Thật không thú vị gì khi viết những giòng này. Nhưng tôi quyết định viết, dù có thể làm buồn lòng nhiều người, cả những người đã và đang hy sinh cho sự tồn vong của nước Việt.
Trước hết xin lan man về quá khứ.
Những ngày Tháng Bảy năm 2011 này có nhiều chuyện quá đau lòng xảy ra cho toàn dân Việt Nam. Đó không phải là chuyện giặc Tàu gia tăng xâm phạm lãnh hải, tiếp tục cướp bóc, đánh đập, giết hại ngư dân ta. Những việc đó chỉ gây ra phẫn nộ, căm hờn bởi vì kẻ thủ ác là ngoại bang xâm lược. Điều đau lòng là chính những người mang cùng giòng máu Việt Nam đã mất hẳn luơng tri khi làm những hành động cực kỳ mất nhân tính với chính đồng bào của mình.
Thế là thêm một lần nữa tôi chào mừng ngày 4 Tháng Bảy.
Buổi sáng thật yên tĩnh, tôi dậy sớm khi cả nhà vẫn còn ngon giấc. Năm nay ngày lễ rơi vào Thứ Hai, sáng đầu tuần mà được ngủ muộn là điều hiếm hoi ở xứ này. Ngày sinh nhật nước Mỹ thật im ắng, không có tiếng loa, không có meeting và hẳn nhiên không có lời kêu gọi thi đua lập thành tích chào mừng công lao của bất kỳ ai. Tôi pha ly cà phê, ra sau vườn ngồi nhâm nhi nhìn lên bầu trời dịu mát, nghe vài tiếng chim hót chíu chít đâu đây. Một buổi sáng trống vắng, rất thanh bình mà lòng tôi dường như vẫn có điều gì bất ổn.
cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã tỏ ra lo lắng và tìm cách đối phó với sự kiện
tương tự có thể xảy xa tại Việt Nam. Gia tăng kiểm soát các phương tiện truyền
thông, xâm phạm tự do cá nhân của nhiều người như cấm đi lại, đóng chốt, theo
dõi và cả bắt nhốt.
Truyện ngắn của Trần Dân Bảy
Dựa theo dã sử tiểu thuyết độc nhất của nhà báo danh tiếng Trần Dân Tiên
- (Bản tiếng Anh: The life of Uncle Bay by Seven Bareman)
Tôi là một nhà báo chuyên nghiệp.
Trong cuộc đời làm báo lâu năm của tôi, tôi đã nhiều lần phỏng vấn các nhân vật danh tiếng, không những trong cộng đồng người Việt mà cả các dân tộc khác, ngay cả với các viên chức cao cấp chính quyền địa phương của Mỹ. Dù vậy tôi cũng không thể ngăn được bồi hồi xúc động khi nhận được email cho biết tôi được Cậu Bảy nhận lời cho phép phỏng vấn. Làm sao mà không mừng cho được. Tôi cứ nghĩ mình nằm mơ. Mình mà được Cậu Bảy cho phép phỏng vấn ư? Có trời mới tin được, vinh dự biết là bao. Thiệt là phúc ba đời vì nghe nói nhiều nhà báo danh tiếng ngoại quốc khẩn khoản xin hầu chuyện cùng Người mà không được chấp thuận.
Cậu Bảy tái xuất Ba Đình (VII)
Mất thời chẳng mất, còn chẳng còn
Lịch sử xoay vần với nước non
Ngàn năm rồi lại ngàn năm nữa
Kháng chiến dài dài khổ cháu con
Cậu Bảy tái xuất Ba Đình (VI)
Mới xem tưởng khỉ làm hề
Xỏ đôi giày cũ lết lê diễn tuồng
Thật ra là bọn con buôn
Mị dân bán nước qua truông "nhà Hồ"!
