March 2008 Archives
Tôi không biết trong đầu anh lúc đó
Thằng bé mười lăm đã trăn trở những gì
Nhưng tôi tin anh có lòng chân thật
Ngỡ anh hùng những việc rất ngu si
Tuổi mười lăm anh chưa hề biết đảng
Nhưng anh tin Lê văn Tám anh hùng
Ngọn đuốc sống anh thấy mình trong đó
Tám là người hay hòn đất ai nung?
Trò bịp bợm đảng bày xui trẻ nhỏ
Anh nghe theo không một chút hoài nghi
Thôi cũng được, một tâm hồn mới lớn
Yêu lần đầu nên hóa kẻ tình si
Và như thế anh xuống đường chống Mỹ
Không thấy Nga mà cũng chẳng thấy Tàu
Kẻ tội phạm thành cha già dân tộc
Lộn tùng xèo cội rễ của thương đau
Thằng bé mười lăm nay lớn thành thi sĩ
Ôm mộng mơ chạy trốn những lỗi lầm
Dù cay đắng anh nén lòng tin đảng
Khuyên dân nghèo khoan nói chuyện tiếu lâm
Tuổi năm bốn anh ra ngoài lề phải
Mấy mươi năm ôm cách mạng trong lòng
Anh vỡ mộng nhìn ra bầy quỉ dữ
Mà đáy lòng chút dĩ vãng còn mong!
Thôi anh nhé, thời gian đà quá đủ
Nhìn xung quanh và nói thật một lần
Cái sự thật cả loài người đều thấy
Thì vì sao anh vẫn cứ phân vân?
5-29-08
Truyện ngắn của Trần Dân Bảy
Dựa theo dã sử tiểu thuyết độc nhất của nhà báo danh tiếng Trần Dân Tiên
- (Bản tiếng Anh: The life of Uncle Bay by Seven Bareman)
Tôi là một nhà báo chuyên nghiệp.
Trong cuộc đời làm báo lâu năm của tôi, tôi đã nhiều lần phỏng vấn các nhân vật danh tiếng, không những trong cộng đồng người Việt mà cả các dân tộc khác, ngay cả với các viên chức cao cấp chính quyền địa phương của Mỹ. Dù vậy tôi cũng không thể ngăn được bồi hồi xúc động khi nhận được email cho biết tôi được Cậu Bảy nhận lời cho phép phỏng vấn. Làm sao mà không mừng cho được. Tôi cứ nghĩ mình nằm mơ. Mình mà được Cậu Bảy cho phép phỏng vấn ư? Có trời mới tin được, vinh dự biết là bao. Thiệt là phúc ba đời vì nghe nói nhiều nhà báo danh tiếng ngoại quốc khẩn khoản xin hầu chuyện cùng Người mà không được chấp thuận.
- Để em ra coi thử. Mà sao con vện nhà mình nó cũng không sủa vậy cà!

Nếu Thế vận có kỳ thi rước đuốc
Huy chương vàng xin nhượng Bắc Triều tiên
Nhưng khom lưng chịu nhục trước Thiên triều
Thì Việt Cộng chúng lãnh phần đi trước
Nếu Thế vận có tranh tài bán nước
Huy chương vàng đồng đội thuộc Đảng ta
Mấy mươi năm nô lệ hóa quê nhà
Dâng biển đảo cùng đất liền cho giặc
Nếu Thế vận có thi tài dày mặt
Huy chương vàng ngài Thủ tướng nước ta
Mở miệng ra là cái giọng thật thà
Mà dối trá, đê hèn không thể tả
Nếu Thế vận có kỳ thi bằng giả
Huy chương vàng đâu chạy khỏi anh Ba
Học ở đâu? Cửa biển hay bến phà?
Mà y sĩ, cử nhân đầy đủ cả!
Nếu Thế vận có thi tài canh mả
Huy chương vàng Bộ chính trị Đảng ta
Bốn mươi năm ôm mãi cái xác già
Và rửa ráy bằng mồ hôi dân khó
Nếu Thế vận có thi tài của chó
Huy chương vàng “con” Thủ tướng nước ta
Phận chó săn rình rập khắp mọi nhà
Theo lịnh chủ nào biết gì đồng loại
Nếu Thế vận có tranh tài làm mọi
Huy chương vàng nào thóat khỏi Đảng ta
Bầy đảng viên từ trẻ cho đến già
Cúi lưng xuống cho bọn Tàu cỡi cổ
Nếu Thế vận có kỳ thi cùng khổ
Huy chương vàng chắc hẳn thuộc dân ta
Bắc Trung Nam, trong mỗi một mái nhà
Niêm ô nhục đã thấu trời xanh thẳm!
CB
SD 5-01-08
