October 2007 Archives

Việt Hồng - sưu tầm và chuyển ngữ

Brezniew đi thăm nước Mỹ, ông tới thăm một trường phổ thông cơ sở điển hình. Muốn kiểm tra trình độ của học sinh Mỹ, ông hỏi một học sinh bất kỳ:

- Eva và Adam là người nước nào?
- Dạ thưa ngài, người Nga ạ.
- Tại sao? - Brezniew không giấu được vẻ tự hào.
- Dạ, thưa ngài vì ở đó người ta không có đủ quần áo mà mặc và quả táo cũng phải ăn cắp ạ
**

Việt Hồng - sưu tầm và chuyển ngữ

Dưới thời cộng sản, một khách hàng tới nhà máy sản suất xe ô tô FSO:

- Tôi có phiếu mua một chiếc ô tô Maluch (loại ô tô phổ thông dưới thời XHCN ở Ba Lan - người dịch), khi nào thì tôi sẽ nhận được ô tô?
- Thời hạn gần nhất là 10 năm nữa.
- Buổi sáng hay buổi chiều?
- Sáng hay chiều thì khác gì nhau?!
- Dạ, thưa…vì… bưu điện hẹn 10 năm nữa sẽ lắp điện thoại cho tôi vào buổi sáng.

Đưa báo An Ninh Thế Giới ra tòa?

| | Comments (0)

Việt Hồng


Theo kiện 5 năm để được xin lỗi

Trong những ngày vừa qua, truyền thông và dư luận xã hội Ba Lan sôi nổi bàn cãi về trường hợp một công dân bình thường - bà Alicja Tysiac đã thắng kiện nhà nước Ba Lan tại Tòa án Nhân Quyền châu Âu Stasbourg. Cũng trong những ngày này, có một vụ thắng kiện khác không kém phần "hoành tráng” của một công dân Ba Lan gốc Việt - ông Trần Ngọc Thành với Hãng Truyền Hình Quốc Gia Ba Lan (Telewizja Polska S.A).


Sự việc xảy ra cách đây hơn 5 năm, ngày 14/11/2001, hai phóng viên Agnieszka Borowska và Monika Michalak của kênh truyền hình TPV1 (kênh truyền hình lớn nhất trong số nhiều kênh của Hãng Truyền Hình Quốc Gia Ba Lan) làm một phóng sự về hoạt động buôn bán của người Việt Nam trên chợ Sân Vận Động Mười Năm (Stadion Dziesięciolecia), thuộc thủ đô Warsaw. Đây là một chợ trời thuộc loại lớn nhất tại Đông Âu hoạt động từ mười mấy năm nay, nơi có vài ngàn người Việt Nam làm ăn, buôn bán và phần lớn không có giấy tờ cư trú hợp pháp tại Ba Lan.

Phóng sự đã nhắc tới ông Thành và công ty TRANSPOL của ông như một trong số những tổ chức Mafia của người Việt chuyên đi thu bảo kê ở khu chợ này. Ông quyết định khởi kiện Hãng Truyền Hình Quốc Gia Ba Lan cùng hai phóng viên Agnieszka Borowska và Monika Michalak vì cho rằng phóng sự đó không những xúc phạm tới cá nhân ông, công ty ông mà còn làm tổn haị tới những hoạt động dân chủ mà ông đang theo đuổi và làm xấu đi hình ảnh của cộng đồng người Việt tại đây. Cũng có dư luận cho rằng, ông bị đặt điều một cách ác ý vì khi đó ông đang là Tổng biên tập nguyệt san báo giấy Đàn Chim Việt (1), một tờ báo không làm vừa lòng những người Việt trung thành với chế độ cộng sản Hà Nội vì vậy có một số người không ưa ông và những hoạt động cổ vũ dân chủ của ông.

DCVOnline phỏng vấn Nguyễn Văn Tánh

| | Comments (0)
Việt Hồng - thực hiện


DCVOnline: Phóng viên DCVOnline đã có mặt trong cuộc biểu tình phản đối Nguyễn Tấn Dũng trước trụ sở Liên Hiệp Quốc diễn ra từ ngày 20/09/2007 đến ngày 27/09/2007. Dưới đây là cuộc phỏng vấn thực hiện ngày 25/09/2007 bên ngoài trụ sở Liên Hiệp Quốc với ông Nguyễn Văn Tánh, trưởng Ban tổ chức đợt biểu tình này.

Việt Hồng: Xin chào ông Nguyễn Văn Tánh. Chúng tôi hân hạnh gặp ông tại đây và xin có vài câu hỏi nhỏ với ông. Xin ông cho biết đôi điều về thành phần tham gia cuộc biểu tình ngày hôm nay.

Nguyễn Văn Tánh (27/09/2007, NY)
Nguồn: TĐĐ
Nguyễn Văn Tánh: Trong 6 ngày qua chúng tôi tham gia biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng thì ngày hôm nay là cao độ. Những người tham gia biểu tình đến từ Úc Châu, Toronto, Montreal, Pháp, Ba Lan…và hầu hết các tiểu bang của Hoa Kỳ, nơi nào có đông người Việt sinh sống thì đều có cả, nhất là khu vực miền Đông Hoa Kỳ, Nam và Bắc Cali. Người ta đến đây bằng đủ mọi phương tiện: máy bay, xe đò, xe riêng…

Việt Hồng: Theo đánh giá của ông thì ngày hôm nay có khoảng bao nhiêu người tham gia, thưa ông?

Nguyễn Văn Tánh: Thưa cô, tôi thì rất trung thực chứ không có nói sai đâu. Thực sự, hiện tại có khoảng 600 đến 700 người nhưng tôi cũng không rõ phái đoàn của New York và New Jersey có bao nhiêu vì tôi có quá nhiều công việc mà những người này do ở gần đây nên họ đến thẳng nơi biểu tình mà không có đăng ký cho tôi. Trong tay tôi có danh sách của khoảng 500 người, vùng Washington DC 95 người, Philadenphia 50 người, Houston 50, Boston khoảng hơn 100 người, Montreal 48 người… Đó là những dữ kiện mà chúng tôi nắm chính xác.

Nguyễn Tấn Dũng thăm Ba Lan

| | Comments (0)
Việt Hồng - Phóng sự từ Warsaw


Chiều 13/9/2007, ông Nguyễn Tấn Dũng cùng đoàn tùy tùng hơn 60 doanh nhân đã tới Ba Lan sau khi kết thúc chuyến thăm Cộng Hòa Liên Bang Nga và Cộng Hòa Séc. Theo kế hoạch, Ba lan là trạm dừng chân sau cùng trong chuyến thăm Đông Âu của ông. 10 giờ sáng ngày 14/9/2007 ông có cuộc hội đàm với Thủ tướng Ba Lan Jarosław Kaczynski tại dinh Thủ Tướng (lâu đài Belweder). Chiều tối ngày 15/9, đoàn sẽ lên đường trở về Việt Nam và tuần tiếp theo đó, ông Dũng sẽ sang Mỹ tham dự kỳ họp của Liên Hiệp Quốc.
DCVOnline - Việt Hồng phỏng vấn Bùi Tín


Việt Hồng: Người ta nói nhiều tới tư tương Hồ Chí Minh, nhà nước đã tổ chức những cuộc thi, những đợt học tập. Vậy theo ông cốt lõi của tư tưởng HCM là gì?

Bùi Tín: Qua những gì tôi đọc về HCM thì tôi thấy, ông nhắc nhiều nhất tới việc "VN bỏ qua phát triển Tu Bản Chủ Nghĩa để tiến thẳng lên CNXH’’ . Mẫu mực là mô hình là Liên Xô. Nếu có tư tưởng HCM thì theo tôi đó là tư tưởng rõ nhất, sâu đậm nhất. Cho tới khi chết ông ấy vẫn tin tưởng rằng có thể bỏ qua con đường phát triển TBCN để tiến thẳng lên CNXH.
DCVOnline- Việt Hồng phỏng vấn Bùi Tín


Việt Hồng: Thưa ông, trong cuộc phỏng vấn lần cuối, chúng ta có đề cập đến vai trò của ông Hồ Chí Minh trong việc du nhập chủ nhĩa Cộng Sản vào Vịêt Nam. Và ông có nói rằng việc đánh giá ông Hồ Chí Minh phải hết sức thận trọng. Cụ thể như thế nào, thưa ông?

Bùi Tín: Đánh giá về HCM phải thận trọng vì vai trò của ông với lịch sử là rất lớn. Như nhiều người biết, ông ấy là người du nhập học thuyết Marx-Lenine vào Việt Nam. Học thuyết ấy đã đóng một vai trò rất quan trọng trong lịch sử Việt Nam. Có thể nói có ông HCM và cùng với ông ấy là Đảng Cộng Sản Đông Dương mà có cuộc Cách mạng Tháng Tám. Sau đó là cuộc kháng chiến chống pháp, rồi CNXH tại Viêt Nam.

DCVOnline phỏng vấn Bùi Tín

| | Comments (0)
Mạc Việt Hồng - thực hiện


Việt Hồng: Thưa ông, nhân dịp ngày 30/4, DCVOnline chúng tôi muốn có cuộc trao đổi cùng ông với tư cách là một cựu đại tá quân đội Nhân dân Việt Nam, một nhà báo, về cuộc chiến đã qua. Xin ông cho biết, ông thường hay nghĩ về cuộc chiến 32 năm trước không và cảm giác của ông khi nghĩ về nó như thế nào?

Bùi Tín: (cười) Chiến tranh kết thúc đã lâu lắm rồi nhưng làm sao có thể quên được. Cảm giác của tôi là Đảng Cộng Sản (ĐCS) đã bỏ lỡ một cơ hội sau khi hòa bình thống nhất đất nước, bỏ lỡ cơ hội hòa hợp, hòa giải dân tộc để xây dựng một đất nước giầu đẹp hơn. Đó là điều hết sức đáng tiếc vì đó là cơ hội ngàn năm một thuở. Lúc đó chúng ta có điều kiện hòa giải dân tộc, thống nhất anh em sau nhiều năm chia rẽ.

Sức khỏe Nguyễn Vũ Bình giảm sút

| | Comments (0)

DCVOnline phỏng vấn Bùi Thị Kim Ngân

Việt Hồng thực hiện


Việt Hồng (VH): Thưa bà, chúng tôi được biết, bà vừa đi thăm chồng bà về, vậy sức khẻo của chồng bà hiện nay như thế nào?

Bùi Thị Kim ngân (BTKN): Hôm qua, ngày 15/2, tôi cùng 2 con đi thăm chồng tôi. Anh Bình từ phòng giam đi ra trông rất yếu, anh đi lòng khòng, bước thấp bước cao. Hai cháu nhìn thấy bố thì chạy ra ôm chầm lấy bố. Mọi lần, anh Bình thường bế cả hai chị em lên nhưng hôm qua anh ấy thậm chí không bế nổi con bé thứ 2 năm tuổi lên. Tôi có hỏi: "Anh bị ốm à?". Anh ấy lắc đầu nhưng trông rất mệt mỏi, nhăn nhó vì đau, da sạm, người gầy hơn trước nhiều, lưng còng hẳn xuống, hơi thở ngắt quãng...

DCVOnline phỏng vấn nhà báo Phan Thế Hải

Việt Hồng thực hiện


Việt Hồng, DCVOnline


Việt Hồng (VH): Thưa anh, vừa rồi thủ tướng chính phủ Việt Nam (VN) ban hành chỉ thị số 37 nhằm siết lại, tăng cường quản lý báo chí và một lần nữa khẳng định VN kiên quyết không tư nhân hóa báo chí, báo giới tại VN đón nhận điều này ra sao?

Phan Thế Hải (PTH): Chỉ thị đó tôi có xem qua nhưng tôi nghĩ hiểu như vậy cũng chưa đúng lắm đâu. Trong chỉ thị đó có điều số 2 hay số 3 gì đó nói rằng chưa cho tư nhân hóa báo chí. Mình phải hiểu như thế này, hiện nay ở VN rất nhiều những tờ báo của nhà nước nhưng phát hành qua các đầu nậu, thông qua các cá nhân. Trên danh nghĩa là của cơ quan nọ, cơ quan kia nhưng do tư nhân thao túng. Chuyện đó là không tốt, giống như nhãn mác hàng hóa phải phản ảnh đúng bản chất của hàng hóa. Còn chuyện báo chí tư nhân núp dưới bóng quốc doanh hay quốc doanh núp bóng tư nhân là một chuyện không minh bạch và cần phải chấn chỉnh thôi ...

DCVOnline Phỏng vấn nhà sư Thích Đàm Thoa

Việt Hồng thực hiện


DCVonline: Trong những ngày qua, DCVOnline nhận được nhiều đơn thư phản ánh tình hình đàn áp, cưỡng bức dân oan, trẻ em lang thang trở về địa phương hoặc vào các trại xã hội. Trong đó, điển hình là trường hợp của nhà sư Thích Đàm Thoa. Nhà sư cho biết bà bị hàng chục công an cưỡng bức rời khỏi Hà Nội trong những ngày APEC, bị khênh như một con lợn, xé rách nát quần áo...Khi về tới trại Bảo trợ xã hội ở Bắc Giang bà còn bị đánh thâm tím mặt mày, thu giữ tài sản. Những người thi hành công vụ ở đây đã chửi mắng bà, thậm chí gọi bà là "mày". Nửa đêm, họ còn định xông vào phòng bà để tra hỏi và chỉ dừng lại khi bà dọa tự tử. Để rộng đường dư luận, DCV đã có cuộc phỏng vấn bà do Việt Hồng thực hiện

Việt Hồng (VH): Thưa nhà sư Thích Đàm Thoa, DCVOnline. Chúng tôi nhận được tin bà bị cưỡng bức rời khỏi Hà Nội, bị công an giam giữ trái phép, đánh đập, xé rách nát quần áo, tước đoạt tài sản.. xin bà cho biết có ai làm chứng cho bà những việc này không?

Ước mơ cháy bỏng của nhân dân VN

| | Comments (0)

DCVOnline Phỏng vấn Đỗ Nam Hải



Việt Hồng (VH): Chào ông Đỗ Nam Hải, chúng tôi được biết là ông mới bị bắt giữ và thẩm vấn, xin ông cho biết cuộc thẩm vấn xoay quanh những vấn đề gì?

Đỗ Nam Hải (ĐNH): Xin chào chị, đúng là tôi, anh Nguyễn Chính Kết và chị Phương Thi mới bị bắt giữ, tôi bị giữ khoảng 10h tại công an quận Phú Nhuận. Nội dung cuộc thẩm vấn xoay quanh vấn đề thành lập Liên minh các lực lượng Dân tộc đấu tranh vì Tự Do Dân Chủ và Dân Quyền cho Việt Nam, gọi tắt là Liên minh Dân Chủ Việt Nam (LMDCNQVN). Công an Việt Nam đã đánh hơi thấy việc chúng tôi đang soạn thảo văn bản này nên họ bắt giữ chúng tôi để thẩm vấn, điều tra.

VH: Xin ông cho biết các ông đã có ý định thành lập LMDCNQVN từ khi nào?

ĐNH: Ý định thành lập đã có từ lâu nhưng chúng tôi thực sự chuẩn bị từ hơn một tháng nay sau khi có lời kêu gọi thành lập LMDCNQVN của khối 8406 do Linh mục Nguyễn Văn Lý soạn thảo ngày 10/9/2006. Chúng tôi đã bàn bạc, trao đổi với nhau nhiều lần qua điện thoại, Internet..., có thể những trao đổi đó đã bị lộ do công an nghe trộm.

DCVOnline phỏng vấn Hoàng Tiến

| | Comments (0)

Việt Hồng thực hiện




Nguồn: Tập san Tự Do Dân Chủ
Việt Hồng (VH): Thưa ông Hoàng Tiến, trước hết xin được chúc mừng ông và các cộng sự về việc ra mắt tờ báo điện tử Tự Do Dân Chủ ngày hôm nay, 2/9/2006. Câu hỏi đầu tiên, xin ông cho biết sau nhiều ngày liên tiếp bị thẩm vấn, sách nhiễu, đe dọa, thậm chí bị khám nhà thu giữ tài liệu... , điều gì đã khiến các ông quyết tâm ra báo đến như vậy?

Hoàng Tiến (HT): Thưa chị Việt Hồng, quý vị độc giả của Đàn Chim Việt, sau một đợt bị khủng bố khiến cho chúng tôi thấy rằng phải quyết tâm ra được tờ báo chứ không thể lùi được vì chúng tôi cho rằng những việc mà chúng tôi làm là không có gì vi phạm Hiến Pháp cả. Hiến Pháp từ năm 1946 đã quy định như vậy, sau nhiều lần sửa đổi, đến nay Hiến Pháp vẫn quy định con người có quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận. Nhà cầm quyền hiện nay không chịu thực hiện điều đó thì chúng tôi phải tranh đấu để đòi cho bằng được.
Việt Hồng thực hiện


Việt Hồng (VH): Thưa ông, xin ông cho biết qua mấy buổi thẩm vấn vừa rồi, thái độ của công an Việt Nam đối với ông như thế nào?

Nguyễn Khắc Toàn, Phó Tổng biên tập Tập san Tự do Dân chủ
Nguồn: DCVOnline
Nguyễn Khắc Toàn (NKT): Thưa chị Việt Hồng, tôi bị thẩm vấn từ ngày thứ bẩy, qua chủ nhật, thứ hai... tới hôm nay (1) là 4 ngày rồi. Trong buổi đầu tiên và buổi thứ hai, họ nạt nộ rất dữ, cho tới hôm nay thì thái độ của họ đã dịu đi một chút. Thực ra thì họ cũng vừa đấm vừa xoa. Ông Trung tá phòng xét hỏi và điều tra cũng đe dọa tôi. Ông ấy nói rằng, nếu anh không hợp tác với cơ quan điều tra như: ký vào biên bản khám xét, thu giữ tài liệu, máy tính thì phía công an sẽ có những biện pháp mạnh như bắt giam anh trở lại.

Tôi đã bình tĩnh trả lời rằng, nhà nước Việt Nam làm gì là quyền của họ còn chúng tôi những người đã lựa chọn sự tranh đấu cho dân chủ, công bằng xã hội, chúng tôi không ngại gì chuyện đó. Nhà nuớc cứ việc bỏ tù, còn tôi khẳng định tất cả những việc tôi làm là phù hợp với Hiến pháp Việt Nam và các công ước Quốc tế về quyền con người.

VH: Khi họ dọa đưa ông vào tù thì họ phải cho biết, ông đã vi phạm điều khoản nào của Hiến pháp, pháp luật?

Đàn Chim Việt phỏng vấn Du Lam

| | Comments (0)

Việt Hồng thực hiện

Việt Hồng (VH): Xin anh cho biết cuộc sống của anh có gì thay đổi không kể từ khi các báo hải ngoại đăng một số bài viết của anh?

Du Lam (DL): Thưa chị, trước hết tôi xin hân hạnh được cảm ơn Ban biên tập báo DCVOnline và chị, có sự quan tâm tới cá nhân tôi cũng như những người vận động cho dân chủ Việt Nam. Tôi xin đi vào câu hỏi của chị. Có rất nhiều thay đổi, thưa chị, nói chung là những thay đổi theo chiều hướng xấu đi, mỗi ngày một xấu hơn vì lúc này ngoài khó khăn đời thường của cuộc sống tinh thần tôi còn chịu ức chế.

VH: Anh nói rằng có nhiều thay đổi, vậy anh có thể cho biết cụ thể hơn về những thay đổi đó không?

DL: Trước hết là tinh thần tôi luôn bị ức chế vì có thể bị công an Việt Nam mời bất kỳ lúc nào, hoặc bị theo dõi khi đi ra ngoài. Chính vì vậy tôi không thoải mái lắm trong

Du Lam
Nguồn: DCVOnline
cuộc sống. Tình hình Việt Nam như chị đã biết, các nhà Dân chủ gặp quá nhiều khó khăn, dù đang sống trong một hoặc “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật” những điều ghi thành khẩu hiệu tại các cơ quan hay thường nói trên phương tiện thông tin đại chúng.

VH: Còn cuộc sống, công việc làm ăn của anh và gia đình ra sao?

DL: Tôi có một cơ sở xẻ gỗ, nhưng nhiều tháng nay không hoạt động được. Tôi không nghĩ rằng việc này là do lực lượng an ninh của Việt Nam. Theo tôi, đây là do thực tế khách quan, vì ở Việt Nam hiện nay từ nhà đầu tư nước ngoài lẫn các nhà kinh doanh trong nước đều phải chịu thứ luật lệ bất thành văn là “bôi trơn” hay “làm luật”, nhỏ thì chung nhỏ, lớn thì chung lớn, điều mà mấy ông đấu tranh dân chủ tụi tôi không ưa, không chấp nhận nên công việc làm ăn đình đốn là tất nhiên. Trái lại những người khác quanh tôi họ nương theo sự suy đồi ấy lại phất lên mỗi ngày mỗi lớn, một thứ tỷ lệ nghịch giữa đạo đức và tài sản.

Đàn Chim Việt phỏng vấn Minh Võ

| | Comments (0)

Việt Hồng thực hiện

Cuối tháng 6 vừa qua, ông Minh võ tới San Jose để ra mắt cuốn sách “Hồ Chí Minh, nhận định tổng hợp”. Đây là một cuốn sách dầy hơn 700 trang do tác giả viết và tổng hợp từ các tác giả trong và ngoài nước. Nhân dịp này, Đàn Chim Việt (ĐCV) đã có một cuộc phỏng vấn ông, xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Việt Hồng (VH): Thưa ông Minh Võ, xin ông cho biết đôi điều về quyển sách mà ông ra mắt lần này tại San Jose?

Ông Minh Võ (MV): Trước hết, lần đầu tiên được gặp cô VH, đại diện ĐCV, tôi cũng được biết là anh chị em bên Ba Lan phần lớn mới ra đi sau này nhưng đã có một tinh thần tiến bộ, một tham vọng nhìn thấy đất nước được đổi mới. Tôi xin qua cô Việt Hồng, gửi lời thăm hỏi tới tất cả anh em ở bên đó.

Gặp ông Nguyễn Xuân Ngãi

| | Comments (0)

Việt Hồng

Lời của tác giả: Khi chúng tôi tới San Jose, vài người ở đây đã nhận ra tôi: “Ồ, đây là người phỏng vấn bác sỹ Ngãi!” Họ hồ hởi giới thiệu tôi với những người khác, không khí thân tình làm chúng tôi cũng vui lây. Cũng qua đó, tôi được biết, hình như ông Nguyễn Xuân Ngãi (NXN) không hài lòng lắm với bài phỏng vấn trước đây.

Ông Nguyễn Xuân Ngãi
Nguồn/Ảnh: DCVOnline/Việt Hồng
Thứ nhất là vịêc tôi đã không gọi ông là “bác sỹ” như mọi người ở đây vẫn thường gọi. Thứ hai là chữ “hơi lúng túng” mà tôi ghi trong bài. Theo ông, một bác sỹ chuyên trị bệnh tim cho người khác thì lúng túng sao được! Ông NXN là một người nổi tiếng ở đây, không những vì hoạt động chính trị mà trước hết là vì ông là một bác sỹ tim giỏi. Nghe nói, ngoài công việc ở bệnh viện, phòng mạch tư của ông lúc nào cũng có 50 người xếp hàng. Việc tôi không gọi ông là “bác sỹ”, không phải vì tôi không biết điều đó mà vì nó liên quan tới quan điểm của Đàn Chim Việt (ĐCV): “Không quan trọng ai viết (nói) mà quan trọng là người đó viết (nói) như thế nào”. Kể từ khi ra đời, nhằm cố gắng đi theo những thông lệ chung của truyền thông chuyên nghiệp, thông thường ĐCV giới thiệu thân thế, sự nghiệp của tác giả ở phần chú thích cuối bài hoặc trong lời dẫn nhập, chứ không ghi danh xưng bên cạnh tên tác giả ở đầu bài viết, ví dụ như “giáo sư” Hoàng Minh Chính, “nhà báo” Nguyễn Khắc Toàn, “nhà văn” Trần Mạnh Hảo, “giáo sư “ Nguyễn Chính Kết... như nhiều tờ báo khác ở hải ngoại vẫn ghi. Nhiều lúc, cá nhân tôi thấy quy định của ban biên tập như vậy là cứng nhắc quá! Người ta học hành trầy vẩy mới có tấm bằng, gọi kèm theo bằng cấp thì đã chết ai! Nhưng “nhập gia tùy tục”, nhập đàn (tất nhiên) cũng vậy.

DCVonline phỏng vấn Lm E. Osiecki nhân dịp Giáo Hoàng Benedict XVI thăm Ba Lan - Việt Hồng thực hiện và chuyển ngữ


Linh mục Edward Osiecki — Nguồn: DCVOnline
Linh mục Edward Osiecki là người từ nhiều năm nay đỡ đầu cộng đồng Công Giáo Việt Nam tại Ba Lan. Ông giúp họ những lúc đau ốm, khó khăn, không có chỗ ở, không có giấy tờ, hoặc bị cảnh sát Ba Lan bắt nạt v.v. Ông được cộng đồng Công giáo yêu mến, tín nhiệm. Ông thực sự là người cha của họ. Những người VN gọi ông bằng cái tên rất dễ thương: Cha Ét. Hôm nay, ông dẫn đoàn người Việt đi dự buổi Thánh Lễ (Msza) đón Giáo Hoàng Benedict XVI, Người vừa tới thăm Ba Lan ngày hôm qua (25/5/2006). Ngay tại Quảng trường Pilsudski, nơi hàng trăm ngàn người đang dự buổi Thánh lễ, DCV đã có một cuộc phỏng vấn nhanh với ông do Việt Hồng thực hiện và chuyển ngữ.


Đón Giáo Hoàng dưới cơn mưa: “Người VN chúc sức khỏe Giáo Hoàng” (chữ đỏ) - “Giáo dân VN tai Ba Lan muốn ở bên Người” (chữ đen) — Nguồn: DCVOnline
Việt Hồng (VH): Thưa Linh mục (LM), người Ba Lan đón chào Giáo Hoàng Benedict 16 rất nồng nhiệt. Có vẻ như người Ba Lan yêu mến ông chẳng kém gì Giáo Hoàng Jonh Paul II trước kia?

Linh mục Edward Osiecki (Lm E.O): Ba Lan là nước có hơn 90% dân số theo đạo Thiên chúa. Giáo Hoàng (GH) là cha của họ, người chiếm một vị trí rất quan trọng trong trái tim họ, dù người đó là người Ba Lan hay người nước nào. Giáo Hoàng Benedict XVI làm người Ba Lan nhớ tới người cha kính yêu của họ, họ cảm thấy như đang có một ông GH Ba Lan đến từ nước Đức. Và, chuyến thăm của GH lần này như một tín hiệu tốt lành của Chúa với dân tộc Ba Lan. Còn về tình cảm thì GH Jonh Paul II sẽ luôn luôn là người được dân chúng Ba Lan yêu mến.

VH: GH Benedict XVI đã chọn Ba Lan là quốc gia đầu tiên mà ông viếng thăm. Vậy ông đánh giá điều đó như thế nào?

Lm E.O: Giữa hai dân tộc Ba Lan và Đức có một quá khứ đau buồn. Nhiều chuyện rất phức tạp mà nhiều năm sau chúng tôi vẫn không thông cảm được cho nhau. Chuyến viếng thăm này của GH, chúng tôi - những người Đức và người Ba Lan sẽ sát cánh bên nhau cùng cầu nguyện. Được đón GH, người đại diện cao nhất của Chúa luôn là điều mong mỏi của mọi giáo dân. GH là người Đức, với chúng tôi lại càng có ý nghĩa hơn. Tôi nghĩ rằng GH Benedict XVI là một người nhạy cảm khi ông chọn Ba Lan là nước đầu tiên ông viếng thăm.

Đây là một cơ hội để chúng tôi, hai dân tộc Đức và Ba Lan thêm thông cảm và hiểu biết nhau hơn. Chúng tôi biết ơn GH về cuộc viếng thăm này.

VH: Ông đánh giá buổi cầu kinh hôm nay như thế nào?

Lm E.O: Thời tiết hôm nay hơi xấu, mưa liên tục. Nhưng tôi cho rằng mưa cũng có cái hay, nó như một thử thách đối với lòng sùng đạo của giáo dân Ba Lan. Mặc dù mưa từ đầu tới cuối nhưng rất ít người bỏ về giữa chừng. Mọi người đã đứng dưới mưa để bày tỏ sự tôn kính với GH.

VH: GH đã đọc rất trôi chảy Kinh Thánh bằng tiếng Ba Lan. Ông đánh giá điều đó như thế nào?

Lm E.O: Tôi nghĩ rằng ông đã rất cố gắng để học tiếng Ba Lan. Ông đã đọc rất rõ ràng. Chắc nhiều người Ban lan cảm động về việc này, điều đó cho thấy rằng ông yêu chúng tôi.

VH: Hôm nay, ông dẫn đầu đoàn Công giáo Việt Nam (CGVN) đi đón GH, đoàn của ông có bao nhiêu người?

Lm E.O: Tôi rất tiếc là chỉ xin được có 120 vé thôi. Số vé đó đã được phân phát hết ngay. Có nhiều người cũng muốn nhận vé nhưng rất tiếc là số vé chỉ có hạn. Những người không có vé vẫn có thể đi đón GH nhưng khi đó họ sẽ phải đứng ở đằng xa chứ không vào được gần như những người có vé.

VH: Vậy toàn bộ cộng đồng CGVN ở Ba Lan là khoảng bao nhiêu người?

Lm E.O: Họ có khoảng 350 đến 400 người. Có những người mới ra nhập hội cách đây không lâu.

VH: Được biết, hiện giờ ông kiêm luôn chức vụ chủ tịch cộng đồng CGVN sau khi ông chủ tịch trước từ chức?

Lm E.O: Đúng như vậy nhưng trong tôn giáo thì người ta không gọi là "chủ tịch” mà gọi là "người đứng đầu”. Hiện giờ tôi là người đứng đầu cộng đồng CGVN (1) cho tới khi nào người VN bầu ra một người khác. Gần đây VN có cử sang một LM và tôi vói LM này cùng làm, ông ấy giúp đỡ tôi

VH: Tôi thấy người VN rất tín nhiệm ông, nếu họ không bầu ai cả thì ông có làm tiếp tục không?

Lm E.O: (cười) Sắp tới sẽ họp và quyền quyết định ai là người đại diện cho cộng đồng CGVN thuộc về các thành viên. Người đứng đầu tốt nhất nên là một người VN.

VH: Tại sao người đứng đầu cộng đồng CGVN lại từ chức? Có người nói với chúng tôi rằng do phía VN bắt ông ấy phải viết báo cáo hàng tháng và nộp cho họ nên ông ấy đã bất bình mà từ chức?

Lm E.O: Về chuyện này thì tôi không nghe nói. Cũng có thể có, nhưng trong đơn xin từ chức, ông ấy trình bày rằng, ông ấy bận, không có nhiều thì giờ... có thể ông ấy phải về phép VN một thời gian dài... Ông ấy muốn dành thời gian cho gia đình, công việc...

VH: Xin ông cho biết, ngọn gió nào đã đưa ông đến với cộng đồng CGVN?
Quảng trường Pilsudski, Warzawa, 26/5/2006 — Nguồn: AFP
Lm E.O: Đó là một hôm khi tôi đi từ nhà thờ ra sau một buổi làm lễ, một thanh niên VN đã túm lấy tôi. Anh ta không nói được tiếng Ba Lan nhưng qua việc anh ấy làm dấu thánh, chỉ trỏ vào nhà thờ, vào tôi rồi khua chân múa tay, tôi hiểu anh ấy là một người theo đạo Thiên chúa, anh ấy cần tôi giúp đỡ.

Tôi cho anh ấy số điện thoại. Lần sau thì anh ấy tới với người biết tiếng Ba Lan, chúng tôi nói chuyện được với nhau. Anh ấy dẫn thêm những người khác đến, tôi hiểu rằng những người VN theo Thiên chúa giáo này muốn được tham gia các buổi cầu kinh, muốn được che chở, họ cần có LM.

VH: Từ đó đến nay là mấy năm rồi, thưa ông?

Lm E.O: Đó là năm 1996, vậy mà 10 năm rồi.

VH: Và bây giờ ông đã nói được tiếng VN nhiều chưa?

Lm E.O: Rất tiếc là không. Tôi chỉ biết một vài câu xã giao chào hỏi thôi. Tôi cũng rất muốn học nhưng tiếng Vịêt quá phức tạp tôi không thể học được. Còn anh VN đó thì giờ đây đã nói khá tiếng Ba Lan rồi.

VH: Vậy những buổi cầu kinh với các giáo dân VN ông sử dụng ngôn ngữ gì?

Giáo Hoàng chào mừng dân Ba Lan — Nguồn: AFP
Lm E.O: Mỗi tháng, tôi tổ chức cho giáo dân VN một buổi cầu kinh bằng tiếng Việt, còn hàng tuần vào chủ nhật, người VN tham gia các buổi cầu kinh trong nhà thờ như những người Ba Lan. Tôi đọc kinh bằng tiếng Việt cho họ nghe, tôi có quyển Kinh Thánh bằng tiếng VN. Tôi có thể đọc được nhưng nói thì khó quá.(cười)

VH: Ông hiểu những gì mình đọc chứ?

Lm E.O: Tôi không hiểu gì cả (cười) nhưng điều đó không quan trọng mà quan trọng là những người VN hiểu. Tôi thấy rất sung sướng vì họ hiểu những gì tôi đọc. (cười)

VH: Thưa ông, điều ông vừa nói thú vị đến nỗi những người ngồi quanh tôi đều cười phá lên. Điều gì đã tạo nên tình cảm quý mến giữa ông với những người VN, những người đến từ một đất nước khác, một chủng tộc khác, có một văn hóa và ngôn ngữ khác hẳn với ông?

Lm E.O: Tôi không bao giờ nghĩ tới chuyện chủng tộc. Con người là con người. Đúng là có sự khác biệt về văn hóa và ngôn ngữ nhưng chúng tôi yêu thương nhau vì có chung một Chúa. Tôi luôn cố gắng giúp đỡ những người VN, Chúa dậy tôi rằng khi giúp người khác là tôi đã giúp chính mình. Người VN tới đây từ một đất nước nghèo đói nhưng lại rất giầu truyền thống văn hóa. Khi hai nền văn hóa khác nhau gặp nhau sẽ nảy sinh ra rất nhiều cái hay mà chúng ta cùng có thể học hỏi lẫn nhau.

VH: Thưa Lm, ông đã tiếp xúc với rất nhiều người VN, vậy theo ông người Việt chúng tôi có những ưu khuyết điểm gì?

Lm E.O: Cũng như các dân tộc khác, người VN có cả ưu điểm lẫn khuyết điểm. Chẳng có dân tộc nào là dân tộc hoàn hảo cả.

Về ưu điểm của người Việt, tôi cho rằng đó là tình đoàn kết, sự chăm chỉ, truyền thống kính trọng bố mẹ, tổ tiên; sự kiên nhẫn.

Còn về khuyết điểm ư? Tôi không hài lòng với sự thiếu chính xác về giờ giấc của người Việt. Hầu hết người Việt mắc phải căn bệnh "giờ cao su”. Ngoài ra, nhiều khi người VN thiếu tôn trọng lẫn nhau. Tôi thấy buồn khi một số người VN ở đây lâu ngày, giầu có và có giấy tờ tỏ ý coi thường những người VN khác kém may mắn hơn, mới sang Ba Lan một vài năm gần đây. Họ đã tạo ra một ấn tượng không mấy tốt đẹp trong tôi.

VH: Ông đã từng sống dưới chế độ cộng sản, cũng như các con chiên của ông hiện nay đang sống. Vậy ông có điều gì muốn khuyên răn họ không?

Lm E.O: Đúng là hai dân tộc có những điểm tương đồng nhưng đây là một vấn đề rất lớn mà ngày hôm nay tôi chỉ muốn nói về chuyến thăm của GH thôi. Về chuyện này cho tôi được khất lại vào một dịp khác.

Copyright by DCVonline 2006

(1): Nguyên văn tiếng Ba Lan: lider Wspólnoty Katolickich Wietnamczyków, có thể dịch là người đứng đầu hay thủ lĩnh của Cộng đồng công giáo VN (tại Ba Lan).

Việt Hồng thực hiện

 

Việt Hồng (VH): Xin anh cho biết ý tưởng nào đã khiến anh cùng các bạn thành lập ra Tập Hợp Thanh niên Dân chủ (THTNDC)?

Nguyễn Tiến Trung (NTT): Tôi nhận thấy rằng những người đấu tranh cho dân chủ trong nước hay ở hải ngoại gồm rất nhiều người cao tuổi mà thực ra trong việc tranh đấu cho dân chủ thì những người trẻ tuổi mới là những người được hưởng lợi. Những người cao tuổi như cụ Hoàng Minh Chính, cụ đã gần đất xa trời rồi, cụ có được lợi lộc gì đâu. Thanh niên chính là người được hưởng lợi vậy mà lại chỉ đứng khoanh tay ngó nhìn. Cụ Chính ốm đau như vậy mà còn qua Mỹ phát biểu làm cho thanh niên chúng tôi thấy xấu hổ quá, mình sức dài vai rộng mà lại không làm gì đựơc. Từ suy nghĩ đó chúng tôi đã tập hợp nhau lại, việc này vì chính tương lai của chúng tôi.

VH: Vâng, đó là một suy nghĩ rất đúng đắn. Vậy xin anh cho biết đôi nét về tiêu chí hoạt động của THTNDC?

NTT: THTNDC chủ trương đấu tranh hợp pháp và ôn hòa. Với chủ trương ôn hòa, chúng tôi nghĩ rằng sẽ phân hóa được những người trong hàng ngũ ĐCS, cô lập những người CS bảo thủ. Một số người CS tiến bộ, họ biết là ĐCS sai lầm, họ sẽ có cơ hội để đứng vào hàng ngũ những người tranh đấu cho dân chủ. Trước hết cần phải có lực lượng và tài chính. Hiện tại tài chính chúng tôi cũng không cần gì nhiều vì chỉ chi phí cho trang web thôi. Còn lực lượng thì phải gây dựng lâu dài. Có lực lượng mới có thể gây sức ép với ĐCS để họ phải cho báo chí tự do, bầu cử Quốc hội công bằng. Thực ra điều này do chính họ đề ra. Khi đạt được như vậy sẽ tiến tới đòi hỏi thay đổi Hiến pháp. Khi đó các Đảng phái sẽ được phép hoạt động tại Việt Nam một cách hợp pháp và hợp hiến. Đó là quan điểm của tôi.

Chúng tôi những người sinh ra sau năm 1975, chúng tôi chẳng có thù hận gì người cộng sản hay người quốc gia cả. Chúng tôi chỉ mong muốn cho đất nước phát triển thôi, muốn vậy phải có tự do dân chủ.

VH: Những yêu cầu mà anh vừa đề cập tới, những thế hệ đi trước cũng đòi hỏi nhiều rồi mà chưa mang lại một kết quả đáng kể nào. Việc các anh nêu ra những yêu cầu như vậy liệu có được đảng cộng sản (ĐCS) chú ý tới không, hay cũng sẽ chìm vào quên lãng?

NTT: Thực ra chúng tôi cũng biết là ĐCS họ không nghe đâu nhưng nó sẽ giúp chúng tôi tập hợp lực lượng. Khi có lực lượng rồi, chúng tôi sẽ tổ chức xuống đường. Chúng tôi không có cầm súng đạn giết chóc ai cả mà chỉ đòi hỏi nhân quyền thôi. Chúng tôi luôn chủ trương ôn hòa. Chẳng hạn như bức "Thỉnh nguyện thư" gửi ngài Tổng Thư ký Liên hợp quốc (TTK LHQ) mà chúng tôi vừa soạn thảo. Nó như một lời nhắc nhở để ngài TTK LHQ gây sức ép với chính quyền Việt Nam. Trước mắt, THTNDC cần gây tiếng vang để thanh niên học sinh trong nước biết đến, sau đó mới có thể tập hợp lực lượng để tổ chức những cuộc xuống đường... Chúng tôi mong muốn làm được như những cuộc Cách mạng Nhung tại châu Âu.

VH: Trong danh sách những người thành lập THTNDC, tôi thấy tên 6 người. Vậy từ đó tới nay các anh đã kết nạp được thêm nhiều thành viên chưa?

NTT: Có nhiều người tham gia, thưa chị. Các bạn đó không ký tên thôi. Chẳng hạn trên trang web của chúng tôi, người dịch bản Thỉnh Nguyện Thư ra tiếng Anh là anh Ngô Viết Khiêm. Anh Khiêm là nghiên cứu sinh tại Stanford, Hoa Kỳ. Những người khác cũng vậy, tuy không ký tên thành lập nhưng họ cũng luôn ủng hộ hết mình.

VH: Tôi cũng đã đọc bản Thỉnh Nguyện Thư của các anh. Những vấn đề các anh đòi hỏi dường như "ai cũng hiểu, chỉ một người không hiểu" mà người đó là ĐCS VN. Tôi nghĩ "đảng ta" chẳng đến mức "tối dạ" như vậy đâu. Có lẽ "đảng ta" cố tình không hiểu để giữ vai trò độc tôn lãnh đạo của mình thôi. Anh nghĩ sao?

NTT: Thực ra các bạn trẻ trong nước bị nền giáo dục nhồi sọ nên có rất nhều người cũng không hiểu lắm về dân chủ. Ngay chính bạn bè học cùng với tôi cũng có nhiều người không hiểu. Bản thân tôi khi còn ở trong nước, là sinh viên trường đại học Bách Khoa, tôi đã đi thi Olimpic về chủ nghĩa Marx - Lenin và tôi cũng thuộc lòng chủ nghĩa này. Khi ra nước ngoài tôi mới biết rằng mình đã sai lầm. ĐCS, theo tôi, họ biết chắc chắn rằng VN trước sau gì cũng sẽ trở thành một nước dân chủ đa nguyên nhưng họ vẫn cố gắng câu giờ. Họ cố bấu vúi vào chủ nghĩa Marx - Lenin, vào kinh tế thị trường theo định hướng XHCN để câu giờ. Họ cố bám trụ được ngày nào hay ngày đó để duy trì quyền lợi của mình. Bản thân những người trong ĐCS cũng đang bị phân hóa sâu sắc. Phong trào dân chủ hải ngoại và trong nước cần phối hợp chặt chẽ với nhau và tiến về phía trước. Tôi thấy rất lạc quan.

VH: Những lạc quan đó là hoàn toàn có cơ sở. Có lẽ chưa bao giờ phong trào dân chủ lại phát triển mạnh mẽ như hiện nay. Sau Lời kêu gọi cho quyền thành lập và hoạt động đảng phái tại Việt Nam là bản Tuyên Ngôn Dân chủ và giờ đây là Thỉnh nguyện thư gửi Tổng thư ký Liên Hợp Quốc. Dường như đã có sự đoàn kết hơn trong phong trào dân chủ và ĐCS cũng ngày càng lúng túng hơn?

NTT: Đúng vậy. Ngay các bạn bè tôi, các sinh vên trong nước đều ủng hộ chúng tôi nhiệt liệt. Họ photo, chuyền tay nhau các bài viết, có cả một số bạn ở tận vùng sâu, vùng xa cũng viết e- mail biểu thị tình đoàn kết, sự ủng hộ. Có lẽ thời cơ đang đến gần, chưa bao giờ ĐCSVN lại cô đơn, lúng túng như bây giờ, họ không còn cớ gì để ngồi lên đầu lên cổ nhân dân mãi được. Họ lập ra Bộ An Ninh gì đó chắc chỉ để hù dọa nhân dân và những nhà dân chủ thôi, họ không dám làm gì đâu. Bây giờ không phải là lúc họ muốn làm gì thì làm như 10, 15 năm trước đây. Nếu như trước kia, họ có thể xử bắn ông Hoàng Minh Chính hay Phương Nam rồi, nhưng nay họ không dám làm gì cả. Họ đang nhượng bộ.

VH: Xin anh cho biết muốn trở thành thành viên của THTNDC thì cần phải có những tiêu chuẩn gì?

NTT: Điều kiện duy nhất là yêu nước thôi.

VH: Đã gọi là TH của thanh niên thì phải có giới hạn về tuổi tác chứ. Chẳng hạn người...hơi già như tôi mà muốn vào THTNDC thì có được không?

NTT: (cười) Chị nhìn cụ Hoàng Minh Chính đấy, cụ còn hơn nhiều thanh niên lắm chứ. Trong một bài viết của tôi "Trái tim cần phải có lửa", tôi đã trình bày, nhiều thanh niên hiện nay toàn lo những chuyện tầm phào, không có lý tưởng, không có khát vọng thì không bằng ông già. Những người lớn tuổi như cụ Hoàng Minh Chính nhưng trong tim cụ vẫn có lửa. Thanh niên chỉ là về mặt tinh thần thôi chứ tuổi tác không có giới hạn nào cả (cười).

VH: Như vậy nếu trong tim có lửa là có thể gia nhập THTNDC được?

NTT: (cười) Đúng như vậy, thưa chị.

VH: Có thể xem THTNDC là một tổ chức chính trị không?

NTT: Thưa chị, không. Mục đích của THTNDC là tranh đấu cho tự do dân chủ, đa nguyên, đa đảng. Khi mục đích này hoàn thành, các thành viên của TH muốn ra nhập đảng phái nào thì nhập hoặc có thể đứng ra tự thành lập đảng phái và TH khi đó sẽ tự giải tán.

VH: Hiện nay ở hải ngoại có một số đảng phái hoạt động ở VN cũng có nhưng còn trong bí mật nếu những thành viên của các đảng phái đó muốn trở thành thành viên của THTNDC thì có trở ngại gì không?

NTT: Không có trở ngại gì cả vì chúng tôi chỉ cần một tiêu chuẩn là yêu nước thôi, chúng tôi không phân biệt tuổi tác, tôn giáo, đảng phái...

VH: Anh có muốn nhắn gởi gì tới các bạn trẻ ở VN không?

NTT: Tôi muốn các bạn, người nào đã hiểu về dân chủ thì cố gắng truyền bá tư tưởng về dân chủ, huấn luyện đào tạo để các bạn trẻ VN ngày càng hiểu biết hơn về vấn đề này. Tôi mong các bạn trẻ đang bị ĐCS dậy dỗ không đúng sẽ nhận thức ra được vấn đề. Mình muốn xây dựng một xã hội dân chủ thì từng cá nhân trong xã hội phải nhận thức được thế nào là dân chủ, chính họ phải là những con người dân chủ. Khi có điều kiện chín mùi, có lực luợng thì mới có thể thành công được.

Một mình tôi nói, một mình tôi hiểu sẽ chẳng làm được cái gì cả. Nhưng nếu bản Thỉnh nguyện thư được hàng ngàn người ký thì sức mạnh của nó sẽ tăng thêm gấp bội và sẽ gây được sức ép với ĐCSVN.

VH: Tôi tin là các anh sẽ thu thập được hàng ngàn chữ ký. Xin cảm ơn anh, chúc anh cùng THTNDC vững mạnh trên con đường tranh đấu cho một nước VN dân chủ.

NTT: Xin cám ơn chị VH và anh em Đàn Chim Việt.

Copyright by DCVonline 2006

Việt Hồng thực hiện


Ông Trần Anh Kim, người đã trả lời phỏng vấn của DCVonline trong bài Những người lính Việt Nam Cộng Sản và ngày 30/4, vừa bị công an sách nhiễu và bắt giữ 3 giờ trong thời gian ông ra thăm Hà Nội. DCVOnline xin chuyển đến quý vị buổi trò chuyện cùng ông do Việt Hồng thực hiện.


Việt Hồng (VH): DCV chúng tôi nhận được tin ông bị gây sự trên đường phố Hà Nội và sau đó bị bắt giữ. Xin ông vui lòng cho biết chi tiết hơn.

Cựu Trung tá Trần Anh Kim, Thái Bình — Nguồn: rfa.org
Trần Anh Kim (TAK): Nhân mấy ngày nghỉ 30/4 và 1/5, tôi lên Hà Nội thăm người em, tiện thể ghé thăm anh Nguyễn Khắc Toàn (NKT), ông bà Hoàng Minh Chính (HMC). Hôm đó, tôi vừa từ nhà ông bà Hoàng Minh Chính đi ra thì có hai gã thanh niên đi xe máy chặn tôi lại. Một gã nhảy xuống, hùng hổ giữ chặt tay tôi rồi xẵng giọng hỏi: "Ông là ông Trần Anh kim, ông vừa ở nhà ông HMC ra đúng không?". Tôi trả lời: "Tôi đến thăm ông ấy đấy, các anh có quyền gì mà ngăn cản tôi, các anh bỏ tay tôi ra, không được xâm phạm thân thể tôi như thế"

Gã này vội vàng bỏ tay tôi ra, nhưng vẫn to giọng nói tiếp: "Có lệnh cấm không ai được đến thăm ông HMC, ông hiểu không? Mà cả ông nữa, cũng có lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú!"

"Lệnh đâu? Các anh đưa tôi xem nào? Lệnh do thằng nào ký" - Tôi cũng quát lại họ.

Thấy không làm gì được tôi hai thằng xúm lại, xô tôi lên vỉa hè, làm tôi loạng choạng suýt ngã. Chúng túm tay tôi, đòi lôi tôi về công an phường. Tôi kiên quyết không đi. Lúc bấy giờ bà con xúm lại xem rất đông. Tôi phân trần với bà con: "Tôi đang đi bộ trên vỉa hè thì hai anh này gây sự, xô ngã tôi, đòi bắt tôi đưa về công an phường, đó là điều hết sức vô lý..."

Thấy thái độ phản ứng của dân chúng cùng với thái độ kiên quyết của tôi, hai gã thanh niên này không làm gì được đành phải rút điện thoại ra gọi công an.

VH: Những công an này mặc thường phục hay sắc phục và họ cư xử với ông như thế nào?

TAK: Họ mặc sắc phục, họ chẳng chào hỏi gì tôi cả. Chắc họ quên mất lời dậy của Hồ Chủ tịch là "đối với nhân dân phải kính trọng, lễ phép". Họ yêu cầu tôi về công an phường giải quyết. Tôi kiên quyết không về. Tại sao tôi lại phải về đồn, tôi đang đi bộ trên vỉa hè, chẳng làm gì sai trái cả. Họ cùng vào hùa với hai tên côn đồ, vu cho tôi gây rối trật tự công cộng. Thấy không làm gì được tôi họ lại gọi thêm hai anh công an nữa. Hai anh này cũng không hề biết chào hỏi ai. Họ vẫn tiếp tục vu khống tôi: "Ông gây rối làm mất trật tự, an ninh đường phố". Tôi vô cùng uất ức, lớn tiến quát lên: "Tao không sợ chúng mày đâu, 22 năm lăn lộn ở chiến trường, kẻ thù tao còn không sợ, chúng mày thích thì cứ còng tay tao vào. Đồ vu khống!".

Họ gọi cảnh sát cơ động 113, lực lượng này kéo đến cùng một số thanh niên mặc áo xanh, đeo băng đỏ, nhân dân cũng xúm lại xem rất đông. Nhân dân nói với tôi, giọng thông cảm: "thôi bác ơi, bác cứ về công an đi, đúng sai thế nào người ta sẽ giải quyết."

Tôn trọng nhân dân, tôi lên xe ô tô đi về phường. Thời gian chúng tôi đôi co nhau trên đường phố là hơn một tiếng.

VH: Ở đó họ đối xử với ông ra sao? Họ có chứng minh được là ông đã gây rối trật tự công cộng không?

TAK: Họ làm gì có bằng chứng gì mà chứng minh. Họ đưa tôi vào phòng, gã thanh niên đã từng hai lần xô đẩy tôi ở ngoài phố đã ngồi sẵn ở đó. Họ yêu cầu gã này khai trước. Gã khai rằng: "Chúng tôi đang đi ngoài đường thì bị ông này xô vào, ông ta định dùng dao đâm chúng tôi!". Gã không hề đưa ra chứng minh thư nhân dân mà chỉ có điện thoại di động. Rồi họ yêu cầu tôi khai báo. Tôi trình bày lại toàn bộ sự thật, giữa tôi và hai anh đó không hề quen biết nhau, không thù hằn nhau, tôi cũng làm gì có dao mà đâm họ. Đây là sự vu cáo, bịa đặt trắng trợn!

VH: Nhưng phải có lý do gì thì họ mới vu cáo cho ông như vậy chứ? Công an họ đâu có đến nỗi ngờ nghệch?

TAK: Thấy dọa nạt tôi không ăn thua gì, anh công an 113 bỏ đi, đóng cửa lại. Sau đó anh ta dẫn vào một anh công an khác, tự giới thiệu là trưởng đồn công an phường. Hai anh này cũng không dọa nạt nổi tôi, họ lại bỏ ra ngoài. Một lúc sau, một thanh niên trẻ, mặc thường phục, tự giới thiệu tên là Hoàng Anh Tuấn, cấp úy, sinh năm 1976, thuộc PA 38. Anh này thay đổi chiến thuật, trò chuyện rất nhẹ nhàng, xưng "em" với tôi. Anh ta khen các bài viết của tôi: "Các bài viết của anh phát tán lên mạng, chúng em đọc hết cả rồi, việc tham nhũng bây giờ là bức xúc lắm, chúng em cũng đang chống đến cùng" (!?) Anh ta bày tỏ sự thông cảm với tôi, rồi nhỏ nhẹ hỏi: "Anh vào nhà ông HMC chơi, ông ấy có cho anh tài liệu gì không?"

À, thì ra thế. Tôi nói: "Thà các anh cứ nói thẳng tuột ra như vậy lại dễ nghe, việc gì phải phải dở thủ đoạn vòng vo, vu khống nhau... cho nó mất tình cảm ra!" Anh ta cười xòa, bắt tay tôi. Tôi rút tập tài liệu bỏ ra bàn, lúc này tôi mới biết là gồm có 3 tài liệu (Bản kêu gọi cho quyền thành lập và hoạt động Đảng phái ở Việt nam, Tuyên ngôn Tự do Dân chủ, Tờ báo do Linh mục Chân Tín phát hành). Anh Tuấn nhấc lên xem, rồi bảo tôi: "Tưởng gì , mấy cái này đầy ở trên mạng. Lúc nào anh thích chúng em hướng dẫn cho anh xem(!?). Ở Thái Bình cũng thiếu gì chỗ có Internet, anh cứ vào đó mà xem!". Khi biết tôi không biết sử dụng Internet, anh ta bảo tôi: "Anh cứ vào những chỗ hiện đại, con gái nó cầm tay anh nó dí vào... bàn phím ấy chứ"

VH: Như vậy đã rõ mục đích họ vu khống ông gây rối trật tự công cộng, dùng hung khí giết người là để khám xét hành lý của ông, tịch thu tài liệu. Khi đã có tài liệu rồi, họ có xin lỗi ông không?

TAK: Không, họ không hề xin lỗi tôi. Họ ghi biên bản, bắt tôi ký nhận. Tôi nhất định không ký. Lúc bấy giờ, em trai tôi nhận được tin tôi bị bắt giữ, đã đến đồn đón tôi. Sau khi xem mấy tờ giấy đó, em tôi khuyên tôi ký vào để còn về. Tôi ghi xác nhận rằng đã nhận được 3 tài liệu của bác HMC cho nhưng chưa kịp đọc. Khi thấy tôi đã ký xác nhận, thì bọn họ vui như Tết, bắt tay tôi thắm thiết như bạn lâu ngày và còn dặn tôi: Khi nào anh ra Hà Nội chơi thì cứ báo để chúng em đưa anh đi chơi cho thoải mái" (!?) Rồi họ vờ vĩnh chỉ vào gã thanh niên đã gây sự với tôi trên hè phố: "đấy anh xem, chúng tôi vẫn giữ nó ở trong kia kìa!"

Trước khi ra khỏi công an phường, tôi dốc ngược túi cho họ thấy là chẳng hề có thứ vũ khí giết người nào trong đó và bảo họ rằng: "Lần sau các anh không nên dở trò ra như vậy với những người dân lương thiện, muốn gì thì cứ nói thẳng ra!"

Nhìn thái độ của bọn họ, tôi biết rằng họ căm ghét tôi, coi tôi như kẻ thù, họ chỉ muốn ăn tươi nuốt sống tôi thôi, mặc dù có hai người trong số họ tỏ ra khiêm tốn hơn.

VH: Họ có cho ông ăn uống gì trong thời gian đó không?

TAK: Không. Chỉ khi tôi kêu la rằng họ đã xúc phạm danh dự tôi, xâm phạm thân thể tôi, tước của tôi cả quyền ăn bữa trưa, cư xử bất nhân với tôi... thì anh Tuấn mới định sai người đi mua cơm về cho tôi ăn. Nhưng tôi đã từ chối. Tôi không bao giờ ăn những thứ mà họ mua về, tôi sợ họ đầu độc.

VH: Việc ông đi lại, chơi bời với các ông NKT, HMC là rất nguy hiểm. Ông biết rõ điều đó tại sao ông vẫn đến thăm họ?

TAK: Tôi có nghe người ta đồn đại về việc ông bà HMC bị đối xử rất tàn tệ, bị người ta ném các thứ bẩn thỉu vào nhà...Tôi muốn đến hỏi xem những hành vi vô văn hóa đó là thực hay hư. Ông Chính đã khẳng định với tôi tất cả những chuyện đó là thật. Chúng tôi nói chuyện khoảng 30 phút. Tôi nghĩ ông HMC cũng như ông NKT đều là công dân Việt Nam. Tôi yêu quý những người này hơn hẳn lũ giặc nội xâm kia! Biết là nguy hiểm nhưng tôi không sợ bởi Đảng vẫn dậy tôi: "người yêu người, sống để yêu nhau". Trong khi họ gặp hoạn nạn, tôi đến thăm và động viên họ thì có gì là sai? Việc đó là quý mới đúng chứ? Đó là tình người!

VH: Cuộc sống của ông có thay đổi nhiều không, kể từ khi ông đóng góp 2 bản ý kiến vào dự thảo văn kiện đại hội X?

TAK: Cuộc sống của tôi về vật chất không có gì thay đổi nhưng về tinh thần thay đổi rất nhiều. Tôi được bạn bè trong và ngoài nước thường xuyên điện thăm hỏi, chúc mừng, cổ vũ động viên... Nhất là bà con kiều bào ở nước ngoài, có một người ở Mỹ tên là Dân Nguyễn, vợ chồng bác Đoàn Văn Linh ở Paris và nhiều người khác nữa. Tôi xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

VH: Còn thái độ của chính quyền địa phương với ông như thế nào?

TAK: Họ coi tôi như người ngoài hành tinh, không hề quan tâm, không hề đếm xỉa gì đến.

VH: Họ có theo dõi, rình rập, cắt điện thoại của ông không?

TAK: Họ công khai theo dõi, rình rập thì tôi chưa thấy. Nhưng ngấm ngầm là có, bởi vì dân đến nhà tôi khi ra về họ nói, mỗi lần đến nhà bác về công an đều đến thông báo, đe dọa, thậm chí họ còn vận động bạn bè tôi không nên đến nhà tôi nữa. Điện thoại họ chưa cắt nhưng họ phá liên tục, phá không cho hội luận với phóng viên Việt Hùng ở đài RFA; không cho trả lời phỏng vấn của phóng viên Việt Hồng ở Đàn Chim Việt (1). Từ ngày 02/5/2006 đến nay họ khủng bố tinh thần của tôi rất dữ dội. Ban đêm họ cứ bấm điện thoại, nhưng khi nhấc ống nghe lại cúp máy luôn. Làm cho tinh thần của tôi rất căng thẳng, mệt mỏi vì mất ngủ. Hằng đêm cứ vào từ 24h đến 3h, 4h sáng họ làm như vậy khoảng 5 lần.

VH: Nghe nói người ta đang định phục hồi lại cho ông những quyền lợi mà ông đã bị mất. Nếu được phục hồi lại ông còn tiếp tục cuộc đấu tranh nữa không?

TAK: Lý lịch của tôi suốt đời trong sạch. Nay "Đảng" bôi nhọ vào lý lịch tôi, thì phải rửa sạch lý lịch cho tôi, rồi mới nói đến các chuyện khác. Tôi đấu tranh làm trong sạch Đảng. Khi Đảng chưa trong sạch tôi không bao giờ rời bỏ mục tiêu đấu tranh. Đảng trong sạch, Dân tộc Việt Nam sẽ tự hào sánh vai với các nước phát triển. Lúc đó chúng ta cùng nhau bắt tay đoàn kết dân tộc Việt Nam là một.

VH: Ông dự định gì trong tương lai?

TAK: Có độc lập, không có tự do, dân chủ thì độc lập cũng là vô nghĩa. Bởi vậy, trong tương lai tôi không rời mục đích đấu tranh và phải kiên quyết đòi bằng được tự do, dân chủ cho dân tộc và yêu cầu ĐCSVN phải xây dựng Nhà nước pháp quyền theo đúng nghĩa của nó. Không chấp nhận Đảng đứng trên Nhà nước, đứng ngoài pháp luật.

VH: Xin cám ơn ông đã dành cho Đàn Chim Việt cuộc phỏng vấn này.

TAK: Xin chân thành cảm ơn VH và anh em Đàn Chim Việt.


(1): Cuộc phỏng vấn ngắt quãng 5, 7 lần do bị cắt hoặc phá sóng điện thoại. Khi người phỏng vấn gọi lại thì nhận được câu trả lời tự động từ tổng đài là: "Số điện thoại mà quý khách đang gọi hiện không còn nữa!".

Copyright by DCVonline 2006.

Việt Hồng thực hiện


Việt Hồng (VH): Thưa ông, đại hội X đảng cộng sản Việt Nam (ĐCS VN) đã kết thúc sau 8 ngày họp. Là một người dân ở Hà Nội, ông thấy thái độ của dân chúng Hà Nội trong những ngày họp đại hội như thế nào?

Nguyễn Khắc Tòan (NKT): Xin chào chị Việt Hồng, đây là lần đầu tôi được vinh hạnh tiếp xúc và trả lời phỏng vấn báo điện tử Đàn Chim Việt, tiếng nói của các trí thức và đồng bào ta ở Ba Lan (1) - Một tờ báo lớn nhất và có uy tín cao ở hải ngoại. Như chúng ta đã biết, Đại hội ĐCSVN lần thứ X vừa bế mạc “thành công rực rỡ” đúng như kịch bản mà các thế lực nắm quyền thực sự ở VN đã vạch ra. Và đúng như các tin tức trong nước đã rò rỉ ra trước ngày khai mạc đại hội từ mấy tháng nay. Chẳng hạn, như số uỷ viên Bộ chính trị, có cả thảy 14 vị thì “8 về 6 ở lại”, rồi danh sách bầu 160 vị ủy viên chính thức và 21 vị ủy viên dự khuyết…

Ở Hà Nội, không chỉ riêng những người thạo tin quan tâm đến đời sống chính trị, mà cả những người bán nước ở các quán các vỉa hè, ở các quán bia, quán nhậu người ta bàn tán râm ran từ lâu rồi. Ở VN và các quốc gia có thể chế chính trị độc tài CS tòan trị thì tình hình bầu bán trong đảng qua các kỳ ĐH tòan quốc hay các cuộc bầu cử quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp… thường xảy ra nghịch cảnh là kết quả đã được dân chúng và cả xã hội biết trước từ lâu. Vì các tin tức đấu đá, tranh giành giữa các phe phái, xâu xé quyền lực rất quyết liệt trong nội bộ đảng nhằm có được những vị trí béo bở, nhiều “màu” và nhiều quyền lợi cho phe cánh và cá nhân đã lọt ra ngoài từ trước.

Ở các thể chế dân chủ đa đảng thực sự, thì kết quả bầu cử và vấn đề “nhân sự” chỉ có thể biết sau khi Tổng tuyển cử diễn ra và việc kiểm phiếu kết thúc. Và các cuộc tuyển cử như vậy, bao giờ cũng diễn ra trong công bằng và tự do, có quốc tế và các quan sát viên trung gian không thiên vị ai giám sát. Kết quả đó là chính xác, trung thực, phản ánh đúng sự cạnh tranh lành mạnh, có giá trị về phương diện văn hóa và văn minh chính trị. Còn ở các chế độ chuyên chế, độc tài CS thì ngược lại các cuộc bầu cử chỉ là dân chủ giả hiệu, hình thức và độc diễn. Chẳng bao giờ các cuộc bầu cử ấy là thực chất, phản ánh ý nguyện thực sự của nhân dân và của xã hội.

Nguyễn Khắc Toàn: Đại hội 10 là thắng lợi to lớn và toàn diện của lực lượng bảo thủ
Trong các đại hội đảng CS thì người dân thường nói là “bộ chính trị cử, đại biểu dự đại hội bầu”. Tìm lại các cuộc bầu cử của đảng CS, cũng như các cuộc bầu cử tổ chức cho dân chúng đều là dân chủ rởm, lừa bịp là chính. Phần đông dân chúng nhất là thanh niên, giới trẻ chẳng mấy quan tâm về đời sống chính trị trong nước. Đa số nhân dân đã ngao ngán, thờ ơ, vô cảm từ lâu rồi. Bây giờ cuộc sống ngày một khó khăn như thất nghiệp, nghèo đói, bất công, tham nhũng, tội phạm gia tăng… lan tràn. Cho nên người dân chỉ chú tâm vào lo cuộc sống hàng ngày, lo mưu sinh để tồn tại là chủ yếu. Tuy họ im lặng, nhưng họ biết tất cả, nhận thức đúng sai rất kỹ càng. Về những vấn đề: đất nước bây giờ đi về đâu, chọn con đường nào? Đổi mới, cải cách tòan diện thực sự, hay đa nguyên, đa đảng để có tự do dân chủ (như con đường mà các nước Nga và Đông Âu đã và đang đi như hiện nay, họ đều biết rõ)… hay tiếp tục con đường duy trì thể chế hiện nay ở trong nước mà có vẻ bề nổi là “ổn định chính trị và xã hội”, “tăng trưởng kinh tế hàng năm đều đặn với mức cao”. Nhưng thực chất bên trong là lún sâu thêm vào khủng hoảng về mọi mặt: chính trị, kinh tế, xã hội... Họ im lặng vì họ đã bị thể chế CS độc tài tòan trị đè nén, khủng bố, trói buộc họ quá lâu và quá nặng nề nhất là ở miền Bắc VN. Tòan bộ xã hội bị tê liệt, những phản kháng chính đáng cần thiết để nhằm lành mạnh hóa đời sống xã hội rất yếu ớt hoặc không có. Chỉ có một số ít người có lương tri, có lòng dũng cảm, dám đứng ra lên tiếng công khai đóng góp ý kiến với đại hội X ĐCS VN và phát biểu chính kiến đòi cải cách chế độ chính trị, đòi dân chủ hóa đất nước, mà trước mắt là đòi tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp...

VH: Ông theo dõi đại hội hàng ngày chứ?

NKT: Tôi hiện nay đang bị quản chế tại nhà, bị o ép mọi mặt cuộc sống rất khốn khổ chẳng khác gì tù giam lỏng. Mặt khác, tôi lại đang bị bệnh do thời gian sống cực khổ, khắc nghiệt ở trong trại tù trước đây, nên mang nhiều bệnh trọng sức khỏe không được tốt. Tuy vậy, hàng ngày tôi vẫn rất quan tâm tới đời sống chính trị, xã hội trong nước và tình hình thế giới. Về tin tức đại hội ĐCS VN lần thứ X, tôi có đọc trên báo chí và xem tivi. Nhưng cũng giống như tâm trạng của đại đa số dân chúng trong nước là đã quá quen thuộc, quá nhàm chán với những luận điệu mà ĐCS và nhà nước VN đã rêu rao, nhai đi nhai lại hàng chục năm nay phát ớn đến tận cổ. Tuy nhiên, tôi cũng hoan nghênh tinh thần phát biểu thẳng thắn và cấp tiến trước thềm đại hội của một số vị về thực trạng của đất nước như đại tướng Võ Nguyên Giáp, đại tướng Chu Huy Mân, nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên ủy viên Bộ chính trị-trưởng ban tổ chức TW ĐCS VN Nguyễn Đức Tâm … Cũng như trong và ngòai diễn đàn đại hội xuất hiện thêm nhiều lời phát biểu tiến bộ, khảng khái đòi cải cách trong đảng và ngòai xã hội như: tiếng nói của bộ trưởng thương mại Trương Đình Tuyển, thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Đình Bin, phó chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thiện Nhân, phó chủ nhiệm UB KT TW Vũ Quốc Hùng,… Các vị này phát biểu xong, tôi đã đóan và khẳng định các vị này sẽ trượt, không được vào Ban chấp hành TW khóa này và chắc chắn sẽ bị Bộ chính trị, Ban chấp hành TW ĐCS VN chỉ thị Bộ công an ghi vào sổ đen theo dõi và “quản lý” chặt chẽ hơn. Vì các nhà lãnh đạo ĐCS hiện nay gồm tòan những nhân vật siêu bảo thủ, giáo điều có “mắt gỗ, tai gỗ và lưỡi gỗ”…

VH: Thưa ông, đại hội lần này có gì khác với những đại hội trước không?

NKT: Đại hội X lần này có 1 vài phát biểu tiến bộ như tôi đã nói trên, những tiếng nói này tuy lẻ loi nhưng đã nói rõ sự thật, nhìn thẳng vào sự thật và tỏ ra có ấn tượng hơn một chút xíu so với đại hội IX. Và ấn tượng nhất là những lời phát biểu đòi bầu tổng bí thư, bộ chính trị với phương thức khác hẳn các đại hội trước là bầu cử trực tiếp, các đảng viên có quyền ứng cử, tranh cử vào ban chấp hành TW… như TS Nguyễn Xuân Hãn, thứ trưởng bộ ngoại giao Nguyễn Phú Bình- nhưng các vị này đều bị đánh trượt.

Còn đại đa số thì nói xuôi chiều theo ý các nhà lãnh đạo là những người thực sự nắm quyền lực tuyệt đối trong ĐCS VN hiện nay. Nên nhìn chung vẫn là đại hội thắng lợi to lớn và tòan diện của lực lượng bảo thủ. Đại hội X là đại hội ĐCS VN tiếp tục cài số lùi chiếc xe ngựa đã rách nát, cũ kỹ về phía chân tường, còn phía trước là các lực lượng tiến bộ của nhân dân trong và ngoàii nước. Đại hội X là đại hội ĐCS VN đã kiện tòan thành công và tăng cường hơn bộ máy sức mạnh trong tay, để sẵn sàng đối phó với sự tiến công đang dâng cao của phong trào dân chủ. Những tiếng nói thẳng thắn có xuất hiện nhưng nhanh chóng vụt tắt vì bị nhấn chìm giữa “biển bảo thủ mênh mông”. Đại đa số trong 1176 đại biểu, vẫn chỉ là những cánh tay “máy” giơ lên biểu quyết theo sự giật dây của bộ máy quyền lực chóp bu.

VH: Trước đại hội, đã có một phong trào quần chúng, đảng viên góp ý rất sôi nổi. Mọi tầng lớp đều tham gia đóng góp ý kiến, hình như cả ông nữa. Vậy những ý kiến đó có được bàn thảo đến trong đại hội không?

NKT: Quả thật ĐCS VN có công bố đợt thu nạp lấy ý kiến đóng góp của quần chúng trong xã hội trong vòng 01 tháng, từ 3/2/2006 đến 03/3/2006. Mọi tầng lớp nhân dân đã phát biểu và ngay chính tôi lúc này tuy mới được ra tù cũng hào hứng tham gia với một bức thư tâm huyết đề ngày 24-02-2006. Những ý kiến của nhân dân và tôi đóng góp rất thành thật, chân tình và thẳng thắn nhằm cứu vãn đất nước khỏi tình trạng bế tắc, nghèo nàn, lạc hậu và cứu cả chính ĐCS VN, cũng như nhà nước và chế độ của đảng nữa. Nhưng như mọi người đã biết đấy là thủ đoạn, thủ pháp chính trị lừa mị thôi chứ làm gì có bàn thảo và đời nào ĐCS VN lại nghe hay nghiên cứu những phát biểu của nhân dân. Và ngay cả những ý kiến thật lòng của những đảng viên của đảng, họ cũng bưng tai, nhắm mắt. Vì ĐCS thừa biết nếu nghe theo những ý kiến như vậy thì quyền lực đầy mình của đảng sẽ bị tiêu vong, chế độ độc đóan của đảng sẽ biến mất. Còn ngược lại, nhân dân và đất nước sẽ rất có lợi, có cơ hội để bật dậy sau hàng chục năm bị đè nén, áp bức và bưng bít mọi mặt, xã hội sẽ được cởi trói hòan tòan. Sau chiến dịch góp ý này ĐCS có lẽ sẽ giao cho Bộ công an ghi tên những người đó và sẽ thực hiện bắt bớ khi có lệnh từ Bộ chính trị ĐCS VN.

VH:Có thể ĐCS cũng tiếp thu một phần những ý kiến đó chứ?

NKT: ĐCS VN không bao giờ tiếp thu những ý kiến đó dù chỉ là 1/10.000 hay 1/1.000.000. Bởi vì những ý kiến đó là rất nguy hiểm, rất nghiêm trọng. Nó dẫn đường cho quần chúng biết được sự thật vận mệnh đất nước hiện nay ra sao? Giải pháp đúng đắn nào đưa VN ra khỏi hố sâu và bế tắc? Có chăng họ sẽ thu nạp tất cả để tìm cách đối phó, ngăn chặn những phương án, ý tưởng đó để tiếp tục tuyên truyền phục vụ sự tồn trị của thể chế hiện nay mà thôi.

Riêng bản thân tôi làm ví dụ. Tôi xuất phát từ lương tâm đã đóng góp rất thẳng thắn, tha thiết, chân tình không những không được lắng nghe và ngay sau đó tôi bị cắt điện thoại cố định của gia đình, mobile và internet của cá nhân. Hàng ngày, Bộ công an - Tổng cục an ninh, Cục A 42, Sở Công An Hà nội đem người đến áp sát, bao vây nhà tôi 24/24 giờ. Họ theo dõi, “săn sóc” tôi nhiệt tình hơn trước rất nhiều. Họ còn đến từng nhà bạn bè cũ, người thân của tôi nói xấu rồi đe dọa cấm những người này quan hệ với tơi, như: anh Vũ Trí Dũng (em nhà văn Vũ Như Hiên) nhà ở ngõ 189 Đường Hồng Hoa Thám, anh Trần Văn Phong ở 12 phố Tràng Tiền, anh Vũ Mạnh Bình ở 36 phố Cửa Đông - Hà Nội là những ví dụ. Hiện nay tôi không thể ra khỏi nhà, đi ra khỏi địa bàn phường Tràng Tiền - Hà Nội để đi thăm sức khoẻ các vị như cụ Hòang Minh Chính, ông Lê Hồng Hà, TS Nguyễn Thanh Giang… Mặc dù tôi đã làm đơn xin cấp giấy phép sang thăm cụ Hòang Minh Chính tới 4 lần, nhưng đến nay vẫn chưa được công an và chính quyền phường Tràng Tiền cấp giấy. Ngay cả cụ Trần Đại Sơn mất ngày 18-4-2006, đến 5 ngày sau ngày 23-4-2006 tôi nghe đài RFA mới được biết tin đến viếng và thắp hương, mong hương hồn cụ siêu thóat, thanh thản ra đi với niềm tin phong trào dân chủ ngày càng lớn mạnh.

VH: Ông đánh giá như thế nào về danh sách Bộ chính trị mới? Về việc ông Nông Đức Mạnh lại trúng chức vụ Tổng bí thư?

NKT: Theo báo, đài đưa tin danh sách Bộ chính trị mới gồm 14 vị. Trong số các vị này đa phần là những gương mặt siêu bảo thủ, già nua và cũ kỹ nó phản ảnh sự cân bằng giữa các phe phái và cân bằng về địa lý giữa các vùng miền Bắc- Trung- Nam, nhằm phân chia nắm giữ các vị trí quyền lực cao nhất trong đảng, nhà nước, chính phủ và quốc hội trong thời gian tới. Thể chế hiện nay ở cấp trung ương nó là mắt sàng, mắt lưới nhỏ nhất để lọc gạt ra những người có tư tưởng tiến bộ, có ý muốn cải cách, đổi mới thực sự. Nên chỉ còn sót lại những nhân vật trung thành tuyệt đối với hệ tư tưởng bảo thủ, giáo điều của ĐCS. Đừng ai đặt hy vọng, mơ hồ ảo tưởng gì vào bộ máy lãnh đạo này sẽ chèo lái con thuyền đất nước đổi mới và cải cách thực sự. Vì những người tỏ ra cấp tiến và thức thời đã bị gạt ra như: phó thủ tướng Vũ Khoan, bộ trưởng thương mại Trương Đình Tuyển, thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Đình Bin, phó chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thiện Nhân, phó chủ nhiệm UB KT TW Vũ Quốc Hùng, thứ trưởng bộ ngoại giao Nguyễn Phú Bình…

Sau sự kiện CNXH ở Liên xô và các nước Đông Âu sụp đổ, trong đó vai trị và công lao của Tổng bí thư Gorbachev giải thể chế độ CS độc tài tòan trị Xô viết và giải phóng hàng loạt các nước thuộc phe XHCN rất to lớn đã được lịch sử ghi nhận. Từ đó ĐCS VN đã rút ra bài học đắt giá và kinh nghiệm cay đắng là không để một Gorbachev, một Yelsin... có thể xuất hiện trong đảng để tránh bị giải thể chế độ CS độc tài tòan trị. Nên về việc ông Nông Đức Mạnh lại trúng chức vụ Tổng bí thư cũng không gây bất ngờ cho bất cứ ai, mặc dù áp lực trong đảng cũng như trong dân chúng đòi ông Mạnh về vườn là rất lớn. Vì nhiệm kỳ vừa qua đất nước do ông lãnh đạo không có gì là đổi mới, ngược lại xã hội xuống cấp, mục nát nhiều mặt và chồng chất thêm nhiều bê bối, tham nhũng… nhưng ông vẫn được giữ lại do ông là người “ba phải”, nhu nhược nên các phe phái đồng thuận, nhất trí cao cử ông là người đại diện giữ yên chế độ, giữ quyền lực ổn định cho họ nhằm tiếp tục thống trị nhân dân và đất nước. Chế độ phong kiến trước đây, các vua, quan họ có liêm sỉ, tự trọng rất cao, khi để cho đất nước suy thóai, người dân đói nghèo, óan thán thì nhiều vị đã treo ấn từ quan về ở ẩn sống cuộc đời dân dã, thanh bạch. Nhưng ở ông Mạnh nói riêng và các quan chức CS thời nay, thì đa phần liêm sỉ này không có.

VH: Theo ông chính sách đối nội, đối ngoại của VN có thay đổi gì đáng kể sau đại hội này không?

NKT: Không, sẽ chẳng có gì thay đổi đâu vì với dàn “nhân sự” từ Bộ chính trị tới Ban chấp hành trung ương đều là những nhân vật siêu bảo thủ nặng ký nhất, còn những người tỏ ra cấp tiến và có tâm huyết với đất nước thì đã bị gạt ra, hoặc không trụ được phải tự rút ra như Bộ trưởng tài nguyên môi trường Mai Ái Trực, hoặc tự ứng cử nhưng không được vào như GS Nguyễn Xuân Hãn, thứ trưởng bộ ngoại giao Nguyễn Phú Bình... Do vậy thì làm gì có thay đổi đáng kể, thậm chí cỗ xe quyền lực ọp ẹp của đảng còn tiếp tục bước lùi mạnh mẽ về phía bảo thủ và cảnh giác hơn nữa nhằm ngăn chặn mọi diễn biến tích cực có thể xảy ra. Hãy lưu ý danh sách các vị là tướng lĩnh công an chiếm tới 6 người, tướng lĩnh quân đội thì tới 18 người nằm trong Ban chấp hành TW ĐCS. Các tướng lĩnh này đều đứng đầu các quân khu trong cả nước và nắm giữ những vị trí chủ chốt của bộ máy quân sự, an ninh. Chưa bao giờ các kỳ đại hội đảng, số các vị là tướng lĩnh quân đội và công an lại trúng vào BCH TW ĐCS VN đông đảo như kỳ đại hội này. Và có dư luận sẽ tách Bộ công an thành 2 là Bộ cảnh sát và Bộ an ninh theo mô hình của Trung Quốc. Điều đó chứng tỏ ĐCS VN đặt trọng tâm việc nắm chặt trong tay các “bộ sức mạnh” để giữ yên thế thống trị của mình hơn là việc cải cách, hội nhập và phát triển đưa đất nước tiến lên.

Về đối ngoại: ĐCS VN tiếp tục dựa hẳn vào Trung Quốc, nước láng giềng khổng lồ cùng ý thức hệ XHCN, để họ hậu thuẫn cho sự tồn tại của mình. Mặt khác, dựa vào Châu Âu và Hoa Kỳ, để hạn chế sự lộng hành của Trung Quốc. Nhưng họ cũng rất cảnh giác cao độ với các đối tác này, vì đó là những cộng đồng dân chủ quốc tế văn minh và tiến bộ là mối đe doạ sự tồn vong với các chế độ độc đóan, độc tài của ĐCS. Ngòai ra, họ cũng rất tích cực tiến hành thăm viếng và mời mọc đón các quốc gia Âu, Mỹ, Úc, Nhật bản v.v…, tham gia và tổ chức nhiều hội nghị quốc tế tại nước ngòai cũng như trong nước rất linh đình, vô cùng tốn kém nhằm đánh bóng, tuyên truyền củng cố vị thế của mình.

VH: Ông có cho rằng nhà nước CS VN sẽ cởi mở hơn chút xíu về vấn đề đa nguyên, đa đảng sau đại hội này không?

Phạm Thế Duyệt: Ở Việt Nam không thể có chuyện đa nguyên, đa đảng. Đó là vấn đề nguyên tắc! (nguồn: BBC)
NKT: Điều này đã có câu trả lời quá rõ ràng là: không bao giờ ĐCS VN lại tự nguyện từ bỏ mọi độc quyền chính trị béo bở của mình, mở cửa cho xây dựng một xã hội công dân, đa nguyên. Vì nó đồng nghĩa với việc ĐCS sẽ bị mất hết tất cả đặc quyền, đặc lợi béo bở mà mình độc chiếm suốt bao năm nay. Thậm chí ĐCS và những quan chức đã có tội với nhân dân và đất nước trong quá khứ cai trị sẽ bị đưa ra xét xử. Nhà nước dân chủ không bao giờ có hành vi trả thù, nhưng có những hành động cần thiết để thể hiện một nhà nước pháp quyền, văn minh và công bằng. Đồng thời cũng là biện pháp để ngăn chặn, tránh cho những đau thương mà dân tộc đã phải chịu đựng khơng lặp lại nữa. Nên tôi xin lưu ý với bạn rằng: trong lúc đại hội đảng X đang diễn ra, đã có nhiều quan chức cấp cao của đảng và nhà nước đã công khai nhắn nhủ qua truyền thông quốc tế và ngay trên diễn đàn chính thức của đại hội rằng, ở VN ĐCS không chấp nhận đa nguyên, đa đảng như trả lời đài BBC của ông Phạm Thế Duyệt. Còn ông TBT Nông Đức Mạnh và Bộ trưởng công an Lê Hồng Anh cũng tuyên bố trên diễn đàn đại hội: không thể để cho một cá nhân, hay nhóm người nào hình thành tổ chức, đảng phái khác biệt hoặc đối lập với ĐCS VN.

Tâm lý và não trạng của ĐCS VN hiện nay là lo lắng và ra sức bảo vệ sự độc quyền cai trị đất nước trước những yêu cầu và đòi hỏi chính đáng ngày càng dâng cao của phong trào đòi dân chủ hóa.

VH: Có những lời đồn đại về một đợt đàn áp các nhà đấu tranh cho dân chủ sau đại hội, ông nhận định như thế nào? Ông sẽ đón nhận điều đó ra sao nếu nó xảy ra với mình?

NKT: Chính sách của tất cả các chế độ nhà nước độc tài, phản cách mạng trên thế giới từ trước đến nay đều lấy đàn áp, khủng bố nhân dân, trù dập, triệt hạ những nhà chính trị đối lập là phương cách để bảo tồn thể chế thống trị của mình. Các chế độ CS độc tài trên thế giới trong lịch sử, cũng như hiện nay đều sử dụng giải pháp bạo tàn này để đối phó với dân chúng và xã hội. Họ đã gây ra rất nhiều tội ác ghê rợn mà nhân loại tiến bộ đã lên án và không thể tha thứ, như đã xảy ra ở Liên Xô, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cămpuchia, Rumani,… Ở VN cũng không nằm ngòai thảm cảnh đó, trước đây đã có nhiều đợt thanh trừng, trấn áp nhân dân hoặc những người có khuynh hướng tư tưởng khác biệt, tiến bộ trong xã hội như: cải cách ruộng đất năm 1953-1957, cải tạo tư bản tư doanh năm 1958-1960 ở miền Bắc, vụ nhân văn giai phẩm năm 1958, vụ xét lại hiện đại chống đảng năm 1967, vụ bắt giam nhà văn Dương Thu Hương năm 1991 và muôn vàn những vụ đàn áp, tàn sát khác đã xảy ra ở miền Nam, miền Trung trước và sau ngày 30-4-1975… Gần đây nhất là vụ đàn áp, bắt giam bỏ tù các nhà hoạt động dân chủ năm 1995-1996-1999, nạn nhân là các ơng Hòang Minh Chính, Đỗ Trung Hiếu, Lê Hồng Hà, Hà Sỹ Phu, Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Thanh Giang... Chiến dịch đàn áp gần đây nữa là tiếp tục bắt một loạt các nhà hoạt động dân chủ bắt đầu từ việc bắt giam LM Nguyễn Văn Lý tháng 5-2001, tôi, BS Phạm Hồng Sơn, nhà báo Nguyễn Vũ Bình… đến BS Nguyễn Đan Quế ngày 17-3-2003. Chính sách lấy đàn áp và khủng bố để tồn tại của các đảng CS là không bao giờ thay đổi. Nhưng tình thế hiện nay trên thế giới và bối cảnh trong nước đã khác rất nhiều so với trước, phát triển theo chiều hướng tích cực, xu thế dân chủ hóa, tiến bộ thắng thế trên toàn cầu không cho phép bất cứ một chế độ độc tài nào tự do hòanh hành, ngang nhiên đàn áp phong trào dân chủ như trước đây nữa. Những nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền, những chiến sĩ hoà bình chân chính và đích thực không bao giờ chùn bước trước bạo quyền mà vẫn hiên ngang bước tiếp trên con đường đầy hiểm nguy và chông gai mà họ đã lựa chọn. Tôi cũng hòan tòan thanh thản và không mảy may để tâm đến những tai họa rình rập, giáng xuống mình bất cứ lúc nào. Tôi hiến dâng cuộc đời mình cho công cuộc đấu tranh vì dân chủ, tự do của nhân dân và Tổ quốc. Tuy nhiên, tôi nghĩ đảng và nhà nước sẽ không khoanh tay ngồi yên mà sẽ có những biện pháp đàn áp, khủng bố mới.

VH: Cám ơn ông đã trả lời phỏng vấn của Đàn Chim Việt online. Xin chúc sức khỏe ông và gia đình.

NKT: Tôi cũng xin cám ơn chị, chúc chị và các bạn trong Ban biên tập sức khỏe, mọi sự như ý và luôn luôn có những hoạt động hướng về đất nước, ủng hộ sự nghiệp dân chủ hóa nước nhà để có thêm nhiều “Đàn Chim Việt” hơn nữa được tung cánh bay trên bầu trời tự do và thanh bình của Tổ quốc Việt Nam chúng ta. Một lần nữa tôi xin chân thành cảm ơn các bạn đã quan tâm và lắng nghe.


Copyright by DCVonline 2006


DCVOnline: (1): Đàn Chim Việt, không chỉ là tiếng nói của đồng bào ta ở Ba Lan mà còn là tiếng nói của người Việt khắp nơi: Bắc Mỹ, Tây Âu, Đông Âu, châu Úc, châu Á, trong đó có Việt Nam.

Việt Hồng thực hiện


Tên của những người lính Viêt Nam cộng sản được xếp theo thứ tự bảng chữ cái: Đại tá Phạm Quế Dương (Hà Nội), Trung tá Trần Anh Kim (Thái Bình), Trung sỹ Phạm Văn Mài (Cộng Hòa Liên Bang Đức), Sỹ quan NHN (Hải Phòng) (1).


Việt Hồng (VH): Ông đã tham gia quân đội bao nhiêu năm, binh chủng và cấp bậc của ông?

Cựu Đại tá Phạm Quế Dương, Hà Nội — Nguồn: news.amnesty.org
Phạm Quế Dương (PQD): Tôi nhập ngũ từ năm 1946, vào đảng CSVN từ năm mớ 17 tuổi. Khi đó tôi yêu Đảng lắm, tôi rất tin tưởng vào tương lai tươi sáng của CNXH vào ĐCSVN. Cấp bậc cuối cùng trước khi tôi về hưu là đại tá.

Trần Anh Kim (TAK): Tôi nhập ngũ năm 1966, tính đến năm nay tôi tròn 40 năm tuổi quân, trong đó có 22 năm ở chiến trường, 10 năm ở chiến trường Quân khu V và 12 năm ở chiến trường Quân khu I. Cấp bậc trung tá, chức vụ Phó chỉ huy trưởng Chính trị, nguyên bí thư đảng ủy Quân sự.

Phạm Văn Mài (PVM): Tôi ở trong quân ngũ 5 năm, binh chủng bộ binh, đơn vị của tôi là Trung đoàn 66, sư đoàn 304, thuộc Quân đoàn II. Đơn vị của tôi là đơn vị trinh sát. Khi ra quân, cấp bậc của tôi là Trung sỹ.

VH: Ông đã tham gia bao nhiêu trận đánh và kỉ niệm nào sâu sắc nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông?

PQD: (cười) Trận đánh thì tôi tham gia rất nhiều, tôi không thể nào nhớ nổi hết được. Tôi tham gia quân đội từ năm 1946, tôi tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, rồi giải phóng Hà Nội, giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, sau đó là chiến dịch Biên giới phía Bắc. Nhưng có lẽ tôi nhớ hơn cả là chiến dịch Hòa Bính, có một trận đánh mà tôi không thể nào quên. Đồng đội chiến đấu cạnh tôi đều hy sinh hết, tôi cũng bị thương. Đó là một trận đánh hết sức gay go, quyết liệt và đơn vị tôi bị nhiều thương vong.

Cựu Trung tá Trần Anh Kim, Thái Bình — Nguồn: rfa.org
TAK: Thưa bà, trận đánh thì tôi tham gia rất nhiều. Nhập ngũ năm 1966, đầu năm 1967 tôi vào Nam. Trèo đèo, lội suối suốt 6 tháng trời tôi mới vào được vị trí tập kết. Từ đó đến năm 1975, tôi đã tham gia rất nhiều trận đánh, không làm sao nhớ hết nổi. Có một trận đánh mà tôi ghi nhớ nhất, đó là trận vào lúc 6h ngày 22/5/1974, một mình tôi đã bắt sống được hai tù binh. Lúc đó thực ra tôi có thể bắn họ nhưng bỗng tôi thấy rất thương họ, tôi đã tìm cách bắt sống họ. Tôi đã dong họ về giao cho chỉ huy Sư Đoàn. Tôi rất mong muốn được gặp lại hai người lính đó.

PVM: Bọn tôi là trinh sát nên không trực tiếp đánh nhau. Công việc của chúng tôi là trinh sát mục tiêu, mở đường, dẫn quân, nắm địa bàn, tình hình...Công việc triền miên, không ra trận đánh nên không thể thống kê được. Có một kỷ niệm mà tôi không thể nào quên được là vào ngày 24/4/1975, trên đường chúng tôi thần tốc tiến vào Sài Gòn, khi đến thị xã Hàm Tân, đơn vị chúng tôi dừng lại để đánh vào thị xã. Trong trận đánh đó, một người đồng đội và cũng là đồng hương của tôi đã ngã xuống. Cho đến nay cứ tới ngày này, tôi đều thắp một nén hương để tưởng nhớ người bạn chiến đấu đó.

NHN: Trận đánh thì tôi tham gia không nhiều. Việc làm tôi xúc động nhất là việc nhân dân ở những vùng mà chúng tôi đến đã nhường cơm xẻ áo. Đó là những kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời binh nghiệp của tôi. Tôi thường kể lại cho anh em bạn bè và cho các con.

VH: Ngày 30/4/1975 ông đang ở đâu và cảm giác của ông khi đó như thế nào?

PQD: Ngày 30/4 tôi lại không cầm súng trực tiếp chiến đấu, lý do là trước đó tôi đã được chuyển sang phụ trách văn hóa trong quân đội. Còn cảm giác thì tất nhiên tôi rất vui mừng, rất phấn khởi (cười). Những người lính chúng tôi lúc đó dù trực tiếp tham gia chiến dịch hay không đều rất phấn khởi.

TAK: Khi đó tôi đang ở tỉnh Quảng Ngãi. Tôi được cử đi học lớp Trung cấp chính trị của quân khu V. Khi đó tôi nghĩ rằng, học xong khóa học đó tôi sẽ tham gia vào chiến dịch Giải phóng Miền Nam vào năm 1976. Nhưng thật không ngờ là việc tấn công vào Miền Nam, vào Sài Gòn lại diễn ra dễ dàng và nhanh chóng như vậy. Tôi khi đó không trực tiếp cầm súng chiến đấu. Cả cuộc đời tôi cho tới lúc đó, tôi chưa bao giờ cảm thấy sung sướng như vậy. Tôi cảm thấy lâng lâng, háo hức như một đứa trẻ. Thậm chí, còn sung sướng hơn gấp hàng trăm, hàng ngàn lần thuở bé mình mong mẹ về chợ.

Cựu Trung sỹ Phạm Văn Mài (thứ 4 từ trái), Germany — Nguồn: DCVOnline
PVM: Đơn vị của chúng tôi là đơn vị cắm cờ vào dinh Độc lập nhưng cái nhóm của chúng tôi thì không thực hiện nhiệm vụ đó. Giữa trưa hôm đó chúng tôi có mặt tại Sài Gòn. Khi vào tới cửa ngõ Sài Gòn chúng tôi được phép mở đài Sài Gòn ra nghe. Trước đó, việc này hoàn toàn bị cấm. Chúng tôi nghe được cả lời kêu gọi của Tướng Dương Văn Minh