Tôi xin hẹn
Đất nước ta như con thuyền trên sóng
Thế kỷ qua nghiêng ngữa với phong ba
Thời mạt vận đã tận cùng vực thẳm
Thuyết ngoại lai đã tàn phá quê nhà
Tự đáy vực loé lên niềm hy vọng
Trong đêm đen đã hé nụ hướng dương
Vượt gai góc để tìm nguồn ánh sáng
Ánh bình minh đã ló dạng thiên đường
Thế kỷ qua nghiêng ngữa với phong ba
Thời mạt vận đã tận cùng vực thẳm
Thuyết ngoại lai đã tàn phá quê nhà
Tự đáy vực loé lên niềm hy vọng
Trong đêm đen đã hé nụ hướng dương
Vượt gai góc để tìm nguồn ánh sáng
Ánh bình minh đã ló dạng thiên đường
Các bạn hỡi! Chúng ta người dân Việt
Bắc Trung Nam Kinh Thượng cũng một nhà
Nắm tay lại đừng nhìn nhau xa lạ
Nối đất liền nềm yêu mến đảo xa
Đừng an phận sống cuộc đời buồn tủi
Như bóng trăng trong đáy nước hồ thu
Nhặt viên đá ném ném vào niềm yên lặng
Xóa tan đi ảo ảnh thiên đường mù
Cơn mưa qua và trời rồi lại sáng
Gió Trường sơn hòa nhịp sóng biển Đông
Nam chí Bắc lòng ta về một cõi
Bờ Cửu long ta níu chặt sông Hồng
Rồi tôi sẽ một lần đi cùng bạn
Từ Cà mau cho đến tận Nam quan
Nâng cốc rượu mời bạn bè cả nước
Và cười vang mặc lệ chảy thành hàng!
7-06-2007

Leave a comment