Hãy mở miệng
Mở miệng đi anh thôi đừng câm nín nữa
Đã bao năm cơm khoai sắn độn mì
Anh vẫn lớn, vẫn khôn và vẫn biết
Đất nước này đâu mãi mãi ngu si
Ôm làm gì mớ chữ nghĩa vô tri
Ông có học mà ông không hề hiểu
Sống ở đời quí nhất chữ lương tri.
Mở miệng đi cô, này cô Bác sĩ.
Tiếng vỡ lòng trong nghiệp dĩ cô theo
Vì người bịnh mà quên mình cứu thế
Đâu vì tiền mà hồn lạnh, tim teo
Mở miệng đi anh, nhà văn nhà báo
Xung quanh anh dân nhục nhã ưu phiền
Đảng của Bác chỉ là phường bán nước
Trên tham ô, dưới đục khoét, rửa tiền
Mở miệng đi anh, anh phu hốt rác
Đã bao năm anh làm sạch cho đời
Nhưng đống rác to hơn nhiều đống rác
Ở Ba đình cần hốt trước anh ơi
Mở miệng đi ông, nhà làm văn hoá.
Định nghĩa cho rành bản sắc tầm cao
Đâu có phải là nhập nhằng hổ lốn
Văn hoá tiền mà đang quí hay sao?
Mở miệng đi em,nói lời nói phải
Nhịn làm chi ba mươi mấy năm rồi.
Cái bánh vẽ ai ăn mà không chán
Lý tưởng nào băng hoại bốc mùi hôi
Hãy mở miệng đi, người dân vô tội
Kiếp trâu bò thôi cũng đã quá lâu
Một người nói, một triệu người sẽ nói
Nước non nhà rồi sẽ thoát đêm thâu.
1-28-2005

Leave a comment