- Bữa nay tui xin chúc mừng anh bước vào tuổi tri thiên mệnh...
- Cám ơn anh Bảy, tui mà tri thiên tri địa gì! Tri thê mệnh thì có...
- Vụ đó tụi mình hiểu nhau quá mà anh Tư. Nhưng có cái này tui nói anh đừng giận nghen.
- Chuyện gì đó anh Bảy?
Họ quen nhau rồi yêu nhau vào thời kỳ khó khăn nhất của đất nước. Đó là sau khi miền Nam được “cách mạng giải phóng” khoảng hai năm. Chàng là một sinh viên quê ở miền Trung, đang học năm cuối một trường đại học tại Sài Gòn, nàng vừa học xong lớp 12.
Caubay
Tiếp theo chuyện dài dài “Cậu Bảy Du Ba Đình.”
Đã là truyện thì tất là hư cấu, ai nhột thì đừng đi Mỹ.
Sống ở đời ngoài những thú thông thường mà ai cũng thích, như tứ khoái chẳng hạn, mỗi người thường cũng có một vài cái thú riêng. Kẻ ưa cờ bạc, rượu chè, ham gái, làm thơ, khoe khoang, nói láo Họa hoằn cũng có người rất đặc biệt như khoái gái các dân tộc ít người, hoặc cuồng mê danh vọng đến độ tự phỏng vấn để ca tụng chính mình. Trường hợp này đã vượt qua giới hạn của sở thích để biến thành tâm bịnh. Với Cậu Bảy cắt cỏ thì ngoài cái thú nhặt cỏ dại để đong gạo, còn có cái thú rất đơn giản, chẳng tốn kém, không phiền hà gì đến ai, dù thỉnh thoảng cũng bị vợ rầy. Đó là thú ngủ ráng, có người còn gọi là ngủ nướng.
“
Tôi muốn nói thế này, những ai còn có những suy nghĩ băn khoăn, ngờ vực hãy về thăm đất nước, tận mắt chứng kiến thực tế của nước nhà, gặp gỡ, trao đổi với những người dân trong nước. Hãy đến với nhau, chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, thu hẹp được sự cách biệt
”
(Trích Nguyễn Minh Triết trên VietWeekly, 2007)

Chuyện xưa bên Tàu kể rằng có người tên là Lã Bất Vi đi buôn vua, tức là một hình thức buôn người. Thương nhân họ Lã đã đem dâng nàng hầu đang mang thai của mình cho thái tử nuớc Tần với mưu toan sau này con mình sẽ có cơ may được làm vua nước Tần. Ông buôn vua này đã thành công và thai nhi dòng họ Lã này chính là bạo chúa Tần Thủy Hoàng sau này. Chuyện này có thật đến độ nào thì cũng khó biết vì đó là chuyện... tàu. Nhưng dù sao kẻ bán vợ đợ con này cũng không đến nỗi tán tận lương tâm cho lắm vì cái tham vọng cho con mình được làm vua.
Trong chế độc tài cộng sản báo chí luôn luôn là những cái loa của đảng, ký giả là những cán bộ mãn cán, họ chỉ được viết những gì kẻ cầm quyền cho phép, bảo họ phải đưa tin; bất luận những “tin” đó giả dối, bịp bơm đến cỡ nào. Trong giới cầm bút nếu muốn thăng quan tiến chức, có bổng lộc thì cách tốt nhất phải làm là ca ngợi chế độ, tung hô đảng và lãnh tụ cho mùi, cho hay. Nịnh bất kể liêm sỉ, bất kể ngày đêm. Cái đó đã thành nguyên tắc nghề nghiệp. Chính vì vậy mà người dân đâm ra thờ ơ với báo chí. Ngày nay có lẽ không còn ai mua báo để bán ký hay dùng vào những “việc khác”, độc giả mua báo chỉ để xem những tin về thể thao,văn nghệ vô thưởng vô phạt kiểu chọc cười, các vụ án hình sự hay vụn vặt lẩm cẩm như tin xe cán chó Phần tin tức thời sự, nhận định và bình luận thời cuộc là là những thứ không ai muốn coi dù đó là người quan tâm đến các vấn đề này. Do đó người làm báo trong nước bị coi thường, bị khinh miệt là thiếu tư cách, vô liêm sỉ.
Ranh ngôn trước khi vào truyện: Đã là truyện thì tất là hư cấu. Caubay xin được khỏi bịt miệng.
Nhất nghệ tinh nhất thân vinh. Diễn nôm là ở đời hễ ai mần một nghề nào cho thật giỏi thì kiếm cơm cũng không mấy gì khó.
Câu nói cũ rích này của ông bà ta thật đúng quá xá, nhất là đối với người Việt tỵ nạn cộng sản trên khắp thế giới. Thật vậy, sau khi bỏ của chạy lấy người khỏi ánh sáng quang vinh của Đảng ta, dân Việt ta thất tha thất thểu đến các xứ xa lạ chỉ với cái quần xà lỏn che thân, thế mà sau một thời gian ngắn đại đa số ai cũng ăn nên làm ra. Không những dân bản xứ tỏ lòng ngưỡng phục mà cả mấy người anh em bên nhà hồi xưa hất hủi cũng chạnh lòng nghĩ lại, ngậm bồ hòn làm ngọt mà ngày đêm thỏ thẻ ra chiều lưu luyến vô cùng. Riêng ở Mỹ đồng bào Việt nam rất thành công. Người Việt tỵ nạn (dĩ nhiên là nạn cộng sản) hầu như có mặt trong mọi lĩnh vực từ thương mại, kinh tế, chính trị, văn hóa Từ những công việc trí óc như bác sĩ, kỹ sư, luật sư cho đến những công việc lao động chân tay như thợ may, làm neo, cắt cỏ hết thảy đều thành công vượt bậc.
