Recently in Thơ Category

Vịnh cái mũ cối (tập 2)
Áo quần tươm tất giống ông thầy
Kính râm da trằng giống ông Tây
Mà sao phảng phất nòi bần cố
Xem kỹ thì ra tại cái nầy!
Vịnh cái mũ cối (tập 1)
Thân em sinh đẻ ở bên Âu
Theo bóng thực dân tới bên Tầu
Theo quân chí nguyện về Việt Bắc
Gắn ánh sao vàng bởi bác râu
Em vốn sinh ra để đội đầu
Giúp đời em có tội gì đâu
Vì ai em trở thành dị hợm
Bóng em là bóng của u sầu
Chẳng biết từ đâu, bởi tự đâu
Mặt mày sáng sủa hoá ngu lâu
Nam thanh nữ tú mà dùng tới
Ngu đần ngờ nghệch hơn chăn trâu
Em có bạn thân anh dép râu
Như hình với bóng đã từ lâu
Lót đít, co giò ngồi nuớc lụt
Đô thị phồn hoa cũng hoá rầu
Em chỉ cầu mong mỗi một câu
Biển xanh nay đã thành nương dâu
Sao Kim sao Hoả thì mong tới
Sao vàng xin trả lại đêm thâu
10-29 06
Đây là những bài cảm tác nhân đọc Đàn Chim Việt Online.
Tùy lúc mà Kính gởi, Thân gởi hay Nhắn gởi.
HẸN GẶP NHAU
(Gởi các cánh chim Việt)
Sáng nay cắt cỏ vườn bà Mỹ
Nhẩm đọc "Đàn Chim" tủm tỉm cười
Bên song có lẽ "nàng" nhìn lén
Mở cửa ra chào ..."you happy?"
Đảng là gì?
(Mượn ý nhà văn Dương Thu Hương)
Đất nước tôi ai người không biết Đảng?
Nhưng hỏi Đảng là gì thì lãng đãng lơ mơ
Đảng viên quèn thì bảo cái bệ thờ
Thờ Mác, thờ Lê, thờ Mao, thờ Hồ chủ tịch
Tổng Bí thư có thằng rất lố bịch
Chẳng ngại ngùng xưng Đảng chính là tao
Đám dân đen định nghiã loạn cào cào
Quân bán nước, đồ lưu manh đểu giả
Lũ giết người, bọn đê tiện tham ô
Ba triệu đảng viên là một lũ côn đồ
Trung ương Đảng ba trăm thằng đầu nậu
Bộ Chính trị mười ba thằng bả đậu
Óc lợn lòi xưng trí tuệ đỉnh cao
SD 04-4-08
Há miệng mắc quai
Há miệng thì lại mắc quai
Ngậm miệng thì hóa tay sai thằng Tầu
Dùng dằng gà mắc lưỡi câu
Nhả ra không đặng ngậm lâu khó lòng
Anh em coi bộ không xong
Chú Tô...trốn mất còn mong nỗi gì!
Vò đầu trách Bác..ngu si
Đẻ ra cái đảng cu li cho Tàu
01-28-08
Tôi không biết trong đầu anh lúc đó
Thằng bé mười lăm đã trăn trở những gì
Nhưng tôi tin anh có lòng chân thật
Ngỡ anh hùng những việc rất ngu si
Tuổi mười lăm anh chưa hề biết đảng
Nhưng anh tin Lê văn Tám anh hùng
Ngọn đuốc sống anh thấy mình trong đó
Tám là người hay hòn đất ai nung?
Trò bịp bợm đảng bày xui trẻ nhỏ
Anh nghe theo không một chút hoài nghi
Thôi cũng được, một tâm hồn mới lớn
Yêu lần đầu nên hóa kẻ tình si
Và như thế anh xuống đường chống Mỹ
Không thấy Nga mà cũng chẳng thấy Tàu
Kẻ tội phạm thành cha già dân tộc
Lộn tùng xèo cội rễ của thương đau
Thằng bé mười lăm nay lớn thành thi sĩ
Ôm mộng mơ chạy trốn những lỗi lầm
Dù cay đắng anh nén lòng tin đảng
Khuyên dân nghèo khoan nói chuyện tiếu lâm
Tuổi năm bốn anh ra ngoài lề phải
Mấy mươi năm ôm cách mạng trong lòng
Anh vỡ mộng nhìn ra bầy quỉ dữ
Mà đáy lòng chút dĩ vãng còn mong!
Thôi anh nhé, thời gian đà quá đủ
Nhìn xung quanh và nói thật một lần
Cái sự thật cả loài người đều thấy
Thì vì sao anh vẫn cứ phân vân?
5-29-08

Nếu Thế vận có kỳ thi rước đuốc
Huy chương vàng xin nhượng Bắc Triều tiên
Nhưng khom lưng chịu nhục trước Thiên triều
Thì Việt Cộng chúng lãnh phần đi trước
Nếu Thế vận có tranh tài bán nước
Huy chương vàng đồng đội thuộc Đảng ta
Mấy mươi năm nô lệ hóa quê nhà
Dâng biển đảo cùng đất liền cho giặc
Nếu Thế vận có thi tài dày mặt
Huy chương vàng ngài Thủ tướng nước ta
Mở miệng ra là cái giọng thật thà
Mà dối trá, đê hèn không thể tả
Nếu Thế vận có kỳ thi bằng giả
Huy chương vàng đâu chạy khỏi anh Ba
Học ở đâu? Cửa biển hay bến phà?
Mà y sĩ, cử nhân đầy đủ cả!
Nếu Thế vận có thi tài canh mả
Huy chương vàng Bộ chính trị Đảng ta
Bốn mươi năm ôm mãi cái xác già
Và rửa ráy bằng mồ hôi dân khó
Nếu Thế vận có thi tài của chó
Huy chương vàng “con” Thủ tướng nước ta
Phận chó săn rình rập khắp mọi nhà
Theo lịnh chủ nào biết gì đồng loại
Nếu Thế vận có tranh tài làm mọi
Huy chương vàng nào thóat khỏi Đảng ta
Bầy đảng viên từ trẻ cho đến già
Cúi lưng xuống cho bọn Tàu cỡi cổ
Nếu Thế vận có kỳ thi cùng khổ
Huy chương vàng chắc hẳn thuộc dân ta
Bắc Trung Nam, trong mỗi một mái nhà
Niêm ô nhục đã thấu trời xanh thẳm!
CB
SD 5-01-08

Đêm cuối năm
Đêm cuối năm bên này trời rất lạnh
Giờ giao thừa ta đợi một mình ta
Đón Xuân sang gậm nhấm nỗi nhớ nhà
Trong men rượu có chút buồn phảng phất
Kính dâng người anh hùng Ngụy văn Thà
Hơn ba mươi năm từ ngày tuẫn tiét
Linh hồn anh có lẽ vẫn còn đây
Nơi đảo xa với gió mạnh sóng dầy
Anh đã chết mà lòng đầy uất hận
Tôi biết thế vì ngày anh tử trận
Thấy thù ngoài và thấy cả giặc trong
Nỗi đắng cay anh có giữ trong lòng
Khi có kẻ dâng quê mình cho giặc
Đời Trần xưa có kẻ hèn Ích Tắc
Thời của anh có gã Phạm văn Đồng
Bạch Đằng xưa nay lại có biển Đông
Kẻ thù cũ và trò đời cũng cũ
Nơi đảo hoang nay mây mù vần vũ
Vắng bóng anh nên giặc lại về đây
Bọn người kia cúi mặt trước quan thầy
Quân bán nước mà xưng mình Ái Quốc!
San Diego, Dec 12, 2007
KỶ NIỆM ĐẦM DƠI
(Tặng VK. và hai con)
Bởi nhớ thương em anh về với biển
Đêm ngủ trong rừng nghe tiếng lá rơi
Thân cây đước sao sù sì quá đổi
Vết đau nào anh chẳng biết em ơi
Gương tiết kiệm
(Gởi ông Nguyễn tấn Dũng)
Anh Ba có cái đồng hồ
Thiên hạ trông thấy trầm trồ ngợi khen
Thương xót cho những em bé Việt nam đã tử nạn
Kính dâng linh hồn đồng bào tôi đã bỏ mình trên đường tìm tự do.

