Kể từ ngày định cư trên xứ Mỹ này gia đình anh Ba Lumbing không năm nào không mở tiệc nhân ngày lễ Tạ ơn. Không phải đợi đến lúc khá giả như bây giờ mà ngay từ khi chân ướt chân ráo đến Mỹ, đi học ESL, được cô giáo giảng về ý nghĩa của ngày lễ quan trọng này. Bài giảng "Thanksgiving and the American Indians" nhắc lại sự tích những người Puritans với con tàu Mayflower đi tìm tự do ở Tân Thế Giới cách đây gần 400 năm đã làm anh chị Ba vừa bùi ngùi vừa thích thú.
![]() |
| Đến đất thánh (Plymouth Rock, Massachusetts) Nguồn: picasaweb.google.com |
Truyện phiếm
Tiếp theo chuyện dài dài " Cậu Bảy du Ba đình". Đã là truyện thì tất là hư cấu, chê dở thì cứ việc tự do biểu tình phản đối, Caubay không cấm.
Mỗi năm cứ gần đến dịp lễ Giáng Sinh, trời San Diego lại bắt đầu lạnh. Dù khí trời chỉ hơi khô và không đến nỗi băng giá dầm dề như các tiểu bạng miền Bắc nước Mỹ, Cậu Bảy cũng cảm thấy co ro lắm. Nhưng điều làm Cậu Bảy, vốn là một người cắt cỏ tận tụy, bực bội hơn là chuyện khó mướn nhân công. Mấy "chiến hữu" Mê-hi-cô, phần lớn theo đạo Thiên chúa, thường về nước thăm gia đình hay ở nhà để tận hưởng không khí ấm cúng trong ba ngày lễ.
Tưởng cũng nên nói sơ qua về một vấn đề nhức nhối của nước Mỹ cho bạn đọc phương xa có cái nhìn khái quát. Từ vài thập niên nay dân nhập cư lậu, đa số từ các xứ Mỹ châu La tinh, đã trở thành một chuỵện nan giải cho chính quyền và người dân Mỹ. Đó là một đề tài tranh cãi và giành phiếu rất hào hứng trong các mùa bầu cử. Dân nhập cư lậu vào Mỹ phần lớn từ theo đường bộ vượt qua biên giới phía Nam của Mỹ từ Mễ Tây Cơ. Thành phố San Diego ở ngay biên giới và là cửa ngõ của người nhập cư. Dù tạo ra nhiều vấn nạn cho xã hội, di dân lậu vẫn có ưu điểm là giúp cho các nhà thầu nhỏ, cỡ Cậu Bảy, có được nguồn nhân công dồi dào và rẻ mạt.
Cuối mùa hè.
Mấy hôm nay trời Nam California trở nên nóng gắt, lại hơi ẩm vì ảnh hưởng của cơn bão hình thành ngoài biển Thái bình dương. Đối với cái nghề cắt cỏ của Caubay thì các cơn nắng hạ là bạn đồng hành đáng ghét, chẳng hề thơ mộng chút nào. Chiều nay cũng thế, trời nắng chang chang đến rát da người, Caubay sau khi "đánh" xong cái vườn của nàng tóc vàng Kimberly liền dông tuốt về nhà. Bước vào cửa, mồ hôi nhễ nhại, thấy Mobay nhoẻn miệng cười rất tươi làm Caubay cảm thấy khỏe đi cũng được đôi phần, lại vốn sính thơ, bèn bắt chước mấy anh hề trên sân khấu, ứng khẩu sửa lời mấy câu thơ của Tố Hữu:
![]() |
| Caubay in action Nguồn: ladpw.org |
Mặt trời nóng rát cháy qua da
Người tôi là cả vườn hoa lá
Rất đượm "hương", xin mợ đứng xa!
Mobay nghe lời trần tình lấy làm cảm động, chạy vội vào bếp lấy chai Bud, mở nắp đưa cho Caubay và âu yếm nói:
- Anh "thơm" từ lâu rồi chứ đâu phải mới mẻ gì mà khách sáo! Thôi uống đi cho khỏe, rồi cho em hỏi thăm chút chuỵện.
Có tật thì hay giật mình. Những ngày sống với "cách mạng" Caubay đã hiểu được cách nói lấp lửng đó của mấy anh công an, nên lần này nghe Mobay đòi "hỏi thăm chút chuyện" mà trong lòng cảm thấy bất an. Len lén nhìn xuống áo quần coi lại trong cái...vườn hoa lá của mình có sợi tóc vàng nào vương vãi một cách vô ý hay không, rồi nhấp một hơi bia cho dạn miệng, Caubay hỏi:
- Bữa nay tui xin chúc mừng anh bước vào tuổi tri thiên mệnh...
- Cám ơn anh Bảy, tui mà tri thiên tri địa gì! Tri thê mệnh thì có...
- Vụ đó tụi mình hiểu nhau quá mà anh Tư. Nhưng có cái này tui nói anh đừng giận nghen.
- Chuyện gì đó anh Bảy?
Họ quen nhau rồi yêu nhau vào thời kỳ khó khăn nhất của đất nước. Đó là sau khi miền Nam được “cách mạng giải phóng” khoảng hai năm. Chàng là một sinh viên quê ở miền Trung, đang học năm cuối một trường đại học tại Sài Gòn, nàng vừa học xong lớp 12.
Caubay
Tiếp theo chuyện dài dài “Cậu Bảy Du Ba Đình.”
Đã là truyện thì tất là hư cấu, ai nhột thì đừng đi Mỹ.
Sống ở đời ngoài những thú thông thường mà ai cũng thích, như tứ khoái chẳng hạn, mỗi người thường cũng có một vài cái thú riêng. Kẻ ưa cờ bạc, rượu chè, ham gái, làm thơ, khoe khoang, nói láo Họa hoằn cũng có người rất đặc biệt như khoái gái các dân tộc ít người, hoặc cuồng mê danh vọng đến độ tự phỏng vấn để ca tụng chính mình. Trường hợp này đã vượt qua giới hạn của sở thích để biến thành tâm bịnh. Với Cậu Bảy cắt cỏ thì ngoài cái thú nhặt cỏ dại để đong gạo, còn có cái thú rất đơn giản, chẳng tốn kém, không phiền hà gì đến ai, dù thỉnh thoảng cũng bị vợ rầy. Đó là thú ngủ ráng, có người còn gọi là ngủ nướng.
Đây là những bài cảm tác nhân đọc Đàn Chim Việt Online.
Tùy lúc mà Kính gởi, Thân gởi hay Nhắn gởi.
HẸN GẶP NHAU
(Gởi các cánh chim Việt)
Sáng nay cắt cỏ vườn bà Mỹ
Nhẩm đọc "Đàn Chim" tủm tỉm cười
Bên song có lẽ "nàng" nhìn lén
Mở cửa ra chào ..."you happy?"
“
Tôi muốn nói thế này, những ai còn có những suy nghĩ băn khoăn, ngờ vực hãy về thăm đất nước, tận mắt chứng kiến thực tế của nước nhà, gặp gỡ, trao đổi với những người dân trong nước. Hãy đến với nhau, chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, thu hẹp được sự cách biệt
”
(Trích Nguyễn Minh Triết trên VietWeekly, 2007)


