Cậu Bảy du Ba Đình
Ranh ngôn trước khi vào truyện "Đã là truyện thì tất là hư cấu, Caubay bận cắt cỏ xin miễn hầu tòa".
Vào cuối thế kỷ 20 thiên hạ loạn lạc, thiên tai xảy ra khắp nơi. Nhiều điềm lạ xảy ra như gà ăn đá, người ăn xi măng, khỉ hóa thành người. Lúc bấy giờ ở thành Sài Côn nước Việt có một người tên là Cậu Bảy, tự Da-cát, tính tình cao ngạo, văn võ song toàn, sức khỏe vô địch, có tài sử dụng cây cào cỏ cả ngày không biết mệt. Nhưng tài bất phùng thời, vừa tuổi trưởng thành thì nước nhà bị giặc cướp tiếm quyền. Cậu Bảy chán ghét thế sự nên xuống ghe lánh nạn đến San Thành qui ẩn, ngày ngày vui với cỏ hoa. Dù vậy cái khí ngạo hãy còn nên những khi uống rượu cùng bè bạn Cậu Bảy thường gõ chén ngâm nga như vầy:
“Chiều chiều ông Bảy đi trim
Cái ve cái chén cái liềm sau lưng”
Ấy là Cậu Bảy muốn ví mình với ông Lữ Vọng thời nhà Chu trong câu hát ru con của bà mẹ ngày xưa: “Chiều chiều ông Lữ đi câu, cái ve cái chén cái bầu sau lưng”. Công việc cũng đắp đổi qua ngày; bản tính lại trượng nghĩa khinh tài nên Cậu Bảy hay giúp không công cho mấy bà vắng chồng. Rồi Cậu Bảy lấy vợ, đẻ con. Cái tài, cái chí cũng theo thời gian mà cùn như cái liềm cắt cỏ.
Một buổi chiều cuối tuần mùa hạ năm Giọt Bút thứ 6, Cậu Bảy đưa vợ, Mobay, ra bờ biển hóng mát. Biển San Thành tuyệt đẹp, dập dìu du khách bốn phương. Nắng chiều vàng phản chiếu trên mặt biển êm ả, thấp thoáng đó đây những cánh buồm con lẻ loi. Cậu Bảy dắt tay Mobay đến ngồi bên cái ghế đá mà nhìn cảnh trời mây non nước. Mặt trời càng lúc càng xuống thấp như một quả cầu lửa tròn nằm trên mặt biển. Thật xa phía chân trời bóng một con tàu như chìm dần xuống nước. Hai người ngồi bên nhau không nói một lời trong một lúc khá lâu. Bỗng Cậu Bảy đưa tay chỉ về phía biển xa, giọng ngậm ngùi nói:
- Nàng có biết rằng ở phía chân trời kia là quê hương ta đó.
Mobay cũng mủi lòng đáp:
- Ừ nhỉ, mới đó mà đã hai mươi năm mình lìa bỏ quê hương. Không biết ngày nào mình mới về đặng? Nhìn bóng mấy con tàu làm em nhớ nhà quá, nhất là buổi hoàng hôn mình ra đi.

Leave a comment