Bị đày đọa, nhục hình 10 năm giữa lòng Hà Nội
Đó là Nguyễn Thị Bình quê ở huyện Vĩnh Tường (Vĩnh Phúc), được mẹ đưa ra Hà Nội làm tại quán phở của ông Chu Minh Đức và vợ là Trịnh Hạnh Phương (trú tại nhà số 24, ngõ 108B, đường Nguyễn Trãi, phường Thượng Đình, Thanh Xuân, Hà Nội) từ năm em 10 tuổi.
Suốt hơn 10 năm nay, Bình phải làm việc quần quật suốt từ 3 giờ sáng đến tận đêm khuya. Sau khi làm xong việc trong nhà, em phải ra quán phở xách nước, thu dọn bát đũa, chuyên chở nước dùng, bánh phở, đưa thịt đi thái, quét dọn... nhưng vẫn bị hành hạ, đối xử như một nô lệ.
Theo lời Bình kể, em bị đánh thường xuyên, lúc thì do làm mất lòng chủ, lúc thì do sơ xuất để vỡ một cái bát hoặc làm đổ nước ra nhà. Ông, bà chủ dùng dây điện thắt nút quất liên tiếp vào mặt, lưng; dùng kìm kẹp vào mạng sườn; bắt em quỳ ngoài sân giữa đêm khuya, trời lạnh nhiều tiếng đồng hồ...
Tàn nhẫn hơn, có lần không may làm nước té vào bà chủ, em bị bà dùng dao chọc tiết lợn đâm thẳng vào đùi rồi dùng gót guốc nhọn nện tiếp vào “vùng kín” gây thương tích khiến em nhiều ngày không đi tiểu được. Suốt ngần ấy năm, Bình "không được phép" ốm , không được nghỉ, không được tiếp xúc với người bên ngoài, không được xem truyền hình...
Sự việc chỉ chấm dứt khi em được bà Bình, người cùng tổ dân phố đưa đến trú tại một địa điểm an toàn. Báo chí và các cơ quan pháp luật đang vào cuộc để đưa những kẻ nhục hình, hành hạ trẻ em ra xét xử.
Việt Nam là nước đã tham gia ký kết các công ước quốc tế về Quyền trẻ em nhưng trên thực tế, rất nhiều trẻ em vẫn hàng ngày bị đánh đập, lao động khổ sai, lạm dụng tình dục.... từ thành phố cho tới nông thôn. Và tệ hại hơn, lợ các cấp chính quyền nhiều khi làm ngơ hoặc xử lý chưa nghiêm với các trường hợp bị bắt giữ.
Leave a comment