Châu về hợp phố

| | Comments (0) | TrackBacks (0)
Vũ Thành Mỹ - Truyện ngắn

Họ quen nhau rồi yêu nhau vào thời kỳ khó khăn nhất của đất nước. Đó là sau khi miền Nam được “cách mạng giải phóng” khoảng hai năm. Chàng là một sinh viên quê ở miền Trung, đang học năm cuối một trường đại học tại Sài Gòn, nàng vừa học xong lớp 12.

 

Cũng như hầu hết người dân miền Nam, thời gian nầy cả hai gia đình chàng và nàng lâm vào cảnh cơ cực triền miên. Gia đình chàng phải hồi cư về làng cũ, các em đều bỏ học, đứa tham gia “tấn công đồng cỏ”, đứa lao động đắp đập thủy lợi, đứa đập đá xây lại đường rầy Bắc Nam, đường tàu hỏa mà ngày xưa đã bị “cách mạng” đặt mìn phá hỏng. Vì tiếc việc học dở dang chàng cố đeo bám thành phố. Ngoài giờ học chàng làm đủ thứ nghề từ vá xe đạp, đạp xích lô, phụ bàn quán cà phê, bán chợ trời, thỉnh thoảng cũng tìm được công việc nhẹ nhàng và hợp khả năng hơn là dạy kèm cho con các quan lớn của chế độ mới.

Chàng và bạn học
Nguồn: k6kscc.org
Nàng là con một cựu sĩ quan của miền Nam đang đi học tập cải tạo tại miền Bắc, nghe đâu tận miền đồi núi Sơn La. Gia đình nàng gồm mẹ và mấy đứa em theo lời khuyến dụ của chính quyền mới, tự nguyện đi về vùng kinh tế mới lao động với hy vọng bố nàng sẽ được “cách mạng” cứu xét khoan hồng cho về sớm với gia đình. Căn nhà mà nàng ở từ thuở mới lớn bên cạnh nhà thờ Ba Chuông, quận Phú Nhuận, cũng đươc khuyến khích hiến cho “cách mạng.” Thế là hết cả sản nghiệp. Số tiền lương dành dụm từ đời lính tác chiến của bố nàng cộng với số lương khiêm tốn của mẹ nàng, một giáo viên tiểu hoc, sau bao nhiêu năm đổ dồn vào căn nhà ấy. Thôi thì hiến cho họ để bố con sớm về, mắm muối có nhau. Mẹ nàng thổn thức nói vói chị em nàng như thế khi cả nhà dọn đi. Ngày đó nàng đã khóc nhiều lắm. Nàng đứng nhìn quanh căn phòng của quen thuộc, cố nhìn từng vết nứt, từng dấu mực trên tường. Nàng đứng bên cửa sổ trên lầu nhìn ra khung cảnh quen thuộc như cố ghi lại kỷ niệm từ thời ấu thơ. Từ nay sẽ xa mãi, tất cả sẽ trở thành quá khứ. Ngày mai những gì sắp đến là cả một viễn cảnh mơ hồ, hỗn độn… Nàng không biết nữa, đôi mắt chợt nhắm lạị và những giọt nước mắt đã ứa ra tự bao giờ…

Dưới nhà tiếng người, tiếng va chạm của bàn ghế xôn xao… Họ đang chia nhau tài sản của gia đình nàng. Lòng nàng vô cùng ảm đạm, như bầu trời xám xịt sắp mưa ở ngoài kia!

Cũng như tất cả mối tình trên đời này, những ngày họ yêu nhau là những ngày đẹp nhất. Nỗi thiếu thốn không làm giảm đi tình yêu mà hình như ngược lại, nó làm ấm áp thêm tấm lòng của hai người trẻ, nó mang lại sự san sẻ, che chở, cưu mang cho nhau. Ngoài tình yêu trai gái, họ chia nhau cái nghèo, nỗi đau, nỗi buồn của hoàn cảnh. Ngày đó tất cả những biểu lộ của tình yêu đều bị hạn chế. Một cái nắm tay hay một nụ hôn đều có thể bị đánh giá là đồi trụy, có thể bị làm phiền. Những buổi hẹn hò của họ không đâu khác hơn là các rạp xi nê vắng khách. Các công viên thơ mộng ngày xưa vẫn còn đó mà hôm nay đã trở thành bất an, nơi làm ăn của những người bất chính. Rạp xi nê là nơi duy nhất mà họ có thể hôn nhau. Họ đi coi phim chỉ để tìm cơ hội gần nhau và tâm sự, trao nhau nụ hôn một cách lén lút. Nghệ thuật điện ảnh không còn gì thích thú nữa khi phải khi phải xem những phim kiểu “Người từ trên trời rơi xuống.” Ca nhạc cũng ngán ngẫm không kém. Các tụ điểm ca nhạc cũng mọc lên khắp nơi, mà có gì thích thú khi phải nghe những bài ca tụng lãnh tụ, tung hô cách mạng và hối thúc lao động. Cũng đôi lần họ đi xem ca nhạc chỉ để nhìn lại bóng dáng người ca sĩ nhạc trẻ năm xưa, cố tìm lại chút dư âm, hình ảnh của một thời đã qua. Nhưng buồn thay, cũng người ca sĩ ấy, nay còn đâu lối trình bày trẻ trung hồn nhiên xưa kia! “Mặt trời Trị An không nằm trên cành cây”, từ lời ca khô khan cổ động đến tiếng nhạc gầm thét sao mà rất lạc lõng, sao mà xa lạ, dù giọng ca vẫn của người xưa... Cũng như thế với giọng ca trầm ấm của người nam ca sĩ mà chàng từng hâm mộ trứớc đây khi anh ta cố ngân lên: “Đảng đã cho ta sáng mắt sáng lòng.” Sáng mắt, sáng lòng! Hình như rất nhiều người đã mỉm cười chua chát khi nghe bản nhac này.

Nàng và bạn học
Nguồn: gialong.org
Nhưng tình yêu của tuổi trẻ vẫn vượt lên trên tất cả khó khăn. Ước mơ riêng tư là điều không ai có thể ngăn cấm được. Những lần hẹn hò bên nhau họ đã vẽ ra một viễn ảnh. Tháng 10 năm ấy chàng sẽ ra trường, sẽ kiếm một việc làm nào đó trong một công ty nhà nước. Với đồng lương khiêm tốn và các phụ cấp khác, họ hy vọng sẽ tạm sống qua ngày. “Anh hy vọng sẽ xin được một căn hộ dành cho công nhân viên và chúng mình sẽ có một tổ ấm…” Chàng đã nói với nàng như thế. Đó là tất cả mơ ước của họ. Nhưng mọi việc không suông sẻ như hai người dự định. Một buổi chiều trước ngày chàng trình dự án tốt nghiệp khoảng 2 tuần, họ hẹn nhau trong quán nước quen thuộc. Khi nàng đến chàng đã ngồi sẵn đó, nụ cười không nở trên môi chàng như mọi ngày. Linh tính cho nàng biết một điều gì đó không hay. Họ ngồi bên nhau cùng nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài đường, im lặng thật lâu, rồi chàng nói:

- Người ta không cho anh ra trường trong tháng 10 này.
- Vì sao thế hả anh?
- Họ điều tra lý lịch nơi quê anh. Gia đình anh ngoài đó thuộc thành phần xấu. Họ nói thế.

Hai người lại im lặng, họ không biết nói gì nữa. Một hồi lâu nàng nói:

- Thôi đừng buồn nữa anh!
- Ừ! Thì anh không buồn. Mà buồn cũng không đuợc gì, anh chỉ thương mẹ anh. Mẹ anh buồn lắm… Có lẽ vì bà thương và hy vọng nhiều nơi anh.

Rồi chàng hỏi:

- Em không buồn chứ?
- Buồn gì?
- Không được làm bà kỹ sư.

Nàng phá lên cười ngặt nghẽo rồi pha trò:

- Không! Bộ anh cho em yêu anh vì 13 ký gạo, nửa ký đuờng với vài lạng bột ngọt mỗi tháng hử?

Trong giai đoạn này những người bỏ nước ra đi ngày một nhiều. Thỉnh thoảng lại có tin một người quen, một người bạn đã đến được bến bờ tự do. Dù yêu nàng tha thiết, những tin ấy không ít lần làm chàng suy nghĩ. Ở lại, lấy nhau và an phận sống đời cam khổ hay tìm đường ra đi? Cuối cùng rồi tình yêu cũng thắng, họ quyết định lấy nhau. Đám cưới của họ thật đơn giản, dù vậy chàng cũng đã chạy đôn chạy đáo để có tiền lo cho các chi phí cần thiết, nhất là chiếc áo dài cưới cho nàng và đôi nhẫn cho cả hai. Chiếc áo dài màu hồng nhạt mà chàng ưa thích và đôi nhẫn có khắc tên hai người. Để có tiền chàng đã bán đi mọi thứ có thể bán được. Trong các thứ đó có những cuốn sách mà chàng rất quí, chàng đã cất giấu được sau những đợt truy quét sách báo mà người ta cho là đồi trụy. Một điều làm chàng ân hận mãi về sau là đã bán đi cuốn “Từ điển Tam Ngữ Việt Anh Pháp” của tác giả Trịnh Chuyết, người chú họ của mẹ chàng. Tác giả đã tặng chàng khi chàng đậu vào đại học với dòng chữ đề tặng nơi trang đầu: “Thương tặng cháu và mong cháu đừng bao giờ xao nhãng óc cầu tiến.” Chàng vẫn nhớ nỗi buồn và ray rứt khi xé những dòng này trước khi mang ra chợ trời. “Ông ơi, xin tha lỗi cho cháu. Cháu sẽ không quên lời ông dặn.” Và rồi họ cũng có được một đám cưới, tuy nghèo nhưng tràn đầy thương yêu và hạnh phúc.

Ngày cưới
Nguồn: omniphotobyphil.com
Đêm tân hôn, trong căn gác ọp ẹp của đôi vợi chồng nghèo, nàng cầm tay chàng để hai chiếc nhẫn cưới gần nhau và thủ thỉ: “Sau này dù có khó khăn đến mấy, mình cũng không để mất đôi nhẫn này anh nhé. Mình sẽ giữ đến khi lìa đời anh nhé!” Chàng cảm động hôn lên trán nàng và nói: “Anh hứa! Anh sẽ giữ mãi…”

Khi nàng mang thai đứa con đầu lòng được 4 tháng thì công việc làm của chàng cũng gặp nhiều thất bại. Đời sống người dân cả nước cũng trong thời kỳ khó khăn nhất. Mọi sự sinh hoạt từ đi lại, làm ăn đều bị kiểm soát rất kỹ. Một buổi tối nàng trở về nhà sau một ngày lang thang đi tìm việc, nàng nói với chồng:

- Anh ơi, để em đi làm phụ anh nhé!
- Em đang mang bầu mà. Nhưng em định làm gi?
- Em có nhỏ bạn cho em sang lại sạp bán quần áo cũ gần cầu Trương Minh Giảng đó.
- Nhưng mà em đâu biết buôn bán, với lại mình đâu có vốn.
- Thì nghề dạy nghề chứ anh, với lại nhỏ bạn em nói cũng không cần nhiều vốn, mình chỉ buôn đồ cũ thôi mà.

Thế là nàng bắt đầu công việc đầu tiên trong đời. Ngày khai trương, nàng thu gom quần áo cũ của cả hai, kể cả chiếc áo dài cưới, để bày trên quầy hàng. Nàng nói với chàng rằng: “Em chỉ chưng chiếc áo cưới cho có hàng thôi, chứ em không bán nó đâu!” Công việc buôn bán này cũng không khá, tuy vậy nó cũng làm cho hai người bận rộn, bớt đi nỗi căng thẳng của tình trạng thất nghiệp. Một buổi chiều nàng về nhà muộn, giỏ quần áo không còn đeo bên tay lái chiếc xe đạp như mọi khi. Bước vào nhà với đôi mắt đỏ hoe, nàng khóc:

- Em bị mất hết đồ rồi anh ơi! Quản lý Thị trường họ tịch thu hết rồi.
- Sao lại tịch thu. Mình đâu có buôn đồ quốc cấm?
- Họ nói mình không có giấy đóng thuế. Họ bắt em đóng thuế tại chỗ mà em không có tiền nên họ giữ hết rồi.

Chàng an ủi:
- Thôi đừng tiếc…
- Nhưng chiếc áo cưới của em! Nàng nói xong thì òa lên khóc.
- Để ngày mai anh chạy tiền chuộc lại cho em. Thôi đừng buồn nữa, em đang mang thai đó. Chàng vừa nói vừa ôm nàng vào lòng.

Hôm sau họ đến trụ sở ban Quản lý Thị trường để xin đóng phạt và lấy lại số đồ cũ. Nhưng chiếc áo cưới của nàng không còn nữa! Nó là món hàng còn mới và giá trị duy nhất trong túi xách. Họ trả lời vợ chồng chàng là chỉ có thế. Muốn thì đóng phạt nhận lại, không thì thôi. Hàng buôn lậu không tịch thu là may rồi, ở đấy mà đòi hỏi! Nàng đã khóc suốt ngày hôm đó.

Rồi đứa con gái đầu lòng ra đời mang đến niềm vui cho cả hai. Nhưng thời gian sau đó là chuỗi ngày đầy khó khăn và lo âu. Trong nhiều đêm nàng đã khóc vì thương mình bất lực, thương con thiếu thốn, thương chồng lận đận. Nàng hiểu bản tính của chàng không thích hợp xã hội này. Đời sống vật chất khó khăn và tinh thần ngột ngạt đã manh nha trong đầu nàng một một ý nghĩ mà trước đây nàng không bao giờ mường tượng ra được; đó là sự chia tay, tìm đường cho chàng ra đi. Chia tay mà không biết ngày gặp lại? Một ý tưởng kinh khủng đối với cả hai người, nhưng điều đó đang xảy ra hằng ngày trong đời sống xung quanh. Ý nghĩ đó dần dà rồi đã biến thành mong ước khi họ bắt đầu bàn luận với những người quen có mối vượt biên. Vài lần dự định bất thành cũng tập cho họ quen đi với tình trạng mới của cuộc sống, đó là chờ đợi cho một ngày chia xa. Nỗi lo lắng cho những rủi ro xảy đến đã lấn át nỗi buồn của một cuộc phân ly.

Thế rồi họ cũng tìm được một mối cho chàng ra đi. Một người bạn cũ hồi trung học đang làm bác sĩ ở Cà Mau được một bịnh nhân là chủ ghe cho đi miễn phí, anh ta xin thêm cho chàng một chỗ. Cũng nhờ chút kiến thức về máy móc chàng học được trong trường mà người chủ ghe đã bằng lòng. Đêm hôm trước ngày ra đi hai vợ chồng không ngủ được. Nàng cố giấu đi nỗi buồn lo để thu xếp cho chàng mớ quần áo và những vật dụng cần thiết. Ngoài số tiền mặt ít ỏi, vật tùy thân giá trị duy nhất mà chàng mang theo là chiếc nhẫn cưới. Ban đầu chàng không muốn đem theo nhưng nàng bảo: “Anh mang theo để đừng quên em.” Dù nói như vậy nhưng thâm tâm nàng muốn cho chàng có một chút của tùy thân. Họ loay hoay bàn tính nơi cất giấu chiếc nhẫn, nơi nào cũng không vừa ý. Cuối cùng nàng khâu chiếc nhẫn cẩn thận trong giây lưng quần lót. Chiếc nhẫn chỉ có năm phân vàng mỏng dính, thế mà khi mặc quần áo vào chàng vẫn có cảm tưởng nó lộ liễu quá, nó cứ cộm mãi nơi thắt lưng.

Nhưng chuyến đi đó cũng không thành. Cả bọn bị bắt tại cửa biển Gành Hào và chuyển về trại giam Cây Gừa, tỉnh Minh Hải. Công an đã lục soát rất kỹ lưỡng từng người một và họ đã tìm ra nhiều khâu vàng của khách vượt biên dấu trong lai quần, cổ áo, xú chiêng, quần lót của phụ nữ. Có người nhét khâu vàng được đập dẹp trong hậu môn cũng bị móc ra. Tất nhiên chiếc nhẫn cưới của chàng cũng không thoát. Chàng ở tù đúng một năm thì được thả. Ngày ra trại về nhà lại là ngày vui nhất của hai vợ chồng kể từ khi họ lấy nhau. Đứa con gái nay đã hơn một tuổi, đã biết đi chập chững và bắt đầu tập nói. Họ có những ngày thật hạnh phúc bên nhau dù hoàn cảnh cũng không khá hơn xưa. Điều duy nhất họ buồn là đôi nhẫn cưới nay đã lẻ bạn. Nàng buồn lắm vì biết rằng lời nguyện trong đêm tân hôn đã không giữ được lâu.





Chàng và nàng ngày xưa trong câu chuyện trên đây ngày nay là Cậu Mợ Bảy. Kể ra thì trời cũng không phụ lòng người, sau năm lần bảy lượt họ cũng đã vựợt thoát được thiên đường mù của bác và đảng để đến bến bờ tự do. Thấm thoát mà đã hai mươi năm nơi xứ người, đôi vợ chồng nghèo ngày xưa nay do cần cù làm ăn cũng có được một cuộc sống thoải mái, nhất là về mặt tinh thần. Họ đã có được nhiều thứ ngoại trừ một vật vô cùng quí giá mà không có tiền của nào có thể sắm lại được. Đó là chiếc nhẫn cưới của chàng…Cậu Bảy. Chỉ còn đây chiếc nhẫn của nàng đã lẻ bạn và họ bằng lòng với nhau là không sắm lại đôi nhẫn khác. Vâng, đôi nhẫn mà họ đã trao nhau ngày cưới là tượng trưng cho tình yêu thiêng liêng của hai người. Nó không phải chỉ đơn thuần là năm phân vàng để có thể sắm được ở bất kỳ tiệm kim hoàn nào. Mobay đã nhiều lần nói với chồng như thế khi Cậu Bảy có ý định sắm lại chiếc khác để đeo cho thiên hạ biết là mình cũng có vợ...như ai! Trong nhiều lần tâm sự, ôn lại những kỷ niệm ngày xưa, hầu như lúc nào Mobay cũng nhắc về chiếc nhẫn đã mất với một ước mơ tìm lại được để thỏa cho lời nguyện đêm tân hôn.

Đối với Cậu Bảy, việc tìm lại của đã bị cướp từ tay cộng sản là một phép lạ, coi bộ còn khó hơn cả việc xây dựng thành công …Xã hội Xã hội Chủ nghĩa. Bởi thế, dù trân trọng niềm mong ước của vợ, Cậu Bảy cũng cho đó là chuyện nói chơi cho có vẻ rô măng tíc thôi.

Thế mà có một ngày phép lạ đã xảy đến với vợ chồng Cậu Bảy. Đến đây xin mời bạn đọc xem tiếp đoạn cuối của truyện…từng hồi “Anh Ba đi Mỹ”:

“Đây lại nói về việc Cậu Bảy sau khi tiễn Ba Dũng và đồng bọn ra cửa, trở vào thì thấy Mobay đang ôm món quà của Ba Dũng vào lòng thổn thức:

- Anh ơi! Em mừng quá. Em sung sướng quá, anh ơi!

Cậu Bảy vốn là người cực kỳ khiêm cung, cần kiệm liêm chính thứ thiệt, xưa nay không từng nhận quà đút lót của ai, nên rất bất bình khi thấy Mobay giành lấy gói quà của Ba Dũng; bèn lên gân, bắt chước Tào Tháo trách Quan Vân Trường:

- Từ độ đi cắt cỏ tui sắm cho bà cũng nhiều thứ, không thấy bà mừng cho lắm, cớ sao hôm nay được chút quà của thằng Việt Cộng bà như muốn phát điên lên như thế?

- Anh ơi! Chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn cưới ngày nào của chúng mình. Anh ơi!”


San Diego, 09/10/2008


© DCVOnline

Categories

0 TrackBacks

Listed below are links to blogs that reference this entry: Châu về hợp phố.

TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/539

Leave a comment

About this Entry

This page contains a single entry by caubay published on September 19, 2008 5:41 PM.

Anh Ba đi Mỹ was the previous entry in this blog.

Há miệng mắc... bác Hồ! is the next entry in this blog.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

danchimviet
danchimviet