Kỷ niệm Đầm Dơi

| | Comments (0)

 

ngu trong rung.jpg

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

KỶ NIỆM ĐẦM DƠI

(Tặng VK. và hai con)

Bởi nhớ thương em anh về với biển
Đêm ngủ trong rừng nghe tiếng lá rơi
Thân cây đước sao sù sì quá đổi
Vết đau nào anh chẳng biết em ơi

Ngày ẩn núp, cơn ho anh đè xuống
Miếng cơm khô ráng nuốt tạm no lòng
Anh ngồi đó đùa chơi con còng nhỏ
Nghĩ phận mình sao lại quá long đong

Chiều dần xuống anh bên bờ biển vắng
Mãi đứng âm thầm nhìn sóng xa khơi
Em bên ấy mà anh không thể tới
Hỡi mây trời, xin gởi chút tình tôi

Đêm mở mắt rừng Đầm Dơi gió thổi
Mưa nhẹ rơi và ánh muỗi chập chờn
Anh nằm đó mà hồn bay bốn hướng
Nhớ thương em ngày mòn mỏi cô đơn

Rừng Đầm Dơi, 2 tháng 9 năm 1988

 

 

ĐÊM GIÁNG SINH NHỚ VỀ SÀI GON

Những ngày ấy anh là người ngoại đạo
Theo dấu em đứng nép cạnh giáo đường
Tim rộn rã theo từng hồi chuông thánh
Hồn bay cao theo tóc xõa mùi hương

Những ngày ấy Sài gòn thơ và mộng
Tuổi thanh xuân nắng gió tỏa quanh mình
Bên quán nhỏ anh bồn chồn mong đợi
Bóng hình em đêm lễ hội Giáng sinh

Những ngày ấy Sài gòn còn tất cả
Anh còn cha, còn mẹ, còn em
Còn bè bạn bên vỉa hè tán gẫu
Còn tương lai, còn mơ mộng êm đềm

Những ngày ấy tình ta dù mới thắm
Đầy yêu thương không bóng tối đoạ đày
Bên tượng Chúa em cầu kinh nho nhỏ
Anh tội đồ, lòng chỉ muốn cầm tay

Những ngày ấy dù quê hương khói lửa
Nhưng niềm tin vẫn thắp sáng mỗi ngày
Ai đâu ngỡ có ngày buồn đen tối
Giã từ nhau mà chẳng phút chia tay

Em ở đâu người tình anh thưở ấy
Đêm hôm nay em cũng sẽ cầu kinh?
Thánh đường xưa nơi ta thường hò hẹn?
Nguyện cầu chi. Đâu phải chuyện chúng mình!

Đêm hôm nay bên góc trời viễn xứ
Nhìn đèn hoa mong lễ hội Giáng sinh
Lòng cô quạnh xen mối sầu cố qúôc
Sài gòn xưa ôm mãi những mối tình

Charlotte, NC 12-24-1999

San Diego, CA 12-24-2005

 

UỐNG RƯỢU Ở VĨNH XƯƠNG

(Tặng Phạm Văn Kía)


Ly thứ nhất chúc anh lời thượng lộ
Ly thứ hai em ở lại bình an
Và ly nữa cho lòng mình ấm lại
Vì mai đây ta đôi ngã đôi đàng

Đếm không hết dưới bàn bao nhiêu xị
Ta không say vì rượu đắng môi mềm
Ta thầm khóc bởi lòng đầy ray rứt
Biết từ đây sẽ khắc khoải từng đêm

Uống ly nữa níu quê mình ở lại
Bạn còn đây mà mai sẽ ra đi
Trong men rượu tai nghe lời thủ thỉ
Đi đi anh, chớ ở lại làm gì

Ai cũng biết quê hương là tất cả
Bỏ quê hương rồi sẽ được những gì
Nhưng ở lại nhởn nhơ cùng bầy khỉ
Thì đành thôi chớ ai nỡ phân ly

Thị trấn nhỏ rất nghèo nơi biên giới
Vẫn là quê, là nước, là nhà
Vài trăm thước bên kia là đất lạ
Cuốn chân ta thêm mỗi bước một xa

Chiều biên giới quán nghèo sao buồn quá
Gió lung lay từng bụi cỏ bên đường
Trong mắt thẩm có nỗi buồn rất đậm
Nỗi buồn nào bằng nỗi bỏ quê hương

Tân Châu, 15-10-1987

San Diego, 15-7-2006

ƯỚC MƠ

Tôi không mơ làm người nổi tiếng
Chẳng thành vua thành chúa thành quan
Tôi chỉ mơ làm người bình dị
Trở về quê đứng ngắm luỹ tre làng

Ai có hỏi cái anh chàng ngớ ngẩn
Hãy về đi nào ai cấm anh đâu
Vẫn biết thế tôi không về bạn hỡi
Khi quê tôi màu nắng vẫn pha sầu

Về sao được khi gông cùm còn đó
Người dân tôi vẫn khốn khổ triền miên
Khi dối trá vẫn còn là cách sống
Khi đau thương vẫn gói trọn ba miền

Tôi đâu nỡ về bên nhà để thấy
Mỗi người dân một nghịch cảnh đoạ đày
Tôi đâu nỡ về chung tay kẻ ác
Kéo dài thêm niềm thống khổ chua cay

Tôi không về nhưng lòng tôi vẫn nhớ
Vẫn yêu thương từng bụi chuối sau hè
Vãn nhớ mãi những mẹ già móm mém
Bên luống khoai, vạt bắp, hàng tre

Tôi chưa về nên lòng tôi ray rức
Kiếp tha hương đâu phải cảnh thiên đàng
Rất nhiều lúc sáng, trưa hay chiều tối
Nhìn lại mình tôi bỗng rất hoang mang

Tôi ước mơ tự đáy lòng rất thật
Có một ngày khi đất nước tự do
Hoa dân chủ nở đầy trên đất mẹ
Và tôi về dù thân đã thành tro.

San Diego, 9-20-2006

 

 

DÒNG THỜI GIAN

Khi tôi mới chào đời
Thì đất nước chia đôi
Khi bắt đầu đi học
Chiến tranh lại về rồi
Trường làng quê vắng vẻ
Ông thầy già đơn côi
Giờ ra chơi tôi nghịch
Lỗ đạn trên tường vôi
Đầu đạn đồng nho nhỏ
Đem về làm đồ chơi

Một đêm nghe súng nổ
Áp đầu ngực cha tôi
Trong căm hầm trú ẩn
Nghe tim người dồn dập
Âm thầm tôi lệ rơi
Sáng hôm sau thức dậy
Suối làng người chết trôi
Tay chân đều bị trói
Ông thầy già của tôi...

Ông thầy già của tôi
Nay đã đi xa rồi
Quê hương lời thầy giảng
Vang vang trong hồn tôi
Miền Trung biển ôm đồi
Ải Nam Quan miền Bắc
Mũi Cà Mau xa xôi
Trong tâm hồn mới lớn
Trí tưởng tượng xa xôi
Lòng bao xiết bồi hồi
Tôi mong ngày tôi lớn
Tôi sẽ đi khắp nơi
Thăng Long kinh đô xưa
Dư âm trống Ngọc Hồi
Tôi về lại miền Trung
Chiều êm tiếng ru Hời
Tôi đi khắp miền Nam
Theo những dòng kinh trôi...

 

Theo tháng ngày tôi lớn
Chiến tranh như dầu sôi
Những năm dài lửa đạn
Đau thương cứ liên hồi
Cuộc đời xung quanh tôi
Nỗi buồn như không dứt
Những em bé mồ côi
Bên người cô phụ trẻ
Khô cằn bao bà mẹ
Mồ con không lệ rơi
Và bạn bè của tôi
Chiến tranh mang đi rồi
Những thằng còn ở lại
Mỗi đứa một phương trời
Đứa quê nhà đói khổ
Đứa chết ngoài biển khơi

Nay hoà bình lập lại
Hơn ba mươi năm rồi
Mà tổ quốc của tôi
Sao vẫn còn chia phôi
Giấc mơ hồi còn bé
Theo thời gian xa xôi
Tóc tôi từng sợi bạc
Đời vẫn còn nổi trôi
Xứ người ôm niềm nhớ
Quê hương sao xa vời.

7-2007

 

 

 

Categories

Leave a comment

About this Entry

This page contains a single entry by caubay published on December 20, 2007 12:52 AM.

Dương Nguyệt Ánh was the previous entry in this blog.

Ngụy văn Thà is the next entry in this blog.

Find recent content on the main index or look in the archives to find all content.

danchimviet
danchimviet