Hồ Chí Minh, một người yêu nước lầm lạc

| | Comments (0)
DCVOnline- Mạc Việt Hồng phỏng vấn Bùi Tín


Việt Hồng: Thưa ông, trong cuộc phỏng vấn lần cuối, chúng ta có đề cập đến vai trò của ông Hồ Chí Minh trong việc du nhập chủ nhĩa Cộng Sản vào Vịêt Nam. Và ông có nói rằng việc đánh giá ông Hồ Chí Minh phải hết sức thận trọng. Cụ thể như thế nào, thưa ông?

Bùi Tín: Đánh giá về HCM phải thận trọng vì vai trò của ông với lịch sử là rất lớn. Như nhiều người biết, ông ấy là người du nhập học thuyết Marx-Lenine vào Việt Nam. Học thuyết ấy đã đóng một vai trò rất quan trọng trong lịch sử Việt Nam. Có thể nói có ông HCM và cùng với ông ấy là Đảng Cộng Sản Đông Dương mà có cuộc Cách mạng Tháng Tám. Sau đó là cuộc kháng chiến chống pháp, rồi CNXH tại Viêt Nam.
Như vậy, vai trò của ông Hồ chí Minh với lịch sử Việt Nam là vai trò quyết định. Học thuyết Marx - Lenine không chỉ biểu hiện ở Chủ nghĩa Xã Hội, Chủ nghĩa Cộng Sản mà còn là đấu tranh giai cấp . Đó cũng là học thuyết về Chuyên chính Vô sản để xây dựng lên một chế độ độc đảng như ở các nước XHCN cũ như Liên Xô, Đức, Ba Lan, hiện nay vẫn còn ở Việt Nam, Trung Quốc. Ở Việt Nam trước kia cũng có Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội nhưng thực chất những đảng đó cũng chỉ là do đảng cộng sản lập ra.

Trước đây tôi cũng suy nghĩ rất nhiều đến chuyện này. Nhiều anh em ở trong nước khuyên tôi, động đến ông HCM là động đến một vị Thánh đối với một số người ở trong nước, bây giờ chưa đến lúc đó. Đây là một vấn đề tối kị vì động đến ông Hồ giống như động đến tín ngưỡng của nhiều người. Tôi cũng đã từng bị người ta chụp mũ là đi theo con đường phản động, phản bội…vì có một số người chủ trương đồng nhất HCM với ĐCS, với dân tộc, với đất nước. Chống lại hay nói xấu HCM là chống lại dân tộc, chống lại đất nước, là phản động… Vì vậy, những ai chống lại HCM dễ bị lên án và cô lập.

Việt Hồng: Bắt đầu từ khi nào thì ông quyết định việc đánh giá lại ông HCM?

Bùi Tín: Ngay khi kỷ niệm 100 năm ngày sinh ông Hồ tôi đã tỉnh ngộ ra môt chút, khi đó tôi vẫn còn ở trong nước.nhưng đọc được vài tài liệu từ nước ngoài Hôm đó, có nhiều khách nước ngoài, rồi Việt kiều, mọi người phát biểu ca ngợi ông HCM, còn tôi bắt đầu ngờ ngợ.

15, 16 năm nay thì tôi nghĩ khác. Chúng ta phải có một thái độ khoa học. Đó là nhín thẳng vào sự thật, trung thành với lẽ phải. Theo tôi, cứ sự thật mình suy nghĩ như thế nào thì nói ra như thế, tránh thành kiến, tránh định kiến, không chủ quan …Đó là thái độ khoa học. Cho nên tôi không ngại khi phải viết về ông HCM, phải trả lời về ông HCM như hôm nay .

Theo tôi, không tránh né mà cần nhìn thẳng vào sự thật mà nói thẳng, mà phân tích…

Việt Hồng: Còn trước kia thì tình cảm của ông với ông Hồ ra sao?

Bùi Tín: Việc nhận thức này đối với tôi là cả một quá trình. Cô biết đấy, ở trong nước, tôi ở trong quân đội 37 năm, là đảng viên đảng CS 44 năm và tôi cũng được đúc trong cái lò CS này ra. Tôi còn tham gia công tác tuyên truyền (cười) vì tôi là nhà báo, làm công tác tuyên huấn. Tôi cũng được bộ máy của đảng tuyên tuyền, lắp đi lắp lại nên quá trình nhìn nhận, đánh giá ông HCM với tôi là môt quá trình biến đổi trong nhận thức cũng như trong tình cảm.

Khi còn trong nước tôi được giáo dục tuyên truyền rằng ông ấy là môt anh hùng, một người yêu nước, một con người vĩ đại…Rồi người ta còn dậy rằng, HCM không những là nhà chính trị, còn là nhà văn hóa, nhà thơ, nhà triết học, nhà giáo dục, nhà ngoại giao thiên tài,một lãnh tụ kiệt xuất. Không gì có thể nói hết được mặt tốt, mặt gương mẫu của ông HCM. Ngày 2/9/1969, khi ông HCM chết, cả gia đình tôi khóc, vợ khóc, con khóc, xung quang ai cũng khóc, hàng triệu người khóc còn hơn khóc bố, khóc mẹ mình chết. Chính tôi cũng là nạn nhân của việc nhồi sọ rồi tôi lại tham gia vào việc tuyên truyền, ca ngợi ông HCM.

Việt Hồng: Cái gì làm cho ông bắt đầu nghi ngờ ông Hồ, ông có thể nói cụ thể hơn không?

Bùi Tín: (cười) Đó là quyển „Những mẩu chuyện về cuộc đời hoạt động của Hồ chủ tịch”. Khi tôi được biết là do chính ông viết Tôi mở quyển sách ra xem lại thì tôi thấy lấn cấn, vì trong quyển sách nói, Bác Hồ của chúng ta là cực kỳ khiêm tốn, Bác không khi nào muốn nói về mình cho nên ông Trần Dân Tiên phải đi đường vòng, phải tới gặp những nhân chứng, những người đã từng gặp gỡ Bác ở Xiêm, ở Pháp…để tìm kiếm tư liệu cho việc viết cuốn truyện này.

Vậy mà Trần Dân Tiên lại chính là Hồ Chí Minh. Từ đó tôi đặt ra một loạt câu hỏi: ‘’tại sao lại có một người thiếu khiêm tốn đên như vậy? Sao lại tự viết truyện ca ngợi mình? Lại còn so sánh mình hơn cả Lê Lợi, Quang Trung…?”

Khi sang Pháp, tôi bắt đầu viết cuốn sách „Hoa Xuyên Tuyết”, tôi bắt đầu đánh giá lại con người HCM. Tôi thấy không thể gọi ông HCM là con người khiêm tốn, kiểu mẫu được. Một người khiêm tốn không ai lại tự mình viết về mình, kể toàn những truyện tâng bốc về mình, ca ngợi mình như vậy.

Việt Hồng: Và người ta phản ứng ra sao trước nhận định như vậy của ông?

Bùi TínKhi đó ở trong nước người ta nhao nhao lên, người ta cho ông Bùi Biên Thùy, một người cũng ở trong bào Quân đội với tôi, viết bài gọi tôi là kẻ phản bội, đi theo bọn phản động nước ngòai..Từ đó tôi càng cho rằng cần có thái độ khách quan, khoa học, nghiên cứu thật kỹ về ông Hồ.

Việt Hồng: Khi động tới ông HCM thường có người khen hết lời, người chê cũng hết mức, theo ông thái độ như thế nào là đúng mực, đúng đắn?

Bùi Tín: Khi động đến ông HCM là cãi nhau rất quyết liệt. Một bên thì ca ngợi ông hết sức, Bên kia thì phủ nhận hoàn toàn cho rằng ông là người hoàn toàn tiêu cực, không có một tí nào tích cực, không một tí nào đóng góp cho lịch sử VN.

Một số anh chị em hiện đang sống ở nước ngoài, gọi là người Việt quốc gia, họ có mối căm thù không đội trời chung với ông Hồ cho nên họ dùng những lời lẽ hết sức nặng nề với ông. Họ không bao giờ gọi là ‘’ông’’ cả mà phải gọi bằng nhừng từ ngữ xấu xa nhất, nặng nề nhất như "con cáo”, "thằng già”, "tên Việt gian bán nước”…Họ căm thù ghê gớm cũng dễ hiểu thôi vì họ đã mất cả. Nhưng từ đó mà có cái nhìn không cân bằng, những từ ngữ quá đáng, coi người như súc vật, thì dù sao không phải là một thái độ đúng đắn, có văn hóa đối với người nghe.

Theo tôi, thái độ tốt nhất để có thế thuyết phục được tuổi trẻ và 83 triệu đồng bào trong nước, phải là một thái độ công bằng, khách quan, khoa học.

Tất nhiên, mỗi người có một nhận thức và tôi tôn trọng mọi quan điểm của mọi người nhưng tôi có quan điểm riêng của tôi.

Việt Hồng: Vậy theo ông thì những mặt tích cực và tiêu cực của ông HCM là gì?

Bùi Tín: Theo tôi, mặt tích cực được biểu hiện của ông HCM là đứng đầu cuộc kháng chiến chống Pháp , đứng đầu chính phủ kháng chiến trong vòng 9 năm, kết thúc với thắng lợi Điện Biên Phủ.

Đối với thế giới, ông ấy cũng được các nhà lịch sử thế giới coi là người đã đứng đầu cuộc kháng chiến chống Pháp giành lại độc lập, một người đã chôn vùi chủ nghĩa thực dân Pháp.

Tôi nghĩ là ông ấy có đóng góp vào một số sự kiện tích cực cho đất nước Nhưng ngay cả trong sự tích cực ấy cũng phải đi sâu vào xem nó có hoàn toàn tích cực hay không. Tôi sẽ nhắc lại chuyện này trong phần sau.

Còn sai lầm - tôi cho là sai lầm khổng lồ, kinh khủng của ông ấy là đã rước về cho dân tộc một chủ nghĩa tai hại , kéo dài hơn nửa thế kỷ, cho tới bây giờ.

Cô thấy đấy, VN bây giờ vẫn là nước độc đoán, độc đảng. Người ta vừa xử mấy phiên tòa bịt miệng ngay giữa Huế, Sài Gòn, Hà Nội đấy. Cái chủ nghĩa CS mà ông Hồ đem về cho dân tộc vẫn rỗng ruột - không có tự do cho người dân;

Việt Hồng: Ông đánh giá như thế nào về tinh thần yêu nước của ông Hồ?

Bùi Tín: Hiện nay có nhiều tranh cãi giữa những người trong và ngoài nước rằng, ông HCM có phải là một người yêu nước hay không? Theo tôi, thời kỳ ông ấy học quốc học Huế, trong tiểu sử của ông có ghi rằng ông tham gia những cuộc bãi khóa, bãi thuế , rồi ông ấy có đọc Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh và thấy con đường của các vị tiền bồi này bế tắc và từ đó ông ấy đi tìm đường cứu nước. Tôi nghĩ rằng, cách viết như vậy là thổi phồng sự việc, là bịa . Về chuyện này, các nhà lịch sử cần phải nghiên cứu tiếp.

Theo tôi, việc ông Hồ sang Pháp đi tìm đường cứu nước cần phải xem xét lại cho kỹ lưỡng. Các nhà sử học trong nước người ta rất chủ quan, tô vẽ quá với sự thật…Họ cho rằng, ông HCM yêu nước, giác ngộ từ bé. Tôi cho rằng những chứng cớ còn quá mờ nhạt và chưa đủ sức thuyết phục, chưa đủ để khẳng định chuyện đó.

Khi ông Hồ bỏ học tại trường quốc học, lúc ông cụ thân sinh ra ông Hồ là Nguyễn Sinh Sắc lúc bấy giờ là tri huyện tại Bình Khê, nhưng do đánh chết người (ông Tạ Văn Quang) nên mất chức, bị khai trừ ra khỏi ngạch quan lại. Do đó ông HCM mất chỗ dựa, ông bỏ trường quốc học vào Nam (Phan Thiết) . Rồi ông đi làm bồi tầu như để tìm một kế sinh nhai, sau đó theo tầu sang Pháp, Anh, Mỹ ...Cho tới giai đoạn này, tôi cho rằng, chưa có bằng chứng về tinh thần yêu nước của ông Hồ.

Thời gian sống ở Pháp ông ấy đã hoạt động như môt thanh niên yêu nước , nhất là khi gặp và làm việc với cụ Phan Chu Trinh, các ông Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền ..., tham gia viết cuốn "Bản án chế độ thực dân Pháp” và làm chủ bút tờ báo Paria ( Người cùng khổ ) thì tôi đánh giá trong đoạn thời gian tìm đường ấy, ông là một người yêu nước. Tuy là có vài người cùng viết nhưng ông ấy là người công bố Bản án chủ nghĩa thực dân ở Hội Quốc Liên, như Liên Hiệp Quốc bây giờ ấy (cười).

Sau đó, khi đọc tài liệu về chủ nghĩa CS của Lénine trong một tối, ông ấy kêu toáng lên là: "mặt trời đây rồi, chân lý đây rồi…”. Rồi ông ấy kể lại là ông ấy rớt nước mắt ra khi cho rằng mình đã tìm ra chân lý để cứu nước…Nếu quả thật như thế thì lúc bấy giờ ông ấy vẫn là một thanh niên yêu nước, muốn tìm ra một con đường tốt nhất để giải phóng dân tộc, không thể nói khác đi được. Nhưng khốn thay bi kịch cho đất nước cũng bắt đầu. Mặt trời không tỏa sáng. Chân lý qua thực nghiệm là tà thuyết! Bi kịch ông Hồ cũng là bi kịch dân tộc khởi đầu!

Thực tế chứng minh HCM là một người yêu nước lầm lạc, bói đúng ra là lầm đường lạc lối. Học thuyết Marx-Lenine mà ông ấy cho là chân lý, là cẩm nang, là kim chỉ nam cho cách mạng Việt Nam mà cho đến khi chết ông ấy vẫn nghĩ là con đường đúng đắn nhất là đưa Việt Nam vào phe XHCN…thì nó đã phá sản. Ngay cả những người CS trong nước, người ta bây giờ cũng nhận ra sai lầm này sau khi Liên xô tan rã và chủ nghĩa CS phá sản ở các nước đông Âu. Trên thực tế người ta đã từ bỏ con đường của ông HCM nhưng vẫn cố giữ bình phong như vậy để độc quyền lãnh đạo đất nước.

Đó là nhầm lẫn tệ hại của ông HCM, vì cái nhầm lẫn này mà nó kéo theo thảm họa CS cho Việt Nam tới tận bây giờ. Nó làm khổ cả dân tộc, làm bao người phải thiệt mạng vì nó. Làm khổ tới nay, vẫn chưa dứt được ra.

Từ năm 1924 ông Hồ sang Liên Xô, học ở Học viện phương Đông , sống dưới trướng Staline, được đào tạo rèn luyện trong cái lò đệ Tam Quốc tế CS khắt khe, trở thành cán bộ CS Quốc tế có sứ mạng CS hóa Việt nam , Lào, Miên, rồi CS haó cả Đông Nam Á thì ông ấy yêu chủ nghĩa CS Quốc tế hơn là yêu nước, với thâm ý là lợi dụng lòng yêu nước của dân tộc để phục vụ cho sứ mạng quốc tế nhận được từ Moscow. Do đó mà khi chết ông Hồ nói là đi gặp cụ Mác cụ Lênin...

Tôi cho rằng, nếu cố nói lấy được HCM là một người yêu nước thì đó là người yêu nước lầm lạc, yêu nước theo kiểu như ông Hồ thì thà đừng yêu nước còn hơn, còn may cho dân tộc hơn. Yêu nước như ông HCM thì còn tệ hại hơn nhiều lần so với không yêu nước, thà để dành là cờ lãnh đạo theo con đường Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu còn tốt hơn. Chính vì sai lầm sùng bái bạo lực, đứng hẳn vào phe CS mà có chiến tranh với biết bao tai họa , tất nhiên chiến tranh Việt - Pháp thì đế quốc thực dân Pháp chịu trách nhiệm một phần không nhỏ.

© DCVOnline

(Còn nữa)

Categories

Leave a comment

About this Entry

This page contains a single entry by mvh published on October 23, 2007 7:00 PM.

DCVOnline phỏng vấn Bùi Tín was the previous entry in this blog.

Hồ Chí Minh, Ngô Đình Diệm và tinh thần dân tộc is the next entry in this blog.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

danchimviet
danchimviet