Gặp gỡ trong dinh thủ tướng
Việt Hồng - với phỏng vấn nhà hoạt động đối lập TQ và ông Đỗ Hoàng Điềm

Mạc Việt Hồng và Ngô Văn Tưởng trước Belweder - Ảnh: DCVOnline
Nhiều ngươi dân Ba Lan thích gọi Dinh Thủ tướng là lâu đài Belweder. Lâu đài Belweder được xây dựng từ thế kỷ XVIII và tọa lạc trên một công viên rộng lớn và đẹp nhất Warsaw - công viên Łazienkowski. Chính vì vẻ đẹp đó mà nơi đây đã chứng kiến nhiều sự kiện văn hóa, lịch sử trọng đại của đất nước Ba Lan. Ngay từ phút đầu, dường như các vị khách đã bị chinh phục bởi vẻ đẹp thơ mộng này. Nhiều người tranh thủ đi dạo trong công viên và chụp ảnh kỉ niệm trong lúc chờ làm thủ tục vào trong.
Hôm nay chương trình khá nhẹ nhàng. Các nhóm tổng kết lại thảo luận của nhóm mình. Tổ chức đối lập của Trung Quốc, Miến Điện, Tây Tạng và Việt Nam cùng ra một bản lên tiếng chung bao gồm 4 điểm:
2- Các nước tẩy chay Thế Vận Hội 2008 tại Trung Quốc và tạo áp lực lên chính quyền Trung quốc nhằm chấm dứt đàn áp và truy tố thành viên Pháp Luân Công và các tù nhân tôn giáo và chính trị tại Trung Quốc;
3- Cộng Đồng quốc tế, nhất là Liên Hiệp Châu Âu (EU) và Hoa Kỳ, đồng áp lực lên nhà cầm quyền Hà Nội chấm dứt đàn áp và trả tự do cho những tù nhân chính trị và tôn giáo;
4- Cộng Đồng quốc tế ủng hộ cuộc đấu tranh của nhân dân Tây Tạng.
Mong muốn của Ban Tổ Chức cuộc họp này là thành lập một ủy ban theo dõi, giám sát những vi phạm nhân quyền và tố cáo với thế giới về những vi phạm đó. Đồng thời, tạo sức ép với liên minh châu Âu để cùng với quan hệ về kinh tế, EU phải mạnh mẽ yêu cầu các nước trên cải thiện về vấn đề nhân quyền. Mong muốn đó đã nhanh chóng đạt được sự đồng thuận. Mỗi nước được chọn một đại diện. Việt Nam là ông Đoàn Viết Hoạt.
Những phần quan trọng nhất của Hội nghị coi như đã tạm xong. Chúng tôi giải lao và chờ bữa tiệc đứng do Văn phòng Thủ Tướng chiêu đãi. Lại tranh thủ chụp ảnh! Mới cách đây 3 tháng, cả nhóm chúng tôi đã đứng bên ngoài hàng rào để "chào đón” thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng và khi đó tôi đã ấm ức lắm vì không vào được bên trong nên hôm nay phải đứng đúng nơi ông Dũng đã duyệt đôi danh dự để chụp ảnh
cho bõ tức.
Không ngờ, bữa tiệc chiêu đãi của Thủ tướng Ba Lan lại trọng thể đến như vậy. Tiệc đứng với vài chục món cả đồ nguội lẫn đồ ăn nóng. Chỉ cần nếm mỗi thứ một thìa tôi đã no ngắc ra. Sau đó là đồ tráng miệng với nhiều loại hoa quả và bánh ngọt. Trong không khí rất vui vẻ và thân mật, chúng tôi tranh thủ phỏng vấn hai "anh bạn" Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa.
Còn ông Man Yan Ng đến từ Đức thì nói:
Tôi tin rằng khi Trung Quốc có dân chủ thì chính quyền dân chủ sẽ cư xử khác. Khi đó hai nước có thể ngồi lại với nhau và giải quyết một cách ôn hòa. Cũng giống như những xung đột giữa Ba Lan với Đức trước kia, khi Ba Lan có dân chủ mọi xung đột đều đã được giải quyết nhẹ nhàng
Buổi chiều là phim và ca nhạc. Bộ phim tài liệu "Từ đoàn kết tới tự do” (Od Solidarność do Wolność) đã cho chúng tôi một cái nhìn khá đầy đủ về quá trình tranh đấu của người dân Ba Lan trong hai thập niên 70s, 80s để đạp đổ chế độ Cộng sản xây dựng một nước Ba Lan dân chủ. Vài ngàn người Ba Lan từ công nhân, học sinh đến sinh viên, giáo sư đã vào tù. Hàng trăm người bị sát hại. Rồi in báo chui, rải truyền đơn
Tất cả những bài học đó ngày nay vẫn còn nguyên giá trị với những người đến từ hơn chục quốc gia khác nhau đang có mặt nơi đây.
Đang xem phim thì có tin một thành viên của Việt Tân đã được rả tự do. Lại "ngứa nghề"! Tôi kéo ông Đỗ Hoàng Điềm sang phòng bên cạnh và hỏi ngay vài câu:
MVH: Theo tin chúng tôi vừa nhận được, ông Leon Trương (Trương Văn Ba) đã được trả tự do, xin ông cho biết bình luận của ông về việc này.

Đỗ Hoàng Điềm - Ảnh: DCVOnline
ĐHĐ: Chúng tôi muốn nhân cơ hội này ngỏ lời cám ơn cộng đồng người việt hải ngoại, các tổ chức quốc tế, chính phủ các nước đã tranh đấu, gây áp lực để ông Ba được tự do.
Tôi cho rằng sự kiện nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải thả ông Trương Văn Ba cho thấy áp lực quốc tế đã đủ mạnh để họ phải lùi bước nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục duy trì tranh đấu cho đên khi tất cả 6 người bị bắt được trả tự do.
Tất nhiên chúng tôi cũng không quên những người đang nằm ở trong tù như Linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Huỳnh Nguyên Đạo, Trần Quốc Hiền
và nhiều người khác. Việc ông Ba được trả tự do có thể coi là một thắng lợi nho nhỏ bước đầu.
VH: Trường hợp của ông Trương Văn Ba có gì khác hơn so với các trường hợp khác không? Ông có biết lý do vì sao người đầu tiên được thả lại là ông Ba không?
ĐHĐ: Quả thật có lẽ cũng không khác gì nhiều. Cả 6 người đều bị bắt và đều bị buộc tội như nhau. Tôi cũng không rõ lý do tại sao họ lại thả ông Ba trước tiên. Có lẽ chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới biết rõ họ muốn cái gì và dự định điều gì. Chúng tôi tin rằng nếu chúng ta duy trì áp lực này thì sẽ có thêm những người khác được thả.
MVH: Nhưng liệu tất cả 6 thành viên của các ông có hoàn toàn vô tội không khi mà ông Nguyễn Quốc Quân dùng giấy tờ giả nhập cảnh bất hợp pháp vào Việt Nam? Trường hợp của ông Quân ở nước Mỹ cũng bị coi là tội phạm. Ông muốn nói gì về điều này?
ĐHĐ: Về điều này thì tôi muốn đưa ra một ví dụ. Cách đây vài năm, có một người Trung Quốc tranh đấu cho dân chủ tên là Harry Wu. Ông ta đã nhập cảnh lậu vào Trung Quốc để làm một phóng sự về vấn đề vi phạm nhân quyền tại Trung Quốc sau đó ông ta bị nhà cầm quyền phát hiện và bắt giam. Chính Hoa Kỳ đã đứng ra tranh đấu quyết liệt để ông ta được thả mặc dù theo công pháp quốc tế thì anh ta đã nhập cảnh bất hợp pháp vào Trung Quốc.
Theo tôi, trong một xã hội độc tài, bưng bít, bị kiểm soát ngặt nghèo như Cộng sản Việt Nam, Cộng sản Trung Quốc thì việc người ta phải dùng những biện pháp mà họ hoàn toàn không mong muốn để tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền thì đó là vì hoàn cảnh bắt buộc thôi.
MVH: Tôi biết có dư luận cho rằng, Việt Tân cố tình gây ồn ào nhằm đánh bóng tên tuổi của mình, tạo tiếng vang qua sự việc 6 người bị bắt. Ông nghĩ sao về dư luận này?
ĐHĐ: Tôi rất lấy làm đau lòng nếu có một dư luận như vậy. Trong nhiều năm nay, có những công tác chúng tôi tiến hành suôn sẻ, không gặp nạn thì người ta cũng nói rằng đâu có thấy Việt Tân hoạt động gì, toàn đấu tranh cuội. Lúc chúng tôi không may gặp nạn thì lại bảo chúng tôi cố gắng dàn dựng, tạo tiếng vang. Ở đời có lẽ không bao giờ có thể làm vừa lòng tất cả mọi người.
Trong 10 công tác tiến hành mà bị hỏng 1 hay 2 vụ thì đối với chúng tôi cũng là tổn thất lớn lắm rồi. Sự việc vừa rồi là một tai nạn không may và chúng tôi cố gắng rút kinh nghiệm trong hoạt động để không xảy ra những việc như vậy trong tương lai.
MVH: Đây là lần đầu tiên ông tới Ba Lan, xin ông cho biết cảm tưởng của ông thế naò?
ĐHĐ: Thứ nhất là tôi rất lấy làm mừng và phấn khởi thấy sự hậu thuận của quốc tế cho vấn đề nhân quyền với Việt Nam và các quốc gia còn độc tài khác rất lớn. Thứ hai là qua chuyến đi này, tôi hân hạnh được gặp các anh chị đang tranh đấu cho dân chủ tại Ba Lan và tôi cảm nhận được tấm lòng thiết tha của họ đối với đất nước, với quê hương. Tôi tin rằng những gặp gỡ như hế này sẽ làm tăng thêm sự đoàn kết gắn bó, sự cộng tác giữa những người Việt tha phương ở khắp nơi vì một Việt Nam dân chủ.
MVH: Ông đang đứng trong Dinh Thủ Tướng Ba Lan. Trước đó, ông đã từng vào Nhà Trắng. Cảm giác của ông khi ở 2 nơi này ra sao? Có khác nhau không?
ĐHĐ: Cảm giác của tôi khác nhau. Mỗi nơi một khác và hoàn cảnh gặp gỡ cũng khác nhau. Lúc chúng tôi vào gặp gỡ Tổng thống Bush trong Nhà Trắng thì tâm nguyện của chúng tôi là làm sao vận động sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ cho công cuộc tranh đấu cho dân chủ Việt Nam nhưng một mặt vẫn phải làm sao giữ được thể diện của người Việt chúng ta.
Còn lần này, có khác đi một tí. Ở Dinh Thủ Tướng đây là cuộc họp mặt quốc tế trong bầu không khí rất thân mật, hữu nghị giữa các sắc dân, các quốc gia cùng một cảnh ngộ với nhau. Lần này tôi cảm thấy thoải mái hơn, không căng thẳng.
Xin cám ơn Ba Lan - Tổ quốc thứ hai của tôi.
© DCVOnline
Categories
Phóng sự0 TrackBacks
Listed below are links to blogs that reference this entry: Gặp gỡ trong dinh thủ tướng.
TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/331

Leave a comment