Recently in Editorial Category
“
Tôi muốn nói thế này, những ai còn có những suy nghĩ băn khoăn, ngờ vực hãy về thăm đất nước, tận mắt chứng kiến thực tế của nước nhà, gặp gỡ, trao đổi với những người dân trong nước. Hãy đến với nhau, chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, thu hẹp được sự cách biệt
”
(Trích Nguyễn Minh Triết trên VietWeekly, 2007)

Chuyện xưa bên Tàu kể rằng có người tên là Lã Bất Vi đi buôn vua, tức là một hình thức buôn người. Thương nhân họ Lã đã đem dâng nàng hầu đang mang thai của mình cho thái tử nuớc Tần với mưu toan sau này con mình sẽ có cơ may được làm vua nước Tần. Ông buôn vua này đã thành công và thai nhi dòng họ Lã này chính là bạo chúa Tần Thủy Hoàng sau này. Chuyện này có thật đến độ nào thì cũng khó biết vì đó là chuyện... tàu. Nhưng dù sao kẻ bán vợ đợ con này cũng không đến nỗi tán tận lương tâm cho lắm vì cái tham vọng cho con mình được làm vua.
Trong chế độc tài cộng sản báo chí luôn luôn là những cái loa của đảng, ký giả là những cán bộ mãn cán, họ chỉ được viết những gì kẻ cầm quyền cho phép, bảo họ phải đưa tin; bất luận những “tin” đó giả dối, bịp bơm đến cỡ nào. Trong giới cầm bút nếu muốn thăng quan tiến chức, có bổng lộc thì cách tốt nhất phải làm là ca ngợi chế độ, tung hô đảng và lãnh tụ cho mùi, cho hay. Nịnh bất kể liêm sỉ, bất kể ngày đêm. Cái đó đã thành nguyên tắc nghề nghiệp. Chính vì vậy mà người dân đâm ra thờ ơ với báo chí. Ngày nay có lẽ không còn ai mua báo để bán ký hay dùng vào những “việc khác”, độc giả mua báo chỉ để xem những tin về thể thao,văn nghệ vô thưởng vô phạt kiểu chọc cười, các vụ án hình sự hay vụn vặt lẩm cẩm như tin xe cán chó Phần tin tức thời sự, nhận định và bình luận thời cuộc là là những thứ không ai muốn coi dù đó là người quan tâm đến các vấn đề này. Do đó người làm báo trong nước bị coi thường, bị khinh miệt là thiếu tư cách, vô liêm sỉ.
(Gởi anh Lê Minh Phiếu và các bạn trẻ)
Thế vận hội Olympic 2008 sắp diễn ra tại Trung Quốc vào tháng 8 này đang là một sự kiện gây nhiều chú ý trên thế giới. Như đã xảy ra nhiều lần trong quá khứ, người ta đang bàn cãi về việc chính trị đã bị đem vào thể thao và ý nghĩa của Thế vận hội đã bị làm vấy bẩn.
Như thế là đã hơn một năm tôi đến với các trang mạng internet để tham gia góp ý về những vấn đề thời sự có liến quan đến đất nước. Mới đầu là viết ý kiến rồi sau đó tham gia vài bài chủ.
Trong những bài viết của tôi, ý kiến của bạn đọc thật sự là điều quan trọng vì từ đó tôi biết nguời đọc nghĩ gì về bài của mình. Thông thường những tác giả có tăm tiếng, quen biết nhiều trong làng văn thường đưa bản thảo cho các bạn văn coi trước để lấy ý kiến. Tôi là dân “tay ngang” nên nghĩ sao nói dậy... người ơi. Và bạn đọc khắp bốn phương đã cho tôi cái gương soi rất quí để nhìn lại mình.
Lời thưa: Gần đây khi đọc tin về sự gia tăng đàn áp các người yêu tự do dân chủ của nhà cầm quyền CSVN, đặc biệt về việc bỏ tù chị Lê thị Công Nhân, một người phụ nữ nhỏ bé, tôi đã nhiều lần định viết ý kiến trên các mạng internet để ủng hộ chị. Tuy vậy tôi viết rồi lại xoá vì thấy ý kiến ngắn ngủi không nói hết lòng kính trọng, thuơng yêu, ngưỡng mộ của tôi đối với chị. Tôi mạo muội viết thư này gởi đến chị thông qua các diễn đàn. Dù biết chị đang ở trong tù nhưng tôi hy vọng chị sẽ đọc được. Lá thư này tôi cũng mong được gởi đến các bạn trẻ, đặc biệt ở trong nước như một lời tâm sự.
Tôi cũng ghi nhận việc làm, nếu không nói là cám ơn, báo Công An TP HCM đã đăng tin về việc bỏ tù anh Nguyễn văn Đài và chị Lê thị Công Nhân mới đây. Sỡ dĩ nói là “cám ơn” vì qua nội dung bài báo này, độc giả không tìm thấy lý lẽ sự sai quấy của ai ngoài nhà cầm quyền và đáng nói hơn hết, đã giúp dân chúng trong nước biết về anh Nguyễn văn Đài, chị Lê thị Công Nhân, linh mục Nguyễn văn Lý là ai, họ đã và đang làm gì.
![]() |
| Caubay, Westminster, CA, USA (29/09/2007) Nguồn: DCVOnline |
Nhưng lễ độ không bằng vâng lời, tôi xin đi vào đề tài.
Thưa quí vị, hôm nay tôi xin trình bày về đề tài Truyền thông Độc lập - Truyền thông Tự do.
Trong lĩnh vực truyền thông, có hai phía, một bên là người làm công tác truyền thông chuyển tải thông tin, một bên là người tiếp nhận thông tin, là độc giả, thính giả. Tôi chưa bao giờ là người làm trong ngành truyền thông; vì vậy tôi xin thưa cùng quí vị vài suy nghĩ trên cương vị của một bạn đọc hơn là một người trong ngành.
Trên đời này có lẽ tình thương yêu là điều quí nhất. Tất cả các tôn giáo đều răn dạy con người sống trong yêu thương. Nền tảng của các xã hội văn minh là giáo dục con người lòng nhân ái, không riêng cho đồng loại mà cả đến súc vật, cỏ cây. Thiên đàng nếu có thật sẽ là nơi không có chỗ cho lòng thù hận. Những điều căn bản tốt lành trên đã được ông Nguyễn minh Triết đưa ra trong lần phát biểu vừa qua tại buổi tiệc ở Dana Point, California.
Xin nhắc lại lời phát biểu của ông Triết:
"Sống trên đời để làm gì? Các bạn có đặt câu hỏi đó không? Sống trên đời không phải để thù hận mà chính là để yêu thương nhau”

