Phiếm Luận: November 2007 Archives
Caubay
Dẫn nhập.
Nhân một đêm trăng sáng rảnh rỗi, Caubay ra hè ngồi ngẫm sự đời, chợt hứng viết lên những dòng này và đặt tiêu đề là “Kịch Ông Giăng”. Đoàn kịch nói nào to gan, không sợ dẹp tiệm sớm thì cứ xài vô tư, hoàn toàn miễn phí. Đặc biệt nếu đoàn Kịch nói Trung ương của Nhà nước ta mà dám diễn thì Caubay sẽ khiêm nhường đóng góp phần đạo cụ.
Ngoài ra Caubay vốn rất sợ lây bịnh dịch, cũng chưa từng bén mảng tới các tòa Lãnh sự của nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam trên thế giới để biết nó ra sao. Thành ra cảnh vật, con người trong vở kịch này là do tưởng tượng mà viết ra, ngoại trừ cái đơn xin hồi hương của “chú ba” Trịnh A Sáng và nhất là cái tên anh Dương Oanh,(1) đáng buồn thay, lại rất thật.
Dẫn nhập.
Nhân một đêm trăng sáng rảnh rỗi, Caubay ra hè ngồi ngẫm sự đời, chợt hứng viết lên những dòng này và đặt tiêu đề là “Kịch Ông Giăng”. Đoàn kịch nói nào to gan, không sợ dẹp tiệm sớm thì cứ xài vô tư, hoàn toàn miễn phí. Đặc biệt nếu đoàn Kịch nói Trung ương của Nhà nước ta mà dám diễn thì Caubay sẽ khiêm nhường đóng góp phần đạo cụ.
Ngoài ra Caubay vốn rất sợ lây bịnh dịch, cũng chưa từng bén mảng tới các tòa Lãnh sự của nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam trên thế giới để biết nó ra sao. Thành ra cảnh vật, con người trong vở kịch này là do tưởng tượng mà viết ra, ngoại trừ cái đơn xin hồi hương của “chú ba” Trịnh A Sáng và nhất là cái tên anh Dương Oanh,(1) đáng buồn thay, lại rất thật.
Continue reading Kịch ông Giăng.
