Người Việt và Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008
(Gởi anh Lê Minh Phiếu và các bạn trẻ)
Thế vận hội Olympic 2008 sắp diễn ra tại Trung Quốc vào tháng 8 này đang là một sự kiện gây nhiều chú ý trên thế giới. Như đã xảy ra nhiều lần trong quá khứ, người ta đang bàn cãi về việc chính trị đã bị đem vào thể thao và ý nghĩa của Thế vận hội đã bị làm vấy bẩn.
Khi Thế vận Olympic được tổ chức ở một nước văn minh, tự do dân chủ, ví dù nước đăng cai không hề lạm dụng sự kiện thể thao này vào bất kỳ mục đích chính trị nào, thì sự vô tư này, tự nó, cũng là một biểu hiện của khía cạnh chính trị. Đó là trong thể chế dân chủ, người ta tôn trọng tinh thần thể thao thượng võ. Người ta không lợi dụng thể thao để tuyên truyền cho cá nhân, đảng phái, tư tưởng, chủ nghĩa, chế độ, bao che các hành vi chà đạp nhân quyền hay xâm lược
Khi làm được điều đó, nghĩa là xiển dương đuợc ý nghĩa cao đẹp của ngọn lửa Thế vận hội, thì đó chính là sự cổ vũ, tuyên truyền cho sự tốt đẹp của nhà nước đang đăng cai. Ý nghĩa ngược lại nếu nước đăng cai lạm dụng thế vận để tuyên truyền cho các mưu đồ xấu xa.
Nếu nước đăng cai hay thế lực nào đó lợi dụng ngày hội thể thao này để tuyên truyền, quảng bá cho các mục đích chính trị đen tối, tự họ đã vi phạm vào hiến chương và đạo đức của Thế vận hội. Và như vậy việc tẩy chay là cần thiết. Tinh thần Thế vận hội không cho phép kẻ độc tài lạm dụng nó để đánh bóng cho chế độ mình nhằm che dấu, khỏa lấp cho các hành vi xâm lược, chà đạp nhân quyền
Vì lý do đó, trong lịch sử thế vận hầu đã nhiều lần có các cuộc tẩy chay. Từ thế vận hội Berlin 1936 cho đến thế vận hội Moscow 1980, nhiều nước đã hô hào tẩy chay để chống lại chế độ phân biệt chủng tộc Đức Quốc Xã hay việc chiếm đóng Afghanistan của Liên Xô.
Trường hợp của Trung Quốc năm nay cũng không ngoại lệ. Cho đến nay, việc tẩy chay của các đoàn thể thao chưa xảy ra, chỉ có các cuộc biểu tình của dân chúng chống lại việc rước đuốc. Nhiều vụ biểu tình đã xảy ra khắp thế giới để chống lại nhà nước Trung Cộng trong sự kiện Tây Tạng và các vấn đề vi phạm nhân quyền khác. Người ta không biểu tình để chống lại ngọn đuốc thế vận mà chỉ nhân cơ hội để gióng lên tiếng nói cảnh tỉnh nhân loại về một nhà nước độc tài đang vi phạm nhưng mục tiêu cao đẹp mà ngọn đuốc thế vận biểu trưng. Người ta cho rằng nhà nước Trung Quốc, bằng những việc làm chà đạp nhân quyền, xâm lăng, áp bức các dân tộc khác, đang lạm dụng Thế vận hội để tô điểm đồng thời che dấu bộ mặt xâm lược và vi phạm nhân quyền của họ. Do đó họ đã làm nhơ nhuốc ngọn lửa Olympic, không xứng đáng được tổ chức Thế vận hội.
Đối với người Việt Nam thì đây là cơ hội tốt cho chúng ta hâm nóng lại vụ Trung Quốc xâm lược các quần đảo Trường Sa - Hoàng Sa. Thời gian và việc đàn áp sự phản kháng của dân chúng từ nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã tiếp tay cho việc hợp thức hóa hai quần đảo này vào Trung Quốc. Tưởng cũng cần phải nói rằng đối với người Việt Nam, trong quan hệ với Trung Quốc, thì các vấn đề Trường Sa - Hoàng Sa, biên giới, ngư dân
là điều phải luôn luôn được đề cập đến trong các cuộc đối thoại. Lý do hiển nhiên vì đó là máu thịt của đất nước, không được bỏ qua, không được đặt nhẹ, dù viện dẫn các lý do thể thao, hòa bình, hữu nghị, đồng chí, anh em gì gì đi nữa!
Phía Trung Quốc đang lợi dụng Thế vận hội với bản đồ rước đuốc để chứng tỏ với thế giới phần lãnh thổ của Việt Nam mà họ xâm chiếm là của họ. Mới đây một thanh niên đã nói lên sự phản đối của mình về các hành vi xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam có liên quan đến Thế vận hội Olympic kỳ này. Đó là việc anh Lê Minh Phiếu, sinh viên du học tại Pháp, với lá thư gởi ông Chủ tich Thế vận hội Jacques Rogge. Việc này lẽ ra trước hết là trách nhiệm của nhà cầm quyền Việt Nam, nhưng họ không dám làm, không muốn làm, hay cả hai. Nội dung lá thư anh Phiếu gởi ông Chủ tịch Thế vận hội bao gồm thái độ rất cần thiết, rất hợp lúc để nhắc cho mọi người về chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Trương Sa và Hoàng Sa. Tất nhiên đây là một hành động rất đáng khen.
Tuy vậy trong bài trả lời phỏng vấn của anh với DCVOnline vừa qua anh cho rằng nên tách rời thể thao và chính trị và anh sẽ tiếp tục việc rước đuốc vì đó là tinh thần thượng võ (một mục tiêu được đề cao của Thế vận hội.) và vấn đề ứng phó với Trung Quốc sẽ dành vào dịp khác. Trước tình thế của đất nước, quan điểm của một thanh niên trí thức như anh là điều cần phải được thảo luận vì nó có ảnh hưởng đến rất nhiều bạn trẻ.
Thế thì xin trở lại câu hỏi ban đầu: “Nên hay không nên tách rời thể thao và chính trị?” Cụ thể hơn và thu hẹp lại với hiện tình tổ quốc Việt Nam chúng ta, nên hay không nên đưa vấn đề lãnh hãi, lãnh thổ, ngư dân
vào thế vận Olympic 2008?
Theo tôi, câu trả lời có lẽ sẽ đơn giản nếu nước đăng cai là Trung Quốc không đưa chính trị vào Thế vận hội. Nói chung, nếu Trung Quốc không lợi dụng Thế vận hội vào mục đích chính trị xấu xa, thì chúng ta không có gì để phản đối. Riêng đối với Việt Nam, Trung Quốc đang lợi dụng Thế vận hội để lập lờ quảng bá hai quần đảo của chúng ta là của họ thì chúng ta không có lý do gì, kể cả tinh thần thượng võ, để làm ngơ truớc ý đồ của họ. Không có tinh thần thượng võ nào tồn tại được trong một âm mưu đen tối.
Hơn nữa một khía cạnh cần nói là bổn phận và trách nhiệm của công dân trong hoàn cảnh cụ thể của đất nước. Là một người dân chúng ta lúc nào cũng đặt danh dự tổ quốc và trách nhiệm bảo vệ đất nước lên trên tất cả. Trên cả tính mệnh của bản thân chứ đừng nói gì đến tình thần của một cuộc thi đấu thể thao bị lạm dụng. Trước việc Trung Quốc xâm lăng lãnh thổ của Việt Nam, là con dân của tổ quốc chúng ta phải chống lại hành động của giặc vào mọi lúc, ở mọi nơi, bằng mọi phương tiện. Mọi mưu đồ liên hệ đến việc xâm lăng của kẻ thù phải bị vạch trần, phản kháng. Không có bất cứ lý do gì để làm ngơ, im lặng bỏ qua cơ hội lên án kẻ xâm lược. Điều đó không dính dấp gì đến tinh thần thượng võ. Không phản đối mới là thiếu tinh thần “thượng võ”! Giữa đàng thấy việc bất bình mà làm ngơ thì mới là thiếu tinh thần thượng võ, huống hồ đây không phải là việc giữa đàng. Đây là việc nhà chúng ta.
Một điểm khác, xin trích lời anh Phiếu:
“Tôi không thể để những ai đã bầu chọn cho tôi cảm thấy thất vọng. Việc tôi viết lá thư cũng là vì lý do đó: tôn vinh và bảo về giá trị cao đẹp của Olympic.”
![]() |
| Hoàng Trường Sa và Olympic 2008 Nguồn: DCVOnline |
Việc tôn vinh giá trị của ngọn lửa Olympic cũng là điều tốt, nhưng xin nhớ rằng ngọn lửa đó đang bị kẻ xâm lược tổ quốc chúng ta lạm dụng. Nó không còn ý nghĩa cao đẹp vốn có trong trường hợp này.
Nhiều điều anh phát biểu đã biểu lộ thái độ biết tự trọng, quân tử của một bạn trẻ; tuy vậy, sự tồn vong và danh dự của dân tộc là tối cần thiết mà nhiều khi chúng ta phải hy sinh nhiều thứ vì nó. Nếu anh là chủ tịch nước Việt Nam, anh phải có thái độ chống lại sự xâm lăng của ngoại bang với bất cứ hình thức nào, tận dụng bất cứ cơ hội nào. Một công dân, suy cho cùng thì trách nhiệm với tổ quốc cũng như ông Chủ tịch nước mà thôi. Ông Chủ tịch nước không dám làm thì ta phải làm!
Tóm lại, người Việt Nam chúng ta cần làm bất cứ điều gì để bảo vệ tổ quốc. Mọi hành động nhằm giành lại lãnh thổ đã mất từ tay bọn xâm lăng phương Bắc thì không ai có thể cho là có ý đồ xấu, là vi phạm luật, ngoài trừ nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam!
San Diego, April 12, 2008.
© DCVOnline
Categories
Editorial0 TrackBacks
Listed below are links to blogs that reference this entry: Người Việt và Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008.
TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/497


Leave a comment