải tán.
Cô Tôn Vân Anh công bố bức thư của Phạm Hồng Sơn, một tham dự viên vắng mặt vì không làm được hộ chiếu mặc dù phía Ba Lan sẵn sàng cấp ngay visa cho ông. Cùng rơi vào hoàn cảnh này là các ông Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Xuân Nghĩa. Họ cũng nhận được giấy mời của Ban tổ chức nhưng không xin được hộ chiếu hoặc công an chỉ cấp cho từ ngày 15/12/2007 (sau khi đã kết thúc Hội nghị).
Sau bữa ăn trưa khá giản đơn tại Quốc Hội, các đại biểu tham gia các nhóm thảo luận theo khu vực địa lý của quốc gia mình. Việt Nam, Trung Quốc, Miến Điện vào cũng một nhóm với nhau. Họ chia sẻ với nhau kinh nghiệm tranh đấu, vạch ra những phương thức chung, đề ra những chiến lược chung và bàn tới một sự kết hợp. Và, các nhà báo không được phép thông tin về các thảo luận mang tính nội bộ này.
Nhiều người thường cho rằng, Việt Nam luôn là học trò của Trung Quốc, luôn theo đuôi Trung Quốc và Việt Nam không thể có dân chủ trước Trung Quốc được. Nhìn mọi người say sưa thảo luận, mười mấy người Việt Nam áp đảo 2 người Trung Quốc; bên cạnh mái đầu bạc của ông Bùi Tín, ông Đoàn Viết Hoạt là gương mặt đĩnh đạc của Đỗ Thành Công, Đỗ Hoàng Điềm, Trần Ngọc Thành, Nguyễn Thanh Sơn, Ngô Văn Tưởng..., là tà áo dài tha thướt của Tôn Vân Anh, là nét trẻ thơ trên gương mặt Hoàng Lan... tôi không tin điều đó. Không! Việt Nam nhất định sẽ có dân chủ trước Trung Quốc.
Xin xem tiếp phần 2 vào ngày 13/12/2007
© DCVOnline
(1): Theo một nguồn tin mật báo từ Việt Nam, DCVOnline chưa kiểm chứng.
(2) Tên tiếng Anh "“For Freedom and Solidarity".
(3) Ban tổ chức yêu cầu không công bố danh tính của một số thành viên đang hoạt động bí mật.
(4) Xem: Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân Quyền
(5) Theo nhật báo Dziennik xuất bản tại Ba Lan thì con số này là 109%
Lời của tác giả: Khi chúng tôi tới San Jose, vài người ở đây đã nhận ra tôi: “Ồ, đây là người phỏng vấn bác sỹ Ngãi!” Họ hồ hởi giới thiệu tôi với những người khác, không khí thân tình làm chúng tôi cũng vui lây. Cũng qua đó, tôi được biết, hình như ông Nguyễn Xuân Ngãi (NXN) không hài lòng lắm với bài phỏng vấn trước đây.
Thứ nhất là vịêc tôi đã không gọi ông là “bác sỹ” như mọi người ở đây vẫn thường gọi. Thứ hai là chữ “hơi lúng túng” mà tôi ghi trong bài. Theo ông, một bác sỹ chuyên trị bệnh tim cho người khác thì lúng túng sao được! Ông NXN là một người nổi tiếng ở đây, không những vì hoạt động chính trị mà trước hết là vì ông là một bác sỹ tim giỏi. Nghe nói, ngoài công việc ở bệnh viện, phòng mạch tư của ông lúc nào cũng có 50 người xếp hàng. Việc tôi không gọi ông là “bác sỹ”, không phải vì tôi không biết điều đó mà vì nó liên quan tới quan điểm của Đàn Chim Việt (ĐCV): “Không quan trọng ai viết (nói) mà quan trọng là người đó viết (nói) như thế nào”. Kể từ khi ra đời, nhằm cố gắng đi theo những thông lệ chung của truyền thông chuyên nghiệp, thông thường ĐCV giới thiệu thân thế, sự nghiệp của tác giả ở phần chú thích cuối bài hoặc trong lời dẫn nhập, chứ không ghi danh xưng bên cạnh tên tác giả ở đầu bài viết, ví dụ như “giáo sư” Hoàng Minh Chính, “nhà báo” Nguyễn Khắc Toàn, “nhà văn” Trần Mạnh Hảo, “giáo sư “ Nguyễn Chính Kết... như nhiều tờ báo khác ở hải ngoại vẫn ghi. Nhiều lúc, cá nhân tôi thấy quy định của ban biên tập như vậy là cứng nhắc quá! Người ta học hành trầy vẩy mới có tấm bằng, gọi kèm theo bằng cấp thì đã chết ai! Nhưng “nhập gia tùy tục”, nhập đàn (tất nhiên) cũng vậy.
Ông Nguyễn Xuân Ngãi
Nguồn/Ảnh: DCVOnline/Việt Hồng
Việt Hồng - Phóng sự
Ngày hôm qua, 10/3/2007, tại trong tâm thành phố Vac-sa-va bắt đầu một
chiến dịch thu thập chữ ký đòi trả lại tự do cho các luật sư Lê Thị
Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Linh mục Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Vũ Bình...
Chiến dịch được phát động bởi một số người Việt Nam hoạt động cho dân
chủ và Hội Tự Do Ngôn Luận Ba Lan.
Chiến dịch sẽ bao gồm 2 phần: Phần nổi và phần chìm. "Phần nổi" sẽ được
tổ chức tại trung tâm thành phố vào các ngày nghỉ cuối tuần. "Phần
chìm" sẽ do các tình nguyện viên đem tới các cơ quan quyền lực Ba Lan,
các trường Đại Học... tuyên truyền và xin chữ ký ủng hộ.
Trong không khí se lạnh của một ngày cuối đông, các thành viên của Ban
Tổ Chức và các tình nguyện viên (trong đó có phóng viên của DCVOnline)
có mặt tại góc phố Nowy Swiat /Jerozolimskie từ lúc 13 giờ. Đó là nơi
nằm gần Thành Cổ, gần các đầu mối giao thông và đối diện với trụ sở cũ
của Bộ chính trị Đảng Công Nhân Thống Nhất Ba Lan (đảng đã độc quyền
lãnh đạo Ba Lan từ năm 1945 tới năm 1989 - DCVOnline).
Ban Tổ Chức cho hay, họ đã thông báo tới Ủy Ban Thành phố về buổi ra
mắt hôm nay và ngay từ sớm, một số cảnh sát và bảo vệ đã được điều tới
với mục đích giữ trật tự và đảm bảo an ninh.
Mirosław Chojecki: Hãy ủng hộ dân chủ Việt Nam
Nguồn: DCVOnline/Ảnh: Ngô Văn Tưởng
Tới tham dự buổi ra mắt chiến dịch có ca sĩ nổi tiếng Ba Lan,
Elizabieta Wojnowska, ca sĩ đã từng hát nhiều bài hát cổ vũ cho tự do,
chống lại độc tài dưới chế độ cộng sản; nhạc sĩ, ca cĩ Jacek Kleyff; ông Mirosław Chojecki, chủ tịch Hội Tự Do Ngôn luận Ba Lan, người đã từng 43 lần bị bắt giam dưới chế độ cộng sản. Bà Balli Marzec, chủ tịch hội Những người đối lập Kazakhstan
và ông Michal Orzechowski đại diện cho tổ chức những người đối lập
Tibet (Tây Tạng) cũng có mặt để bày tỏ tình đoàn kết với đối lập Việt
Nam. Ngoài ra, một số sinh viên trường Đại Học Tổng Hợp Vacsava cũng
tới tham gia phân phát tờ rơi.
Kênh truyền hình quốc gia TVPII, một trong những kênh truyền hình lớn
nhất Ba Lan đã có mặt để làm phóng sự và phỏng vấn. Ban Tổ Chức cho
hay, thời gian quá gấp nên họ không kịp thông báo rộng rãi cho truyền
thông nhưng nhật báo "Gazeta Wyborcza" số ra ngày hôm qua (10/03) đã
đăng tin giúp quảng cáo cho chiến dịch và một số người đã tới ký tên
sau khi đọc tin trên báo này.
Ủng hộ dân chủ Việt Nam
Nguồn: DCVOnline/Ảnh: Ngô Văn Tưởng
Các vị khách cũng như các tình nguyện viên cùng tham gia phân phát tờ
rơi và trong vòng 3 giờ đồng hồ, họ đã phân phát hàng ngàn tờ rơi mang
tựa đề "Tự Do Cho Việt Nam”. Nội dung của tờ rơi lên án chế độ cộng sản
Hà Nội, nhắc nhở người đọc rằng đây là một trong 4 chế độ độc tài cộng
sản cùng với Trung Quốc, Cu Ba và Bắc Hàn còn sót lại trên thế giới,
liệt kê các "thành tích" đàn áp dân chủ của Hà Nội, đặc biệt nhấn mạnh
việc bắt bớ gần đây đối với Linh Mục Nguyễn Văn Lý, hai luật sư Nguyễn
Văn Đài và Lê Thị Công Nhân. Tờ rơi cũng đề cập đến phong trào đình
công của công nhân Việt Nam trong mấy năm gần đây và sự ra đời, phát
triển, lớn mạnh của Khối 8406.

Ủng hộ dân chủ Việt Nam
Nguồn: DCVOnline/Ảnh: Ngô Văn Tưởng
Và,
cũng trong thời gian 3 giờ đó, khoảng 500 chữ ký đã được thu thập. Có
lúc, 5,7 người phải xếp hàng để chờ ký tên, những người ký tên đều để
lại địa chỉ hoặc số điện thoại hay e-mail để liên lạc. Nhiều người sau
khi ký còn bắt tay, động viên các tình nguyện viên: "Hãy cố lên, đừng sợ!", "Chúng tôi rất ủng hộ, cứ vậy mà tiến tới"...Phát
biểu với phóng viên DCVOnline, ông Đinh Trung Nghệ, một trong những
thành viên của Ban Tổ Chức cho hay, ông rất hài lòng với kết quả ngày
hôm nay và nếu có thêm nhiều thời gian và được chuẩn bị chu đáo hơn thì
số lượng chữ ký còn nhiều hơn nữa. Ông cũng cho hay sẽ có kế hoạch
tuyên truyền và phát tờ rơi tới cộng đồng người Việt. "Thật vô lý khi người Ba Lan thì ký cón người Việt lại không" - Ông Nghệ nói.

Bà Ký rồi, cháu ký đi
Nguồn: DCVOnline/Ảnh: Ngô Văn Tưởng
Những người ký tên hôm nay thuộc đủ mọi lứa tuổi, già có và rất trẻ
cũng có, có cả cặp vợ chồng với đứa con còn ẵm ngửa cũng chờ để ký tên.
Vài người nước ngoài tình cờ đi qua cũng đóng góp chữ ký. Có những
người tìm hiểu rất kỹ càng trước khi ký, họ hỏi cặn kẽ về tình hình
chính trị Việt Nam, về các tù nhân chính trị, người này là ai, người
kia tại sao bị bắt, cô gái kia (Lê Thị Công Nhân) trẻ quá, cô đã làm gì
mà bị bắt v.v... Nhưng rất nhiều người chỉ cần nghe thấy chữ "cộng sản”
là họ ký liền mà không hỏi han thêm gì nữa, "Việt Nam còn cộng sản chứ gì, thế thì tôi ký ngay”!
Một người bạn từ Pháp qua có mặt tại đó đã thốt lên một cách kinh ngạc: "Sao dân Ba Lan lại dễ tính vậy? Ở Pháp, Mỹ không dễ xin chữ ký vậy đâu!”
Không! Có lẽ dân Ba Lan không "dễ tính" mà cộng sản nơi đây đã dậy cho
họ những bài học cay đắng và nhiều người ghê sợ hai chữ "cộng sản” đến
nỗi chỉ nghe thấy là đã ngay lập tức ký tên ủng hộ những người đối lập
Việt Nam.
© DCVOnline
Vào cuối tuần vừa qua, trong lúc cộng đồng người Việt tại Mỹ đang sôi động "chào đón” ông Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước Cộng Hòa Xã Hội chủ nghĩa Việt Nam sang thăm chính thức Mỹ bằng một rừng cờ vàng và biểu ngữ thì ở thủ đô của Ba Lan, những người Việt Nam, Trung Quốc, Kazakhstan, Chechnia, Miến Điện, Cu Ba, Bắc Hàn, Bạch Nga....cùng nắm tay nhau đòi hỏi tự do.
![]() |
| Chúng tôi đòi tự do Nguồn: DCVOnline |
Từ nhiều ngày, trước khi buổi hòa nhạc được tổ chức, các nhóm đối lập tại Ba Lan đã chuẩn bị phim tài liệu, hình ảnh, tư liệu để giới thiệu về "thành tích” đàn áp nhân quyền ở nước mình. Mở đầu, ông Adam Borowski, thành viên Hội Tự Do Ngôn Luận và là đại diện danh dự của Chechnia, tuyên bố lý do tổ chức buổi hòa nhạc, ông cũng điểm mặt các chế độ độc tài còn sót lại trên thế giới, trong đó có Việt Nam.
![]() |
| Chúng tôi đòi tự do Nguồn: DCVOnline |
Sân khấu được chuẩn bị khá chu đáo từ ngày hôm trước. Khi những lời hát ca ngợi tự do, phản đối độc tài, kêu gọi tranh đấu cho nhân quyền vang lên cũng là lúc những thước phim tài liệu được chuẩn bị công phu từ nhiều ngày trước được trình chiếu trên màn ảnh, phía sau các ca sĩ. Nếu những lời ca đem lại sự phấn chấn tin tưởng cho hầu hết khán giả có mặt tại đây, thì ngược lại, bức tranh đen tối về tình hình nhân quyền được chiếu lên đã gây xúc động lớn. Những bà mẹ, những cô gái với giọt lệ đọng đầy nơi khóe mắt hướng cái nhìn cảm thông và chia sẻ về nhóm những người nước ngoài có mặt nơi đây. Những hình ảnh của Thiên An Môn với xe tăng và xác các sinh viên trên đường phố, hình ảnh đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc, cách mạng Cam tại Ucraina, cuộc chiến đẫm máu tại Chechnia, hình ảnh quản thúc bà Aung San Suu Kyi (Miến Điện), đàn áp đối lập tại Kazakhstan, việc bưng bít thông tin và bóp nghẹt dân chủ tại Cu Ba, Bắc Hàn lần lượt hiện ra. "Dã man quá! Ba Lan thời kỳ thiết quân luật cũng giống như vậy!” - Một người đứng cạnh tôi nhận xét.
![]() |
| Chúng tôi đòi tự do Nguồn: DCVOnline |
Nhiều người Ba Lan kinh ngạc và xúc động về hình ảnh Linh mục Lý bị bịt miệng. Họ không thể hiểu nổi tại sao một bị caó lại có thể bị bịt miệng và vì sao một Linh mục lại bị đối xử như vậy. Một phụ nữ lắc đầu, lẩm nhẩm cầu Chúa và làm dấu Thánh. Với những người dân trong một đất nước sùng đạo (hơn 90% theo đạo Thiên chúa) thì Linh mục là những người đáng kính và bức ảnh quả là sự xúc phạm. Nhưng nếu ngược lại lịch sử thì Ba Lan không thiếu những Linh mục đã dũng cảm chống lại bạo quyền cộng sản, nhiều người đã bị tù đày, khủng bố và một Linh mục đã bị an ninh cộng sản thủ tiêu bằng cách buộc đá, ném xuống sông.
Những người Việt tại Đông Âu nói chung và Ba Lan nói riêng thường chỉ đem theo các khẩu hiệu khi tranh đấu. Họ thiếu một là cờ chỉ vì không thể đem theo cờ đỏ sao vàng cũng không muốn đứng dưới cờ vàng. Nhưng lần này là một ngoại lệ! Có lẽ đó là lần đầu tiên, ở một nước Đông Âu, vốn luôn được coi là sân sau của Hà Nội, một lá cờ vàng 3 sọc đỏ tung bay trong gió bên cạnh cờ của các nước bạn!
![]() |
| Chúng tôi đòi tự do Nguồn: DCVOnline |
Vai kề vai, những người Việt Nam, Trung Quốc, Kazakhstan, Chechnia, Cu Ba, Bắc Hàn...cùng tranh đấu, cùng hy vọng vào một tương lai sáng đep hơn trên đất nước mình. Chắc chắn, những hình ảnh ngày hôm nay sẽ còn đọng lại trong tâm trí nhiều người có mặt nơi đây. Riêng tôi, trên đường lái xe về nhà, văng vẳng bên tai tôi là tiếng hát của ca sĩ Tomasz Lipiński: " Bạn cần tự do để làm gì? Tôi cần tự do để làm gì? Chúng ta cần tự do để làm gì? Tự do là không khí, là cuộc sống, tự do là tất cả, chúng tôi cần tự do...".
Tôi tin rằng, một ngày nào đó, không còn xa nữa, tự do sẽ đến với đất nước tôi, với đất nước các bạn, với tất cả chúng ta.
© DCVOnline
(1) Nguyên văn tiếng Ba Lan: "Pytam o Wolność"





