Mộ bia buồn
Thương xót cho những em bé Việt nam đã tử nạn
Kính dâng linh hồn đồng bào tôi đã bỏ mình trên đường tìm tự do.
MỘ BIA BUỒN
Em có biết chiều nay anh đã khóc
Xót thương em bằng giọt lệ trễ tràng
Em đã chết mười năm hơn có lẽ
Mà chiều nay anh lại thấy màu tang
Em có biết chưa bao giờ anh tới
Đảo Bidong với những nấm mộ buồn
Nhưng anh biết bên bờ hoang vằng ấy
Có hồn em và oan khúc chưa buông
Em có nhớ những ngày đau thương ấy
Mẹ tiễn em trong đêm tối mịt mùng
Ngăn tiếng nấc mà hai hàng lệ chảy
Rồi em về với bão tố lao lung
Em có biết những ngày sau hôm ấy
Nở nụ cười để che mắt thế gian
Mẹ thổn thức trong từng giờ mong đợi
Tin điện về vẫn bặt với thu sang
Em đã chết hai mươi năm có lẽ
Nơi rừng hoang hay biển lạnh muôn trùng
Nấm mồ riêng chắc gì em đã có
Mà đành lòng đập cả mộ bia chung
Em có biết chiều nay anh đã thấy
Bia tưởng niệm buồn, lỗ hỗng tan hoang
Anh lại nhớ bức tường xưa trường cũ
Đạn pháo nào đã át giọng tình tang
Em có biết loài lang kia ác quỷ
Hể hả họng cười, hai chữ nhân dân
Nhưng tâm chúng là tà ma độc ác
Mộ bia buồn cũng chẳng được yên thân
Thôi em nhé, thành tâm anh cầu nguyện
Em thong dong trong cõi mộng thiên đàng
Anh ở lại và bao người ở lại
Mộ bia buồn ở mãi với tâm can.
10-24-2005
Ở ARLINGTON NHỚ BIÊN HOÀ
Từ Arlington tôi nhớ về Biên hoà
Cũng mộ bia buồn , cũng bãi tha ma
Cũng tiếng gió hắt hiu hồn tử sĩ
Tự đáy lòng tôi bỗng rất xót xa
Tôi cuối xuống những tấm hình rất lạ
Rất rõ ràng họ chẳng một màu da
Khi họ sống - ở hai bờ chiến tuyến
Mà giờ đây chung ánh nắng chan hoà
Tôi đứng ngắm những lá cờ rất lạ
Lung lay buồn bên cạnh những bó hoa
Cờ Nam Bắc vấn vương từng chiến sĩ
Đâu cần gì phải hát một bài ca
Từ Arlington tôi nhớ về quê nhà
Nhớ miền Nam với những bái tha ma
Vì nhỏ mọn không buông tha người chết
Rất khác nhau dù chỉ một màu da
3-06-07

Leave a comment