May 2008 Archives

Trong chế độc tài cộng sản báo chí luôn luôn là những cái loa của đảng, ký giả là những cán bộ mãn cán, họ chỉ được viết những gì kẻ cầm quyền cho phép, bảo họ phải đưa tin; bất luận những “tin” đó giả dối, bịp bơm đến cỡ nào. Trong giới cầm bút nếu muốn thăng quan tiến chức, có bổng lộc thì cách tốt nhất phải làm là ca ngợi chế độ, tung hô đảng và lãnh tụ cho mùi, cho hay. Nịnh bất kể liêm sỉ, bất kể ngày đêm. Cái đó đã thành nguyên tắc nghề nghiệp. Chính vì vậy mà người dân đâm ra thờ ơ với báo chí. Ngày nay có lẽ không còn ai mua báo để bán ký hay dùng vào những…“việc khác”, độc giả mua báo chỉ để xem những tin về thể thao,văn nghệ vô thưởng vô phạt kiểu chọc cười, các vụ án hình sự hay vụn vặt lẩm cẩm như tin xe cán chó… Phần tin tức thời sự, nhận định và bình luận thời cuộc là là những thứ không ai muốn coi dù đó là người quan tâm đến các vấn đề này. Do đó người làm báo trong nước bị coi thường, bị khinh miệt là thiếu tư cách, vô liêm sỉ.

Cậu Bảy trả lời trực tuyến

| | Comments (0)
Caubay


Ranh ngôn trước khi vào truyện: Đã là truyện thì tất là hư cấu. Caubay xin được khỏi bịt miệng.


Nhất nghệ tinh nhất thân vinh. Diễn nôm là ở đời hễ ai mần một nghề nào cho thật giỏi thì kiếm cơm cũng không mấy gì khó.

Câu nói cũ rích này của ông bà ta thật đúng quá xá, nhất là đối với người Việt tỵ nạn cộng sản trên khắp thế giới. Thật vậy, sau khi bỏ của chạy lấy người khỏi ánh sáng quang vinh của Đảng ta, dân Việt ta thất tha thất thểu đến các xứ xa lạ chỉ với cái quần xà lỏn che thân, thế mà sau một thời gian ngắn đại đa số ai cũng ăn nên làm ra. Không những dân bản xứ tỏ lòng ngưỡng phục mà cả mấy người anh em bên nhà hồi xưa hất hủi cũng chạnh lòng nghĩ lại, ngậm bồ hòn làm ngọt mà ngày đêm thỏ thẻ ra chiều lưu luyến vô cùng. Riêng ở Mỹ đồng bào Việt nam rất thành công. Người Việt tỵ nạn (dĩ nhiên là nạn cộng sản) hầu như có mặt trong mọi lĩnh vực từ thương mại, kinh tế, chính trị, văn hóa…Từ những công việc trí óc như bác sĩ, kỹ sư, luật sư… cho đến những công việc lao động chân tay như thợ may, làm neo, cắt cỏ… hết thảy đều thành công vượt bậc.

Thơ gởi II

| | Comments (0) | TrackBacks (0)

Gương tiết kiệm

(Gởi ông Nguyễn tấn Dũng)

Anh Ba có cái đồng hồ
Thiên hạ trông thấy trầm trồ ngợi khen

Cỏ đuôi chồn, tắc kè và vẹm

| | Comments (0)

Cuối mùa hè.

Mấy hôm nay trời Nam California trở nên nóng gắt, lại hơi ẩm vì ảnh hưởng của cơn bão hình thành ngoài biển Thái bình dương. Đối với cái nghề cắt cỏ của Caubay thì các cơn nắng hạ là bạn đồng hành đáng ghét, chẳng hề thơ mộng chút nào. Chiều nay cũng thế, trời nắng chang chang đến rát da người, Caubay sau khi “đánh” xong cái vườn của nàng tóc vàng Kimberly liền dông tuốt về nhà. Bước vào cửa, mồ hôi nhễ nhại, thấy Mobay nhoẻn miệng cười rất tươi làm Caubay cảm thấy khỏe đi cũng được đôi phần, lại vốn sính thơ, bèn bắt chước mấy anh hề trên sân khấu, ứng khẩu sửa lời mấy câu thơ của Tố Hữu:

Caubay in action
Nguồn: ladpw.org
Từ ấy trong tôi rầu nắng hạ
Mặt trời nóng rát cháy qua da
Người tôi là cả vườn hoa lá
Rất đượm “hương”, xin mợ đứng xa!


Mobay nghe lời trần tình lấy làm cảm động, chạy vội vào bếp lấy chai Bud, mở nắp đưa cho Caubay và âu yếm nói:

- Anh “thơm” từ lâu rồi chứ đâu phải mới mẻ gì mà khách sáo! Thôi uống đi cho khỏe, rồi cho em hỏi thăm chút chuỵện.

Có tật thì hay giật mình. Những ngày sống với “cách mạng” Caubay đã hiểu được cách nói lấp lửng đó của mấy anh công an, nên lần này nghe Mobay đòi “hỏi thăm chút chuyện” mà trong lòng cảm thấy bất an. Len lén nhìn xuống áo quần coi lại trong cái...vườn hoa lá của mình có sợi tóc vàng nào vương vãi một cách vô ý hay không, rồi nhấp một hơi bia cho dạn miệng, Caubay hỏi:

Thơ...gởi

| | Comments (1) | TrackBacks (0)

Đây là những bài cảm tác nhân đọc Đàn Chim Việt Online.

Tùy lúc mà Kính gởi, Thân gởi hay Nhắn gởi. 

 

HẸN GẶP NHAU

(Gởi các cánh chim Việt)

                                                                    

dcvbirds.jpg

 

 

 

 

 

 

 

 

Sáng nay cắt cỏ vườn bà Mỹ
Nhẩm đọc "Đàn Chim" tủm tỉm cười

Bên song có lẽ "nàng" nhìn lén
Mở cửa ra chào ..."you happy?"

 

Mạnh Đức du Hoa Kỳ

| | Comments (0) | TrackBacks (0)

Truyện phiếm


Tiếp theo chuyện dài dài " Cậu Bảy du Ba đình". Đã là truyện thì tất là hư cấu, chê dở thì cứ việc tự do biểu tình phản đối, Caubay không cấm.



Mỗi năm cứ gần đến dịp lễ Giáng Sinh, trời San Diego lại bắt đầu lạnh. Dù khí trời chỉ hơi khô và không đến nỗi băng giá dầm dề như các tiểu bạng miền Bắc nước Mỹ, Cậu Bảy cũng cảm thấy co ro lắm. Nhưng điều làm Cậu Bảy, vốn là một người cắt cỏ tận tụy, bực bội hơn là chuyện khó mướn nhân công. Mấy "chiến hữu" Mê-hi-cô, phần lớn theo đạo Thiên chúa, thường về nước thăm gia đình hay ở nhà để tận hưởng không khí ấm cúng trong ba ngày lễ.

Tưởng cũng nên nói sơ qua về một vấn đề nhức nhối của nước Mỹ cho bạn đọc phương xa có cái nhìn khái quát. Từ vài thập niên nay dân nhập cư lậu, đa số từ các xứ Mỹ châu La tinh, đã trở thành một chuỵện nan giải cho chính quyền và người dân Mỹ. Đó là một đề tài tranh cãi và giành phiếu rất hào hứng trong các mùa bầu cử. Dân nhập cư lậu vào Mỹ phần lớn từ theo đường bộ vượt qua biên giới phía Nam của Mỹ từ Mễ Tây Cơ. Thành phố San Diego ở ngay biên giới và là cửa ngõ của người nhập cư. Dù tạo ra nhiều vấn nạn cho xã hội, di dân lậu vẫn có ưu điểm là giúp cho các nhà thầu nhỏ, cỡ Cậu Bảy, có được nguồn nhân công dồi dào và rẻ mạt.

Tưởng nhớ mẹ

| | Comments (1)

 Nhân ngày của Mẹ, tôi xin viết về mẹ tôi. Nhưng con viết gì đây hả mẹ. Viết về mẹ, ngó vậy mà khó quá! Và tôi cứ viết ra đây những gì tôi nghĩ, tôi không muốn cái trau chuốt của văn chương xen lẫn giữa mẹ và tôi.

Mẹ tôi bình thường và vĩ đại như mọi người mẹ khác. Mẹ tôi bình thường chỉ vì bạn có thể nhìn thấy mẹ tôi một cách dễ dàng. Nếu bạn còn mẹ, hãy quay lại nhìn bà; và mẹ tôi cũng như thế. Hiền từ, đơn giản và thương con vô bờ bến. Mẹ tôi vĩ đai vì đối với tôi, mẹ tôi là cái phao, là nguồn an ủi mà tôi luôn luôn nghĩ về khi gặp chuyện khó khăn trên đuờng đời. Mẹ tôi quê mùa ít học, nhưng kỳ lạ làm sao, tôi vẫn nhớ về mẹ và thầm mong một lời khuyên khi lỡ bước gian nan.