Recently in Editorial Category
Thật không thú vị gì khi viết những giòng này. Nhưng tôi quyết định viết, dù có thể làm buồn lòng nhiều người, cả những người đã và đang hy sinh cho sự tồn vong của nước Việt.
Trước hết xin lan man về quá khứ.
Những ngày Tháng Bảy năm 2011 này có nhiều chuyện quá đau lòng xảy ra cho toàn dân Việt Nam. Đó không phải là chuyện giặc Tàu gia tăng xâm phạm lãnh hải, tiếp tục cướp bóc, đánh đập, giết hại ngư dân ta. Những việc đó chỉ gây ra phẫn nộ, căm hờn bởi vì kẻ thủ ác là ngoại bang xâm lược. Điều đau lòng là chính những người mang cùng giòng máu Việt Nam đã mất hẳn luơng tri khi làm những hành động cực kỳ mất nhân tính với chính đồng bào của mình.
cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã tỏ ra lo lắng và tìm cách đối phó với sự kiện
tương tự có thể xảy xa tại Việt Nam. Gia tăng kiểm soát các phương tiện truyền
thông, xâm phạm tự do cá nhân của nhiều người như cấm đi lại, đóng chốt, theo
dõi và cả bắt nhốt.
Thưa các vị Đại biểu Quốc hội nước Việt Nam,
Thưa ông Bộ trưởng Bộ Quốc phòng nước Việt Nam,
Thưa các vị Tướng lĩnh trong Quân đội Nhân dân Việt Nam,
Bài này nêu lên những suy nghĩ của tôi về cựu Thủ tướng Việt Nam Cộng Hòa Trần Thiện Khiêm và sự xuất hiện của ông mới đây trong cộng đồng người Việt tai Nam California sau 35 năm im tiếng.
Viết về ông, tôi không hề có ý đả kích, tung hô cá nhân hoặc chạy theo đề tài "hot"- vì tôi viết báo... chùa. Tôi viết về ông nhằm trình bày và giải tỏa những suy nghĩ (có thể nói là ấm ức) từ lâu của một người dân có thời sống dưới sự lãnh đạo của chính phủ do ông đứng đầu. Biết mình mang sẵn thành kiến về ông, tôi luôn dặn mình...coi lại và cẩn thận để những điều viết ra được rõ ràng, không gây hiểu nhầm đưa đến chia rẽ hay oan ức.
Thứ nhất là chuyện thành bại và dang dở của đời một người con gái mà một anh công an nghiệp vụ đã "tốt bụng" nhắn nhủ với chị Lê Thị Công Nhân - theo lời kể của chị trong một cuộc phỏng vấn mới đây.
Thứ hai là bàn về lợi và hại, nên hay không nên và với mức độ nào trong việc dư luận, nhất là dư luận từ phía người Việt ở hải ngoại, lên tiếng ủng hộ chị. Dù vấn đề này được đặt ra sau khi đọc bài viết, cũng có ý "tốt bụng", mới đây của ông Nguyễn Khoa Thái Anh bên blog Talawas, tôi không có ý tranh cãi gì với ông ta mà chỉ muốn trình bày ý mình cùng bạn đọc.
Caubay
“
Tôi muốn nói thế này, những ai còn có những suy nghĩ băn khoăn, ngờ vực hãy về thăm đất nước, tận mắt chứng kiến thực tế của nước nhà, gặp gỡ, trao đổi với những người dân trong nước. Hãy đến với nhau, chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, thu hẹp được sự cách biệt
”
(Trích Nguyễn Minh Triết trên VietWeekly, 2007)
