Dương Nguyệt Ánh
Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh là một khuôn mặt khá quen thuộc. Sách báo nói về bà rất nhiều, tuy vậy những bài viết về bà sau đây rất thú vị, xin chia xẽ cùng quí vị.
-Bài "Dương Nguyệt Ánh" tôi nhận từ email, không tìm ra tác giả, xin cáo lỗi và mạn phép đăng lại nơi đây.
-Bài viết "Anh Duong, Out Of Debt" của George F. Will từ báo Newsweek.
-Và bài viết trên mạng của báo Công an Nhân Dân online. Bài báo này chủ yếu trích lời ông Việt kiều Trần Chung Ngọc, cái tên nghe cũng quen. Không biết ông Trần Chung Ngọc viết ở đâu mà báo Công an trích lại, Caubay cũng chẳng buồn mất công đi tìm. Nếu ông Ngọc có gì bất bình (hay nhất trí) thì cứ ..liên hệ mấy anh bên công an! Phần nhận định về bà Ánh của ông Ngọc xin dành cho độc giả ...nhận định lại.
Về phần mình Caubay, "một người Việt hải ngoại", phê phán (chữ báo công an) bà Ánh như sau:
-Chị Ánh ơi, nếu chị ra đời sớm hơn chừng ba mươi năm thì biết đâu tôi không phải làm dân tỵ nạn!
Bài I: DƯƠNG NGUYỆT ÁNH
Tác giả: chưa rõ.
Tôi là người thù dai. Thù dai có cái xấu và có cái tốt. Tôi nghĩ thù dai cũng có điểm tốt. Thù dai để không quên những chuyện xấu người khác làm cho mình. Không thù dai thì làm sao Nguyễn Trãi nằm gai nếm
mật suốt mười năm để trả thù nhà, để đền nợ xã tắc, giang sơn ? Thù từ năm 1975 đến nay thì có dai thật. Năm 1975, với đợt tị nạn đầu tiên đến Mỹ, tờ Newsweek đăng một bài viết của Shana Alexander về những người Việt được đưa sang Mỹ tị nạn. Người đàn bà này lo ngại là những người Việt Nam tị nạn chưa biết
sử dụng cái máy giặt, cái máy sấy, không biết Michaelangelo là ai, thì làm sao
sống được ở Mỹ. Ðó là những câu nhục mạ những người Việt quá nặng.Nhưng chuyện không biết dùng cái máy giặt thì cũng dễ hiểu. Kìa, như thái tử Naruhito của hoàng gia Nhật, mãi đến khi sang học tại Merton College ở
Oxford, ông hoàng tử này mới biết dùng cái máy giặt để khoe nhắng lên. Vậy thì dùng cái máy giặt không phải là chuyện đáng kiêu hãnh. Không biết dùng cái máy giặt thì cũng không phải là điều xấu xa gì như bài báo ngu xuẩn của Shana Alexander đã úp mở.
Từ đó, năm nào, cứ đến tháng Tư là tôi lại nhớ đến bài báo của Shana Alexander, và cứ nghĩ đến những câu nhục mạ ấy là lại run người lên vì giận. Nhưng người Pháp vẫn nói là trả thù cũng như thức ăn nguội, ăn lạnh mới
ngon. Shana Alexander nghỉ viết từ lâu, không biết đang ở đâu để rảnh rang kiếm nàng, mời nàng đi đến thăm vài ba đại học Mỹ, ghé lại Little Saigon chơi cho bỏ những ngày cơ cực và để cho nàng thấy tận mắt những người nàng khinh bỉ ấy đã sống như thế nào.
Ðó là cách trả thù vậy.
Nhưng chưa bao giờ tôi thấy hả dạ được như cuối tuần qua, khi nhận được tờ Newsweek, tờ báo 32 năm trước từng đăng bài báo của Shana Alexander, tôi đọc được bài víet của Geoerge Will trong mục The Last Word
ở trang 84 số báo đề ngày 17 tháng 12 năm 2007.
George Will dùng nguyên một trang để nói về đóng góp của một người Việt Nam, một phụ nữ Việt, một trong những người Việt lếch thếch kéo nhau sang Mỹ và bị Shaan Alexander đem ra nhục mạ trong bài báo.
Tôi có thể nói là chưa bao giờ tôi đọc được một bài báo viết về một người khác như George Will đã viết.
Nếu bài báo ấy do một cây bút Việt Nam viết thì người đọc cũng dễ dàng coi đó là chuyện hai con mèo khen nhau có những cái đuôi dài. Nhưng bài viết này là của George Will một trong những cây bút bình luận
chính trị bảo thủ, lỗi lạc nhất của báo chí Mỹ, thì nó là một bài báo giá trị. Mười lần Shana Alexander cũng không thể bác được điều đó.
Bài báo của George Will viết về Dương Nguyệt Ánh, mẹ đẻ ra một loại bom mới tên là Thermobaric. Chương trình nghiên cứu được hạn cho ba năm để hoàn thành, nhưng chỉ sau 67 ngày, bà Ánh đã thành công , chế
ra được loại bom mới để dùng cho mặt trận Afghanistan. Loại bom mới này công hiệu hơn tất cả các loại bom khác của thế giới. Bom ném vào hang đá ở Afghanistan không công phá ngay như các loại bom cũ, mà sức nóng và sức nổ của bom ở lại lâu, tiến sâu vào các hang hốc khiến khả năng công phá và hủy diệt của bom hơn
hẳn mọi loại võ khí khác. Nước Mỹ đã phải cám ơn bà Dương Nguyệt Ánh về loại võ khi mới này. Tờ Washington Post mới đây có viết một bài khá dài về bà Ánh nhân dịp bà được trao tặng một huy chương về những thành quả và đóng góp của bà cho nước Mỹ.
George Will kể lại cảnh bà tiến ra trước máy vi âm, không đọc một bài viết sẵn, mà ứng khẩu trước một cử tọa rất đông đảo smoking, nơ đen trang trọng. Bà Dương Nguyệt Ánh nói rằng 32 năm trước, bà tới nước Mỹ với tư cách một người tị nạn, hai bàn tay trắng và một túi hành trang đầy những ước mơ tan nát.Nhưng nước Mỹ, với bà, là một thiên đàng, không phải vì vẻ đẹp và tài nguyên phong phú, mà vì người dân Mỹ vị tha, rộng lượng đã giúp gia đình của bà khi mới tới Nước Mỹ và giúp hàn gắn những thương tích trong tâm hồn, đem lại lòng tin vào con người và cảm hứng cho công việc của bà. Bà muốn tặng lại danh dự của tấm huân chương bà nhận được
cho 58 ngàn người Mỹ đã tử trận tại Việt Nam và hơn 260 ngàn chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh để cho những người như bà có được cơ hội sống trong tự do. Bà xin Thượng đế ban phúc cho những người sẵn sàng chết cho tự do, và nhất là những người sẵn sàng chết cho tự do của những người khác. Bà cám ơn nước Mỹ.
George Will kết bài viết của ông bằng mấy câu này:
Cám ơn Dương Nguyệt Ánh. Xin cô hiểu là cô đã trả món nợ mà cô nói cô nợ của nước Mỹ, cô đã hoàn trả đầy đủ, không thiếu một chút nào. Cô đã trả hết món nợ đó, và luôn cả tiền lời nữa.
Tiền lời, là đóng góp rất lớn của Dương Nguyệt Ánh cho tự do và an ninh của nước Mỹ, quốc gia đã mở cửa đón gia đình của bà.
Shana Alexander ở đâu, có đọc bài báo này chưa?
Bài II: Từ báo Newsweek.
THE LAST WORD
George F. Will
Anh Duong, Out Of Debt
Such are history's caroms—she was involved in the end of the Vietnam War and the beginning of the War on Terror.
Dec 17, 2007 Issue
History, said Emerson, is "the biography of a few stout and earnest persons." But history also is a story of unpredictable contingencies and improbable caroms, and of a 4-foot-7, 15-year-old girl's leap from a dangerously bobbing boat to a pitching South Vietnamese ship in the South China Sea. It was April 1975. The Communists were overrunning South Vietnam. At that time, Osama bin Laden was 18. The arc of his life, and Anh Duong's, would intersect.
Her leap propelled her to freedom. She grew up to be a 5-foot-1 chemist who, 26 years later, led the development of a bomb efficient at killing America's enemies in Afghanistan's caves. As a result, fewer American soldiers have had to enter those caves to engage Osama's fighters. This is Anh Duong's story.
The U.S. Navy took her and her family to Subic Bay in the Philippines. Next stop was a refugee camp in Pennsylvania. After five months this Buddhist family was adopted by the First Baptist Church in Washington, D.C. Soon Anh was in a suburban Maryland high school, headed for the University of Maryland and, eventually, degrees in chemical engineering, computer science and public administration.
"I wanted to work for the Defense Department," she says, "because I wanted to pay back the guys who protected us all those years." On September 11, 2001, she was working on Navy munitions and explosives—on, she says, "things that go swish and boom." Rockets go "swish." What they carry goes "boom." Soon after 9/11 it was apparent that U.S. forces would be fighting in Afghanistan, where the enemy often would be sheltered in the deep recesses of caves, reached after many twists and turns.
Sending U.S. forces into those caves would involve a terrible butcher's bill that might be avoided if a new munition could be developed—a new thermobaric (traveling blast and heat) bomb. At lunch at the Ritz-Carlton hotel near the Pentagon, as she delicately eats a hamburger with a knife and fork, she explains that normal bombs do their work by delivering fragments (to punch through things) and blast (to collapse things). But delivered by an F-15 to the mouth of a cave, a normal bomb's blast and fragmentation dissipate too quickly to reach deep into the cave and kill those hiding there. The task for her and her team was a challenge of detonation chemistry. They had to "deliver energy more slowly—we want the energy to last longer and travel."
The three-year plan for demonstrating a prototype thermo-baric bomb was scrapped, and Anh and her team set about confirming the axiom that America is like a boiler—there is no telling how much energy it will produce once you light a fire under it. "I did not need to motivate my team," she says. Osama had done that. In 67 days their three-year mission was accomplished. BLU-118/B, a thermobaric bomb whose heat and blast persist and penetrate deep into caves, went to war.
Her current mission derives from the peculiar nature of the war against terrorists, in which the first difficult question is, she says, "Who am I aiming the weapon at?" This has become, in Iraq, a matter of high-stakes forensics using a huge biometric database. Whose fingerprints are those on that fragment of an improvised explosive device? She is devising portable labs to answer such questions in Iraq.
Anh is hardly a thermobaric person, a weaponized woman. The Washington Post reports that while she was working on the new bomb, her children, then 5 to 11, were not allowed to play with toy guns or read Harry Potter books, which the parents deemed too violent. Their parents even excised the fight scenes from their Disney "Pocahontas" video.
The trajectory of Anh's life, which has taken her from one of America's wars to another, might eventually involve another generation of her family. The oldest of her four children, a 17-year-old daughter, is considering a career in—this apple did not fall far from the tree—homeland security or international affairs.
This autumn, Anh was among a select few federal workers honored with Service to America Medals by the Partnership for Public Service, which recognizes especially meritorious achievements. In front of a large audience at a black-tie dinner she strode to the microphone and, speaking without notes, began: "Thirty-two years ago I came to this land as a refugee of war with a pair of empty hands and a bag full of broken dreams." Describing America as "this paradise," she said:
"This land is a paradise not because of its beauty or richness but because of its people, the compassionate, generous Americans who took my family and me in, 32 years ago, and healed our souls, who restore my faith in humanity, and who inspire me to public service. There's a special group of people that I'm especially indebted to and I would like to dedicate this medal to them. They are the 58,000 Americans whose names are on the wall of the Vietnam War Memorial and the 260,000 South Vietnamese soldiers who died in that war in order for people like me to earn a second chance to freedom. May God bless all of those who are willing to die for freedom—especially those who are willing to die for the freedom of others. Thank you."
And thank you, Anh Duong. Consider your debt paid
Bài III: Trích từ trang web cand.com
Trong làng chế tạo vũ khí ở Mỹ, Dương Nguyệt Ánh không phải là một cái tên xa lạ. Người phụ nữ gốc Việt này được coi là một trong những chuyên gia hàng đầu về chất nổ của Mỹ. Tuy nhiên, nhiều quan điểm nhân sinh của Dương Nguyệt Ánh trong cương vị một cộng sự tin cậy của Lầu Năm Góc đang bị không ít người trong chính cộng đồng người Việt ở hải ngoại phê phán.
...Cái ác mang gương mặt phụ nữ
Và cũng rất đáng phàn nàn là trong các tiếp xúc xã hội, Dương Nguyệt Ánh đã tỏ ra là một người không nắm bắt được những thông tin xác thực về tình hình quốc tế cũng như về Tổ quốc cũ của mình nên hay đưa ra những luận điểm phiến diện, thậm chí là sai trái trong nhiều vấn đề.
Tệ hại hơn là Dương Nguyệt Ánh lại rất thích xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng và bộc lộ các cách nhìn độc hại của mình về chính quê hương. Điều này đã gây nên những bức xúc trong dư luận của chính cộng đồng người Việt ở hải ngoại.
Không ngẫu nhiên mà mới đây, một trí thức Việt kiều là ông
Trần Chung Ngọc đã phải lên tiếng phê phán Dương Nguyệt Ánh nhìn từ góc độ đạo đức khoa học.Ông Trần Chung Ngọc viết: "Nhân danh là một người cũng làm công tác khoa học, trong bài này tôi xin bày tỏ vài ý kiến cá nhân về khoa học gia Dương Nguyệt Ánh, và tôi tin rằng tuyệt đại đa số người dân Việt, người dân Việt hiền hòa yêu chuộng hòa bình, ở trong nước cũng như ở hải ngoại, sẽ đồng ý với tôi".
Theo ông Trần Chung Ngọc, Dương Nguyệt Ánh đã bị một số thế lực nhồi sọ về lịch sử Việt Nam và về những người Cộng sản nên cho tới hôm nay, ngồi ở Mỹ mà cứ phán xơi xơi rằng, những người Cộng sản Việt Nam ở trong nước vẫn cứ "duy trì chính sách hồng hơn chuyên"; "thẳng tay đàn áp giới trí thức, bắt bớ giam cầm liên miên những người đứng dậy đòi tự do dân chủ
"(?!).
Ông Trần Chung Ngọc cũng bác bỏ luận điệu mà Dương Nguyệt Ánh hay đưa ra khi trả lời phỏng vấn báo chí rằng "chúng ta (tức là những người "đồng hội đồng thuyền” với Dương Nguyệt Ánh) đòi tự do dân chủ cho Việt Nam là vì nghĩa vụ đối với 80 triệu đồng bào trong nước.
Ông Ngọc viết rằng, nói thế cũng lại là nói bậy bởi lẽ, "80 triệu đồng bào trong nước, cũng như hơn hai triệu đồng bào Việt ở hải ngoại, trao cái nghĩa vụ đó cho thiểu số đám người "chúng ta" của Dương Nguyệt Ánh từ bao giờ? Có về Việt Nam mà tìm hiểu và quan sát mới biết được người dân trong nước đánh giá những hoạt động của vài nhóm chống Cộng dưới chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền là như thế nào
".
Ông Trần Chung Ngọc cũng cho rằng, "trên thực tế không phải người Việt ở hải ngoại nào cũng hãnh diện về một người đàn bà Việt Nam phát minh ra những loại vũ khí có tính cách hủy diệt sinh mạng con người, bất kể với lý do nào, nếu không muốn nói là ghê tởm trước những hoạt động gián tiếp giết người của Dương Nguyệt Ánh
".
Hơn nữa, theo ông Trần Chung Ngọc, đa số người Việt đang định cư ở nước ngoài là Phật tử, ít nhất cũng chiếm một tỷ lệ trên 50%, và "tuyệt đại đa số Phật tử không lấy gì làm hãnh diện về Dương Nguyệt Ánh. Hãy hỏi bất cứ một Phật tử nào, rằng họ có cảm thấy hãnh diện về một người, dù người đó là một phụ nữ Việt Nam, đã "sáng tạo" ra những vũ khí giết người một cách kinh khủng không. Tôi tin chắc tuyệt đại đa số sẽ lắc đầu và thở dài, tội nghiệp cho một con người đang lặn ngụp trong ma đạo, trong ác nghiệp".--PageBreak--
Theo ông Trần Chung Ngọc, "Ở trên cõi đời này, hầu như có ba hạng người: hạng người có đầu óc (theo nghĩa có khả năng chuyên môn và biết suy tư) và có một trái tim; hạng người có đầu óc và không có trái tim; và hạng người có một trái tim nhưng không có đầu óc. Muốn biết Dương Nguyệt Ánh thuộc hạng người nào, chúng ta chỉ cần duyệt qua vài tư tưởng của chính trị
".
Ông Trần Chung Ngọc cũng dẫn ra bài báo về Dương Nguyệt Ánh của Andrew Lam, viết ngày 8/4/2004, với nhan đề: "Bà Bom: Một người Mỹ gốc Việt làm bom cho cuộc chiến chống khủng bố". Bài của Andrew Lam mở đầu bằng câu: "Bà ta sợ máu, nếu không bà ta đã trở thành một bác sĩ. Bà ta hầu như xỉu đi trong một lớp học về vạn vật ở trung học khi phải mổ một con vật nhỏ nào đó, bà ta nói vậy. Để giữ điểm trung bình cao nhất, bà ta đã bỏ lớp học trên".
Ông Trần Chung Ngọc bình luận: "Dương Nguyệt Ánh sợ máu, không dám mổ cả một sinh vật nhỏ nhoi trong lớp học, nhưng lại chế tạo bom để thiêu thành than con người, và chắc chắn trong số nạn nhân không phải chỉ có những người Hồi giáo khủng bố mà còn có các thường dân vô tội, gồm cả ông già, bà cả, phụ nữ và trẻ con.
Lẽ dĩ nhiên thiêu thành than thì không đổ máu, và Dương Nguyệt Ánh ở xa, không hề trực tiếp nhìn thấy những sự tàn phá khủng khiếp của loại bom mà bà đã góp phần quan trọng trong việc chế tạo ra nó, nhưng chắc chắn đã nhìn thấy những hình ảnh về thành quả phát minh của mình. Cho nên bà cảm thấy hãnh diện và rất an tâm.
Nhớ khi xưa, trong thời đại hắc ám, Giáo hội Công giáo cũng đã thiêu sống khoa học gia Giordano Bruno và các phù thủy vì không muốn đổ máu, và cũng vì tin rằng Chúa ở trên trời thích hít hà mùi thịt khét
". Ông Trần Chung Ngọc viết tiếp: "Điều này chúng ta có thể thấy rõ con người của Dương Nguyệt Ánh khi bị đặt trước vấn đề:
Mọi loại bom đều được làm ra để giết. Dương Nguyệt Ánh làm thế nào có thể hòa hợp công việc của mình với những hậu quả của sự sáng tạo của mình?
Bà ta đã trả lời mau lẹ và nhấn mạnh: "Tôi không ở phía hành quân (nghĩa là tôi không đích thân đi ném bom này), chúng tôi không quan ngại đến sự tử vong của con người". Đó là lập trường của một người mẹ Việt
Theo ông Trần Chung Ngọc, đến đây chúng ta cần trích dẫn quan niệm của một khoa học gia trở thành một tu sĩ Phật giáo, Matthieu Ricard, và của một Phật tử cũng là một khoa học gia, Giáo sư Vật lý các thiên thể (Astrophysicist) Trịnh Xuân Thuận trong cuốn "The Quantum and the Lotus", trang 16.
Ông Matthieu Ricard viết: "Một số nhà khoa học cho rằng công việc của họ hoàn toàn chỉ là tìm hiểu và khám phá, và họ không có trách nhiệm gì về việc sử dụng những phát minh của họ. Một lập trường như vậy chỉ là sự nhận thức sai lầm, chủ tâm mù quáng, hay tệ hơn nữa, hoàn toàn bất lương. Kiến thức đưa tới quyền lực, và quyền lực đòi hỏi một ý niệm về trách nhiệm và một ý tưởng là chúng ta phải chịu trách nhiệm về những hậu quả trực tiếp hay gián tiếp của những hành động của chúng ta".
Còn GS Trịnh Xuân Thuận thì nhấn mạnh: "Thật không thể tha thứ được cho bất cứ khoa học gia nào biết rõ là mình đang phát triển những dụng cụ giết người và giết người tập thể. Trong cuộc chiến Việt Nam, tôi bị sốc khi biết rằng nhiều khoa học gia Mỹ nổi tiếng, gồm một vài người đã lãnh giải Nobel, là thành viên của "đơn vị Jason" - một ủy ban thành lập bởi Lầu Năm Góc để cố vấn cho quân đội về sự phát triển những vũ khí. Tôi cảm thấy ghê tởm và kinh sợ những bộ óc thông thái này hằng tháng họp nhau để đưa ra những vũ khí có thể giết người càng nhiều càng hay".
Theo ông Trần Chung Ngọc, hiển nhiên là Matthieu Ricard cũng như Trịnh Xuân Thuận là những nhà khoa học vừa có đầu óc và vừa có một trái tim, trái tim của một con người đúng nghĩa là một con người.
Nhưng tại sao một phụ nữ Việt Nam "đoan trang, hiền hậu, tài sắc vẹn toàn, đầy đủ tài đức"(!) như Dương Nguyệt Ánh lại đi vào ma đạo để tạo ra những vũ khí giết người một cách khủng khiếp: loại bom mà khi nổ sẽ tạo ra một vầng mây hóa chất và một làn sóng chấn động có khả năng hủy diệt tất cả những gì ở trong tầm sát hại của nó?
Câu trả lời thiết tưởng đã rõ
Categories
Coi chơi rồi bỏ0 TrackBacks
Listed below are links to blogs that reference this entry: Dương Nguyệt Ánh.
TrackBack URL for this entry: http://www.dcvblogs.com/mt/mt-tb.cgi/408

Leave a comment