Tại Sao Đàn Chim Việt
Cao Ngọc Quỳnh
“Thôi đừng hát ru, thôi đừng phiêu lãng!”
Các nước Đông Âu cũng đã trải qua mô hình Cộng sản như ở Việt Nam, nhưng người ta đã vứt bỏ nó vào sọt rác của lịch sử. Tiếc thay, cuộc Cách Mạng Nhung đáng thèm muốn ấy hầu như đã không thức tỉnh được cộng đồng Người Việt đang ngày một đông lên tại đây. Hàng trăm ngàn người Việt vẫn tiếp tục sống trong muôn vàn nỗi e sợ, hoặc khá nhất là “ngậm miệng ăn tiền”. Cho đến tận những ngày cuối cùng của thế kỷ XX, Đông Âu rộng lớn vẫn tiếp tục là “sân sau” của một trong những chế độ độc tài lạc lõng nhất hiện nay trên thế giới.
Nhưng liệu chúng ta có nên chỉ kết tội đảng Cộng sản Việt Nam, mà cụ thể là những người cầm quyền hiện nay? Đúng là họ phải chịu trách nhiệm, nhưng theo tôi có lẽ không chỉ riêng họ. Nhà nước nào, quan lại nào mà chẳng ức hiếp, bóc lột và đàn áp dân lành, khi họ có thể?
Có được một nhân dân như dân Việt Nam hiện nay để cai trị mà các quan chức lại không tham ô, bóc lột, tự tung tự tác ... thì mới là điều lạ. Chúng tôi tin rằng G. Bush, Tony Blair hay Jack Chirac, nếu được làm “cán bộ” ở Việt Nam thì chắc cũng sẽ ngồi lên đầu lên cổ dân như các quanViệt Nam hiện nay mà thôi.
“Rau nào thì sâu ấy”. Sâu mọt, tham nhũng, bất công, ma túy, đĩ điếm ... nở rộ như thế mà chỉ lo đi bắt sâu, dẫu đó là sâu Bùi Quốc Huy, Nguyễn Sĩ Chiến hay Năm Cam (hôm nay), Sáu Quýt (ngày mai), thì e rằng muôn đời cũng không bắt hết. Chữa bệnh phải chữa tận gốc. Cần phải xem xét lại bản thân cây rau, thậm chí cả mảnh đất mà trên đó chúng ta đang thâm canh nữa.
Làm sao chúng ta có thể tiếp tục “tự hào làm người Việt”, tiếp tục gật gù chén chú chén anh: “người Việt ta giỏi thật!” được khi mà chỉ cần ngoái cổ lại lại một chút, lướt nhìn qua hơn 3 thế kỷ cận đại với những phân liệt, nội chiến, ngoại chiến ... và một đất nước hôm nay đang được xếp vào loại nghèo nhất thế giới với cuộc “khủng hoảng nhân cách” sâu rộng nhất từ xưa tới nay, như cách nói của Hà Sĩ Phu. Hãy so sánh với các nước trong khu vực thôi chứ đừng nói gì tới các nước văn minh xa xôi. “Thôi đừng hát ru, thôi đừng phiêu lãng” nữa!
Chúng tôi cho rằng nguyên nhân sâu xa nhất của “cái vòng kim cô” Việt Nam từ mấy thế kỷ nay, chính là Văn hóa Việt. Một cách nghịch lý, cái văn hóa đã từng giúp chúng ta thành người (Việt) lại đang trở thành “cái cũi” chật hẹp giam cứng chúng ta lại. Cái nôi bao giờ cũng êm ái nhưng sớm muộn gì cũng phải từ giã nó để thành người lớn. Thay đổi Văn hóa là sự nghiệp dài lâu “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh” như lời cụ Phan Chu Trinh. Vâng, trước hết là “tri thức”. Nhưng đó phải là tri thức đa phương, đa chiều, tổng thể, vẹn toàn, trần trụi, thậm chí sống sượng.. chứ quyết không thể chỉ là thứ tri thức đã được xào nấu sẵn của một ai đó, đặc biệt là của kẻ cầm quyền, dẫu cho có sực nức mùi thơm. Sâm rất bổ, nhưng nếu chỉ ăn một mình sâm không thôi thì người ta sống được bao lâu? Bây giờ người ta hay có cái mốt đổ tội cho “dân trí” khi làm không được hay không muốn làm cái gì đó. “Cứ từ từ, dân trí còn thấp!”. Đó là một cách “đánh bùn sang ao” thôi chứ thực ra, vấn đề không chỉ là “dân chí” mà quan trọng hơn là “quan trí” và do “quan trí”.
Warszawa 11/2002
Cao Ngọc Quỳnh
Categories
Chính trị - Xã hội0 TrackBacks
Listed below are links to blogs that reference this entry: Tại Sao Đàn Chim Việt.
TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/146

Leave a comment