(Gởi anh Lê Minh Phiếu và các bạn trẻ)
Thế vận hội Olympic 2008 sắp diễn ra tại Trung Quốc vào tháng 8 này đang là một sự kiện gây nhiều chú ý trên thế giới. Như đã xảy ra nhiều lần trong quá khứ, người ta đang bàn cãi về việc chính trị đã bị đem vào thể thao và ý nghĩa của Thế vận hội đã bị làm vấy bẩn.
Một câu hỏi đã cũ: “Thể thao nói riêng và các sinh hoạt văn hóa nghệ thuật khác có thể nào tách rời khỏi chính trị không?” Tôi tin là không thể và không bao giờ có sự tách bạch hẳn hoi giữa thể thao, văn hóa, nghệ thuật và chính trị. Chỉ có mức độ của sự liên quan, ràng buộc lẫn nhau giữa nhũng yếu tố này.
Mục đích của Thế vận hội Olympic là hòa bình, hữu nghị, góp phần nâng cao sự hiểu biết và đoàn kết giữa các dân tộc, không phân biệt sắc tộc, địa dư hay chế độ chính trị. Mặc dù khi tranh tài, các vận động viên được khuyến khích nêu cao tinh thần thể thao, thượng võ, người ta cũng không vì thế mà chấp nhận hay làm ngơ trước các hành vi lợi dụng thế vận vào các mục đích phi thể thao.
Và như vậy, Thế vận hội Olympic tự thân đã là mang một ý nghĩa chính trị cao cả.