December 2007 Archives

Ai hưởng thừa kế của Mao?

| | Comments (0) | TrackBacks (0)
Mao có khá nhiều tiền. Cho tới thời điểm này, tài sản của Mao vẫn là một chủ đề cấm kị ở Trung Quốc. Một tạp chí dành riêng cho các cán bộ Đảng đã bắt đầu thảo luận về vấn đề này. Ai sẽ có quyền sở hữu với những tài sản của Mao? Nhân dân Trung Quốc hay gia đình Mao? Cuộc thảo luận này của người Trung Quốc dường như bế tắc.

Tài sản của Mao gồm hàng triệu đô-la. Đó là tác quyền với những bài viết, thơ... bút tích của Mao. Ở Trung Quốc, Mao được coi như một ông Thánh và cho tới ngày nay, những tác phẩm của Mao vẫn tiếp tục được xuất bản và chiếm những vị trí  khá quan trọng trong các tiệm sách. 30 năm sau cái chết của Mao, trên tài khoản của "người cầm lái vĩ đại" - người đã từng tiêu diệt những sở hữu cá nhân - có khoảng 17,6 triệu đô-la nằm trong các ngân hàng Trung Quốc.

Bài báo về tài sản của Mao được xuất bản mới đây trong tạp chí của Đảng mang tên "Văn hóa Thế giới" đã gây được sự quan tâm lớn trong xã hội Trung Quốc. Chính tạp chí này đã đặt ra câu hỏi về số tiền bản quyền những tác phẩm của Mao và việc ai là người sở hữu chúng.

Cũng cần phải nói thêm rằng, khi bắt đầu cuộc Cách mạng Văn hóa (1966-1976), tài sản của Mao đã vào khoảng 780.000 đô-la, đó là tiền bản quyền  dịch cuốn sách đỏ "Mao Tuyển". Cuốn sách tập hợp những "lời vàng ý ngọc" của Mao này được xuất bản bằng nhiều thứ tiếng: Anh, Tây Ban Nha, Đức, Pháp, Nhật (và cả... Việt Nam  - MVH). Riêng ở Trung Quốc, khoảng một tỉ ấn bản.

Theo tạp chí "Văn hóa Thế giới", số tiền mà Mao "làm ra" có sự đồng thuận của Đảng cộng sản và không cần phải chia cho ai cả, là người đứng đầu Đảng cộng sản trong thời kỳ đó Mao có toàn quyền với Trung Quốc. Giờ đây, người ta mới được biết rằng, gia đình Mao đã từ lâu quan tâm tới số tiền này.

Câu hỏi về quyền thừa kế số tiền của Mao đã được Giang Thanh đặt ra từ khi Mao đang cận kề cái chết. Lúc thì Mao hứa sẽ để lại cho Giang Thanh, lúc khác Mao lại cho rằng Giang Thanh có ý làm hại Mao và quyền thừa kế không thuộc về bà nữa.

Năm 1982, xảy ra sự kiện "Bè lũ bốn tên" Giang Thanh bị kết án tù chung thân. Năm 1991, bà vợ góa này của Mao được trả tự do vì lý do sức khỏe yếu và sau đó đã treo cổ chết trong bệnh viện. Ngày nay, những đứa con của Mao đều có thể có quyền với số tài sản này. Nhà độc tài có ít nhất là 4 đứa con với 4 bà vợ khác nhau. Nhưng đề nghị về thừa kế của các con đã bị chính Mao từ chối khi còn sống.

Tài sản thừa kế của vị lãnh tụ này bắt đầu được bàn cãi từ năm 2003 khi tái bản thêm một ấn phẩm của Mao và thêm một số tiền bản quyền nữa chảy vào tài khoản. Những người lãnh đạo Đảng CS Trung Quốc khi đó không biết có nên đánh thuế số tiền (bản quyền) đó hay không và họ cần biết ý kiến của chính quyền trong việc này. Và câu trả lời là, không cho gia đình có quyền thừa kế. Tài sản đó thuộc sở hữu nhà nước vì vậy không phải chịu thuế. Trong thời gian cầm quyền, những suy nghĩ (sáng kiến) của Mao không phải của riêng ông mà là trí tuệ của Đảng!

Theo giáo sư  Roderick MacFarquhar nhà nghiên cứu về Trung Quốc, thì vấn đề lại khác. Đó là cuộc tranh cãi về lợi nhuận. Mao có một tài sản lớn nhờ Đảng cộng sản Trung Quốc. Trong thời gian Mao đứng đầu Đảng cộng sản Trung Quốc, Đảng này đã bắt dân chúng mua tác phẩm của Mao và nhờ đó Mao kiếm được khá tiền.

Nhiều người Trung Quốc không hiểu gì về việc này. Với họ, Mao không phải là người cần tiền, Mao làm cách mạng không phải vì tiền.

- Mao là nhà lãnh đạo thực sự, không giống như những người sau này. Tôi nhớ là, ông ấy đã gửi con đẻ của mình tham gia cuộc chiến tranh với Triều Tiên (1950-1953) và con ông (Mao Anying) đã hi sinh. - Nhà báo về hưu 55 tuổi, Liu Tieying nói.

Bài viết của  Maria Kruczkowska đang trên GW ngày 30/12. Mạc Việt Hồng lược dịch.
Hàng trăm người đã nhập viện vì sự cố rò rỉ phóng xạ tại công ty trách nhiệm hữu hạn Alpha, Vũng Tầu. Hơn 300 công nhân đã được đưa đi xét nghiệm hồng cầu, bạch cầu và phải 2 tuần nữa Viện nghiên cứu hạt nhân tại Đà Lạt mới có thể cho biết kết quả. Đa số các trường hợp nhập viện đều có triệu chứng đau đầu, tức ngực, khó thở, chóng mặt, mắt lờ đờ…

Sự việc xảy ra vào trưa ngày  28/12, khi nguồn phóng xạ bị rơi mất. Trong khi đó, theo một số công nhân nguồn phóng xạ này đã bị mất từ tối hôm trước, tức ngày 27/12. Tuy nhiên, công ty này đã không cho công nhân biết và không sơ tán công nhân khỏi hiện trường.

Theo Vnexpress, khoảng 15h ngày 28/12, hàng trăm công nhân của Công ty TNHH Dịch vụ cơ khí hàng hải đang thi công giàn khoan dầu khí BOD tại cảng hạ lưu PTSC đã phát hoảng khi nghe tin nguồn phóng xạ đang sử dụng tại công trường bị thất lạc. Đến khi được sơ tán, khoảng 400-500 công nhân tại giàn khoan đã bị ảnh hưởng của chất phóng xạ hơn một giờ.

Hiện nay công an tỉnh Bà Rịa Vũng Tầu đang vào cuộc để điều tra nguyên nhân của sự cố này. Được biết, nguồn phóng xạ bị rơi là IR 192, cường độ phóng xạ 100,51 Ci. Đến ngày xảy ra sự cố, cường độ phóng xạ là 26,68 Ci. Kích thước của nguồn phóng xạ là 3mm, gắn trong thiết bị đo kiểm tra mối hàn.


Ly dị qua mạng

| | Comments (0) | TrackBacks (0)

Internet đã mở ra một kỷ nguyên mới trong quan hệ giữa người với người. Đó là điều không ai có thể chối cãi được. Người ta có thể tìm kiếm mọi thứ trên mạng, có thể mua bán, trò chuyện với nhau, nhìn thấy nhau, làm quen, yêu nhau và cả ... ly dị.

Zobacz powiekszenie
Fot. Albert Zawada


Dịch vụ ly dị qua mạng đã không phải là quá xa lạ ở Pháp. Website: www.divorce.fr sẽ giúp các đôi muốn kết thúc cuộc sống chung của mình nhanh chóng làm được điều đó. Việc này sẽ diễn ra "nhanh chóng và thuận tiện" như lời quảng cáo trên trang web.

Chỉ cần điền vào một tờ khai có sẵn trên trang web và cung cấp số thẻ tín dụng, khách hàng sẽ được chọn lựa luật sư bào chữa do website này cung cấp. Nếu không thích luật sư này, có thể yêu cầu đổi luật sư khác mà không mất thêm bất kỳ một chi phí nào.

Những người muốn ly dị chỉ cần gặp người đại diện cho mình 2 lần. Lần thứ nhất để khách hàng chấp nhận người đại diện cho mình và lần thứ hai tại tòa. Tất cả các trao đổi khác đều thực hiện qua phone hoặc bằng mail.

Một trong số chủ nhân của trang web này cho hay, ly dị qua mạng nhanh chóng và ít tốn kém và nó phù hợp với mong muốn của nhiều người. Dịch vụ qua mạng này có giá 1999 euro, trong trường hợp đặc biệt khi khách hàng đòi hỏi nhiều hơn hay một trong hai bên không muốn li dị thì giá sẽ cao hơn chút ít. Trong khi đó, nếu không qua mạng, khách hàng sẽ phải trả khoảng 3000 euro!

Trang web này đang mở rộng hoạt động ra một số nước khác. Hiện nay đã có tại Pháp, Đức, Trung Quốc, Thổ Nhĩ Kì và gần đây nhất là Ba Lan (www.rozwod.pl).

Dịch vụ ly dị qua mạng này không làm hài lòng những luật sư bảo thủ. Chủ tịch Hội Luật sư Paris Yves Riquet ngăn cấm các thành viên của mình hợp tác với dịch vụ này. Lời kêu gọi của ông Riqueta được 13 luật sư hưởng ứng và họ từ chối làm việc cho trang web ly dị này nhưng 80 luật sư khác vẫn tiếp tục hợp tác.

"Lần đầu tiên chúng tôi đưa ra dịch vụ này, không có gì lạ khi họ muốn loại bỏ nó" - Thomas Journel bình luận. Pháp là một trong những nước "dẫn đầu" thế giới về tỉ lệ ly dị, mặc dù có ý kiến cho rằng thực tế còn cao hơn các con số thống kê vì có nhiều đôi không còn chung sống với nhau nhưng không làm thủ tục ly dị vì chi phí cho việc này quá lớn.

Trong những năm 70s, tỉ lệ li dị ở Pháp là 11% trên tổng số kết hôn, cón hiện nay là 43%. Tại các thành phố, tỉ lệ này là 50% còn ở nông thôn cứ 3 cặp kết hôn thì có một cặp ly dị. Với tỉ lệ đó, ly dị qua mạng hứa hẹn một dịch vụ béo bở.

Theo Wyborcza


HÀ NỘI, Việt Nam: Theo tin từ Hà Nội, sang năm 2008, Việt Nam sẽ có thêm 3 cơ quan quản lý báo chí. Đó là:

1/ Cục thông tin đối ngoại nhằm đưa những thông tin cũng như những chính sách của Đảng và nhà nước Việt Nam tới đồng bào hải ngoại.

2/ Cục Phát thanh truyền hình và thông tin điện tử để quản lý và chỉ đạo toàn bộ mảng phát thanh, truyền hình và thông tin trên mạng, trong đó sẽ tăng cường kiểm soát các Blog.

3/Cục An toàn thông tin để đảm bảo mọi thông tin đưa ra chính xác. Xem xét và xử lý những cá nhân và những tờ báo đưa tin sai lệch.

Ngòai 3 bộ phận mới, bộ Thông tin Truyền thông cũng sẽ nâng cấp, kiện toàn Cục báo chí hiện nay để quản lý chặt chẽ hơn các tờ báo giấy.

Việt Nam hiện nay có 720 cơ quan báo chí và khoảng 15.000 người được cấp thẻ nhà báo nhưng chưa có một tờ báo tư nhân nào và theo khẳng định của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng - tác giả của Nghị định số 37 về tăng cường lãnh đạo và quản lý báo chí - thì "Việt Nam kiên quyết không tư nhân hóa báo chí”.

Báo chí Việt Nam
Nguồn: vietnamswans.com
Mặc dù có sự cởi mở hơn trong kinh tế và Việt Nam đang đẩy nhanh tốc độ cổ phần hóa các doanh nhiệp nhà nước nhưng truyền thông vẫn là lãnh địa độc quyền của nhà nước. Các cơ quan báo chí chịu sự chỉ đạo, quản lý, kiểm duyệt chặt chẽ của Đảng. Gần đây nhất là sự kiện Hoàng Sa, Trường Sa. Hơn 700 tờ báo của Việt Nam đã giữ im lặng, không một tờ nào đưa tin về các cuộc biểu tình của sinh viên, thanh niên Việt Nam diễn ra tại Hà Nôi, Sài Gòn. Trong khi đó, các hình ảnh này tràn ngập các trang Blog và đó cũng là một trong những lý do mà Blog sẽ bị kiểm soát chặt chẽ trong thời gian tới.

Cũng liên quan tới sự kiện kể trên, một vài tờ báo đã vội vàng rút các bài viết mang tính "nhạy cảm” ra khỏi trang web, trong đó có VietnamNet và tờ báo này đã bị phạt 30 triệu đồng cùng với việc tổng biên tập có thể bị mất chức vì lỡ đăng bài về Hoàng Trường Sa mà chưa được sự chỉ đạo.

Về việc kiển duyệt này, tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, - một tờ báo được cho là đi đầu trong việc chống tiêu cực xã hội và khá mạnh dạn trong việc đưa những tin tức mang tính "nhạy cảm” - đã công khai phản đối trong hội nghị tổng kết 8 năm thi hành luật báo chí diễn ra ngày 25/12/2007. Ông tổng biên tập Lê Hoàng cho biết: ''Qui định về bảo đảm quyền tự do của báo chí, Luật báo chí nêu rõ báo chí không bị kiểm duyệt trước khi in, phát sóng nhưng trên thực tế có những trường hợp phóng sự truyền hình nhiều kỳ, bài viết nhiều kỳ... vẫn bị yêu cầu dừng lại.''

Trong năm 2008, bốn cơ quan quản lý kể trên sẽ cũng phối hợp hoạt động để siết chặt hơn nữa hoạt động báo chí tại Việt Nam để mọi tờ báo phải đi đúng "lề bên phải” như khẳng định của ông bộ trưởng bộ Truyền Thông và Thông Tin Lê Doãn Hợp




Ngày hôm qua, 27/12/2007, cựu thủ tướng Pakistan Benazir Bhutto đã bị ám sát chết ngay sau khi bà kết thúc bài diễn thuyết trong một cuộc vận động tranh cử tại tỉnh Rawalpindi, Pakistan.

Theo tin tren nhật báo Dziennnik ngày 28/12, một ngày sau khi bà Bhutto bị ám sát, tổ chức khủng bố cua Bin Laden đã xác nhận rằng chính họ đã gây ra cái chết cho bà Bhutto. Mustafa Abu al-Yazid, một chỉ huy cấp cao của Al-Qaeda tại Afghanistan đã chính thức xác nhận tin này. Bà Bhutto được cho là có đường lối chính trị thân Mỹ và sẽ hợp tác chặt chẽ với Mỹ trong cuộc chiến chống khủng bố nếu như bà thắng cử.

Cái chết của bà Bhutto đã ảnh hưởng nặng nề tới chính trường Pakistan, tổng thống đương nhiện đã ra thông báo về tình trạng báo động và có nhiều khả năng sẽ có bạo động lan rộng trên toàn lãnh thổ.

Ngày hôm nay, 28/12/2007, tang lễ bà Bhutto sẽ được cử hành, bà sẽ được chôn cất bên cạnh cha bà - ông  Zulfikar Ali Bhutto, thủ tướng vào đầu thập kỷ 70 và đã bị treo cổ chết năm 1979 sau một cuộc đảo chính quân sự. Bà sẽ an nghỉ tại nhà mộ của gia tộc nằm trong thành phố Garkhi Kuhuda Bakshu cách thành phố quê hương bà khoảng 5 km.

"Chúng tôi đã giết chết Bhutto" - tổ chức khủng bố Al-Qaeda đã khẳng định như vậy. Tin tức này được chính kênh truyền hính Pakistan phát đi. Trong khi đó, chính phủ Pakistan nói, họ không rõ cái chết của bà Bhutto có phải do những người liên quan tới nhóm khủng bố Al-Kaida thực hiện hay không.

Theo thông báo ngày hôm qua, con số nạn nhân của vụ ám sát này, ngoài bà cựu thủ tướng Bhutto còn có 20 nạn nhân khác, những người đứng gần bà trong buổi diễn thuyết tại Rawalpindi. Hôm nay, con số đó  đang lớn dần lên. Ngay sau khi tin bà Bhutto bị ám sát chết, nhiều cuộc biểu tình phản đối đã diễn ra trên khắp Pakistan và những cuộc biểu tình này nhanh chóng biến thành những cuộc ẩu đả với lực lượng cảnh sát. Nhiều đồn cảnh sát bị những người ủng hộ bà tấn công, đốt phá. Một số nhà bank, nhà ga xe lửa, cửa hàng... cũng trở thành mục tiêu của cơn phẫn nộ của những người này.

Tại Karachi, một cảnh sát thiệt mạng. Trên toàn Pakistan, con số những người chết trong các cuộc biểu tình có thể lên tới mười vài chục người và rất nhiều người bị thương.


Benazir Bhutto sinh năm 1953 trong gia đình danh giá và sở hữu nhiều ruộng đất tại Pakistan. Bà đã 2 lần làm thủ tướng. Cùng với cha mình - người thủ tướng hiếm hoi nắm quyền do dân cử trong một cuộc bầu cử dân chủ - bà đã kêu gọi một nền dân chủ cho Pakistan và cũng như cha mình, bà đã trả giá bằng chính mạng sống.

Bà đã bị sát hại 12 ngày trước cuộc bầu cử Quốc hội được dự tính sẽ diễn ra vào ngày 8/1/2008. Cuộc bầu cử mà giới quan sát cho rằng đảng Nhân Dân Pakistan (PPP) của bà sẽ thắng lớn và bà sẽ trở thành thủ tướng Pakistan lần thứ 3.

Cũng cần nhắc lại rằng, bà Bhutto mới trở về nước sau 8 năm lưu vong. Ngay trong ngày trở về, bà Benazir Bhutto đã phải chứng kiến một vụ tấn công đẫm máu nhằm vào những người ủng hộ đi đón mình tại thành phố Karachi. Hai vụ đánh bom tự sát diễn ra ngay gần chiếc xe chở bà làm chết tổng cộng 130 người và hàng trăm người khác bị thương.

Theo Dziennik 28/12/2007


Tổng thống đẹp trai của nước Pháp Nicolas Sarkozy và người bạn gái mới của mình - cựu người mẫu Carla Bruni đã đi nghỉ lễ tại Egypt. Đây là lần thứ 2 ông xuất hiện công khai trước công chúng và báo giới cùng cô người mẫu này kể từ khi li dị vợ 2 tháng trước đây..

Những bức ảnh chung giữa ông tổng thống 52 tuổi và cô cựu người mẫu Brun 39 tuổi được công bố lần đầu trên truyền thông Pháp cũng như báo chí thế giới vào ngày 17/12/2007.


 Nhiều người đã cám thấy thực sự bất ngờ khi tổng thống Pháp tay trong tay cùng cô người mẫu xuất hiện sáng thứ Ba, ngày 25/12/2007 tại Lukxor bên bờ sông Nile. Trông họ rõ ràng là một đôi uyên ương đang yêu. Mặc dù đeo kính đen to, che gần hết khuôn mặt nhưng không phải vì thế mà mọi người không nhận ra họ. Cánh nhà báo kháo nhau về một chiếc nhẫn lạ trên ngón tay của bạn gái ông. Có thể tổng thống đã cầu hôn Carla Bruni!

Sarkozy và Bruni nghỉ trong khách sạn đắt tiền Old Winter Palace. Họ nghỉ trong một trong 6 apartament sang trọng của khách sạn này, giá một đêm không dưới 1100 usd.


Xung  quanh khách sạn và những nơi mà tổng thống cùng bạn gái ghé thăm đều có bảo vệ nghiêm ngặt. Theo báo chí của Pháp, một người bạn của tổng thống - tỉ phú Vincent Bollore đã cho tổng thống mượn máy bay riêng.
Cũng tỉ phú này, đã cho tổng thống Pháp sử dụng chiếc du thuyền đắt tiền ngay sau khi ông Sakorzy đắc cử hồi tháng Năm.



TEHERAN: Tổng thống Iran, người đang được/ bị cho là một trong những kẻ ủng hộ khủng bố và tàng trữ, sản xuất vũ khí hạt nhân, nhân ngày lễ giáng sinh đã có lời chúc mùng Giáo Hoàng Benedict XV. Tổng thống Iran vốn "nổi tiếng" là người có những bài diễn văn gay gắt và mang tình khiêu khích với Hoa Kỳ và thế giới đã gửi tới Giáo Hoàng lời chúc năm mới và Giáng Sinh hòa bình.


Theo PAP, những điều ông tổng thống này viết hoàn toàn trái ngược với những gì ông thường nói trong những bài diễn văn nảy lửa với công chúng nước mình. Ông kêu gọi thế giới cố gắng giữ hòa bình, hạn chế xung đột tôn giáo.

Ông nói: "Năm mới sẽ là năm không còn căng thẳng, bạo lực, tội ác mà sẽ là năm của hòa bình, tình hữu nghị và sự kính trọng lẫn nhau giữa các dân tộc trên thế giới."

Theo PAP

 

Mạc Việt Hồng - với phỏng vấn nhà hoạt động đối lập TQ và ông Đỗ Hoàng Điềm


Mạc Việt Hồng và Ngô Văn Tưởng trước Belweder - Ảnh: DCVOnline

Nhiều ngươi dân Ba Lan thích gọi Dinh Thủ tướng là lâu đài Belweder. Lâu đài Belweder được xây dựng từ thế kỷ XVIII và tọa lạc trên một công viên rộng lớn và đẹp nhất Warsaw - công viên Łazienkowski. Chính vì vẻ đẹp đó mà nơi đây đã chứng kiến nhiều sự kiện văn hóa, lịch sử trọng đại của đất nước Ba Lan. Ngay từ phút đầu, dường như các vị khách đã bị chinh phục bởi vẻ đẹp thơ mộng này. Nhiều người tranh thủ đi dạo trong công viên và chụp ảnh kỉ niệm trong lúc chờ làm thủ tục vào trong.

Hôm nay chương trình khá nhẹ nhàng. Các nhóm tổng kết lại thảo luận của nhóm mình. Tổ chức đối lập của Trung Quốc, Miến Điện, Tây Tạng và Việt Nam cùng ra một bản lên tiếng chung bao gồm 4 điểm:


1- Chính quyền quân phiệt Miến Điện phải lập tức trả tự do vô điều kiện cho bà Aung San Suu Kyi, những tu sĩ và các tù nhân chính trị hiện đang bị bắt giữ, chấm dứt những hành động trấn áp đối với nhân dân Miến Điện. Đồng thời, yêu cầu chính quyền Trung Quốc chấm dứt hỗ trợ chế độ quân phiệt Miến Điện;

2- Các nước tẩy chay Thế Vận Hội 2008 tại Trung Quốc và tạo áp lực lên chính quyền Trung quốc nhằm chấm dứt đàn áp và truy tố thành viên Pháp Luân Công và các tù nhân tôn giáo và chính trị tại Trung Quốc;

3- Cộng Đồng quốc tế, nhất là Liên Hiệp Châu Âu (EU) và Hoa Kỳ, đồng áp lực lên nhà cầm quyền Hà Nội chấm dứt đàn áp và trả tự do cho những tù nhân chính trị và tôn giáo;

4- Cộng Đồng quốc tế ủng hộ cuộc đấu tranh của nhân dân Tây Tạng.


Mong muốn của Ban Tổ Chức cuộc họp này là thành lập một ủy ban theo dõi, giám sát những vi phạm nhân quyền và tố cáo với thế giới về những vi phạm đó. Đồng thời, tạo sức ép với liên minh châu Âu để cùng với quan hệ về kinh tế, EU phải mạnh mẽ yêu cầu các nước trên cải thiện về vấn đề nhân quyền. Mong muốn đó đã nhanh chóng đạt được sự đồng thuận. Mỗi nước được chọn một đại diện. Việt Nam là ông Đoàn Viết Hoạt.

Những phần quan trọng nhất của Hội nghị coi như đã tạm xong. Chúng tôi giải lao và chờ bữa tiệc đứng do Văn phòng Thủ Tướng chiêu đãi. Lại tranh thủ chụp ảnh! Mới cách đây 3 tháng, cả nhóm chúng tôi đã đứng bên ngoài hàng rào để "chào đón" thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng và khi đó tôi đã ấm ức lắm vì không vào được bên trong nên hôm nay phải đứng đúng nơi ông Dũng đã duyệt đôi danh dự để chụp ảnh... cho bõ tức.

Không ngờ, bữa tiệc chiêu đãi của Thủ tướng Ba Lan lại trọng thể đến như vậy. Tiệc đứng với vài chục món cả đồ nguội lẫn đồ ăn nóng. Chỉ cần nếm mỗi thứ một thìa tôi đã no ngắc ra. Sau đó là đồ tráng miệng với nhiều loại hoa quả và bánh ngọt. Trong không khí rất vui vẻ và thân mật, chúng tôi tranh thủ phỏng vấn hai "anh bạn" Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa.

Hỏi Thưa ông, chắc ông đã biết hiện đang có tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc xung quanh 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Hoàng Sa đã bị Trung Quốc chiếm từ năm 1974 khi còn dưới sự cai quản của Việt Nam Cộng Hòa. Trong những năm gần đây, họ chiếm dần một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa và họ tuyên bố thành lập khu vực hành chính Tam Sa cai quản 2 quần đảo này. Việc này đã gây phẫn nộ cho người Việt trong và ngoài nước. Xin ông cho biết ông bình luận gì về thái độ của nhà cầm quyền Trung Quốc?

Ông Erping Zhang giảng viên của Harvard University, người đã sang Mỹ học đại học từ năm 1984, sau đó ở lại Mỹ với nét mặt trầm ngâm cho biết: "Hành xử của Trung Quốc là hành xử của một nước độc tài. Một nước dân chủ không ai làm như vậy".

Còn ông Man Yan Ng đến từ Đức thì nói:

"Việc tranh chấp 2 quần đảo này mang tính lịch sử. Sẽ rất khó cho tôi khi giải thích chủ quyền của những quần đảo này. Tôi không ngạc nhiên về những hành xử của chính quyền Trung Quốc. Vì Trung Quốc là một nước rất lớn nên họ quen hành xử như vậy với những nước nhỏ. Đó là cư xử của một nước độc tài, quen giải quyết mọi chuyện bằng vũ lực. Nếu như Việt Nam là nước lớn gấp 10 lần Trung Quốc thì Việt Nam cũng có thể sẽ hành xử như vậy.

Tôi tin rằng khi Trung Quốc có dân chủ thì chính quyền dân chủ sẽ cư xử khác. Khi đó hai nước có thể ngồi lại với nhau và giải quyết một cách ôn hòa. Cũng giống như những xung đột giữa Ba Lan với Đức trước kia, khi Ba Lan có dân chủ mọi xung đột đều đã được giải quyết nhẹ nhàng

Rõ ràng đây là một câu hỏi khó đối với họ. Cũng như họ, chúng tôi đều mong Trung Quốc sớm có dân chủ để hai bên có thể giải quyến vấn đề một cách hòa bình.

Buổi chiều là phim và ca nhạc. Bộ phim tài liệu "Từ đoàn kết tới tự do" (Od Solidarność do Wolność) đã cho chúng tôi một cái nhìn khá đầy đủ về quá trình tranh đấu của người dân Ba Lan trong hai thập niên 70s, 80s để đạp đổ chế độ Cộng sản xây dựng một nước Ba Lan dân chủ. Vài ngàn người Ba Lan từ công nhân, học sinh đến sinh viên, giáo sư đã vào tù. Hàng trăm người bị sát hại. Rồi in báo chui, rải truyền đơn... Tất cả những bài học đó ngày nay vẫn còn nguyên giá trị với những người đến từ hơn chục quốc gia khác nhau đang có mặt nơi đây.

Đang xem phim thì có tin một thành viên của Việt Tân đã được rả tự do. Lại "ngứa nghề"! Tôi kéo ông Đỗ Hoàng Điềm sang phòng bên cạnh và hỏi ngay vài câu:

Đỗ Hoàng Điềm - Ảnh: DCVOnline
MVH: Theo tin chúng tôi vừa nhận được, ông Leon Trương (Trương Văn Ba) đã được trả tự do, xin ông cho biết bình luận của ông về việc này.

ĐHĐ: Chúng tôi muốn nhân cơ hội này ngỏ lời cám ơn cộng đồng người việt hải ngoại, các tổ chức quốc tế, chính phủ các nước đã tranh đấu, gây áp lực để ông Ba được tự do.

Tôi cho rằng sự kiện nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải thả ông Trương Văn Ba cho thấy áp lực quốc tế đã đủ mạnh để họ phải lùi bước nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục duy trì tranh đấu cho đên khi tất cả 6 người bị bắt được trả tự do.

Tất nhiên chúng tôi cũng không quên những người đang nằm ở trong tù như Linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Huỳnh Nguyên Đạo, Trần Quốc Hiền... và nhiều người khác. Việc ông Ba được trả tự do có thể coi là một thắng lợi nho nhỏ bước đầu.

VH: Trường hợp của ông Trương Văn Ba có gì khác hơn so với các trường hợp khác không? Ông có biết lý do vì sao người đầu tiên được thả lại là ông Ba không?

ĐHĐ: Quả thật có lẽ cũng không khác gì nhiều. Cả 6 người đều bị bắt và đều bị buộc tội như nhau. Tôi cũng không rõ lý do tại sao họ lại thả ông Ba trước tiên. Có lẽ chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới biết rõ họ muốn cái gì và dự định điều gì. Chúng tôi tin rằng nếu chúng ta duy trì áp lực này thì sẽ có thêm những người khác được thả.

MVH: Nhưng liệu tất cả 6 thành viên của các ông có hoàn toàn vô tội không khi mà ông Nguyễn Quốc Quân dùng giấy tờ giả nhập cảnh bất hợp pháp vào Việt Nam? Trường hợp của ông Quân ở nước Mỹ cũng bị coi là tội phạm. Ông muốn nói gì về điều này?

ĐHĐ: Về điều này thì tôi muốn đưa ra một ví dụ. Cách đây vài năm, có một người Trung Quốc tranh đấu cho dân chủ tên là Harry Wu. Ông ta đã nhập cảnh lậu vào Trung Quốc để làm một phóng sự về vấn đề vi phạm nhân quyền tại Trung Quốc sau đó ông ta bị nhà cầm quyền phát hiện và bắt giam. Chính Hoa Kỳ đã đứng ra tranh đấu quyết liệt để ông ta được thả mặc dù theo công pháp quốc tế thì anh ta đã nhập cảnh bất hợp pháp vào Trung Quốc.

Theo tôi, trong một xã hội độc tài, bưng bít, bị kiểm soát ngặt nghèo như Cộng sản Việt Nam, Cộng sản Trung Quốc thì việc người ta phải dùng những biện pháp mà họ hoàn toàn không mong muốn để tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền thì đó là vì hoàn cảnh bắt buộc thôi.

MVH: Tôi biết có dư luận cho rằng, Việt Tân cố tình gây ồn ào nhằm đánh bóng tên tuổi của mình, tạo tiếng vang qua sự việc 6 người bị bắt. Ông nghĩ sao về dư luận này?

ĐHĐ: Tôi rất lấy làm đau lòng nếu có một dư luận như vậy. Trong nhiều năm nay, có những công tác chúng tôi tiến hành suôn sẻ, không gặp nạn thì người ta cũng nói rằng đâu có thấy Việt Tân hoạt động gì, toàn đấu tranh cuội. Lúc chúng tôi không may gặp nạn thì lại bảo chúng tôi cố gắng dàn dựng, tạo tiếng vang. Ở đời có lẽ không bao giờ có thể làm vừa lòng tất cả mọi người.

Trong 10 công tác tiến hành mà bị hỏng 1 hay 2 vụ thì đối với chúng tôi cũng là tổn thất lớn lắm rồi. Sự việc vừa rồi là một tai nạn không may và chúng tôi cố gắng rút kinh nghiệm trong hoạt động để không xảy ra những việc như vậy trong tương lai.

MVH: Đây là lần đầu tiên ông tới Ba Lan, xin ông cho biết cảm tưởng của ông thế naò?

ĐHĐ: Thứ nhất là tôi rất lấy làm mừng và phấn khởi thấy sự hậu thuận của quốc tế cho vấn đề nhân quyền với Việt Nam và các quốc gia còn độc tài khác rất lớn. Thứ hai là qua chuyến đi này, tôi hân hạnh được gặp các anh chị đang tranh đấu cho dân chủ tại Ba Lan và tôi cảm nhận được tấm lòng thiết tha của họ đối với đất nước, với quê hương. Tôi tin rằng những gặp gỡ như hế này sẽ làm tăng thêm sự đoàn kết gắn bó, sự cộng tác giữa những người Việt tha phương ở khắp nơi vì một Việt Nam dân chủ.

MVH: Ông đang đứng trong Dinh Thủ Tướng Ba Lan. Trước đó, ông đã từng vào Nhà Trắng. Cảm giác của ông khi ở 2 nơi này ra sao? Có khác nhau không?

ĐHĐ: Cảm giác của tôi khác nhau. Mỗi nơi một khác và hoàn cảnh gặp gỡ cũng khác nhau. Lúc chúng tôi vào gặp gỡ Tổng thống Bush trong Nhà Trắng thì tâm nguyện của chúng tôi là làm sao vận động sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ cho công cuộc tranh đấu cho dân chủ Việt Nam nhưng một mặt vẫn phải làm sao giữ được thể diện của người Việt chúng ta.

Còn lần này, có khác đi một tí. Ở Dinh Thủ Tướng đây là cuộc họp mặt quốc tế trong bầu không khí rất thân mật, hữu nghị giữa các sắc dân, các quốc gia cùng một cảnh ngộ với nhau. Lần này tôi cảm thấy thoải mái hơn, không căng thẳng.

Chúng tôi kết thúc buổi gặp gỡ với chương trình ca nhạc do các ca sĩ đã từng cổ động cho tự do dân chủ, từng hát với công đoàn Đoàn Kết biểu diễn. Nhìn họ say sưa đàn hát, nhiều người trong số họ, mái tóc đã điểm bạc nhưng hình như ngọn lửa tranh đấu chưa khi nào tắt trong trái tim họ. Dường như họ muốn qua lời ca tiếng hát của mình truyền cho chúng tôi sức mạnh của đoàn kết, tình yêu tự do, chúc chúng tôi vững tiến trên con đường giành lấy những quyền cơ bản của con người.

Xin cám ơn Ba Lan - Tổ quốc thứ hai của tôi.

© DCVOnline

 

Mạc Việt Hồng - phóng sự từ Warsaw



Chuông điện thoại vang lên vào chiều tối chủ nhật. “Trung Quốc chiếm mất Trường Sa rồi, em à” (1) - một người bạn trong nhóm hoạt động dân chủ tại Ba Lan vội vã thông báo. “Mọi người đang nói về chuyện này và chờ em đến” - anh nói tiếp. Tôi cố vớt vát nói đùa hy vọng “cải thiện” được cái giọng thiểu não của người “đồng chí”: ”Mọi người cứ ăn trước đi, em có tới cũng không giải quyết được vấn đề Trường Sa đâu”. Cơm nước xong cho gia đình, tôi mới “xách” xe đi trong tiếng cằn nhằn của ông xã: “Thế kỉ XXI rối mà còn có người đi làm... cách mạng”.

Mọi người đang đợi tại một quán ăn khá quen thuộc ngay trung tâm Warsaw - nhà hàng Quê Hương. Khác với thường lệ, “mọi người” lần này ngoài mấy anh em “ăn cơm nhà vác tù và... dân chủ” ở Ba Lan còn có những vị khách đến đây để tham dự Hội nghị Quốc tế Tự Do và Đoàn Kết (2) tại Warsaw được tổ chức trong 2 ngày 10 và 11 tháng 12/ 2007.

Ngoài những gương mặt quen thuộc với anh em Ba Lan như ông Bùi Tín, ông Đoàn Viết Hoạt lần này có những tham dự viên hoàn toàn mới - những người lần đầu tới Ba Lan. Chúng tôi làm quen với nhau. Đó là Đỗ Thành Công đến từ Mỹ - người đã từng bị chính quyền Việt Nam kết tội khủng bố và đã từng bị giam giữ hơn một tháng trước khi được phóng thích nhờ kết quả tranh đấu của cộng đồng người Việt tại Mỹ cũng như sự can thiệp của chính phủ Mỹ; ông Đỗ Hoàng Điềm - chủ tịch đảng Việt Tân (cũng lại... khủng bố); cô Hoàng Lan, một cô gái rất trẻ, sinh viên du học tại Pháp năm thứ 4, một trong những sáng lập viên của Tập Hợp Thanh Niên dân chủ; ông Nguyễn Thanh Vân - chủ tịch Ủy ban đấu tranh của người Việt tại cộng Hòa Liên bang Đức. Đặc biệt, còn có đại diện công nhân Việt Nam tại Đài Loan. (3)

Chúng tôi kể cho nhau nghe về tình hình tranh đấu, đặc thù của phong trào dân chủ ở mỗi nước. Đã tới Mỹ đôi lần và có khá nhiều bạn bè, tôi không ngạc nhiên lắm về tình hình người Việt ở Mỹ qua câu chuyện của Đỗ Thành Công và Đỗ Hoàng Điềm nhưng các anh có vẻ rất ngạc nhiên khi biết hoạt động dân chủ tại Ba Lan chỉ gói gọn trong mấy "nhân mạng" ngồi đây. Từ lâu, những người bạn từ Mỹ đã biết đến những hoạt động tranh đấu cho dân chủ của người Việt tại Ba Lan, từ việc ra báo (Đàn Chim Việt) đến vận động Thượng viện, Hạ viện, biểu tình... và không ai nghĩ rằng chúng tôi chỉ là một nhóm nhỏ, rất nhỏ.

“Còn cộng đồng người Việt thì sao?” - ông Đỗ Hoàng Điềm hỏi. Cộng đồng người Việt có khoảng 40- 50.000 người nhưng ít ai quan tâm tới chính trị nếu không muốn nói là lảng tránh nó. Mọi người ai nấy chăm chỉ kiếm tiền rồi về Việt Nam hàng năm, đầu tư, mua nhà, mua đất... và phần lớn hài lòng với hiện tình đất nước với mức tăng trưởng kinh tế đều đều 7, 8 % từ nhiều năm nay. Có một số cũng ủng hộ chúng tôi nhưng không dám công khai vì sợ không về được Việt Nam, ảnh hưởng tới gia đình...

Ông Đoàn Viết Hoạt cho rằng, cần có một phương thức vận động cộng đồng thích hợp, thiết thực hơn, nhẹ nhàng hơn, ít chính trị hơn để có sự tham gia của đông đảo mọi người. Đúng, có thể chúng tôi chưa có một phương thức tiếp cận thích hợp với cộng đồng Việt Nam tại đây nên lần nào trong những cuộc gặp mặt như thế này, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có “ta với mình”.

“Trường Sa và Hoàng Sa” vẫn luẩn quẩn trong câu chuyện giữa chúng tôi. Hình như ai cũng cảm thấy buồn buồn. Rồi chúng tôi bàn sang chuyện tổ chức biểu tình trước sứ quán Trung Quốc ở các nước. Ai đó nói đùa: “Mai gặp đại biểu Trung Quốc đi dự hội nghị thì phải trùm chăn đập cho một trận”.

Thức ăn cũng hết và đã khuya, đến lúc chúng tôi phải về để các vị khách nghỉ ngơi và chuẩn bị cho 2 ngày họp với chương trình đặc kín với nhiều tham luận và thảo luận.

***

Theo chương trình của Ban Tổ Chức, Hội nghị sẽ diễn ra tại 2 địa điểm, ngày đầu (10/12/2007) trong Quốc Hội Ba Lan và ngày tiếp theo sẽ trong dinh Thủ tướng - lâu đài Belweder. Như vậy càng hay! Đó là dịp chúng tôi có thể viếng thăm "chính thức" cả hai nơi.

Từ 8h 30 sáng, xe của Ban tổ chức đã tới đón các đại biểu tại khách sạn. Đại hội dự kiến bắt đầu từ lúc 9h đã bị chậm mất vài chục phút do số lượng mà Ban tổ chức dự kiến là 60 người nhưng cuối cùng có tới gần 100 đến tham dự! Một số tham dự viên - những người hoạt động đối lập tại Nga, Belarus và một số nước tại Liên Xô cũ cũng bị nhà cầm quyền gây khó dễ về visa và chỉ đến được Warsaw vào phút cuối cùng.

Chúng tôi kiên trì chờ đợi Ban Tổ Chức tìm một phòng họp lớn hơn cho 100 người và bổ sung danh sánh tham dự viên với bộ phận an minh vì bộ phận này chỉ cho phép những người trong danh sách do ban tổ chức cung cấp được vào họp. Chỉ khổ cho mấy vị khách đến từ những nơi ấm áp, California, Đài Loan... co ro vì lạnh.

Đã từ lâu, những người hoạt động cho dân chủ tại Ba Lan luôn mong ước về một sự kết hợp quốc tế giữa các lực lượng đối lập và kỉ niệm ngày Quốc Tế nhân quyền (10/12/1948) như một dịp để họ thực hiện mong ước của mình.

Và ngày hôm nay, trên quê hương của Công đoàn Đoàn Kết "Solidarność", của Lech Wałesa có một

Ông Đoàn Viết Hoạt - Ảnh: DCVOnline
"Hội nghị Quốc tế Tự Do và Đoàn Kết" do Hội Tự do Ngôn luận Ba Lan kết hợp với một số chính khách và thượng nghị sĩ Ba Lan tổ chức. Trong Ban Tổ Chức về phía Việt Nam còn có ông Trần Ngọc Thành và cô Tôn Vân Anh. Việc vận động cho Hội nghị cũng như gửi giấy mời tham dự đã được Ban Tổ Chức âm thầm chuẩn bị từ hàng tháng nay và sự có mặt vượt quá mong đợi của Ban Tổ Chức ngày hôm nay đã là một thành công ban đầu.

Đây cũng là một trong những Hội nghị hiếm hoi mà chúng tôi tham dự với sự tài trợ của Bộ Ngoại Giao Ba Lan. Ngoài tài trợ về ăn ở cho các đại biểu đến từ xa, xe chuyên chở hàng ngày, phòng họp, một số người còn được tài trợ tiền vé máy bay.

Thành phần của Hội nghị là các nước còn chế độ độc tài cộng sản hay không cộng sản như: Nga, Belarus, Kazachstan, Trung Quốc, Cuba, Bắc Hàn, Việt Nam, Miến Điện (Myanmar), Uzbekistan, Turkmenistan, Tây Tạng (Tybet), Chechnya… Có lẽ không phải là một vinh dự cho bất kì ai khi phải có mặt trong danh sánh này - danh sách của các nước không có tự do dân chủ.

Đây là lần thứ 2, chúng tôi tham dự Hội nghị trong Quốc Hội Ba Lan. Lần đầu là tháng 10 năm ngoái, khi tổ chức Hội nghị thành lập Ủy Ban bảo Vệ Người Lao Động. Cũng như lần trước, chúng tôi xếp hàng chờ kiểm tra về an ninh trước khi vào trong tòa Quốc hội với các thủ tục nghiêm ngặt như khi lên máy bay.

Phòng họp được trang bị rất đầy đủ và hiện đại, mỗi người đều có maý nghe, micro, các bài phát biểu đều được các phiên dịch viên chuyên nghiệp của Quốc Hội Ba Lan ngồi trong các cabin bên cạnh dịch trực tiếp ra nhiều thứ tiếng Nga, Anh và đương nhiên cả tiếng Ba Lan. Người nghe chỉ việc chọn ngôn ngữ thích hợp với mình và dùng tai nghe.

Mở đầu, ông Mirosław Chojecki - trưởng Ban Tổ Chức đọc lời khai mạc. Ông nêu rõ ý nghĩa của Tuyên ngôn quốc tế về Nhân quyền (4), nhờ có Tuyên ngôn đó mà nhiều nước đã tranh đấu giành được tự do và nhân quyền trong đó có Ba Lan. Và ngày nay, Ba Lan có trách nhiệm giúp đỡ các nước còn chưa có tự do và nhân quyền giành lại những quyền cơ bản của con người. Đó là nghĩa vụ cũng như vinh dự của người Ba Lan.

Ông M. Chojecki cũng giới thiệu các đại biểu tham dự về phía Ba Lan như, ông Zbigniew Romanszewski - phó chủ tịch Thượng Viện, thượng nghị sĩ Jan Rolewski, đại biểu quốc hội Andrzej Czuma, Kornnel Morawiecki, v.v... Tiếp đó, ông M. Chojecki đọc thư chúc mừng của Tổng thống Ba Lan Lech Kaczynski.

Tiếp theo là phần phát biểu của các chính khách Ba Lan, nhiều người trong đó đã từng là tù nhân chính trị dưới thời cộng sản, đã từng tranh đấu công khai cũng như bí mật… và hôm nay họ muốn gửi tới các tham dự viên những kinh nghiệm của mình.

Sau đó tới phần phát biểu của đại diện đến từ các nước Nga, Kazakhstan, Chechnya, Uzebekistan và một số nước khác thuộc Liên Xô cũ. Đại diện Nga cho biết khó khăn của các hoạt động đối lập, hoạt động báo chí bị kiểm soát chặt chẽ, nhà báo bị sát hại… Ông cũng cho biết về cuộc bầu cử vừa qua, việc Putin công kích, chèn ép các đảng phái đối lập. Cả hội trường cười ồ lên khi ông nói, có những nơi đảng "Nước Nga thống nhất" của Putin đã thắng cử tới... 104% (5).

Các đại biểu từ Kazakhstan, Uzbekistan, Turkmenistan… than phiền về tình trạng nhân quyền, tự do thông tin, tự do báo chí, về tình hình giáo dục với chương trình giáo dục nhồi sọ và lệch lạc… Đại biểu Belarus cho biết về tình hình thiếu tự do trong thông tin, gian lận trong bầu cử… Đại biểu Uzebekistan nói, mặc dù là nước sản xuất và cung cấp khí đốt cho nhiều quốc gia lân cận nhưng bản thân những người dân nghèo vẫn phải sưởi bằng củi. Bà cũng mong muốn các nước phương Tây ngoài việc quan tâm tới khí đốt thì cần quan tâm hơn nữa tới nhân quyền tại nước này.

Trong số các đại biểu tới dự Hội nghị, nhiều người đã từng là tù nhân chính trị tại đất nước của họ, Việt Nam có ông Đoàn Viết Hoạt. Đaị biểu Turkmenia đã từng bị kết án tù chung thân về những hoạt động đòi hỏi dân chủ và chỉ được trả tự do nhờ sự tranh đấu của lực lượng đối lập và sự can thiệp của các nước phương Tây. Ông cũng cho biết thêm, ở đất nước Turkmenia của ông, thậm chí dân chúng chưa được sử dụng ăng ten vệ tinh để xem các tin tức từ nước ngoài. Lý do mà nhà nước đưa ra là các ăng ten vệ tinh này làm mất mỹ quan của thành phố!?

Đại biểu Tây Tạng làm mọi người xúc động khi nói về việc trẻ sơ sinh bị sát hại, phụ nữ bị cưỡng bức phá thai, ép buộc từ bỏ các phong tục tập quán từ ngàn năm của dân tộc để theo văn hóa Trung Quốc…

Miến Điện đặc biệt thu hút được sự chú ý nhất của cả hội trường về biến cố chính trị tháng 9/2007. Biến cố này đã làm chính quyền Miến Điện phải có những nhượng bộ nhất định và thả một số tù nhân chính trị.

Phần trình bày của 2 đại biểu Trung Quốc đến từ Đức và Mỹ rất lôi cuốn với các tư liệu minh họa được chiếu
Ông Man Yan Ng - Ảnh: DCVOnline
lên màn hình. Với tiêu đề "Human Right in China and the Olympic Game 2008”, ông Man Yan Ng đến từ Đức cho biết mặc dù Trung Quốc đạt được những thành tựu kinh tế trong hơn hai thập niên qua nhưng người ta dường như quên mất rằng chính Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã gây ra thảm họa tụt hậu cả về kinh tế lẫn văn hóa trong mấy chục năm cầm quyền trước khi đổi mới. Ông nhắc tới các sự kiện Thiên An Môn, đàn áp Pháp Luân Công, cách mạng Văn hóa và ví Mao - người phải chịu trách nhiệm về cái chết của mấy chục triệu người Trung Quốc - như Hitler.

Hai đại biểu Trung Quốc cho rằng, Trung Quốc đã đánh lừa thế giới để được chọn là nước tố chức Olympic. Trung Quốc hứa với thế giới về việc cải thiện tình hình nhân quyền, nhưng họ không hề thay đổi mà vẫn theo dõi, kìm kẹp những người bất đồng chính kiến, chèn ép những người nông dân khi họ biểu tình vì bị cướp đoạt ruộng đất. Và cuối cùng, ông kết luận, Trung Quốc là nhà tù lớn nhất, là đất nước vi phạm nhân quyền nhất thế giới, người Trung Quốc chỉ thực sự được tự do khi ở nước ngoài. Đại diện Trung Quốc cũng kêu gọi thế giới nhân dịp Olympic 2008, gây sức ép với Trung Quốc trong vấn đề nhân quyền và kêu gọi quốc tế tẩy chay Olympic Bắc Kinh như Olympic Moscow 1980.

Bài phát biểu của đại diện Chechnya - một phụ nữ Hồi Giáo với trang phục và khăn trùm đầu màu đen
Vợ góa cố tổng thống Jokhar Dudayev - Ảnh: DCVOnline
truyền thống làm mọi người xúc động. Bà không phát biểu được nhiều vì giọng liên tục bị nghẹn lại do quá xúc động. Bà chính là vợ góa của cố Tổng thống Chechnya, ông Jokhar Dudayev - người đã bị Nga pháo kích chết khi đang sử dụng điện thoại di động. Hiện nay ở thủ đô Warsaw có một bùng binh mang tên ông và việc đặt tên này cũng làm sứt mẻ ít nhiều quan hệ giữa Nga và Ba Lan.

Về phía Việt Nam, các ông Đoàn Viết Hoạt, Đỗ Thành Công, Bùi Tín bằng tiếng Anh và tiếng Pháp đã khái quát tình hình chính trị xã hội Việt Nam trong những năm gần đây. Ông Hoạt nói về phiên tòa xử hai luật sư Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài, ông cũng cho biết có khoảng trên 100 tù nhân chính trị đang bị giam giữ tại Việt Nam. Ông khái quát về tình hình khiếu kiện của nông dân Việt Nam, về việc Việt Nam kiên quyết không chấp nhận bất đồng chính kiến.

Ông Công đề cập tới phiên tòa xử Linh mục Nguyễn Văn Lý và cho mọi người xem bức ảnh cha Lý bị bịt miệng. Ông cũng kể lại trường hợp bị bắt và việc tuyệt thực của mình.

Ông Bùi Tín nói tới việc thiếu tự do báo chí, tự do ngôn luận và thông báo về việc Trung Quốc quyết định thành lập thành phố Tam Sa để cai quản hai quần đảo Hoàng sa và Trường Sa của Việt Nam, về cuộc biểu tình của hàng trăm sinh viên trước Đại sứ quán Trung Quốc đã bị công an giải tán.

Cô Tôn Vân Anh công bố bức thư của Phạm Hồng Sơn, một tham dự viên vắng mặt vì không làm được hộ chiếu mặc dù phía Ba Lan sẵn sàng cấp ngay visa cho ông. Cùng rơi vào hoàn cảnh này là các ông Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Xuân Nghĩa. Họ cũng nhận được giấy mời của Ban tổ chức nhưng không xin được hộ chiếu hoặc công an chỉ cấp cho từ ngày 15/12/2007 (sau khi đã kết thúc Hội nghị).

Sau bữa ăn trưa khá giản đơn tại Quốc Hội, các đại biểu tham gia các nhóm thảo luận theo khu vực địa lý của quốc gia mình. Việt Nam, Trung Quốc, Miến Điện vào cũng một nhóm với nhau. Họ chia sẻ với nhau kinh nghiệm tranh đấu, vạch ra những phương thức chung, đề ra những chiến lược chung và bàn tới một sự kết hợp. Và, các nhà báo không được phép thông tin về các thảo luận mang tính nội bộ này.

Nhiều người thường cho rằng, Việt Nam luôn là học trò của Trung Quốc, luôn theo đuôi Trung Quốc và Việt Nam không thể có dân chủ trước Trung Quốc được. Nhìn mọi người say sưa thảo luận, mười mấy người Việt Nam áp đảo 2 người Trung Quốc; bên cạnh mái đầu bạc của ông Bùi Tín, ông Đoàn Viết Hoạt là gương mặt đĩnh đạc của Đỗ Thành Công, Đỗ Hoàng Điềm, Trần Ngọc Thành, Nguyễn Thanh Sơn, Ngô Văn Tưởng..., là tà áo dài tha thướt của Tôn Vân Anh, là nét trẻ thơ trên gương mặt Hoàng Lan... tôi không tin điều đó. Không! Việt Nam nhất định sẽ có dân chủ trước Trung Quốc.


Xin xem tiếp phần 2 vào ngày 13/12/2007

© DCVOnline



Chú thích của người viết:
(1): Theo một nguồn tin mật báo từ Việt Nam, DCVOnline chưa kiểm chứng.
(2) Tên tiếng Anh "“For Freedom and Solidarity".
(3) Ban tổ chức yêu cầu không công bố danh tính của một số thành viên đang hoạt động bí mật.
(4) Xem: Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân Quyền
(5) Theo nhật báo Dziennik xuất bản tại Ba Lan thì con số này là 109%



Đó là một bản án bỏ túi

| | Comments (0) | TrackBacks (0)

Đó là một bản án bỏ túi


DCVOnline - phỏng vấn, Mạc Việt Hồng thực hiện


Việt Hồng: Xin chào bà, theo thông tin DCVOnline nhận được thì phiên tòa đã kết thúc sau 1 ngày xét xử?

Trần Thị Lệ: Vâng, phiên tòa đã kết thúc lúc 3 giờ rưỡi chiều nay (27/11/2007 - DCVOnline) mặc dù họ đề trong giấy mời là 2 ngày. Vì vậy chúng tôi cũng cứ nghĩ là nó sẽ kéo dài 2 ngày. Vì thực ra, nếu phần tranh luận mà họ làm thật đàng hoàng, chi tiết thì chắc chắn nó sẽ kéo dài tới ngày mai. Nhưng họ đã không cho chúng tôi tranh luận những điều cụ thể. Chính vì thế, họ rút ngắn phiên tòa lại.

Việt Hồng:: Thưa bà, khi họ rút ngắn phiên tòa lại thì các luật sư bào chữa có phản ứng gì không?

Trần Thị Lệ: Họ đưa ra lý do rằng việc tranh luận đến đó là hết, rồi họ nghị án. Họ có quyền, còn các luật sư bào chữa sau đó cũng không được nói gì nữa. Các luật sư bào chữa cũng muốn Tòa đưa ra những chứng cớ cụ thể, lời nói cụ thể, trích dẫn văn bản nào... để có thể tranh luận xem điều đó đúng hay sai, nhưng cuối cùng Tòa cũng không chấp nhận. Tòa chỉ nói là các bị cáo vi phạm mà không đưa ra những dẫn chứng cụ thể.

Khoảng 2h 30 phút họ đột ngột tuyên bố nghị án và các cuộc tranh luận chấm dứt mặc dù các luật sư bào chữa cũng yêu cầu được tiếp tục tranh tụng.

Nguồn: OntheNet
Việt Hồng: Theo chúng tôi được biết, các luật sư bào chữa muốn tranh luận về tính hợp hiến của điều 88 Bộ Luật Hình Sự. Vậy hôm nay họ có đề cập đến chuyện đó hay không, thưa bà?

Trần Thị Lệ: Mặc dù các luật sư của chúng tôi rất hùng biện về điều 88 này và cho rằng đây là điều luật vi hiến. Các luật sư bào chữa cũng nói rằng điều luật này đã vi hiến rồi thì phải áp dụng xử theo Hiến Pháp hoặc các Công ước quốc tế. Tòa phủ nhận vì cho rằng điều đó ngoài vấn đề mà Tòa xét xử hôm nay.

Có luật sư cũng nói rằng, điều này vi hiến và nếu nước ta có Tòa Hiến pháp thì Tòa Hiến Pháp sẽ xem xét hủy bỏ điều 88 này đi.

Cuối cùng Tòa không nghe và Đài và Nhân vẫn bị xử vi phạm điều 88 Bộ Luật Hình Sự tức là "hoạt động tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam". Họ chỉ giảm án cho 1 năm.

Việt Hồng: Bà nghĩ gì về việc giảm án một năm cho mỗi bị cáo?

Trần Thị Lệ: Tôi luôn khẳng định con tôi là một người yêu nước, muốn đem đến một nền dân chủ cho Việt Nam bằng phương án bất bạo động. Con tôi không có tội nên Công Nhân và Đài đáng ra phải được tự do.

Việt Hồng: Xin bà cho biết, bà có hài lòng về các luật sư bào chữa ngày hôm nay không?

Trần Thị Lệ: Theo tôi, các luật sư bào chữa hôm nay làm việc rất tốt. Họ đã đưa ra những lập luận hết sức chặt chẽ. Thế nhưng, như quý vị đã biết, ở Việt Nam nhiều bản án được quy định sẵn theo chủ trương của nhà nước, của cấp trên. Tòa án là do Đảng lãnh đạo cho nên là các luật sư dù có hùng biện đến đâu thì bản án cũng đã được tuyên như quý vị thấy rồi đó.

Việt Hồng: Như vậy phiên tòa hôm nay chỉ là buổi "trình diễn" với "án bỏ túi"?

Trần Thị Lệ: Tôi nghĩ như vậy. Tôi thấy nó rất là bất công nhưng không biết làm sao, chúng tôi chỉ là những người "thấp cổ bé họng" thôi.

Việt Hồng: Thái độ của Công Nhân và Nguyễn Văn Đài ra sao, sau khi Tòa tuyên án, thưa bà?

Trần Thị Lệ: Tôi rất tiếc không nói gì được về điều này. Khi vừa tuyên án xong họ dẫn hai người ra khỏi tòa và đi luôn, chúng tôi cũng không có được gặp thân nhân của mình.

Việt Hồng: Còn trong phiên Tòa thì sao?

Trần Thị Lệ: Hai người rất bình tĩnh và kiên quyết mặc dù nếu nhận tội thì sẽ được tha bổng nhưng Đài và Công Nhân luôn khẳng định mình vô tội. Họ cũng đã tự bào chữa cho mình rất tốt và khẳng định mình là người yêu nước, yêu tổ quốc. Công Nhân ủng hộ phương thức đấu tranh cho dân chủ một cách ôn hòa còn Đài khẳng định mình ủng cho đa nguyên chứ không chống đảng Cộng Sản.

Việt Hồng: Cũng nhân đây bà có muốn nói gì với độc giả DCVOnline không?

Trần Thị Lệ: Tôi biết ơn sự ủng hộ của đồng bào trong và ngoài nước với con tôi và Nguyễn Văn Đài. Tôi cũng mong quý vị tiếp tục ủng hộ cuộc tranh đấu mang lại sự công bằng cho Đài và Công Nhân cũng như nhiều người khác tại Việt Nam đang chịu những bản án như vậy và cả những người có thể sẽ bị xét xử sau này

Việt Hồng: Xin cám ơn bà đã trả lới phỏng vấn của DCVOnline.

Trần Thị Lệ: Xin cám ơn quý vị

© DCVOnline

Phiên toà xử phúc thẩm Nguyễn Văn Đài và Công Nhân


DCVOnline - Tin ngắn

Phiên toà xử phúc thẩm Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân xảy ra hôm nay ở Hà Nội

HÀ NỘI, Việt Nam: Sáng nay, 27/11/2007, phiên tòa phúc thẩm xử hai luật sư bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân đã diễn ra tại Hà Nội sau nhiều lần trì hoãn.

Phiên tòa dự tính bắt đầu lúc 8h sáng (giờ địa phương). Ngay từ lúc 7h sáng, trước cửa Tòa án Tối cao, số 48 phố Lý Thường Kiệt, công an, lực lượng bảo vệ đã có mặt rất đông. Thân nhân của các bị cáo: bà Trần Thị Lệ (mẹ Lê Thị Công Nhân) và bà Vũ Minh Khánh (vợ luật sư Nguyễn Văn Đài) cũng có mặt để làm thủ tục vào Tòa. Vào lúc 8h sáng, họ đã vào trong Tòa.

Một nhân chứng đứng cách Tòa khoảng 200m, cho DCVOnline hay, công an và lực lượng bảo vệ đi dẹp những đám đông tụ họp chung quanh Toà án, nên mọi người đứng tản mát theo từng nhóm nhỏ khoảng năm hay sáu người. Theo chị đánh giá, vào lúc 8h 30 phút có chừng hơn 100 người tụ tập ở đó và không/ chưa xảy ra xung đột gì.



Phiên phúc thẩm lần này do thẩm phán (tiến sĩ luật) Nguyễn Minh Mẫn làm chủ tọa.Trong số những người tới dự phiên tòa lần này, người ta thấy có cả một số đại diện tòa án các địa phương, sở tư pháp địa phương. Phiên phúc thẩm sẽ diễn ra trong hai ngày 27 và 28 thay vì một buổi sáng như dự tính ban đầu.

Được biết, khác với lần trước, lần này đội ngũ luật sư bào chữa đông đảo hơn. Ngoài hai luật sư Trần Lâm (Hải Phòng) và Đàm Văn Hiếu (Hà Nội) đã tham gia bào chữa trong phiên tòa sơ thẩm, còn có 3 luật sư Đặng Dũng, Lê Công Định, Bùi Quang Nghiêm của đoàn luật sư thành phố Hồ Chí Minh.

Ngoài các luật sư bào chữa kể trên, bà Trần Thị Lệ - cử nhân luật, mẹ luật sư Công Nhân, trong một cuộc trò chuyện với thành viên DCVOnline tại Ba Lan cách đây vài ngày cho biết, bà cũng đã xin được bào chữa cho con trước tòa nhưng yêu cầu của bà không được chấp nhận.

Chiều ngày hôm qua, các luật sư bào chữa đã vào trại giam gặp gỡ và trao đổi với hai bị cáo Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân lần cuối, trước phiên xử phúc thẩm. Tinh thần cũng như sức khỏe của họ đều tốt. Trước đó Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân cũng đã gặp gỡ gia đình. Theo ghi nhận của DCVOnline thì việc gặp gỡ diễn ra thuận lợi với luật sư bào chữa cũng như thân nhân của hai bị cáo.

Trong quá trình chuẩn bị cho công việc bào chữa, các luật sư bào chữa đã đưa ra đề nghị Tòa mời một số công dân gốc Việt hiện đang sống ở nước ngoài - những người đã bị nêu tên trong bản án sơ thẩm như những kẻ tiếp tay, xúi giục, giúp đỡ phương tiện... cho Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân hoạt đông "chống phá nhà nước” như các ông Nguyễn Đình Thắng, Trần Ngọc Thành, Vũ Quốc Dụng… nhưng đề nghị này đã bị từ chối.

Được biết, lần này, trong phiên xử phúc thẩm, các luật sư bào chữa sẽ tranh tụng trước tòa về tính hợp hiến của điều 88 Bộ Luật Hình Sự - điều này đã chưa được tranh tụng trong phiên xử sơ thẩm chớp nhoáng diễn ra ngày 11/5/2007 mặc dù có nhiều ý kiến cho rằng nó đi ngược với chính Hiến Pháp Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.



Thứ Năm tuần rồi, đảng Thăng Tiến Việt Nam, có trụ sở nằm ở 86 Lê Ngô Cát, Huế đã chính thức gởi ra bức tâm thư từ Frankfurt, Đức để thông báo cùng đồng bào và kêu gọi đồng bào trong nước đến tham sự phiên tòa này để hỗ trợ tinh thần "hai vị luật sư sẵn sàng hy sinh mạng sống để đấu tranh cho sự tồn vong của dân tộc, đồng thời nói cho nhà cầm quyền CSVN rằng "đồng bào mới thực sự là chủ nhân của Tổ Quốc này!" và đảng phái chính trị, trong đó có đảng CSVN, chỉ là công cụ phục vụ dân tộc thôi."

Cũng xin nhắc lại rằng, trong phiên sơ thẩm hôm tháng Năm năm nay, Nguyễn Văn Đài bị kết án 5 năm tù và 4 năm quản chế, Lê Thị Công Nhân 4 năm tù và 3 năm quản chế. Bản án đã bị nhiều nước, một số tố chức quốc tế và cá nhân hoạt động cho nhân quyền, các luật sư quốc tế lên án mạnh mẽ.

Theo các luật sư bào chữa, trong phiên phúc thẩm này, họ hy vọng hai bị cáo, những người đã từng là đồng nghiệp của họ sẽ được vô tội, hoặc ít ra bản án cũng được giảm đi bằng mức mà họ đã bị giam giữ.

Hy vọng đó có thành hiện thực hay không, xin quý độc giả theo dõi tiếp tục diễn biến của phiên tòa. DCVOnline sẽ cung cấp các thông tin nhanh nhất tới bạn đọc khi nhận được từ Việt Nam.

© DCVOnline

About this Archive

This page is an archive of entries from December 2007 listed from newest to oldest.

November 2007 is the previous archive.

January 2008 is the next archive.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

danchimviet
danchimviet